Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 66

Khóe mắt A Nguyên giật giật.

Trịnh các lão là lão thần tam triều, hiện nay các quan lại quản lý mọi chuyện trong thiên hạ, là xương cánh tay phụ trợ cho Hoàng thượng, đến các thái phó dạy dỗ Hoàng tử, cũng không ai được như vị lão sư quyền cao chức trọng này. Hiện giờ vậy mà lại muốn thu nhận một nhóc con, quả thực khôi hài.

Trịnh các lão cũng không cự tuyệt, chỉ nhìn A Nguyên miễn cưỡng cười như đang suy nghĩ điều gì đó.

“Cũng không nhất thiết phải lấy danh phận sư đồ.” Hoàng thượng thấy một già một trẻ trước mắt cứng đờ người rồi, thì lộ ra nụ cười hòa khí, ôn hòa nói: “Nhóc con A Nguyên này thật sự thông minh, chỉ là tuổi còn nhỏ, được Thái hậu nuông chiều, Trẫm nghĩ, muốn ái khanh dạy dỗ con bé chút kiến thức, sau này xử sự, làm việc sẽ có nhiều bổ ích.” Trịnh các lão vốn là người bảo thủ, trên triều cũng không để tâm gì đến phen Thái tử, tính tình thực quật cường, Hoàng thượng an bài như vậy, thứ nhất để A Nguyên thân cận hơn với Trịnh gia giới quan văn, cái khác, cũng để sau này, Thái tử có thể nể tình cảm với A Nguyên mà đối xử tử tế với cựu thần.

Ai bảo trong số các cựu thần, những người khác đều rất linh hoạt, chỉ có mỗi một lão già không khiến người khác thích nổi này chứ?

Thái tử tuân thủ bổn phận, không thường tiến cung, chỉ là vô cùng yêu thương đường muội A Nguyên, huống hồ lão sư của Công chúa, có thể an toàn nhiều hơn so với lão sư của Hoàng tử, không đến mức sinh ra kiêng kị.

Chỉ có điều…

Hoàng thương nhìn A Nguyên đã xinh xắn hơn nhiều, không có ý tốt nghĩ, nhà Trịnh các lão là đại gia tộc, năm trai tám cháu chín chắt, trong số các tiểu bối, có mấy thiếu niên lanh lợi trạc tuổi A Nguyên, nếu mối quan hệ này thành, có lẽ sau này sẽ có một Phò Mã xuất thân từ Trịnh gia?

Gia phong Trịnh gia nghiêm cẩn, nếu sau này A Nguyên gả vào, cũng sẽ không bị thua thiệt.

A Nguyên vẫn không biết Hoàng bá phụ nhà mình nghĩ ra nhiều chủ ý như vậy.

Đọc sách, nàng thực sự thích. Chỉ là sợ trong triều phê bình nàng bừa bãi, nên vẫn không dám đường hoàng đi về phía Trịnh các lão để bái sư. Hiện tại nghe Hoàng thượng nói là mai này chỉ thỉnh giáo chút học vấn thôi, lòng liền buông lỏng, ngửa mặt cười toe toét ngây thơ không chút tính toán với vị Trịnh các lão còn đang trầm tư kia.

Nhóc con bé xíu, ngọc tuyết đáng yêu, mặt mày lại tinh xảo, đôi mắt trong veo còn mang chút giảo hoạt, tuy Trịnh các lão cổ hủ, nhưng cũng rất thích bé con đáng yêu như vậy. Huống chi A Nguyên biết lễ nghĩa, lòng Trịnh các lão đã mềm hơn nửa, lại nhớ tới Lục cậu của vị Vinh Thọ Công chúa này, là cháu rể mình thích nhất, đó cũng là một thiếu niên thông minh lanh lẹ, làm việc thanh chính, ngẫm đến gia phong phủ Túc vương, thì đã âm thầm gật đầu.Ông cũng có thể đoán được là Hoàng thượng đang phòng ngừa chu đáo cho mình, dừng một chút, liền cúi người nói: “Lệnh của Bệ hạ, lão thần dĩ nhiên nghe theo.”

“Như vậy thì quá tốt rồi.” Hoàng thượng vỗ tay nói.

Trẫm biết ngay, trên đời này có người nào sẽ không thích A Nguyên chứ?

Càng nhìn A Nguyên càng thấy thích, Hoàng thượng bèn hướng về phía nha đầu đã cười với Trịnh các lão đến không biết trời đất, ân cần dâng một chén trà nóng đến tay Trịnh các lão đã hòa hoãn, thấy nhóc con này chạy huỳnh huỵch tới, liền ôm ngồi lên trên đầu gối như mọi khi, cảm giác được một thân mỡ thịt không còn thấy đâu nữa, lòng hơi hụt hẫng, những vẫn cười hỏi: “ Vậy đồng ý bái sư sao?”

“Thường ngày lão sư vẫn phải phân ưu vì Hoàng thượng, hiện tại còn phải bớt thời giờ dạy dỗ A Nguyên nữa, vất vả đến cỡ nào chứ?” A Nguyên cười hì hì lay lay hà bao bên hông Hoàng thượng, ngẩng đầu, ngước đôi mắt long lanh sáng ngời lên mà nói: “Đọc sách giúp hiểu biết các lễ nghi, tu tâm dưỡng tính, A Nguyên sao có thể không cảm kích lão sư ạ? Huống chi ông ấy vừa là thầy, vừa là bậc trưởng bối, A Nguyên dĩ nhiên muốn cư xử với trưởng bối của mình ngoan thật là ngoan.” A Nguyên thật ra là một người biết lấy lòng, há mồm “lão sư” ngậm miệng “lão sư”, làm cho râu Tịnh các lão vểnh lên đắc ý, ánh mắt nhìn về phía nàng càng thêm ôn hòa.

“Lời này là ai dạy con thế?” Bình thường A Nguyên được sủng ái, tuổi còn nhỏ mà có lý lẽ rõ rãng như vậy, Hoàng thượng lại cảm thấy có chút đau lòng, vuốt má A Nguyên nói: “ Ương ngạnh một chút cũng không sao.” Trẫm rất thích trẻ con nha, nhưng gò bó bản thân không được tùy ý như vậy, làm sao bảo Hoàng thượng không đau lòng cho được?

Trẫm là Hoàng đế, Hoàng đế phải bảo vệ con trẻ của mình được thoải mái mới đúng.

Trịnh các lão ngồi dưới cẩn thận nghe, lúc đầu còn liên tục gật đầu, thực hài lòng vì A Nguyên biết lễ, đến khi nghe thấy Hoàng thượng nói ra câu kia, khuôn mặt già nua trầm xuống, chậm rãi nói: “Đệ hạ, cựu thần muốn nói chút “lời thật thì khó nghe”!” Có thể dạy dỗ trẻ con như thế sao? Chẳng trách hồi trước Nhị công chúa kiêu ngạo ương ngạnh, kinh thành phê phán, có một lão cha Hoàng thượng như vậy, còn nhầm ở đâu được nữa? Nói chung là gia giáo của Túc vương tốt, bé con sinh ra cho dù được sủng ái vẫn biết lế nghi, bằng không nuôi dạy trên tay Hoàng thượng, có khi còn dạy ra một tiểu ma vương cũng không chừng!

Trịnh các lão luôn thờ phụng đạo lý “thương cho roi cho vọt” rất bực mình.

A Nguyên tiểu bá vương hậu cung cười vô cùng hàm súc, vô cùng ngọt ngào, vô cùng vô tội, đặc biệt ngoan ngoãn.

“Chính là nhờ có Hoàng bá phụ, A Nguyên mới có thể thành một đứa trẻ ngoan được ạ.” Nhãi con sói đội lốt cừu ngay lập tức nịnh hót Hoàng bá phụ không chút ngượng ngùng!

Hoàng thượng bị Trịnh các lão nhắc nhở đến xanh cả mặt, chỉ hận không thể đuổi lão già không cho người ta chút thể diện nào này ra ngoài, lúc sau cháu gái ngoan trấn an mình, càng cảm thấy A Nguyên đúng là tri kỷ, Hoàng thượng liền xoa xoa đầu nhóc con này, ôn hòa nói: “Nếu đã như thế thì hôm nay phụ vương con đưa con về nhà, hôm sau hẵng đến quấy rầy quý phủ Trịnh khanh.” Hạ quyết tâm không để lão già họ Trịnh này làm giận tím cả mặt!

“Lão sư?” Nhóc con nho nhỏ quay đầu lại, hướng đôi mắt to tròn đen láy nhìn qua, vô cùng đáng yêu.

“Lão thần sẽ ở nhà từ từ đợi Công chúa.” Vịnh Thọ Công chúa được sủng ái, thoạt nhìn không hẳn không có đạo lý, Trịnh các lão liền gật gật đầu.

Hoàng thượng thấy ông đồng ý, bây giờ mới nở nụ cười, lại thấy A Nguyên có chút buồn bực không vui, chỉ mỉm cười hỏi: “Làm sao thế?” Hoàng thượng nói chuyện không cố kỵ Trịnh các lão, nhưng Trịnh các lão lại rất linh hoạt, bèn cáo lui ra ngoài, ông lão này vừa quay đầu lại, liền thấy Công chúa được sủng ái kia giống như đang muốn cáo trạng, lắc lắc thân thể nhỏ ghé vào bên tai Hoàng thượng, giống như đứa trẻ nhà bình thường thủ thỉ với Hoàng thượng cái gì đó, Hoàng thượng ngược lại cười to ha hả lên, thì có chút trầm tư xuất cung.

“Nói như vậy, nếu không có A Dung, con còn không để cưỡi ngựa cho chắc được sao?” Ở trong cung lúc này Hoàng thượng đang cười tủm tỉm hỏi.

“Không A Dung, không an tâm được nha.” A Nguyên rung đùi đắc ý nói.

“Thiếu niên nhà Thành Dương bá xác thật có thể khiến người khác tin cậy.” Hoàng thượng cố ý nói như vậy, liền thấy A Nguyên cúi đầu cười, một ý nghĩ chợt lóe qua, nhớ tới gương mặt tuấn tú dễ nhìn của A Dung, cũng rất yêu quý, nhưng rốt cuộc thì nhóc con nhà mình là tốt nhát, Hoàng thượng cũng không muốn người nào che đi tầm mắt của A Nguyên, lúc này bèn ôm A Nguyên cười ha hả nói: “Con nhìn Trịnh khanh này cứ như mặt than vậy, nhưng có mấy nhóc nhà ông ấy chẳng giống thế chút nào, còn thông minh lanh lợi nữa, nếu con thích thì thật ra có thể làm bạn, sau ngày có chỗ qua lại.”

“Bạn bè là duyên phận, làm sao có thể nói gặp là gặp được?” A Nguyên bày ra dáng vẻ lão thành, khiến Hoàng thượng vô cùng yêu thích.

Thấy Hoàng thượng cười, A Nguyên liếc trộm Người một cái, lúc này mới cười nói: “Hoàng bá nương hôm nay đến thỉnh an Hoàng tổ mẫu, còn nói tới đại hỉ sự của hai vị Hoàng huynh, Hoàng bá phụ đã làm người tốt thì làm đến cùng, ban thưởng chút chút cho hai vị Hoàng tẩu đi ạ, cũng để cả kinh thành đều biết vị trí của hai Hoàng huynh trong lòng Người nha?” Thấy Hoàng thượng lắc đầu cười, nàng liền không ngừng cố gắng mà nói: “Nhà Tam hoàng huynh lại bị buộc tội, hôm trước tiến cung con thấy huynh ấy không vui vẻ gì lắm, Hoàng bá phụ cũng an ủi huynh ấy một chút, đừng để trước ngày cưới có chuyện không vui phải không ạ?”

“Lòng dạ nó hẹp hòi, có lòng oán hận Trẫm, cho dù thế nào cũng sẽ không thấy đủ đâu.” Hoàng thượng khẽ nhíu mày, cúi đầu nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của A Nguyên thì không khỏi cười nói: “Nghe nói nó tiến cung lại sinh sự với con?”

“Trước đây Thái tử ca ca đã nói…” thấy Hoàng thượng không vui, móng vuốt nhỏ của A Nguyên vội vuốt vuốt ngực cho Người, miệng nhanh nhảu nói: “Cho dù ở dân gian, giữa huynh đệ tỷ muội có nơi nào không cãi nhau đâu? Chỉ là sướng miệng một chút, ai cũng không để trong lòng, ồn ào chút cũng được.” Dứt lời, khuôn mặt nhỏ của nàng đỏ lên, nghịch nghịch ngón tay mình lén nhìn Hoàng thượng, dáng vẻ nhỏ nhắn cực kỳ ngoan ngoãn, nói nhỏ: “Miệng con cũng hư, cũng trêu tức Tam Hoàng huynh, năm mươi đại bản này của Hoàng bá phụ, tha cho chúng con đi?”

“Thái tử yêu thương đệ đệ muội muội, đây mới xứng làm huynh trưởng.” Phượng Đồng và A Nguyên lại cãi cọ qua lại, Hoàng thượng đã biết từ lâu, trong Hậu cung có ai có thể giấu Trẫm? Người không để ý việc nhỏ linh tinh này lắm, chỉ cảm thấy Phượng Đồng đã lớn như vậy rồi, vẫn không bao dung được một muội muội nho nhỏ, có chút bực mình, hiện giờ nghe thấy A Nguyên muốn mình vui vẻ mà pha trò, liền dùng sức ôm ôm bé con này, chậm rãi nói: “Lần sau nếu gặp lại nó, không cần khách khí với nó nữa. Huynh hữu đệ cung*, nó cứ cay nghiệt với con như vậy, con cũng không cần coi nó như huynh trưởng.”

Huynh hữu đệ cung: Anh em hoà mục thân ái tôn kính lẫn nhau.

“Lời này của Hoàng bá phụ nếu để Tam hoàng huynh nghe thấy chẳng phải sẽ khiến huynh ấy buồn lắm sao?” A Nguyên liền hừ nói: “Tuy rằng con hay cãi nhau với Tam hoàng huynh, nhưng huynh trưởng chính là huynh trưởng, bối phận không được rối loạn.”

“Nhóc con thật thà, cũng không tốt.” Hoàng thượng biết A Nguyên cũng có lòng dạ hẹp hòi của chính mình, nhưng mà biết làm sao giờ? Vừa có lòng dạ hẹp hòi, lại vừa tuân thủ bổn phận nghiêm ngặt, thực khiến người khác thích không buông. Nhưng hôm nay hình như A Nguyên này không phải đến kiện cáo, làm trong lòng Hoàng thượng có chút không thích. Rốt cuộc hiện tại nhắc lại chuyện lại, thực sự là do Phượng Đồng liên tiếp khiêu khích, nó không sợ bị người khác đánh trả sao? Nhắm mắt lại, Hoàng thượng liền lạnh lùng nói: “Tuy có thứ tự, nhưng vẫn phải có tôn ti. Bây giờ nể mặt con mà tha cho nó, chỉ có điều nếu không hài lòng với hôn sự mà Trẫm ban cho nó…”

A Nguyên cúi đầu, cầm chén trà nhỏ của Hoàng thượng lên nhấp chút nước uống.

Vừa đến đã phải nói nhiều như vậy, thực sự rất khát nước a.

“Nha đầu Từ gia kia làm thứ phi đi.” Hoàng thượng nhàn nhạt nói.

Chính phi trắc phi mới là Ngọc diệp Hoàng gia, thứ phi cùng lắm là nói cho dễ nghe, trên thực tế chỉ là một thiếp thất không chút danh phận mà thôi, A Nguyên khụ một tiếng, làm như không hiểu gì.

Một thằng oắt con chết tiệt của Từ gia dám đồn thổi ở ngoài, nói đại ca nàng là đồ quỷ bệnh tật, khiến A Nguyên vừa nghe xong quả thực muốn bùng nổ, tuy lâu nay vẫn bị người khác liên tục buộc tội, nhưng cái khẩu khí này, là sợ A Nguyên ngồi yên sao?

Còn muốn làm Trắc phi Quận vương?

Nằm mơ đi!

Dừng một chút, A Nguyên mới vỗ tay cười nói: “Tam hoàng huynh thực có phúc, Tam hoàng tẩu vừa vào cửa thì lại có thêm một tiểu tẩu tử nữa.”

“Một ả thứ phi, sao tính là tẩu tử?!” Hoàng thượng nghe thấy A Nguyên nói vậy cảm thấy không ổn chút nào,trầm ngâm một lát liền chậm rãi nói: “Vương phi vào cửa, thứ phi này cũng phải hiểu rõ một chút đạo lý, sao dám tranh giành với Vương phi?” Mắt Hoàng thượng có chút lạnh nói: “Một năm sau hẵng để nàng ta vào phủ Thuận vương, một năm này, phải cho một nữ quan xuất cung ra ngoài, giáo dục nàng ta làm một thứ phi thì phai như thế nào!” So với Thuận vương Phượng Đồng, là một người cha, tuy nhi tử không tốt, Người cũng vẫn sẽ cảm thấy đây là do có tiểu nhân xúi giục, hơn phân nửa cũng không phải là nhi tử sai, bởi vậy phá lệ căm ghét Từ gia ngang ngược phách lối xúi giục Thuận vương làm trò ngỗ nghịch, lúc này tuyệt sẽ không để lại cho Từ gia một chút thể diện nào.

“Hoàng bá phụ định tứ hôn cho Cô nương Từ gia nào?” A Nguyên liền tò mò hỏi.

“Làm thứ phi của hoàng tử, dĩ nhiên phải là dòng chính nữ* của Từ gia.” Ánh mắt Hoàng thượng lộ ra vẻ chán ghét, thấp giọng nói.

Dòng chính nữ = Đích nữ: con gái con vợ cả.

Quả là thâm.

Từ gia trong phải thế gia trăm năm vọng tộc, nhưng ở triều đại này, cũng là danh gia trong danh gia, bằng không năm đó Từ tần sẽ không vừa mới tiến cung đã được phong Phi. Đường hoàng là dòng chính nữ vậy mà phải làm thiếp cho Quận vương, Cô nương Từ gia kia về sau làm thế nào bây giờ?

A Nguyên vừa hiểu ra, thì ngửa đầu lên liền thấy vẻ lạnh lùng thấu xương trong mắt Hoàng thượng, lòng chợt run run, rời mắt đi tỏ ra không nhìn thấy.

Hoàng bá phụ này của nàng, nhìn ôn hòa hướng nội, kỳ thật lòng dạ rất hẹp hòi, năm xưa khi Hoàng bá phụ còn chưa đăng cơ, làm một Thái tử không biết có thể lên ngôi được không, thì Từ gia dám dâng một thứ nữ Tuệ tần cho có lệ lên cho Người, dù sau này Hoàng thượng đăng cơ vẫn đối xử rất rộng lượng với Từ gia,nhưng đối với loại người coi khinh mình trong lúc khốn khó như này, Hoàng thượng vẫn luôn ghi tạc trong lòng.

Hơn nữa vị Hoàng bá phụ này nhẫn nhịn rất giỏi, có thể chịu đựng nhiều năm qua như vậy, tìm được lý do chính đáng rồi mới bắt đầu ra tay, hiện giờ Từ gia trên triều không xong rồi, còn vị bị Hoàng thượng ở phía sau khinh thường một phen, quả thực khổ sở.

Năm xưa không phải các ngươi lấy thứ nữ đi lừa gạt ta sao? Được thôi! Lần này, bắt các người làm thiếp cho nhi tử ta!

Hoàng thượng không biết A Nguyễn đã nhìn ra tâm tư của Người, lúc này tâm trạng rất tốt, chỉ ôm A Nguyên nói nói cười cười, tận cho đến khi Túc vương, rốt cuộc có thể mang được khuê nữ về nhà, đến cửa đón người, A Nguyên mới tạm biệt Thái hậu, cùng xuất cung với Túc vương.

A Nguyên vui mừng vì một nhà được đoàn tụ, lại không biết trong cung Vương Quý nhân, một nữ tử cung trang đẹp đẽ đang dựa vào giường nệm mềm mại, tay run run che lại bụng nhỏ của mình, ngón tay thon dài chỉ thẳng về phía đường muội của mình, mặt tức giận đến vặn vẹo, giọng run rẩy the thé: “Ngươi… ngươi vừa mới nói cái gì?!”

“Ta nói, là dù Hoàng hậu nhân từ, tỷ tỷ cũng không nên ỷ vào mình có thai, mà không đi thỉnh an Thái hậu, Hoàng hậu!” Vương Diên lúc này đang đứng giữa cung, đẩy mâu thân luôn miệng kêu nàng câm mồm ra, cao giọng nói: “Năm xưa chư phi có thai, có người nào mà Hoàng hậu không phá lệ khoan dung? Từ phi năm đó nay là Từ tần, không nói có người thúc giục hay không, cũng thỉnh thoảng tới trò chuyện với Hoàng hậu, ta nghe nói thế nào, đến lượt tỷ tỷ, mấy tháng này, thai nhi cũng đã ổn định, mà lại không biết lễ nghĩa như thế?!”

“Là ý của Bệ hạ.” Vương Quý nhân có chút đắc ý mà khoe khoang.

Vương Diên bi ai nhìn đường tỷ còn có thể đắc ý này, trầm mặc một lát, thấp giọng nói: “Mấy tháng này, Hoàng thượng có từng đến thăm tỷ tỷ sao?” Vương Quý nhân đúng là đang đi tìm đường chết, Vương Diên thấy vậy mà trưởng bối trong nhà vẫn còn để Vương Quý nhân tùy ý làm loạn, liền nhịn không được lạnh lòng.

Cứ cho là Hoàng tử đi, muốn trưởng thành thì còn phải cần thêm mười mấy năm nữa, ai biết trong khoảng thời gian này, trong cung còn phát sinh chuyện gì nữa?

Nghe thấy câu hỏi của Vương Diên, Vương Quý nhân có chút khó chịu.

Từ khi nàng có thai, Hoàng thượng không đến đây nữa, lúc nàng làm ầm ĩ, phần lớn Hoàng thượng cũng mặc kệ, nhưng những điều này, nàng sẽ không nói với đường muội đứng trước mặt, tiện cho nàng ta cười nhạo mình bị thất sủng, nên chỉ gượng cười nói: “Bệ hạ dĩ nhiên thương yêu ta.” Nhưng nhớ tới mấy đứa cũng chỉ là Công chúa kia, vậy mà có thể khiến Bệ hạ rời khỏi cung của mình, mặt Vương Quý nhân nhăn nhó lại, hung hăng nói: “Hai con Phúc thọ Vinh thọ đấy, quả thực đúng là hư hỏng! Còn giúp Hoàng hậu Đức phi tranh sủng, cũng không nhìn ra bà già hết thời đó, còn có mặt mũi nào làm Hoàng thượng vui vẻ!” Dáng vẻ nói những lời này, quả thật vô cùng cay nghiệt chanh chua.

“Sao tỷ tỷ lại biến thành như này?” Ai cũng nói hậu cung là nơi ăn thịt người, trước đây Vương Diên còn không tin, chỉ là hiện giờ nhìn cô nương hồi trước đến uống trà còn mang vẻ nhu mì tình thơ ý họa, nay trở thành dáng vẻ đang sợ trước mắt này, nàng cảm thấy quá bi thương, thấp giọng nói: “Hoàng hậu làm chủ lục cung, nuôi dưỡng Thái tử, dưới gối Đức phi có Thành vương cũng vô cùng được sủng ái, phủ Địn Quốc công ở ngoài kia, một đầu ngón tay cũng có thể dí chết Vương gia chúng ta, tỷ tỷ nghĩ thế nào mà lại không phụng dưỡng Hoàng hậu, sau này có thể đem lại tiền đồ tốt cho con tỷ tỷ, còn hơn là đắc tội người ta chứ?”

Sau này Thái tử lên ngôi, Vương gia phải làm sao?

“Khắp nơi Hoàng hậu đều giả đò hiền lương rồi ngấm ngầm hại ta, ngươi vậy mà còn nói thay ả?!” Vương Quý nhân bị chèn ép không chịu nổi, nằm bẹp ra một bên khóc rống: “Đến cùng thì ngươi là muội muội của ai?!”

“Nếu không phải là muội muội của tỷ, ta sẽ không nói những lời này!” Vương Diên gân cổ nói.

“Con bé này đang không khỏe, nương nương đừng để ý.” Thái thái Vương gia đứng sau nghe được mà sợ hãi, chỉ lôi lôi kéo kéo Vương Diên bảo nàng im miệng, miệng cười làm lành nói: “Sức khỏe Nương nương hiện giờ đáng quý trọng, ngàn vạn lần đừng vì việc nhỏ này mà tức giận.” Dứt lời bèn xoay người lại mắng Vương Diên: “Còn không xin lỗi tỷ tỷ ngươi!”

“Xin lỗi? Vì cái gì? Con không sai!” Vương Diên đẩy mẫu thân mình ra, lạnh lùng chỉ vào Vương Quý nhân vẫn còn đang khóc nói: “Ta khuyên tỷ tỷ nên thành thật một chút! Thật sự cho rằng ta không biết tính toán của tỷ sao? Nếu để ta nói ra, chỉ sợ đều khó coi!” Nói xong, liền vẫy ẫy tay áo, chậm rãi nói: “ Tỷ kêu Tam muội muội đi lấy lòng Lão thái thái nhà Hộ bộ thượng thư…” nàng nói tới đây, nữ nhi khi nãy còn cãi lời A Nguyên ở Ngự Hoa viên bất chợt rùng mình, thấy dáng vẻ này của nó, Vương Diên liền lãnh đạm tiếp tục nói: “Còn muốn ta qua lại với quý phủ Anh Quốc công, đừng nói Hoàng hậu nương nương, đến cả đứa ngốc còn nhìn ra được!”

Nền tảng Vương gia không lớn, không có cách nào đối kháng với Hoàng hậu Thái tử, chỉ có nữ nhi Vương gia đều vô cùng xinh đẹp, đây là vốn tự có, chỉ cần dựa vào khuôn mặt mà gả đến nơi nhà cao cửa rộng, Vương Quý nhân cũng coi như có thân thích với những nhà quyền quý trong kinh thành, cứ như vậy mà có thêm trợ lực.

“Ta không nghĩ tới, tỷ tỷ cư xử như vậy, Hoàng hậu nương nương vẫn còn có thể tha cho tỷ sinh đứa bé này ra.” Mưu mô nhỏ của Vương Quý nhân quá rõ ràng, cũng đúng,nữ nhân hậu cung này, có ai sẽ câm tâm để Thái tử đăng cơ, Hoàng hậu đắc ý đây?

“Lời Hoàng thượng đã nói, bà ta dám vi phạm sao?” Vương Quý nhân không cho là đúng.

“Cho nên, tỷ tỷ có tâm tư ngông cuồng này, ta thật lo lắng Vương gia sau này sẽ bị hủy hoại trong tay tỷ.” Đã không có tâm kế thủ đoạn cao cường, còn dám mưu đồ vinh hoa phú quý, quả thực khiến Vương Diên muốn phì cười, nhưng nhớ đến đôi mắt lạnh bang của A Nguyên vừa nãy, Vương Diên vẫn không nhịn được rùng mình một cái, biết không phải chỉ có A Nguyên, đây là Hoàng hậu đang thông qua A Nguyên cảnh cáo Vương gia, đáng thương cho nữ nhân này chỉ biết khoe khoang, không hiểu chút suy nghĩ nào của Hoàng hậu, thì tức giận đến run cả người, trầm giọng nói: “Ta sắp phải gả vào Tề gia.”

“Sau này để xem đứa VInh Thọ Công chúa kia kiêu ngạo thế nào!” Vương Diên sau này chính là tẩu tử A Nguyên, Vương Quý nhân nhớ tới dáng vẻ bừa bãi của A Nguyên thường ngày, liền lộ nụ cười đắc ý, lại nhíu mày nói: “Còn có Trần thị…” nàng ta nhắc tới Trần Hoàn, rõ ràng còn có chút chán ghét: “Thấp kém, còn dám làm ầm ĩ, thím quản cho tốt vào.”

“Nương nương chớ lại rảnh rỗi quản chuyện nhà ta!” Vương Diên thấy Vương Quý nhân căm giận ngẩng đầu, chỉ chậm rãi nói: “Tẩu tử ta mất một sợi long tơ, chỉ sợ tỷ tỷ ở trong cũng không tốt lành gì đâu! Nếu ta là tỷ, hiện tại nên đối xử thật tốt với tẩu tử ta, bằng không, tỷ không sống an ổn trong cung này được đâu! Còn ta…” nàng cười cười, thản nhiên nói: “Không nói tới con gái gả chồng như bát nước hắt đi, chỉ nói đến sau này, ta cũng sẽ không để tỷ thích làm gì thì làm, phá hỏng Vương gia!”

“Ngươi!” Vương Quý nhân chỉ thẳng vào Vương Diên, nói không ra lời.

“Sau này ta làm dâu Tề gia, nhưng cũng đâu có cùng nhánh, thật ra không giúp được tỷ tỷ nhiều lắm.” Lời này của Vương Diên, chính là đang cự tuyệt ỷ vào phủ Anh Quốc công để nâng đỡ Vương Quý nhân, không chỉ có vậy, nàng còn chỉ tay vào đường muội có chút sợ hãi đứng bên, thấp giọng nói: “Tuổi muội muội còn nhỏ, không hiểu chuyện! Nhưng phàm là người có đầu óc, sẽ không lấy trứng chọi đá! Nếu dễ dàng gả được vào phủ Thượng thư, thì cho dù muội muội muốn nhà người ta giúp đỡ tỷ, cũng chỉ sợ liên lụy muội muội chẳng có quả ngon mà ăn!” Thấy nữ quyến cả nhà đều vây quanh người Vương Quý nhân, tất cả đều không cho là đúng nhìn mình, Vương Diên chỉ cảm thấy thật bi thương.

Tỷ tỷ nàng, nếu thực sự được sủng ái, thì sao trước đến giờ, vẫn chỉ là một Quý nhân?

Mắt đã mờ, còn hoang tưởng, đây là đại họa diệt nhà!

“Nếu đã như thế, ngươi đi dương quan đạo của ngươi, chúng ta đi cầu độc mộc của chúng ta*!” Vương Quý nhân mắng: “Đây là leo lên được phủ Anh Quốc công rồi, thì không để cả tỷ tỷ vào trong mắt nữa!

*: Ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta.

Lời này vừa dứt, nữ quyến Vương gia lại vây quanh an ủi, Vương Diên nhìn mà bực, trong lòng loạn vô cùng.

Nàng lúc này rối rắm không chịu nổi, chỉ nghĩ tới sau này gả đến gia tộc lớn, phải làm tròn bổn phận, để nhỡ đến đại nạn của Vương gia, còn có năng lực cứu người nhà. Ở một chỗ khác, A Nguyên đã an vị trong xe ngựa, thấy Túc vương đoan trang rất hài lòng nhìn mình, liền cắn răng nói: “Phụ vương vừa lòng chưa?” Cấu kết với một ông lão đến lừa gạt, suýt nữa khiến Nhóc mập chết đói mất, Phụ vương nàng thật hư!

“Đây là muốn tốt cho con.” Túc vương thầm thở dài, thấy A Nguyên quay đầu đi không để ý tới mình, bèn chậm rãi cười nói: “Bằng không Nhị ca con mà trở về, thấy con, chẳng phải chết khiếp sao?”

“Nhị ca trở lại rồi sao?” Phượng Đườn rời kinh cùng Nhị hoàng tử Trịnh vương, chắc đã hoàng thành công việc, đã quay về, A Nguyên liền rất vui mừng, nhưng mà, thấy vẻ sầu lo nhàn nhạt trong mắt Túc vương, không khỏi tò mò hỏi: “Chẳng lẽ nhị ca có việc gì?”

Đôi mắt Túc vương chợt lóe.