Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 58

Lịch sử của hắn bị cháu ruột vạch trần, Túc vương nhẫn không được mà cũng không muốn nhẫn.

Kéo thằng cháu chẳng hay ho gì vào phủ Túc vương, nghe tên tiểu này kêu cha gọi mẹ, Túc vương xót xót trong lòng mới thả Phượng Minh bò lết đi, ném roi ngựa lên mặt đất, liền hướng chỗ Túc vương phi mà đi. Chỉnh được thằng cháu, Túc vương hiện tại hết sức thần thanh khí sảng, bởi vậy bước vào đại sảnh, thấy Túc vương phi chống cằm không biết đang suy nghĩ cái gì, rất đáng yêu, không khỏi ra hiệu cho nha đầu hầu hạ đi ra ngoài, tươi cười ngồi phía đối diện thê tử hỏi: "Đây là đang suy nghĩ cái gì vậy?" Túc vương khi khó được thời điểm nghiêm túc như vậy, cũng làm Túc vương cả thấy tò mò.

"A Ngọc A Khuyết hai đứa nhỏ này, hôm kia lại đi đánh nhau, vừa mới có người đến cửa cáo trạng." Túc vương phi liền giận dữ nói: "Từ lúc còn nhỏ đã đánh nhau, đến Thuận vương còn dám động tay, không phải có chút bá đạo sao?" Phượng Ngọc Phượng Khuyết là hai nhi tử nhỏ nhất của Túc vương, hay ở trong cung đều rất được coi trọng, lúc sau còn có A Nguyên rất được sủng ái, hai người ở trước mặt Thái Hậu cũng rất đắc ý, bởi vậy dưỡng thành tính nết bá vương như vậy, làm Túc vương phi đau đầu không đỡ được.

"Như này đã tính là gì." Túc vương lại không lưu tâm, chỉ ngồi qua bóp trán cho Túc vương phi, thì thầm bên tai nhẹ nhàng cười, làm tức phụ mặt đỏ đến lên, cảm thấy hết sức hài lòng.

Suy đi tính lại, nếu không có thư cam kết năm đó, vợ hắn có thể đã gả cho kẻ khác rồi? Túc vương điện hạ nhân cách, mị lực đã quyến rũ tiểu cô nương nên mới có thể ước hẹn chung thân sớm như vậy.

Cảm thấy cháu mình về điểm này thúc ngựa cũng đuổi không kịp, Túc vương liền vừa cười vừa nói: "Nhà chúng ta, hiển hách quá mức, đều là người mũi nhọn không làm hoàng huynh lo sao? Lão tam lão tứ cũng không tệ, nàng nhìn Phượng Minh xem, so với tam hoàng huynh của hắn đầu óc kém bao nhiêu? Càng khiến Hoàng thượng thích hơn phải không?" Thấy Túc vương phi nghi ngờ quay đầu nhìn hắn, Túc vương cười thở dài: "Cẩn thận có chỗ tốt của cẩn thận, hai đứa nhỏ không có gì kiêng kỵ như vậy, cũng không hẳn là chuyện xấu." Phượng Khanh Phượng Đường quá mức khôn khéo, có hai đứa ngốc trung hòa một chút, phủ Túc vương tổng quan lại không chói mắt.

"Ta không hiểu mấy chuyện này, chỉ là chàng nói như vậy, ta sẽ nhớ trong lòng." Túc vương phi rúc vào trong ngực trượng phu, thủ thỉ: "Chàng sẽ bảo vệ mẹ con chúng ta."

"Ta phải che chở thất cô nương của chúng ta chứ." Túc vương thơm thơm đầu ngón tay Túc vương phi, trên mặt lộ vẻ nhàn nhạt ôn nhu, cười cười, thấy Túc vương phi đỏ mặt đẩy hắn, cười lớn nói: "Lúc ta vừa về, gặp Phượng Minh, tiểu tử này mặt mày hồng hào, chỉ sợ là chuyện tốt trước mắt." Thấy Túc vương phi nghĩ không ra, cười nói: "Đứa nhỏ A Nguyên này, cũng không biết là giống ai, chỉ thích mấy thứ náo nhiệt như vậy."

"Nếu không phải trong lòng có Thành vương, A Nguyên lại không ngốc, làm sao lại đẩy Thiện Nhi vào hố lửa chứ?" Túc vương phi mỉm cười nói.

"Nàng coi hoàng gia là hố lửa?" Biểu hiện trên mặt Túc vương liền cổ quái, nhào tới Túc vương phi đang khanh khách cười, há mồm lộ ra miệng đầy răng nanh, cắn mặt trắng nộn nộn tức phụ đến cầu xin tha thứ, cũng không đứng dậy, chỉ đè nặng Túc vương phi cười nói: "Nói như vậy, phu quân nàng, là củi trong hố lửa đúng không?" Tròng mắt hắn chuyển chuyển, thanh âm khàn khàn, chậm rãi ghé vào hõm cổ mảnh khảnh trắng mịn của Túc vương phi cắn cắn, giọng nói mang theo vài phần mị hoặc: "Chẳng lẽ, nàng chính là con thỏ nộn nộn nhảy trên đống lửa?"

Nói xong, có chút nhịn không được, muốn đem thỏ con này một ngụm nuốt trọn.

Ngay lúc Túc vương há miệng, chợt nghe thấy ngoài cửa rắc một tiếng, vẻ tươi cười trên mặt Túc vương phi thay đổi, một phen đẩy phu quân xuống đất, sửa sang lại xiêm y của mình, vội vàng hỏi: "Là ai?!"

Cách một lát, không có tiếng trả lời, Túc vương đen mặt, lửa nóng không dễ dàng tiêu tan, tự mình ra khỏi phòng, liền thấy xa xa bên ngoài có mấy cái nha đầu, đều cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn, trong lòng nghi hoặc, lại thấy trước thềm rơi một túi hà bao thu hương sắc nho nhỏ tinh xảo, mở ra còn có mấy khối mứt hoa quả thịt khô, khóe miệng giật giật, lập tức muốn đi đánh mông đứa nhỏ A Nguyên này, đến cùng vẫn nhịn được, chỉ trở về phòng cười với Túc vương phi có chút bất an nói: "Không sao, là đứa bé A Nguyên vừa mới đi." Dứt lời, liền đặt hà bao trước mặt Túc vương phi.

"Giữa ban ngày, chàng đùa giỡn như vậy, về sau, bảo ta làm sao nhìn mặt khuê nữ đây?" Túc vương phi biết hóa ra là A Nguyên bắt gặp bọn họ thân thiết, nhất thời quá xấu hổ, thầm oán Túc vương chỉ biết làm chuyện xấu.

Đối mặt với ai oán của tức phụ, Túc vương lặng lẽ gánh chịu, dỗ dành Túc vương phi, mới dụ được nàng cười, bản thân mới quay người đi, chuẩn bị cùng khuê nữ nói chuyện nhân sinh lý tưởng.

Mà tâm can A Nguyên lúc này nhảy bùm bùm một trận, biết lần này là tai vạ đến nơi rồi, chỉ cho cung nữ đi ra ngoài, chính mình chạy lè lưỡi lao về phía giường, tự mình lăn thành một quả cầu, trốn trong lớp chăn thật dày, thế mới yên lòng, không lo chốc nữa cái mông nhỏ bị quật, sau, liền oán thầm hai cái gia hỏa khuê nữ đã đã lớn một bó, thế mà trong buồng còn không che đậy nhu tình mật ý, cũng không sợ bị ai bắt gặp.

Hôm nay Phượng Minh thổ lộ một phen, Tề Thiện còn lo đại sự, nào còn có thể ở lại phủ công chúa? Chỉ tạm biệt A Nguyên, liền hồi phủ báo với trưởng bối.

A Nguyên làm việc tốt như vậy, trong lòng tự nhiên cũng thật vui vẻ, bởi vậy liền vội vã chạy về muốn khoe khoang công lao của mình cho Túc vương phi, đoạn đường này rất hào hứng, tuy vào vào cửa nghe hạ nhân trong phủ nói Túc vương chỉnh Phượng Minh một hồi, nhưng nàng cũng không đẻ ý, vì tình cảm hai thúc cháu rất tốt, quật đánh cũng chỉ một hai cái thôi, đến viện Túc vương phi còn không đợi mấy nha đầu ngăn trở, đã lao vào sảnh, ai biết sẽ bắt gặp chuyện như vậy đâu?

Ỉu xìu nằm lỳ trên giường chờ phụ vương đến "tâm sự" với mình, A Nguyên lại chẳng biết tại sao, nghĩ tới chiếc cổ trắng nõn tinh tế của A Dung, trong lòng luôn cảm thấy ngứa ngáy, mặt A Nguyên cũng đỏ lên, run run lỗ tai nhỏ liều mạng niệm kinh, nghĩ niệm bay cổ A Dung ra khỏi đầu, mới niệm vài câu, liền thấy Túc vương đen mặt vén mành tiến vào, lộ ra vẻ tươi cười rất có hàm nghĩa với mình. Lúc này đây, cũng không cần niệm kinh, A Nguyên lặng lẽ ngẩng đầu, chờ đợi vận mệnh bé mập bị quật.

Đến khi Phượng Khanh nhận được thư đến cứu muội muội, Túc vương đã quật xong hai cái mông, sung sướng rời đi, chỉ để lại bé mập trong chăn lệ rơi đầy mặt.

Đối với bi kịch bậc này, Phượng Khanh cũng thật bất đắc dĩ, cũng không không thể hô to một tiếng "Báo thù", quật lại phụ thân?

An ủi muội muội đáng thương một hồi, Phượng Khanh ưng thuận mọi chuyện, thế này mới thấy vật nhỏ rầm rì mặc áo ngủ. Giấc ngủ này liền không biết trời đất gì nữa, tóm lại ngày hôm sau, A Nguyên tinh thần phấn chấn lên xe đi phủ Thành Dương bá, công chúa điện hạ đã tha thứ cho phụ thân thẹn quá hóa giận, chỉ nhe răng sờ ờ hà bao Túc vương phi mới thêu cho nàng, mở miệng hà bao, ngửi hương mứt qua quả nhàn nhạt, nghĩ mẫu thân đối với mình đúng là thâm tình thắm thiết, thật hoài niệm đôi mắt u ám của Túc vương khi mình nhận hà bao này.

Tâm trạng không tệ, lúc đến phủ Thành Dương bá, A Nguyên trước mắt phu nhân Thành Dương bá tự ra đón mình tự nhảy từ trên xe xuống, hù phu nhân Thành Dương bá sợ hãi, tiến lên ôm lấy nàng, sẳng giọng: "Nếu ngã, ai không đau lòng đây?"

Phía sau bà, A Dung không tự chủ đưa tay ra lại lặng lẽ rụt về, nén kinh hỉ tỏng lòng, nở nụ cười.

"Nhất thời vui vẻ, làm dì chấn kinh rồi, là A Nguyên không phải." A Nguyên cười hì hì dụi dụi phu nhân Thành Dương bá, ánh mắt rơi lên trên người A Dung, không biết thế nào có chút tuần tra tới lui, bất quá trong ngực phu nhân Thành Dương bá thật ấm, A Nguyên cũng quên A Dung, chỉ vừa ôm cánh tay dì, vừa nhìn chung quanh một lần, thấy đứng đây không ít người, cả nhị phòng cũng ra nghênh đón mình, có chút ngượng ngùng, chỉ chui ra từ ngực phu nhân Thành Dương bá, cười nói với nhị thái thái Trạm gia: "Bản cung vốn là đến đây thăm dì, lại làm một gia đình đều bất an tĩnh, đích thực thẹn trong lòng."

"Như này đã tính là gì." Nhị thái thái Trạm gia này là người lanh lẹ, chỉ liếc mắt nhìn phu nhân Thành Dương bá vẫn mỉm cười không nói gì, khóe mắt đuôi lông mày đều mang vẻ thân cận, cười nói: "Chẳng lẽ lại đây gặp công chúa một lần, có thể làm mệt ta? Ta cũng muốn trò chuyện cùng công chúa mà." Nói xong, liền đẩy khuê nữ còn đang xấu hổ đứng bên, cười nói với A Nguyên: "A Dao ngày thường đi ra ngoài, công chúa thật che chở nàng, ta đa tạ người một lần, có gì vội vàng đâu?" Nói xong, nghĩ tới bởi sự chiếu cố của A Nguyên, khuê nữ của mình cũng có thể gả đến phủ Thượng thư, làm chị em dâu với công chúa, ánh mắt nhìn về phía phu nhân Thành Dương bá cùng A Nguyên càng thêm cảm kích.

Nếu không nhờ hai vị này, nữ tử trong kinh chẳng thiếu, nhị lão gia Trạm gia tuy lăn lộn trong triều, nhưng không có được năng lực như vậy, có đám hỏi với phủ Thượng thư.

"A Dao tỷ tỷ thân cận với ta, ngài nói như vậy, có vẻ khách khí rồi." A Nguyên nói như bà cụ non xong, rồi trừng mắt nhìn A Dao vẫn đang đỏ mặt cười phía sau, liền cho người bưng ra từ trong xe một tráp khảm nạm mĩ ngọc cười nói: "Hỉ sự A Dao tỷ tỷ ngày càng gần, đây là tâm ý của ta cho tỷ tỷ, tỷ tỷ đừng ghét bỏ, cứ cho là tình cảm của chúng ta."

"Như này sao có thể?!" Đầu năm nay, nào có chuyện công chúa tặng lễ thần nữ? Nhị thái thái Trạm gia không phải người chỉ biết đắc ý luôn miệng nói này nói nọ. Thấy A Nguyên đưa tráp cười, liền xin giúp đỡ từ đại tẩu tỏng lòng mình là không gì không làm được, lại thấy phu nhân Thành dương bá cười một trận nói với mình: "Nếu là tâm ý công chúa, cần gì chối, làm công chúa khó xử?" Thế này mới bảo A Dao cảm tạ A Nguyên, nhận lấy tráp, nhỏ giọng nói bên người phu nhân Thành Dương bá: "Nếu không nhờ tẩu tử, chúng ta nào có sáng rọi được như vậy?"

"Đây cũng là hai người bọn chúng hợp ý." Phu nhân Thành Dương bá thấy A Nguyên ăn mặt đơn bạc, vội vàng dẫn nàng về phòng.

Hai mẹ con nhị phòng Trạm gia cảm kích không thôi, huống hồ cũng không coi là người ngoài, cùng hướng đi vào trong phòng, đi vài bước, A Nguyên dừng lại, có chút kỳ quái hỏi: "Không biết A Kính ở nơi nào?" A Kính trong miệng nàng, là cô nương tam phòng Trạm gia nhãn giới thanh cao, lúc này thấy bản thân mình tới, cô nương này cùng tam thái thái Trạm gia cũng không ra đón, có chút không vui.

Đối với việc một công chúa tới cửa bái phỏng, đi ra gặp là cấp bậc lễ nghĩa nên có,hai mẹ con nhị phòng chẳng phải cũng ra đón sao?

A Nguyên đối với mấy cấp bậc lễ nghĩa này tuy rằng không thèm để ý, nhưng cũng không phải là trái hồng mềm. Như này chẳng phải rõ ràng là "Cũng không phải công chúa thật, chúng ta không coi ngươi ra gì", tuy không làm A Nguyên nín thở, nhưng cũng có chút không vui. Tức nghẹn xưa nay không phải tính cách A Nguyên, lúc này, nàng càng thêm cảm thấy ánh mắt Tam công chúa không sai, chọn trúng A Dao làm em dâu, mà không phải A Kính không biết gì cả kia, thấy phu nhân Thành Dương bá mỉm cười nhìn nàng một cái, có chút chột dạ, sắc mặt hòa hoãn cười nói với nhị thái thái Trạm gia còn đang lúng túng: "Bất quá là ta thuận miệng hỏi, mọi người chớ để trong lòng."

Tuy ngoài miệng nói như vậy, đến cùng vẫn mang thù rồi.

"A Kính có chút chuyện, bởi vậy không thể ra đón." Nhị thái thái Trạm gia chần chờ một chút, liền hàm hồ nói.

Nói tới cái này, A Nguyên nhạy bén nhìn thấy phu nhân Thành Dương bá thở dài một hơi.

"Hôm nay là ngày lành, đừng nhắc tới chuyện này, làm A Nguyên vì nhà chúng ta mà lo lắng." Phu nhân Thành Dương bá cười chuyển hướng câu chuyện, điểm cái mũi nhỏ của A Nguyên nói: "Đứa nhỏ không có lương tâm, có dì ở đây, ngươi còn mong chờ ai khác nữa?" Thấy A Nguyên cười hi hi ha ha, biết em dâu này của mình nhanh mồm nhanh miệng nhất, liền cảnh cáo nhìn nàng một cái, nhận lại một đôi mắt ủy khuất, phu nhân Thành dương bá không khỏi dở khóc dở cười.

A Dung chỉ chậm rãi đi theo phía sau mọi người, nhìn A Nguyên lắc lắc thân thể nhỏ làm nũng với phu nhân Thành Dương bá, rất là thân cận, cũng cảm thấy vui vẻ, nhưng đôi mắt phượng lạnh lùng nhìn về phía hậu viện, lộ ra một tia tàn khốc, thấy A Dao khi nghe thấy A Nguyên hỏi, mặt đã có chút trắng, đau lòng đường muội này, liền ôn hòa nói: "Không cần để ý lời người bên ngoài."

"Đại ca." A Dao thấy phu nhân Thành Dương bá cùng nhị thái thái Trạm gia đã lôi kéo A Nguyên đi xa, hốc mắt đỏ lên nhỏ giọng nói: "Là ta, đoạt đi hôn sự của A Kính sao?"

"Nói bậy bạ gì đó." A Dung mắng nhẹ: "Hôn sự này là Tam công chúa tới cửa cầu hôn, chẳng lẽ chúng ta còn có thể suy đoán lung tung ý tứ công chúa?" Thấy A dao có chút áy náy, liền trấn an nói: "Đừng nghe tam thẩm nói linh tinh, ngươi cũng không nhìn một chút hôm nay nàng là cái bộ dáng gì, lời của nàng, ngươi có thể tin sao?"

"Chỉ là.." A Dao há miệng thở dốc, nhỏ giọng nói: "Ta mọi thứ không bằng A Kính, thế nào mà công chúa có thể nhìn trúng ta?" Tam công chúa thay nhà chông nàng phủ Lễ bộ Thượng thưu đến đề thân, mở miệng liền nói nhìn trúng mình, muốn kết thân, khi đó A Dao chỉ cảm thấy rất vui vẻ. Huống hồ đây cũng là hỉ sự, trong nhà vui mừng, đại bá nương chỉ nghĩ nghĩ, rồi đồng ý luôn, không dễ dàng Tam công chúa đi, nàng chính là khoái hoạt, liền thấy tam thái thái Trạm gia dẫn A Kính lệ rơi đầy mặt đi vào, chỉ nói phu nhân Thành Dương bá không công bằng, đoạt nhân duyên tốt từ tay A Kính sang cho nàng, cũng mặc kệ người bên ngoài nói như thế nào, nhất định là hai tẩu tử ở giữa đường làm khó dễ.

Nghĩ vẻ ngoài tài năng A Kính quả thật hơn mình rất nhiều, A Dao liền nhịn không được suy nghĩ.

"Đây là duyên phận cá nhân, ngươi là trưởng nữ nhà chúng ta, xứng đôi nhị công tử phủ Thượng thư, cũng là chuyện bình thường." A Dung khuyên giải muội muội, thấy nàng gật đầu, mỉm cười nói: "Ngày đó Tam công chúa lại đây cầu thân, ngươi cũng trốn ở trong phòng, nhưng có từng thấy công chúa ân cần hỏi thăm A Kính một câu?" Thấy A Dao lắc đầu, hắn ôn hòa nói: "Có thế chứ. Tuy ngươi cho rằng bản thân không bằng A Kính, nhưng mà trong mắt người khác, A Kính..." nghĩ tới dáng vẻ đường muội thanh cao cao ngạo kia, A Dung liền lắc đầu nói: "A Kính thì không bằng ngươi làm người ta quý mến."

A Dao từ nhỏ đã tin phục đại đường huynh này, nay thấy hắn nói như vậy, trong lòng liền tin vài phần, đỏ mặt nói: "Làm đại ca lo lắng cho ta rồi."

"Ngươi là muội muội của ta, đều là vì ngươi lo lắng, chẳng lẽ ta không thể?" A Dung cốc một cái muội muội hay suy nghĩ lung tung này, thế này mới cười nói: "Có thể được công chúa nhìn trúng, là vì tính cách của ngươi làm ngươi ta yêu thích, đừng thay đổi, cũng không cần nịnh hót gì cả, cứ như vậy là tốt rồi." Giống như phu nhân Thành dương bá hóm hỉnh, nhị thái thái Trạm gia sáng sủa hoạt bát, A Dung nghĩ, Tam công chúa cũng sẽ thích A Dao trời sinh tính tình giống mẫu thân, có tâm muốn muội muội về sau gả cho người có thể tự tại chút, hắn liền cười nói: "Ngày sau nếu có chuyện gì làm khó, nhìn xem nhị thẩm nói như thế nào với mẫu thân, ngươi cũng nói như vậy với công chúa."

Nghĩ tới mẫu thân đã ba mươi tuổi còn ỷ lại bên người đại bá nương, bá nương dáng vẻ vừa bất đắc dĩ vừa yêu quý, A Dao cảm thấy chính mình đã hiểu.

Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên dùng sức gật đầu với đường huynh hảo tâm, A Dao chạy nhanh như gió vào bên trong, bộ dáng hấp tấp này, chỉ làm A Dung bất đắc dĩ đến cực điểm.

Đến khi A Dung vào địa sảnh, liền thấy A Dao ánh mắt đã lấp lánh nhìn nhị thái Trạm gia lúc này đã không còn bộ dáng ổn trọng bên ngoài, nằm một bên ghế dài vừa len lén nhìn mặt phu nhân Thành Dương bá vừa bóc vở hạt dưa ăn, mắt thấy phu nhân thành Dương bá thấy nàng ăn vụng cũng không nói gì, chị em dâu hai người rất ăn ý, A Dao liền lặng lẽ nhớ kỹ, lưu lại về sau có việc gì sẽ dùng trước mặt Tam công chúa.

A Nguyên ngây ngốc biến sắc nhìn nhị thái thái Trạm gia túm lấy hai hột đào, không dám tin ngẩng đầu nhin dì nhà mình, dụi mắt một cái, thế này mới vẻ mặt vặn vẹo ghen tỵ nói: "Dì không cho ta ăn."

Nhị thái thái Trạm gia còn đang ăn vụng bị A Nguyên phá đá, ngượng ngùng chỉnh chỉnh thân mình, không dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt phu nhân Thành Dương bá.

"Để A dung bồi ngươi, không phải thích hợp hơn sao?" Phu nhân Thành Dương bá chỉ cười cười, thấy A Dung đã đi đến đây ngồi bên cạnh A Nguyên, thế này mới cười nói với A Nguyên: "Hôm qua ngươi thiết yến trong phủ công chúa, nghe nói rất náo nhiệt, liệu có chuyện gì lý thú không?"

Đương nhiên là có, chỉ là chuyện Phượng Minh cầu thân, còn có nhị phòng Trạm gia đang ở đây, A Nguyên cũng không thể nói, chỉ nhặt một chút chuyện thú vị, lại khoa trương một chút miêu tả cảnh đẹp trong phủ lúc ấy, rồi mới đắc ý rút đầu về, thấy A Dung buông mắt nhiêm túc bóc hột đào cho mình, ngón tay dài trắng nõn làm nàng hoa hết cả mắt, len lén nhìn trộm cổ dài tuyết trắng của thiếu niên này, A Nguyên không tự nhiên uốn éo người, chẳng biết tại sao, vội vàng cầm một ít điểm tâm trên đĩa đưa lên miệng A Dung nói: "A Dung ca ca thật cực khổ, ăn chút điểm tâm đi." Thấy tay nhỏ của chính mình còn có chút không được sạch sẽ, liền có lòng rụt tay về, đến cùng lúc A Dung nhìn qua lại dừng lại.

A Dung thấy A Nguyên phồng mặt có chút bất an nhìn nàng, thấy tay nhỏ nhắn rụt đi rụt lại, chỉ cười cười, cũng không ghét bỏ, cúi đầu ăn điểm tâm trong tay A Nguyên.

Hắn vừa cúi đầu, cổ tuyết trắng cách A Nguyên còn gần hơn, làm A Nguyên chỉ dám nhìn thẳng về phía trước, vội vàng quay đầu lặng lẽ thì thầm mấy lần: mỹ nhân đều là họa thủy, xong xuôi mới len lén chùi chùi tay vào xiêm y, tự mình cố gắng ăn tiểu hột đào.

Nơi này chính là trò chuyện hoan hoan hỉ hỉ, ở trong sân tam phòng Trạm gia, một đôi mẫu nữ ngồi đối diện rơi lệ, không nói câu nào.

Đứng một bên có nha đầu nhìn động tĩnh bên ngoài, lại thấy hai vị chủ tử bên trong đều không có phản ứng, dậm dậm chân, không nhịn được nữa liền tiến vào khuyên nhủ: "Vinh Thọ công chúa tới cửa bái phỏng, thái thái cùng tiểu thư không đi nghênh đón cũng được, nhưng ngay cả mặt cũng không lộ, đây chẳng phải là xem nhẹ công chúa sao?" Vinh Thọ công chúa tuy chỉ là nữ tôn thất, nhưng lai lịch lớn không địch nổi, chọc nàng một cái, đắc tội phía sau không chỉ một nhà mà là hai nhà. Thấy tam thái thái Trạm gia chỉ cười lạnh không nói, nha đầu kia lấy trung tâm làm chủ, giận dữ nói: "Cữu lão gia hôm nay là cái tình trạng gì, chính là nghèo túng. Ngài nếu còn như vậy, trong nhà thật không còn đường sống!"

"Chẳng lẽ chỉ vì cái này, liền bảo bà bà như ta cúi đầu trước một đứa trẻ ranh?!" Tam thái thái Trạm gia là nữ nhân rất xinh đẹp, lúc này lê hoa đái vũ, càng có phong tư, chỉ nằm lên bàn rơi lệ nói: "Người như đại tẩu vậy, từ nhỏ lớn lên, quen biết nịnh hót, nay đến cả một đứa trẻ con còn nịnh bợ. Ta làm không được! Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì bắt ta chị kham khổ như thế?" Lại mắng tiếp nha đầu kia: "Mẹ ngươi năm đó là của hồi môn của ta, ta còn muốn ngươi cũng có khí khái của mẹ ngươi, không nghĩ tới ở Trạm gia vài năm, lại thành con buôn như vậy!"

"Nô tỳ một lòng vì thái thái, đã bao giờ nói láo?" Nha đầu kia bị chủ tử dội cho xô máu chó lên đầu, cũng cảm thấy tâm tàn, lúc này liền khóc nói: "Nô tỳ khuyên thái thái, đừng vì xa cách với phu quân, lúc trước lão gia vì điều này không trở về nhà, nay, thái thái là muốn chân chính xa lạ sao?"

"Ngươi nói cái hiếm lại sao!" Tam thái thái Trạm gia nghĩ tới trượng phu những năm này lãnh đạm, nay còn thấy chết mà không cứu, nhất thời nhịn không được, vỗ bàn tức giận: "Ta là một tiểu thư muốn cái gì có cái đó, gả vào gia đình một người lính như hắn, còn chưa đủ ủy khuất? Vì bà bà, ca ca, tẩu tử, liền khắc khẩu với ta, cả nữ nhi cũng không để ý, đây là đạo lý làm vợ làm chồng? Trạm gia hắn từ trước cũng bất quá là trồng trọt bên ngoài, xuất thân chân đất, lời nhận không toàn, vậy mà còn dám xem thường người khác, nay không đến, vừa lúc thanh tịnh!"

"Mẫu thân nói đúng." A Kính một bên liền rưng rưng nói: "Phụ thân cũng quá nhẫn tâm rồi, hôm qua mẫu thân mới nói muốn đón biểu tỷ đến ở, trò chuyện to nhỏ một chút, phụ thân lại không chịu, vô tình vô nghĩa như vậy, làm lòng người lạnh ngắt."

Nghe xong lời này, nha đầu kia ngay cả nước mắt cũng quên rơi, chỉ ngơ ngác nói: "Tiểu thư Cửu lão gia, bảo nuôi trong phủ chúng ta, đây cũng không đúng quy củ nha." Trách không được tam lão gia lại cãi nhau với thái thái, đóng sầm cửa mà đi, nếu mà nàng biết chủ tử nói đến cái này, nàng quỳ xin cũng không thể để chủ tử nói lời này ra khỏi miệng, lúc này nha kia tỏng lòng cũng biết không tốt rồi, bất chấp cái khác, thấp giọng cầu nói: "Thái thái, nay nhà chúng ta suy tàn, cần gì phải sinh hiềm khích với lão gia chứ? Tiểu thư phải gả cho người, thiếu gia còn đón dâu, cái nào không phải đại sự? Lão gia đối với ngài cũng có tình cảm, ngài nhẫn nhịn, bỏ qua chuyện này, chúng ta cũng..."

"Chịu thua?" Tam thái thái Trạm gia cười lạnh nói: " Ta là số hai không ai là số một! Hắn đối với ta như vậy, sau này, ta cũng không cần hắn! Tình cảm..." Nàng oán hận nói: "Hắn chán ghét ta, thì nguyện ý cho hắn đi tìm người mới chịu thua hắn, dựa vào cái gì bảo ta ăn nói khép nép chứ?!"