Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 53

Nói vậy đây chính là người trong miệng Trần Hoàn, em gái chồng mà bà bà Trần Hoàn muốn kết thân với thế gia dòng dõi.

A Nguyên nghiêm túc nhìn vị mỹ nhân này, chỉ cảm thấy mi mắt nàng như họa, trong mắt buốt giá vô cùng. Trong liền nghĩ không biết Vương gia làm sao có vận c*t chó như vậy, người này hồ đồ, nhưng trong nhóm nữ nhi dáng vẻ lại mỹ mạo hơn người như vậy. Không nói tiểu thư trước mắt dung mạo thật đẹp, A Nguyên từ khi ra đời tới nay ngắm bao nhiêu nữ nhi, chỉ có Tưởng Như Vân có thể cân sức ngang tài với nàng, mà là Vương quý nhân ở trong cung kia đã không có đầu óc còn thích giả bộ, đều là nhất đẳng tuyệt sắc. Trong lòng thầm nhủ cũng khó trách Vương gia tâm tâm niệm niệm nghĩ đem khuê nữ đều gả vào nhà cao quý, thật sự điều kiện này quá tốt, gả chỗ kém thật là đáng tiếc.

Nhưng mà vừa chạm mặt, A Nguyên liền thấy trong mắt vị tiểu thư Vương gia này cũng mang theo vài phần bất đắc dĩ cùng mâu thuẫn, lòng nghi hoặc một tiếng, sau chỉ đối với Trần Hoàn kêu: "Biểu tỷ!"

"Ta hôm nay đến muộn." Trần Hoàn có chút đau đầu xoa xoa khóe mắt mình.

Đối với bà bà muốn leo lên phủ Anh quốc công, em gái chồng lại nói cái gì cũng không phối hợp, không muốn đi dọa người, Trần Hoàn kẹp ở bên trong cảm thấy đủ quá rồi.

Chỉ nghĩ tới em gái chồng là người hiểu chuyện khó có được, nhìn rõ ràng thân phận của bản thân, không nghĩ tới leo lên quyền quý, trong lòng nàng cũng chẳng sợ hôn sự với phủ Anh quốc công không thành, tốt xấu mang theo nàng đi các nơi một chút, lọt vào mắt vị phu nhân nào, cũng có cái tiền đồ tốt, thế này mới lôi kéo được nữ hài nhi muốn khóc nháo đòi thắt cổ đi, một đường đến phủ Anh quốc công, thấy A Nguyên biết tiểu biểu muội này không phải người giận chó đánh mèo, chỉ quay đầu nói với em gái chồng bị ánh mắt kỳ dị của hạ nhân phủ Anh quốc công nhìn nhìn mà muốn che mặt lại: "Tốt xấu gì thì cũng đã tới, để biểu muội dẫn ngươi đi trò chuyện?"

Lại nói với A Nguyên: "Đây là muội muội nhà ta, khuê phòng gọi một tiếng Diên tỷ."

Không phải thân thích gì, còn tới cửa đại gia tộc dẫn nữ nhi chưa xuất giá lại đây, tâm tư này quả thực đã quá rõ ràng, A Nguyên cảm thấy vị tiểu thư Vương gia này chỉ hận không thể tìm được cái hố chui vào, trong lòng kỳ lạ nàng bất đồng với Vương quý nhân, chỉ cười nói: "Đều là thân thích, biểu tỷ vào trong nói chuyện cùng thái phu nhân, ta mang Vương quý nhân đi gặp các tỷ muội." Cảm giác ánh mắt bà bà của Trần Hoàn có chút bất thiện dường lại trên người mình, rồi Vương Diên kia hướng mình cảm kích cười, khóe miệng cũng nở nụ cười.

A Nguyên trước nay không phải người giận chó đánh mèo, Vương quý nhân là Vương quý nhân, Vương Diên là Vương Diên, oan có đầu nợ có chủ, Vương Diên khách khí với nàng, nàng tự nhiên cũng sẽ không quét mặt mũi Trần Hoàn đi.

"Bản, bản vương cũng đi." Phượng Minh mắt thấy A Nguyên chạy về phía biểu tỷ, tỏng lòng ngứa ngáy chút, chỉ muốn lập tức cùng đi ra ngoài, lại sợ lộ ra dấu vết gì, rối rắm đợi đã lâu, rồi mới len lén đi ra, thấy A Nguyên còn chưa đi, vội vàng đi tới, nói với A Dung: "Lục ca nhanh như vậy đã không thấy tăm hơi, mà thôi mà thôi, ta vẫn cùng ngươi đi thôi."

Luôn mồm lục ca lục ca, tứ hoàng huynh ngươi thật sự là đại trượng phu sao?

Mặt bánh bao của A Nguyên vặn vẹo một chút.

Phượng Minh nháy mắt hiện thân, mắt bà bà Trần Hoàn sáng rực lên.

Vị lão phụ nhân này cũng mặc kệ người bên ngoài, sắc mặt vui mừng đến trước mặt Phượng Minh hành lễ, trong ánh mắt mạc danh kỳ diệu (không hiểu gì cả) của Phượng Minh, một phen liền đem mỹ nhân mặt vặn vẹo khó coi Vương Diên chộp tới trước mặt hắn, mang theo vài phần kích động nói: "Thần phụ Vương thị, thỉnh an Vương gia." Thấy Phượng Minh không hiểu làm sao, chỉ nhắc nhở: "Nhà ta trong cung, cũng có quý nhân, chính là Vương quý nhân nương nương." Thấy Phượng mInh bừng tỉnh đại ngộ, sau chân mày hơi nhíu lại, nàng đối với con gái mình rất có lòng tin, chỉ vào Vương Diên mỉm cười nói: "Đây là con gái độc nhất của thần phụ Diên..."

"Khuê danh nữ quyến, nào có thể để nam nhân bên ngoài biết được!" Phượng Minh tuy rằng chân chất, nhưng cũng không phải đứa ngốc, nào không rõ đây là có người mơ tưởng muốn làm mẹ vợ mình chứ, nhất thời ngôn từ chính nghĩa nói: "Phu nhân vừa vào kinh, còn không biết quy củ trong kinh, lần này may là bản vương, lần sau, chớ nên như thế!" ói xong, vẫy vẫy tay, chẳng liếc mắt nhìn Vương Diên đã lập tức đi.

A Nguyên liền thấy Vương Diên vẫn cúi đầu, thở phào một hơi.

"Mẫu phi vị vương gia kia, là Đức phi nương nương trong cung." Trần Hoàn lòng nói bà bà nghe nói rất có khí khái này, gặp được quyền quý đều có chuyện như vậy, nén cười thấp giọng nói: "Mẫu thân trước mặt hắn, xưng quý nhân nương nương, có chút bất kính." Một cái quý nhân nho nhỏ, một tiếng tiểu chủ nhân không tệ, còn nương nương sao, thật muốn các nữ nhân hậu cung giết chết đúng không?

"Đi nhanh đi." Trần Hoàn chỉ đối với A Nguyên lộ ra biểu tình thỉnh cầu, A Nguyên nhạy bén nhìn mẹ con này khác biệt nhau, cũng không nghĩ Trần Hoàn còn dọa người như vậy, nhìn nhìn Vương Diên, thấy nàng nghiêng đầu có chút áy náy cười với mình, cũng mang theo vài phần thỉnh cầu, cúi đầu nghĩ nghĩ, lại vụng trộm nhìn A Dung, thấy thiếu niên này chưa để ý mỹ nhân tuyệt sắc trước mắt, vẫn luôn mỉm cười nhìn mình, ánh mắt đẹp kia, chỉ có bóng hình mình, chẳng biết tại sao tỏng lòng vui vẻ chỉ muốn bay lên, cúi đầu cười hai tiếng, rồi mới hướng tới Vương Diên cười nói: "Vương tỷ tỷ đi cùng ta nha."

"Đa tạ công chúa." Trần Hoàn có thể gọi A Nguyên một tiếng 'Biểu muội', Vương Diên tự nhận mình không có mặt mũi lớn như vậy, vội vàng cung kính nói.

Người này, thật sự bất đồng với Vương quý nhân a.

A Nguyên chỉ cười cười, để A Dung nắm tay, dẫn Vương Diên hướng đến hoa viên phủ Anh quốc công. Vương Diên mắt thấy hai người này thân mật như vậy, tuy cảm thấy có chút cổ quái, lại không dông dài, tự tại nhìn cảnh sắc trong viện, nửa điểm ngại ngùng cũng không có, miệng thở dài nói: "Quả nhiên là cảnh sắc tuyệt diệu." thấy A Nguyên quay đầu nhìn nàng, liền làm mặt quỷ cười: "So với nhà ta đẹp hơn nhiều." Nàng lúc này hình như lộ rõ tâm tình, cò là một nữ tử thích nói đùa, so với vừa rồi còn sống động hơn.

A Nguyên đối với cảnh sắc gì đó chú ý không lớn, nàng càng để ý làm bảo bối ngoan ăn ngon ngủ tốt hơn, bất quá Vương Diên mỹ mạo tươi đẹp, cũng làm nàng sinh ra chút hảo cảm, liền cùng nàng đi lung tung trong sân, vừa đi vừa như lơ đãng hỏi: "Biểu tỷ ta, ở trong nhà có kính cẩn nghe lời?" A Dung một bên mỉm cười nhìn nàng một cái, ngắt một đóa hoa đỏ cài trên đai lưng A Nguyên.

"Tẩu tử rất tốt, nhà ta không có tiền, trước khi đường tỷ chưa tiến cung, đều là dùng đồ cưới của tẩu tử mà sống." Vương Diên đĩnh đạc nói: "Nay, đường tỷ ở trong cung được hưởng vinh hoa phú quý, lại cũng thể thường xuyên được ban thưởng, huông hồ trong cung lệnh xuống gì đó, không thể đổi tiền, trong nhà vẫn phải dựa vào tẩu tử." Đối với cha mẹ nhà mình khổ thân chết vì sĩ diện, ăn của tẩu tử còn muốn biểu hiện khí khái thanh cao, Vương Diên cũng không muốn gia nhập.

Chiếm chỗ tốt của người ta, chính là chiếm, có mặt dùng đồ cưới tẩu tử, vì sao không có mặt thừa nhận?

A Nguyên bị sự ngay thẳng của cô nương này dọa sợ ngây người, cũng cảm thấy chính mình mới vừa rồi có hơi lòng dạ hẹp hòi, liền thu lại ý thăm dò vừa nãy, trịnh trọng nói: "Là ta xem thường ngươi." Không nghĩ tới còn thật là cha mẹ sinh con trời sinh tính, tính nết Vương Diên lại như vậy.

"Công chúa điện hạ thấy qua đường tỷ của ta, thấy qua cha mẹ ta, dĩ nhiên phải cẩn thận chút." Vương Diên lại không lưu tâm, chỉ nhíu mày nói: "Chỉ là, ta không có tâm từ trèo lên quý phủ, nếu mẫu thân ta có chỗ nào va chạm, kính xin quý phủ không lấy làm phiền lòng." Nàng dáng vẻ tốt, nhưng đầu năm nay mỹ nhân chỉ có hơn, thanh lâu sở quán không biết bao nhiêu, chỉ luận gia thế, nàng cũng chẳng đáng nhìn, tại đây trong kinh chỉ là con tôm con tép mà thôi. Huống chi vị đường tỷ kia của nàng tuy rằng nhận sủng ái, nhưng nay chỉ là quý nhân, sủng ái đế vương dành cho nàng chẳng đáng giá là bao, ngày nào đó thất sủng, liền ốc không mang nổi mình ốc.

Huống hồ Vương Diên cảm thấy, Vương gia bừa bãi quá sớm.

Hoàng Hậu nương nương có hai vị đích tử, nhà mẹ đẻ thu liễm mà sống, nhà mẹ đẻ của một quý nhân mơ mộng quốc cữu gia cái gì.

Đừng nói Vương quý nhân còn chưa sinh con, một thai này nam hay nữ đều không tốt, hơn nữa hoàng tử tỏng cung nay chia ba bảy loại. Tam hoàng tử lớn tuổi, vì sao chỉ phong quận vương, mà tuổi tác hắn so với tiểu tứ hoàng tử còn lớn hơn? Còn không phải bởi vì, mẹ đẻ tam hoàng tử là tần, mẫu thân tứ hoàng tử là Đức phi đứng đầu tứ phi sao?

Chỉ là này nọ đó, nàng đều đã nói qua người trong nhà, bị mẫu thân tổ mẫu mắng cho một hồi, nói nàng không đồng lòng với người thân, làm Vương Diên vô cùng bất đắc dĩ.

Mới vừa rồi còn muốn leo lên Thành vương, tin hay không nếu lười này ra ngoài, Đức phi trong cung có thể cho cả nhà một đường đi tìm chết?

Nghĩ đến đây, Vương Diên liền thoải mái nói: "Cao môn gả nữ, thấp môn cứu phụ*! Gia thế nhà ta chẳng đáng nhìn, ta cũng không muốn miễn cưỡng gả vào thế gia." Đại gia tộc như thế, đều là nhìn đồ ăn của người ta, không có gia thế tốt, còn muốn len vào đại gia tộc.

Cao môn gả nữ, thấp môn cưới phụ (gả cao cưới thấp): Câu này ý nói cha mẹ nào cũng muốn con gái mình gả vào nhà tốt để hưởng phúc

Thúc đẩy cùng chèn ép có thể khiến người đi tìm chết.

A Nguyên cười khan hai tiếng, lặng lẽ đốt vàng mã điếu văn cho Vương quý nhân trong cung còn ôm hy vọng với đường muội này.

Tư tưởng không đồng nhất, thật khiến người ta thương cảm nha.

"Nói gì vậy, đều là bạn tốt, chúng ta chơi đùa với nhau mới đúng." A Nguyên không nên nhận thế nào, chẳng lẽ muốn nàng nói: "Đường tỷ ngươi ngay lập tức sẽ thất sủng, nghĩ gả cao môn chính là mơ mộng hão huyền"? Bất quá tính tình Vương Diên thật hợp ý nàng, lúc này híp mắt cười nói: "Huống hồ những chuyện này thật làm lòng người bận tâm, phiền chán nha, không dễ dàng ra ngoài, chúng ta chỉ nói chuyện vui vẻ, đúng không?"

"Công chúa nói rất đúng." Vương Diên bị mẹ ruột áp bức vỗ tay cười một tiếng, sau có chút bận tâm nói: "Bởi nhà ta vô duyên vô cớ, tùy tiền đến, có phải không được tốt hay không?" Vì hôn sự nàng, Vương gia ở kinh thành gần như thành trò cười, nàng dĩ nhiên nhìn ra được, nhà người ta đứng đắn chút, đều khinh thường Vương gia tung tăng nhảy nhót như vậy, bởi vậy có chút lo lắng.

"Biểu tỷ đưa ngươi đến, chính là tâm ý của nàng." A Nguyên mỹ tư tư đùa nghịch đóa hoa trên đai lưng, dẫn Vương Diên đến hậu viện, đi vào, liền thấy mấy bàn tiệc dài, trên bàn đều là vài vị biểu tỷ nhà mình.

"Vị muội muội này là?" Vương Diên lúc không nói chuyện, quả nhiên là mỹ nhân liễu yếu mảnh mai đu đưa theo gió, lúc này trong lòng nàng lại thấp thỏm, bởi vậy không mở miệng, mặt mày còn mang theo vài phần thanh sầu, Tề Thiện chưa thấy qua cô nương nào nàng gọi mà lại bị dọa cho đứng sững, có chút không dám nói chuyện lớn tiếng, e ngại thổi bay mất mỹ nhân đơn bạc này, chỉ là thấy mỹ mạo của nàng, Tề Thiện nhịn không được nhìn Tưởng Như Vân, chỉ cảm thấy hai người này đều mỏng manh thuần khiết, lại thấy A Nguyên đối với Vương Diên thái độ không tồi, ôn hòa cười nói: "Nơi này của chúng ta, khi nào lại có thêm một tiên nữ đến vậy?"

Quả nhiên các tỷ muội đều tụ lại đây, vây quanh Vương Diên lấy làm kỳ, lại đẩy nàng đến bên người Tưởng Như Vân, hai mỹ nhân tuyệt sắc ở cùng một chỗ, lực sát thương đi lên không ngừng, làm A Nguyên ở phía sau che mắt mình lại lẩm bẩm: "Bản cung, bản cung về sau so với các nàng còn dễ nhìn hơn!" Ngày làm mỹ nhân, thật đau cũng thật vui sướng nha.

"Nhất định rồi." A Dung am hiểu nhất mở mắt nói dối, bất quá công chúa điện hạ nghe xong, trong lòng cảm thấy thật là xinh đẹp.

Các tỷ muội nhìn ngắm qua, tuy đối với thân phận Vương Diên còn chút khúc mắc, nhưng đến cùng đều là nữ nhân, chỉ trong chốc lát, Vương Diên hòa mình vào nhóm nữ nhi. Phát hiện sau lưng dáng vẻ cô nương nhu nhược, lại là tính tình lanh lẹ sáng sủa, mọi người đều càng vui vẻ, chỉ hẹn Vương Diên lần sau gặp lại.

A Nguyên được A Dung đưa lại đây, liền nhìn hắn đi ra nơi khác, hiển nhiên là đến chỗ các thiếu gia trong phủ gặp nhau, chẳng biết tại sao có chút lưu luyến không rời, chỉ là công chúa điện hạ là người thế nào? Mạnh miệng! Chỉ trốn trong ngực Tề Thiện vụng trộm nhìn A Dung rời đi, rồi mới chui ra ngoài ăn uống, thuận tiện nói chút chuyện bát quái cùng bọn tỷ muội. Nghe ngóng bên ngoài cái gì mà huynh đệ hầu phủ Trường Bình Hầu chia nhà suýt nữa đánh nhau sứt đầu mẻ trán, còn có cái gì thiên kim ngự sử gia tình cờ gặp được công tử đạo đài gia, nhất kiến chung tình, ước hẹn hoàng hôn, bị người bắt gặp tai chỗ gây dư luận xôn xao, A Nguyên cảm thấy chuyến này ra khỏi cung, biết được nhiều bát quái như vậy, đích thực làm công chúa điện hạ thật hạnh phúc.

Nhìn A Nguyên vẻ mặt bất cần nâng chén bạch ngọc uống trà, đôi tai nhỏ vẫn nghe ngóng động đậy, Tề Thiện chỉ cảm thấy bất đắc dĩ, bảo nàng ăn ít một chút, đùa nàng cười nói: "Ngươi im lặng như vậy, ta thật hoang mang."

"Biểu tỷ chỉ biết cười ta, về sau sẽ có lúc ta cười ngươi." A nguyên ngoan ngoãn buông chén trà xuống, hề hề nhìn nụ cười trên khuôn mặt ôn hòa của Tề Thiện, nghĩ đến Phượng Minh khổ sở trong lòng, liền cảm thấy đây là thời điểm hoàng muội nên rút dao tương trợ, bâng quơ hỏi: "Đại tiểu tỷ đính kết với nhị ca ca ta, nhị tỷ tỷ có người trong lòng hay không?" Nếu thực sự là có, Phượng minh liền trực tiếp 'Không tu kiếp này tu kiếp sau'!

"Hồn nháo." Tề Thiện cốc cái đầu nhỏ của A Nguyên, mới nhẹ giọng nói: "Đây là lời nữ hài nhi có thể nói sao?" Thấy A Nguyên ôm tay mình liên tục cầu xin tha thứ, đến cùng chỉ hơi lắc lắc đầu, trên khuôn mặt chợt phiếm hồng.

Không có, tốt quá rồi.

Tiểu nhân trong lòng A Nguyên bái lạy lão thiên, mặt bánh bao nâng lên nhỏ giọng nói: "Cậu cũng thật là, khi nào nhị biểu tỷ mới có chốn về đây?" Nghĩ nghĩ Tề Thiện yêu thích, nàng liền ho một tiếng: "Nhị biểu tỷ cùng với tứ hoàng huynh ta là đồng bệnh tương liên, tứ hoàng huynh cũng đã lớn, hoàng bá phụ còn chưa tứ hôn cho hắn, tuy rằng tứ hoàng huynh là người cố chấp, chỉ nói cái gì mà 'Đời này chỉ một người là đủ'." A Nguyên nghiêm túc một chút, rồi mới tiếp tục nói: "Bất quá người thành thật như vậy, lại còn cố chấp, nhị biểu tỷ ngươi nói xem làm sao bây giờ?"

Tề Thiện cười như không cười nhìn bé mập này đầu gật gù, qua một lát, A Nguyên chột dạ, mắt chớp chớp lắc lắc thân thể nhỏ đứng ngồi không yên nói: "Biểu tỷ nhìn ta như vậy, ta sẽ ngượng ngùng."

"Thành vương rất tốt, cũng có quan hệ gì tới ta?" Tề Thiện không phải người ngu, lúc này chỉ hỏi: "Ngươi đã ở trước mặt ta, nhắc đến hắn mấy lần, trong này, có duyên cớ gì?"

Biểu tỷ sâu sắc như vậy, đích thực khiến biểu muội khó làm việc nha.

A Nguyên tội nhiệp nhìn Tề Thiện đang cúi đầu nhìn nàng, xua xua ngón tay béo nhỏ giọng nói: "Cái này... Ta không phải phản đồ." Lần đầu tiên thổ lộ lai do muội muội thuật lại, sau này chỉ sợ Phượng Minh mỗi lần nhớ tới mặt đỏ như máu mất.

Tề Thiện nhìn thoáng qua A Nguyên lần nữa, lắc đầu cười, chuyển chủ đề khác.

Đối với Phượng Minh, nàng thật có chút ấn tượng, đặc biệt ngày hôm trước, mẫu thân hàm súc hỏi nàng một hồi, trước đó thấy qua Thành vương, đối với vị này có ý kiến gì, làm Tề Thiện biết ít nhiều ý tứ bên tỏng. Nghe được hôm nay Phượng Minh không thỉnh tự đến, nay A Nguyên còn gấp rút thay Phượng Minh nói lời hay, nàng lại nghĩ tới ngày đó lần đầu tiên gặp nhau, người nọ bối rối mà đi, đam sầm vào cây, nhịn không được nở nụ cười, tuy chưa có nảy sinh tình cảm với Phượng Minh, nhưng cảm thấy tâm người này thuần lương chân thành, là người có thể giao phó chung thân đại sự.

Nay, còn muốn tiểu biểu muội nối tơ hồng, cũng làm Tề Thiện cảm thấy thú vị, lại có chút tiếc nuối.

Thích như vậy, vì sao không dám tự mình đến trước mặt nàng, tự mình nói cho nàng biết?

A Nguyên nghiêng đầu nhìn lén Tề Thiện một chút, thấy nàng tươi cười, cũng không có gì không vui, thế này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, len lén đứng dậy, nghĩ muốn đi bảo Phượng Minh chuẩn bị tốt, vợ tương lai của hắn tựa hồ đã biết, còn không nhanh chóng đưa về nhà!

Thấy nàng len lén trốn, Tề Thiện cũng không vạch trần, chỉ kêu nha đầu đi cùng A Nguyên, cũng như nhau.

A Nguyên đi trong hậu viện chốc lát, nhưng không tìm được đám người A Dung, tỏng lòng đang cảm thấy tò mò, liền thấy một loạt phòng ở đằng trước, thật là viện Tề Kiên, giật mình, nàng liền sinh ra ý tưởng xấu xa, cũng không vội tìm Phượng Minh, hướng tới thư phòng Tề Kiên khinh xa thục lộ (xe nhẹ chạy đường quen=quá quen thuộc) mà đi, vung tay béo bảo bọn nha đầu đều tránh ra, chính mình ghé vào cửa sổ ngoài thư phòng len lén nhìn, liền thấy lục cậu này từ một ngăn ô vuông bí mật hiện ra một túi giấy, vừa mở ra, A Nguyên liền ngửi thấy mùi thịt, Tề Kiên tựa hồ nhâm nhi một chút rượu, sau, mò đến đưa mấy khối thịt vào miệng, phần còn sót lại gói kỹ lần nữa, đặt về ô vuông nhỏ như trước, thuận tiện thả lên trên vài cuốn sách.

Cao thủ, cao thủ nha!

A Nguyên gật gù liên tục.

Thanh niên tuấn tú bên trong vừa hừ hừ vừa hài lòng nhai thịt khô ăn.

A Nguyên thấy lục cậu đã vậy còn quá thích ý, trong lòng cực ghen tị, leo xuống thật nhanh, điểm mũi chân đi ra khỏi viện Tề Kiên, nhìn người khác ăn thịt đối với nàng quả thực quá ngược (ngược đãi ý ạ), nay nhu cầu cấp bách là cần A Dung an ủi, đi được vài bước, liền thấy Anh quốc công đằng trước bước nhanh mà đến, vội vàng thỉnh an vị cậu này, để Anh quốc công cúi người sờ sờ tóc nàng, tò mò hỏi: "Cậu đang đi nơi nào vậy?"

"Nhị ngoại tổ phụ của ngươi trở lại, ta đi gọi lục cậu ngươi." Anh quốc công ôn hòa nắm tay A Nguyên, trong ánh mắt phiêu di của A nguyên hỏi: "Hắn ở trong thư phòng?" Thấy A Nguyên gật, hắn liền hỏi: "Ở trong cung, có chịu ủy khuất không?" Thấy A Nguyên lắc đầu, Anh quốc công mỉm cười nói: "Cô nương phủ Anh quốc công, mặc kệ đi chỗ nào, đều không thể chịu khổ, biết không?"

"Cậu yên tâm, có hoàng bá phụ ở đây, trong cung có người dám linh tinh với ta còn chưa sinh ra đâu!" A Nguyên cảm thấy nếu cùng cậu ôm một cái đùi, tất yếu nên nói vài lời hay cho cái đùi, cười hì hì nói: "Hoàng bá phụ tốt như vậy, đối với ta và cậu luôn thật chăm sóc, ai dám làm phiền hoàng bá phụ đâu?" Làm Anh quốc công cười một tiếng, nàng vội vàng nói: "Tam hoàng huynh lần này vậy mà tặng Quan Âm phỉ thúy, thọ lễ tốt như vậy, chỉ sợ sinh thần hoàng bá phụ còn không có hào phóng như vậy, lễ hạ vu nhân tất có sở cầu (đưa lễ cho người, hẳn có điều cần nhờ), cậu cần coi chừng."

"Đứa nhỏ láu cá." Anh quốc công mỉm cười nói: "Ta trước đây là hậu bối của Hoàng thượng, chớ lo lắng." Phượng Đồng nhìn diễn xuất 'Nhàn vương', chỉ làm Anh quốc công xem muốn cười, chỉ vì không nguyện ý nhìn bộ mặt làm bộ làm tịch kia của hắn, bởi vậy mới tìm cớ đi ra, lúc này thấy A Nguyên rõ ràng, cười nói: "Trên đời này, yến hội nơi nào có ăn mà không phải trả tiền đâu? Đạo lý này, cậu vẫn hiểu."

"Là ta đa tâm rồi." Cậu thông minh hơn rất nhiều người nha, dụ được hoàng bá phụ mỗi lần nghe hắn đều tươi cười, A Nguyên cảm chính mình chính là hạt bận tâm.

"Ngươi biết nói cái này với cậy, cậu rất cao hứng." Anh quốc công vỗ vỗ đầu nàng, không hề lên tiếng, chỉ đi đến bên ngoài thư phòng Tề Kiên, thấy trận địa bên ngoài như sẵn sàng đón quân địch, vài tên tiểu tư giữ của, chợt nhíu mày hỏi: "Đều đứng ở chỗ này làm cái gì?" Vừa nói, vừa đẩy cửa thư phòng ra, liền thấy Tề Kiên lúc này nghiêm trang đứng sau án thư cử bút viết chữ, chợt nhíu mày: "Đại thọ mẫu thân, còn dụng công như vậy?"

"Chăm học không biết mỏi mệt, chăm học không biết mỏi mệt." Tề Kiên lặng lẽ lau tay một cái, thế này mới cười làm lành nói.

A Nguyên không có vào, chỉ ghé vào cạnh cửa, nhìn Anh quốc công bước chân vào thư phòng, nhìn xung quanh một lần, Tề Kiên phía sau nhắm mắt theo đuôi, mấy tiểu tư bên ngoài cả người phát run, trong lòng nghĩ, liền cười hắc hắc, thật xanh lấy xuống hà bao nhỏ của mình, từ bên trong lộ ra hai khối bò khô cung đình bí chế, cầm vào tay nhỏ cúi người, im lặng lăng xuống dưới bàn chân Anh quốc công, vừa vặn, còn đối diện với cái ô vuông vừa nãy. Làm xong chuyện xấu, A Nguyên mới lui một bên đám tiểu tư còn đang sợ ngây người.

Anh quốc công lùi về sau, liền dẫm phải một vật thể không rõ, nhấc chân, cúi đầu, sau, vẻ mặt ôn hòa tươi cười đối với Tề Kiên trợn mắt há mồm hỏi: "Đây là cái gì, hử?"

"Tam... tam ca!" Tề Kiên chết oan, kia là cái gì, hắn rõ ràng cất kỹ tất cả thịt khô rồi cơ mà!

"Cái này không phải của ta!" Nghĩ tới rau xanh trong tương lai, Tề Kiên mặt tái mét, cầu xin tha thứ: "Thịt khô trong thư phòng ta, nó, nó, đều cắt thành khối vuông!" Cái này, là tròn!

Anh quốc công:... Ha Hả.

A Nguyên cười chết mất, tự che mình lui ra sau cửa nghe tiếng kêu thảm thiết của lục cậu bên tỏng, vừa lau nước mắt vừa đứng dậy, sau, liền thấy đứng trước mặt mình, một lão nhân gia không biết xuất hiện từ lúc nào biểu tình khó tả đang nhìn mình bằng ánh mắt cổ quái, chậm rãi bưng kín mắt mình, cười xấu xa biến thành khóc bi thương: "A Nguyên, A Nguyên chân tâm thương lục cậu nha!"

Ánh mắt lão nhân kia, càng kỳ dị...