Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 46

Lý quốc công trúng độc?

Ngay tại trong nhà mình?

A Nguyên và ngũ công chúa nhìn nhau, đều hoảng sợ biến sắc, đang muốn tiếp tục hỏi cặn kẽ cung nữ này, lại thấy từ bên trong sân, một nữ tử trang điểm xinh đẹp vọt ra, nhất nhất lao đến chỗ công chúa, miệng kêu ầm lên, "Thế tử hạ độc! Quốc công gia bị thế tử độc chết!" vừa nói vừa định xông ra đường cái ồn ào, A Nguyên mắt thấy mọi người đều bị biến cố này làm cả kinh, trong lòng kinh sợ, biết rằng nếu điều này để người khác nghe được, bất kể tứ phò mã có làm gì cha ruột hay không, tội danh này cũng có chút mưa gió, cắn chặt răng, nàng thét lên, "Bắt xuống cho bản cung!"

"Bắt nàng ta lại!" Ngũ công chúa cũng phản ứng kịp, lạnh lùng nói.

Đi cùng A Nguyên, đều là cung nhân trung thành nhất của Thái Hậu, lúc này có hai nội giám lực lưỡng tiến lên ấn nữ nhân này xuống mặt đất, A Nguyên liền thấy nàng lại định há mồm, khuôn mặt nhỏ mắt hơi động, chỉ lạnh lùng nói, "Bịt mồm!"

Mắt thấy cung nữ bên người Tứ công chúa nghiến răng nghiến lợi nhét giẻ vào mồm nữ nhân kia, A Nguyên mới yên tâm, khôi phục bộ dáng bình tĩnh, lạnh nhạt nói, "Va chạm công chúa, còn dám đặt điều chủ tử." Nàng chưa từng thấy qua phủ Lý quốc công có nữ tử như vậy, huống chi thấy nàng ăn mặc diễm lệ, nhưng bộ dáng khinh bạc, liền biết đây đại khái là thiếp thất hậu viện, lạnh nhạt nói, "Quốc công gia phúc lớn mạng lớn, thái y đầy sân, ngươi lại luôn miệng nói chết, đây là nguyền rủa!"

"Vả miệng! Cho di nương khắc cốt khi tâm!" Loại việc này muốn ra tay ngay trong phủ, A Nguyên cùng ngũ công chúa còn không phải người ngu, lòng đầy căm phẫn nhưng vẫn không tự làm, ngược lại cung nữ bên người Tứ công chúa lúc này quả thực hận đến mức không chịu nổi, chỉ có thê cố chống đỡ không ngất đi, thấy A Nguyên cũng có ý tứ không gì không thể, tuy trong lòng nàng kinh sợ Vinh Thọ công chúa tuổi tác còn nhỏ đã lợi hại như vậy, như mà nghĩ tới vị công chúa này sống trong cung với Thái Hậu, tâm trí càng nhanh nhạy hơn những hài đồng cùng trang lứa, liền đem việc này để sang một bên, nhìn nữ tử đang lăn dưới đất kia hận đến mức trong hắn hằn tia đỏ, cười lạnh nói, "Trong phủ đã loạn, di nương còn thêm phiền! Không cho di nương biết thế nào là lợi hại, chỉ sợ sau này con muốn tiếp tục phô trương thanh thế!"

"Ta là trưởng bối!" Nữ tử kia thấy thanh sắc nàng không giống ngày xưa, khiếp đảm, gào lên.

"Lão thái thái, quốc công gia là trưởng bối, ta còn chưa nghe qua một thiếp thất hạ lưu, dám xưng trưởng bối trước mặt công chúa!" Cung nữ kia tựa hồ rất có mặt mũi trước mặt Tứ công chúa, chỉ hướng về phía tả hữu mắng, "Còn muốn ta tự mình động thủ?" Liền thấy một bên thị vệ lĩnh mệnh tiến lại, kéo cô gái này đến nơi khác, từng tiếng tát vang dội cùng tiếng kêu thảm thiết phát ra, như vậy cung nữ này mới miễn cưỡng cười cười, hành lễ với A Nguyên cùng ngũ công chúa rồi nói, "Nếu không phải nhờ hai vị điện hạ, lần này, công chúa của chúng ta sẽ bị ủy khuất nhiều."

Thiếp thất kia là tâm phúc Lý quốc công phu nhân, chỉ sợ việc vừa rồi, cũng là từ Lý quốc công bày mưu đặt kế, muốn đi trước hủy thanh danh tứ phò mã.

"Đều là tỷ muội, nói như vậy thật xa lạ." Ngũ công chúa đỡ cung nữ này dậy, hơi do dự, thấp giọng nói, "Tứ tỷ tỷ này có khỏe không?"

"Chỉ là mới vừa rồi quốc công gia đột nhiên xảy ra chuyện, Đại gia hỏa đều kinh ngạc, nay công chúa đang đứng đợi bên ngoài, nghe thái y chẩn đoán." Cung nữ này hốc mắt liền đỏ, thấp giọng nói, "Không phải ta nói nhảm với hai vị điện hạ, thật sự là trong phủ này có vài kẻ, đội lốt người! Nếu không phải công chúa chúng ta trong lòng hiểu chuyện, chỉ sợ chết cũng không ai biết." Nói xong nước mắt liền rơi xuống, nức nở nói, "Thường thường hay bị khi dễ, cũng may có thái phu nhân che chở, công chúa lại hay ở trong phủ công chúa, bằng không nếu chết cũng vì ghê tởm chết!"

"Suỵt!" Đạo lý tai vách mạch rừng, A Nguyên vẫn luôn hiểu, lúc này chỉ hướng phía hậu viện Lý quốc công mà đi, một ên thấp giọng hỏi, "Lần này, vì sao dính dáng đến tứ tỷ phu?"

Nàng minh bạch rõ ràng nghe hoàng bá phụ của nàng ra lệnh Lý quốc công nhượng lại tước, tứ phò mã cho dù đầu bị nước vào, cũng sẽ không vào lúc này độc chết Lý quốc công không còn năng lực áp chế hắn.

"Buổi sáng công chúa cùng phò mã đến thỉnh an, người bên dưới dâng lên cho phò mã một chén tổ yến." Nói đến đây, trên mặt cung nữ một mảng trắng bệch, thấy A Nguyên gật đầu, nàng thật nhanh nói, "Phò mã không uống, chỉ để ở một bên. Cũng không biết quốc công gia hôm nay là thế nào, nửa đêm hôm qua từ trong cung trở về, tận trong phủ công chúa cũng có thể nghe được tiếng khóc. Sớm tinh mơ thỉnh an, nhìn phò mã như thấy kẻ thù, nói vài câu liền mắng, bởi vì phò mã hiếu thuận, chưa hề phản bác, quốc công gia lại mắng một nén nhang, miệng khát, liền uống tổ yến của phò mã, chợt, chợt..."

Thời điểm Lý quốc công miệng phun máu tươi, mọi người gần như sợ ngây người, Lý quốc công phu nhân phía sau liền lao ới, túm tứ phò mã còn đứng ngốc muốn hắn đền mạng cho Lý quốc công, giống như điên cuồng, nay thái phu nhân còn bệnh, không ai dám ra quản thúc nàng.

"Hồ nháo!" Khóe mắt A Nguyên lóe ra vài tia nghiêm khắc, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, trầm giọng nói, "Tổ yến có độc, là được dâng lên, có liên quan gì đến tứ tỷ phu? Huống chi..." Nàng lạnh lùng cười, tay nhỏ mạnh mẽ nắm chặt dưới ánh mặt trời, cười lạnh, "Theo ta thấy, đây là ái tử của quốc công gia sốt ruột, mới làm tứ tỷ phu gặp kiếp nạn này. Lúc này, chỉ sợ tổ yến kia, là dành cho tứ tỷ phu!" Tứ phò mã vừa chết, Lý quốc công liền nhượng lại tước, ai được tiện nghi, quả thực vừa thấy liền hiểu.

Đến thời điểm điều tra tùy ý tìm người chịu tội thay, còn có thể nói ra cái gì?

Cũng không thể trưởng tử của Lý quốc công chết, lại giết ấu tử của hắn đền mạng chứ?

"Công chúa không biết, quốc công gia lúc đó quả thực dọa người, chỉ vào chén yến liền mắng phò mã không đáng dùng đồ tốt như vậy, bởi vậy mới đoạt tổ yến của phò mã." Cung nữ này vẻ mặt kinh hồn không ngừng, nước mắt rơi lã chã, "Lão thái thái bị bệnh, trong phủ này ngay cả muốn lấy mạng người cũng có thể, làm sao có thể yên tâm?"

Lý quốc công phu nhân lớn lối như vậy, chỉ sợ cũng chắc chắn có dính dáng, độc chết tứ phò mã, Lý quốc công cũng sẽ che chở nàng mà thôi.

"Phụ nhân nội trạch, bản cung đã nhìn nhiều, cũng chưa từng thấy qua tâm địa rắn rết như vậy!" A Nguyên đi lại trong kinh thành, phủ Anh quốc công, phủ Thành Dương bá đều qua đi qua, tuy cũng là nhà lớn đông đảo huynh đệ, chị em dâu, lại cũng chưa có phát sinh chuyện như vậy, phần lớn ca múa ấm áp, lúc này chỉ thấp giọng nói, "Hoàng tổ mẫu muốn ta nhìn xem thế gian rộng lớn phong phú, nay, quả thật là như thế."

"Thật là tính toán giỏi." Ngũ công chúa nghi người được lợi lớn nhất trong đó, lại sợ hãi nói, "Cứ như vậy không sợ hãi?" Nhưng mà nghĩ tới thái phu nhân lớn tuổi, nếu Lý quốc công phu nhân làm ra chuyện như vậy bị phát giác, đích ấu tử của lý quốc công cũng không giữ được, trưởng tử này hai đích tử dưới gối đều bị phế đi, đối với thái phu nhân là đả kích quá lớn, đây là nhìn trúng tâm lý của mọi người ném chuột sợ vỡ đồ không dám vạch tràn nàng với thái phu nhân nê mới hao tâm tổn sức, lại có Lý quốc công tên hồ đồ ấy, đến lúc chỉ cần giả vờ đáng thương khóc lóc kể lể môt chút, Lý quốc công tự nhiên sẽ vì nàng che giấu.

"Truyền lời ra ngoài, tra cho ốt chuyện này cho bản cung!" Ngũ công chúa nghiêm mặt, híp mắt lạnh lùng nói với cung nhân bên cạnh, "Muốn thừa dịp hỗn loạn hủy chứng cứ" Bản cung không cho nàng vừa ý!" Việc nội trạch này toàn kẻ dỗ người xem bán công phu chẳng có bao nhiêu, ngũ công chúa không quản được, cũng không rảnh rỗi đi quản chuyện bao đồng nhà người ta. Nhưng mà nếu lúc này liên lụy Tứ công chúa, làm muội muội, nàng không thể khoanh tay đứng nhìn.

"Trước cứ đi thỉnh an thái phu nhân, sau quay lại xử lý nàng!" A Nguyên nghiêm mặt cười lạnh nói, "Mặc nàng tính toán chi ly, cũng trốn không thoát lòng bàn tay chúng ta!" Thấp giọng gọi cung nữ bên cạnh hồi cung đem sự việc phủ Lý quốc công báo cho Thái hậu cùng Hoàng Hậu, A Nguyên thế này mới có thời gian thở hắt ra, lại thấy Phượng Minh đi theo phía sau mình hồi lâu, chỉ biết vuốt mắt, có vẻ choáng váng, trong lòng hiểu, trước mặt hoàng tử, phần đông nữ tử đều có dáng vẻ mềm mại khả ái, nơi này sẽ có biểu hiện kinh thiên động địa như vậy, nghĩ tới đường huynh này đối với biểu tỷ của mình có tâm, liền có lòng bảo hắn ngày sau cảnh giác cao độ, miễn cho bị dạng tiểu bạch hoa như Lý quốc công phu nhân dọa sững, sinh ra hiềm khích với biểu tỷ, thấp giọng thở dài, "Đây chính là loại nữ nhân lòng dạ khó lường."

"Lại ác độc như vậy." Phượng Minh lẩm bẩm nói.

Trong lòng hắn chỉ cảm thấy phát lạnh, lớn lên ở trong cung, nhưng Đức phi xưa nay không cho hắn xen vào chư phi tranh sủng chốn hậu cung, e rằng từ bé đến nay, lúc này chính mắt thấy, chẳng biết tại sao, nghĩ tới những thứ vặn vẹo này, hắn lại nhớ tới Tề Thiện mới gặp một lần, dáng vẻ an bình như vậy, ánh mắt buốt giá chợt sáng ngời.

Nghĩ tới Tề Thiện, Phượng Minh chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp rất nhiều, trầm mặc hồi lâu, liền thấp giọng nói, "Hậu trạch của ta ngày sau, chỉ cần một thê tử." Từ trước hắn cũng đã nói như vậy, nhưng đó bất quá là tình yêu đơn thuần của mình, nay, lại tăng thêm phần trịnh trọng, lại vì bảo vệ nữ tử chính mình thương yêu.

"Người gian giảo có ở khắp nơi, xúi giục phu thê bất hòa, ở giữa mưu lợi bất chính cũng không có thiếu." A Nguyên lắc lắc đầu thở dài, "Người trời quan trăng sáng, nào đấu được laoij người như vậy? Tri nhân tri diện bất tri tâm, nhìn động lòng người, khiến người thương tiếc, như vẻ bề ngoài vẫn tốt hơn bên trong, tứ hoàng huynh còn chưa thấy qua. " Nàng dừng một chút, thấp giọng nói, "Tứ hoàng huynh chỉ cần biết, một khi có nhiều nữ nhân, tranh đấu không bao giờ dừng lại."

"Hoàng huynh biết." Phượng Minh sờ sờ đầu A Nguyên, lắc đầu nói, "Tiểu hài tử gia gia, không cần tâm tư nhiều như vậy, về sau sẽ có người bận tâm, Những việc này..." hắn tự vỗ ngực mình, "Đều giao chó tứ hoàng huynh ngươi!" Nói xong, liền một tả một hữu dắt tay A Nguyên cùng ngũ công chúa, thật nhanh đi vào hậu viện, chợt nghe lúc này hậu viện Lý quốc công tiếng khóc rung trời, một đám nữ nhân xiêm y hoa lệ ôm đầu khóc rống, bộ dáng Lý quốc công mệnh chẳng còn bao lâu vậy, những nữ nhâp này khóc đích thực nhập tâm, cũng không biết là khóc cho phu quân Lý quốc công này, hay là đang khóc ngày chết của Lý quốc công, đám người A Nguyên tiến vào không có ai phản ứng.

Bất quá, Lý quốc công còn chưa chết, khóc tang cái gì?

A Nguyên trong lòng lắc đầu, liền ghé vào bên tai Phượng Minh nhẹ giọng nói, "Đại khái, quốc công gia không có việc gì."

"Vì sao?" Phượng Minh còn chưa thấy thái y, nghe A Nguyên khẳng định như vậy, vội vàng hỏi.

"Nhìn nhìn một đám khóc lê hoa đái vũ, trông thật đẹp, trang điểm y phục đều không tồi." Nói tới cái này, ngũ công chúa có kinh nghiệm hơn. Phượng Minh bởi là hoàng tử, tại hậu cung không thấy qua bộ dáng của cung phi là bao nhiêu, ngũ công chúa ở bên Hoàng Hậu cùng Đức phi am hiểu hơn, lúc này cười nạo nói, "Phàm là chân tâm để ý, còn có thể dung mạo quần áo cũng để ý sao? Có thể thấy đây đều là diễn trò cho nam tử các ngươi xem thôi!" Nói xong, liền lộ ra vẻ châm chọc nhàn nhạt, chỉ thấp giọng nói với A Nguyên, "Nếu là ngày sau, có người dám trước mặt phò mã của ta khóc như vậy, bản cung..." nàng nhẹ giọng nói, "Bản cung liền lột da trên gương mặt kia xuống!"

Phượng Minh đang cảm thấy được thụ giáo, thình lình nghe được ngũ công chúa đằng đằng sát khí như vậy, lại nghe A Nguyên ở bên gật đầu đồng ý, không tự chủ được rùng mình một cái, sau, thấy A Nguyên quay đầu, thịt thịt trên khuôn mặt nhỏ nhắt lộ ra nụ cười hòa khí nói, "Tứ hoàng huynh, nhất định sẽ giúp hoàng tỷ cùng A Nguyên, đúng không?"

A Nguyên vẻ mặt xịu xuống, Phượng Minh run run, lập tức nói, "Bọn muội như đóa hoa, nào có thể làm việc này? Sau này nếu có người dám làm như thế, tứ hoàng huynh tự tay đi lột da, tuyệt không để muội muội động một đầu ngón tay út." Trong lòng cảm thấy sau này phải cố gắng uy hiếp phò mã, nữ nhân bên cạnh phò mã còn phải rút gân lột da, Phượng Minh cảm thấy mình đã bắt đầu muốn bận rộn chạy trốn trên đường lớn không quay đầu lại. Thấy hai muội muội gật đầu, hắn chần chờ nói, "Nay, nên thế nào?"

"Không biết thái phu nhân thế nào." Cung nữ bên người tứ công chúa kia đã đi vào phòng thái phu nhân thông truyền, A Nguyên ở bên ngoài chờ, không kiên nhẫn thấy đám cơ thiếp hậu viện này, nhìn xung quanh, qua không bao lâu, liền thấy phòng đối diện có ồn ào náo động, một tiếng khóc bén nhọn cuồng loạn truyền ra, "Quốc công gia! Người mang thiếp thân cùng đi đi! Ở lại trên đời cũng là chịu tội, thay vì bị người sỉ nhục, không bằng cùng đi đầu thai, chúng ta là người một nhà, vĩnh viễn không dời xa nhau nha!" Nói xong, Tứ công chúa quát lớn, còn có tiếng khóc của nữ hài đồng, trong chớp mắt cửa phòng kia rộng mở, liền có một nữ nhân nhu nhược ôm đứa nhỏ lao tới, một đầu hướng tới cây cột bên dưới.

"Ngăn lại thái thái!" Tứ công chúa được người đỡ đi ra, lúc này cả người vô lực, gặp lại Phượng Minh dắt hai muội muội, càng thấy mất mặt, chỉ bưng kín mặt hướng một bên trốn đi.

A nguyên vừa thấy Lý quốc công phu nhân ngang nhiên khóc lóc om sòm, còn mang theo bộ dáng mình cùng ấu tử một lòng đi cái chết, mà Tứ công chúa không áp chế được, trong lòng quýnh lên, đang muốn sai người ngăn lại, lại nghe thấy lúc này, đọt nhiên truyền tới một thanh âm uy thế, "Cho nàng đi tìm chết!" A Nguyên hoảng sợ quay đầu, lại thấy lúc này, nha đầu run rẩy đỡ thái phu nhân đi ra, tuy trên đầu còn băng vải, lại nhìn rất có khí lực, đôi mắt từ ái thường ngày, nay cũng làm cho lòng người lạnh run, vị lão phụ nhân trong lúc này, chỉ khi tiếng khóc Lý quốc công phu nhân ngưng bặt thì lạnh lùng nói, "Nếu nàng không muốn xống, cho nàng chết!"

"Lão thái thái." Tứ công chúa gọi tứ phò mã chạy đến đỡ, hai vợ chồng nghe xong lời này đều ngây dại.

Thái phu nhân Lý quốc công chỉ lắc lắc tay, ra hiệu mọi người không hành lễ, đứng trên hàng lang, từ trên nhìn xuống Lý quốc công phu nhân đang run rẩy, châm chọc nói, "Thế nào? Ngươi không phải là rất muốn chết sao? Nếu muốn chết, ta thành toàn cho ngươi!" Nàng lạnh lùng ní, "Phủ Lý quốc công, chưa bao giờ thiếu chính thất phu nhân, ta cũng không thiếu cháu trai! Độc phụ nhà ngươi chết đi, ta lại cưới người tốt hơn, có cháu trai như thường!" Nói xong chỉ hai bên nói, "Còn không hầu hạ thái thái các ngươi lên đường?!" Mắt thấy mấy bà mụ thấp giọng tuân lệnh, đi lên lôi kéo Lý quốc công phu nhân đang giãy giụa hướng tới cây cột, mới thấp giọng nói, "Năm đó, ta đã nhìn lầm, cứ tưởng ngươi tốt đẹp, lại có tình cảm tỷ tỷ ngươi, có thể dưỡng dục tốt trưởng tử, không nghĩ tới, ngươi thế mà sinh ra tâm địa như vậy!"

"Lão thái thái muốn nhị đệ đệ chính mắt thấy tổ mẫu bức chết mẫu thân sao?" Thái phu nhân nói giết người, chính thật là giết người, bà mụ thuộc hạ nàng cũng rất dứt khoát, một chút chần chờ cũng không có, lập tức đập đầu Lý quốc công phu nhân đến ra máu, lúc này bạch diện giai nhân máu đầy mặt, sinh ra dáng vẻ dữ tợn, làm A Nguyên trong lòng không tự chủ sinh ra kinh sợ thái phu nhân, ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy thái phu nhân lúc này ánh mắt tràn đầy lãnh khốc, bộ dáng mang sát tâm.

"Bức chết mẫu thân?" Thái phu nhân lạnh lùng nói, "Ngươi vì sao không nói với hắn, mẹ đẻ độc chết thân phụ, là đạo lý gì?"

"Không phải ta! Là hắn!" Lý quốc công phu nhân thấy thái phu nhân như thế, mắt nhìn đây là muốn xử trí nàng, thét lên, "Lão thái thái không thể vì thương yêu hắn, liền đem hết thảy đẩy lên người ta! Rõ ràng là tổ yến của hắn, vì sao nói là ta?! Rõ như ban ngày, vương pháp ở đâu?!" Thấy thái phu nhân cười lạnh liên tục, lúc này còn có thời gian gọi nha đầu nâng nhuyễn tháp tà tọa đến, hoàn toàn không có ý định vào bên trong nhìn chút Lý quốc công thế nào rồi, Lý quốc công phu nhân chỉ thấy cả người phát run, đột nhiên ôm nhi tử khóc nói, "Ta phụng dưỡng lão thái thái mười mấy năm, chân tâm có hay không không, lão thái thái thật sự một chút cũng không cảm thấy sao?!"

"Chân tâm?" thái phu nhân thản nhiên nói, "Đừng ở chỗ này làm ta ghê tởm! Năm đó, là câu 'chân tâm' này của ngươi, làm ta tin ngươi là cô ngương tốt, ai ngờ lại là rắn độc. Mà thôi..." nàng đột nhiên giận giữ nói, "Ngươi cuối cùng không nhận hay không, đều sẽ như này, ta chỉ hỏi ngươi, chết ngay bây giờ, hoàn thành tâm nguyện cùng phu quân đồng sinh cộng tử, cho con trai ngươi thể diện cùng tình cảm sâu nặng, hay là hiện tại ta liền tố cáo vào trong cung, cáo ngươi một kẻ độc chết phu quân, giá họa con riêng, làm nhi tử ngươi cả đời này sống dưới bóng ma này, vĩnh viễn không ngẩng đầu được!"

Nói đến đây, thấy Lý quốc công phu nhân vẻ mặt ngây ngốc ngã trên mặt đất, cũng không để ý tới, chỉ đem A Nguyên bế lên, mặt hòa hoãn lại, thanh âm ôn hòa nói, "Có bị hù hay không?"

"Ngài hôm qua ngã bệnh, A Nguyên lo lắng thật, buổi sáng ta còn thấy nàng mắt quầng thâm." Ngũ công chúa không chịu nổi người bên ngoài khoa tay múa chân, lúc này chỉ đối với hết thảy chuyện trong viện làm như không thấy, chỉ chỉ vào mặt A Nguyên có chút ngượng ngùng nói, "Hoàng muội lo cho ngày, nghe nói hôm qua người ngài không dễ chịu, liền chạy tới tẩm cung hoàng tổ mẫu, cả giày cũng không kịp đi."

"Công chúa của ta." Thái phu nhân một phen ôm A Nguyên béo mềm vào trong ngực, đau lòng nói, "Thân thể này ta của chính mình, ép buộc như vậy, có người sẽ lo lắng."

"Ta chỉ muốn ngài, nào còn muốn ai khác." A Nguyên rất thuần thục dựa sát vào trong ngực thoảng hương liệu của thái phu nhân, thật không yên tâm hỏi, "Thái phu nhân thật sự rất mệt sao? Không cần giống như A Nguyên, không nghe lời thái ý, làm hư thân thể mình." Nói xong, liền tiếp tục nói, "Hoàng tổ mẫu, hoàng bá phụ, hoàng bá nương, Đức phi nương nương, mọi người đều một đêm không ngủ, thân thể của ngài quan trọng nhất, chớ vì chuyện nhỏ mà tức giận." Nàng cúi người nói, "Mới vừa rồi A Nguyên bên ngoài không hiểu chuyện, thái phu nhân đừng trách móc A Nguyên."

Hiểu chuyện lại nhu thuận như vậy, thái phu nhân ân cần nhìn ngũ công chúa cùng A Nguyên, trong lòng lặng lẽ thở dài.

Nhi tử của nàng, ánh mắt cũng không sai, nhìn đúng thật đây là hai vị công chúa hoàng gia coi trọng nhất, cũng không tự nhìn thân phận bản thân, cưới công chúa, đã bỏ qua mặt già nua này của nàng, nếu không phải nàng giận giữ bị bệnh, Lý quốc công hẳn lẫm liệt nói chuyện này ra ngoài, chỉ sợ ngay lập tức kết thù oán với hơn nửa thế gia dòng dõi trong kinh thành.

Hai hài tử này xuất thân hoàng nữ có thể gọi là cao nhất, ngoại tổ gia cùng quan hệ thông gia trong kinh sau lưng không ít, nào để cho con trai thứ hai không tước vị có thể mơ ước. Huống chi, con trai thứ hai nay vẫn là xuất thân con vợ lẽ, càng kém cỏi.

"Không biết quốc công thế nào?" Thấy thái phu nhân rơi vào trầm tư, không nghĩ tới bản thân còn có nhi tử ở bên trong giãy giụa giữa ranh giới sinh tử, Phượng Minh do dự một chút, vẫn kiên trì nói.

"Không chết được." Thái phu nhân khóe mắt lóe qua tia giận giữ, thấy Lý quốc công phu nhân còn đang khóc lóc, lạnh lùng nói, "Ta làm người, nói được làm được! Nếu ngày mai ngươi còn ở đây, phía hoàng cung, ta không chê xa!" Nói xong, cũng lười nhìn nàng, chỉ đứng dậy gọi A Nguyên cùng ngũ công chúa đến đỡ, chậm rãi đi vào trong phòng Lý quốc công, thấy Lý quốc công lúc này ngửa mặt nằm ở trên giường, gương mặt tiều tụy, sắc mặt tái nhợt, trong lòng có chút khổ sở, nhưng mà nghĩ tới đứa con trai này ngày càng biến chất, ánh mắt chỉ lạnh lùng, tại thời điểm Lý quốc công xoay đầu lại, trầm giọng nói, "Tấu chương nhượng tước đâu?!"

Hoàng thượng lệnh Lý quốc công hôm nay dâng tấu chương nhượng tước cho tứ phò mã, nhưng nay Lý quốc công này xém chút nữa đi gặp tổ tông, mới tỉnh, nghênh diện lão nương cũng không hỏi thân thể hắn thế nào, lại vỗ đầu hỏi luôn cái này, người kiên cường cũng không chịu nổi, khí tức hắn rối loạn lên, thở phì phò nói không ra lời.

A Nguyên vụng trộm nhìn, chỉ theo tiết tấu hơi thở vị quốc công gia này thấy được, không bị độc dược độc chết, cũng bị mẹ ruột làm tức chết.

"Tổ mẫu." Tứ phò mã là người thuần hiếu, thấy mới mấy ngày ngắn ngủi, bởi vì mình, tổ mẫu ngã bệnh, phụ thân suýt nữa chết đi, chỉ cảm thấy khổ sở tỏng lòng, quay đầu, lại thấy tứ công chúa đi tới cầm tay hắn, mỉm cười với hắn, hai mắt thân cận cùng chung thủy, trong lòng cảm kích tâm ý của thê tử đối với hắn, liền cố lấy dũng khí quỳ trước mặt thái phu nhân, nhẹ giọng nói, "Vì một cái tước vị, làm trong nhà không yên, là lỗi của tôn nhi (cháu trai)." Cảm giác được Tứ công chúa theo hắn lặng lẽ quỳ bên cạnh, hắn thật nhan rơi lệ, nức nở nói, "Bất quá là cái tước vị, chỉ cần có thể làm tổ mẫu, phụ thân, đệ đệ đều vui vẻ, tôn nhi liền từ bỏ, còn có thể làm sao?"

Nói xong, liền nằm trên mặt đất im lặng rơi lệ.

"Ta cùng phò mã, luôn là một thể." Tứ công chúa ngửa mặt nói, "Cầu lão thái thái cùng phụ thân bớt giận, tước vị, ta cùng phò mã nguyện ý nhượng lại."

Huống hồ ngày sau Tứ công chúa nếu thực sự có huyết mạch, sinh ra bất luận nam nữ, hoàng thượng đều sẽ ban tước vị, Tứ công chúa đích thực lười vì cái tước vị như vậy mà lại phiền lòng.

"Không phải của ngươi, mơ tưởng cũng vô dụng! Là của ngươi, ai cũng không đoạt được!" Thái phu nhân nhìn thấy sự đời, tự nhiên nhìn ra được phu thê tứ phò mã là thật lòng không muốn tranh chấp cùng người, trong mắt ôn hòa, lần nữa trở nên nghiêm nghị, thấy ánh mắt đột nhiên sáng lên của Lý quốc công khi nghe phò mã nói, chỉ nhắc, "Hai ngươi các ngươi, là đứa bé ngoan, ta thật vui mừng. Nhưng mà thế đạo này, không có đạo lý đứa bé ngoan phải chịu thua thiệt! Việc tước vị, không phải các ngươi nói đẩy liền đẩy, việc này, cũng phải việc các ngươi nên quản, sau này, ta còn nghe lời nói không cần tước vị, liền cho các ngươi nếm thử gia pháp!"

"Lão thái thái." Tứ công chúa thấp giọng kêu lên một tiếng.

"Mẫu thân!" Lý quốc công nào muốn tước vị của mình rơi xuống đầu đứa con trai mình không thích đâu? Thấy thái phu nhân mở miệng liền bác bỏ ý tứ phò mã, bộ mặt càng trắng hơn, cầu khẩn nói, "Tiểu nhị..."

"Ngươi còn nhắc đến hắn?" Thái phu nhân chợt cười lạnh một tiếng, khóe miệng xoẹt qua tia tàn nhẫn, châm chọc nói, "Mẹ ruột nhi tử này, thiếu chút nữa cho ngươi xuống hoàng tuyền, ngươi suýt nữa là làm quỷ hồ đồ, nay, nằm mơ đi!"