Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 43

Lần này, quả thật A Nguyên đã đoán trúng.

Tam công chúa vẫn còn đang do dự.

Thành Dương bá là tâm phúc của Hoàng thượng, trong triều số người ghen ghét không ít nhưng lại không ảnh hưởng gì tới việc Hoàng thượng yêu thích, nghe nói ngay cả Thái Tử cũng vô cùng tin tưởng Thành Dương bá. Tuy nàng hiểu biết không nhiều, nhưng cũng biết Túc vương xem trúng con trai trưởng của Thành Dương bá là con rể, chỉ cần việc thành công thì phủ Thành Dương bá ít nhất ba đời đại phú đại quý. Nói tới cùng, có thể được công chúa chấp nhận gả cho quả thực là kim bài miễn tử rất lớn. Gia thế như vậy dĩ nhiên là đối tượng lựa chọn tốt nhất trong lòng Tam công chúa, chỉ là đáng tiếc Thành Dương bá không có con gái ruột nhưng nhị phòng và tam phòng lại có, Tam công chúa cảm thấy lựa chọn như vậy cũng không sai.

Lúc đầu nàng không biết A Nguyên có địch ý đối với nha đầu của tam phòng. Xuất thân của A Dao quả thật không tệ, huống gì nàng lại là trưởng nữ của bá phủ, nữ hài nhi thứ nhất luôn luôn bất đồng, chỉ là phụ thân của A Dao lại là quan võ, cùng với nhà chồng của Tam công chúa là thư hương môn đệ không quá phù hợp. Cô nương Tam phòng ngược lại có xuất thân Thanh Lưu nhưng làm việc có chút thanh cao không hợp với mọi người ở đây, Tam công chúa muốn một đệ muội đến ở chung hòa thuận, không phải đem về để đặt trong nhà cung phụng nên không quá thích. Nhưng là hôm nay thấy A Nguyên há mồm đã không cho cô nương này mặt mũi, Tam công chúa cảm thấy không cần do dự.

Có thể làm A Nguyên trở nên như vậy không chừng trong này còn có chuyện gì dấu diếm người khác, Tam công chúa nghĩ tới sau lưng A Nguyên là những ai tự nhiên dễ dàng chọn lựa.

Huống gì A Dao không có kiêu căng ngạo mạn, Tam công chúa cũng không muốn tìm một đệ muội không được tự nhiên, càng thêm cảm thấy A Dao rất tốt.

Thấy Tam công chúa vẻ mặt ôn hòa nói giỡn với A Dao, A Nguyên cảm thấy rất thú vị.

Lớn như vậy rồi mà trừ bỏ thấy các phi tử ở trong cung dùng các loại biện pháp để thông đồng hoàng bá phụ, nàng vẫn chưa từng thấy qua mai mối, ngay cả ca múa cũng không xem chỉ trốn sau lưng Ngũ công chúa len lén nhìn Tam công chúa lặng lẽ đem đề tài chuyển dời đến tiểu thúc của nàng, người này nay tuổi không lớn nhưng lại hết sức hiểu chuyện, đọc sách không bao giờ cần người khác thúc giục, năm nay muốn hạ tham dự thi cử để thử xem học vấn của mình, nhưng hắn cũng không phải là mọt sách, thường ngày cưỡi ngựa luyện kiếm cũng rất khá, nghe xong A Nguyên không khỏi che miệng cười nói, "Nghe lời Tam hoàng tỷ nói, ta còn tưởng rằng đó là Nhị Lang Chân Quân hạ phàm!"

Ngũ công chúa sớm biết đường muội bỡn cợt, cố nén cười nhỏ giọng nói, "Ta thấy A Dao cũng bị chân quân mê hoặc mất thôi." Không phải a, A Dao không có nghe hiểu Tam công chúa nói với nàng những chuyện này để làm gì, nhưng là vì mẫu thân nên nàng rất sùng bái người đọc sách, thường ngày luôn tin phục đường huynh A Dung, nghe thấy Tam công chúa nói như vậy, vỗ tay cười nói, "Nghe thấy thật đúng là bất phàm." Nhưng là công chúa điện hạ nói với nàng nhiều như vậy làm cái gì? Chẳng lẽ là muốn bảo nàng tỷ thí chút võ nghệ với vị công tử kia sao?

Có mẹ ruột xuất thân là thế gia võ tướng A Dao tỏ vẻ khó khăn, nếu đúng là như thế, có phải dùng tới bản lãnh thật sự không?

Đã từng kiến thức qua sức chiến đấu của A Dao khi dùng đại đao, A Nguyên tuy rằng giảo hoạt nhưng cũng không biết rối rắm trong lòng A Dao nếu không nàng sẽ lặng lẽ thắp "Nhị Lang Chân Quân" một cây nến.

Tam công chúa cũng làm sao biết được? Thấy A Dao chân thành sảng khoái không hề ngại ngùng, trong lòng càng thích không được, cảm thấy đây mới là đệ muội trời định của mình, nàng ôn nhu vỗ tay A Dao cười nói, "Có cơ hội tốt, các ngươi cùng cưỡi ngựa chơi đùa với nhau." Thấy A Dao do dự, nàng liếc mắt nhìn mấy muội muội bên cạnh, Tứ công chúa ở một bên liền cười nói, "Đều là người thân cả, đâu có nhiều quy củ như vậy? Huống gì cũng có chúng ta ai dám nói gì không phải?" Trấn an A Dao xong Tam công chúa quay đầu khách khí nói "A Kính xưa nay phong nhã, không bằng làm thi góp vui?"

A Kính thấy đường tỷ ngây ngốc trước mặt Tam công chúa đang vừa ngại vừa thẹn mặt đỏ lại thấy Tam công chúa nhắc đến mình liền phản kháng nói, "Ca múa ở đây không giống chốn nhân gian, thi từ của thần không thể so sánh được."

Thi từ chính là nhã hứng, làm sao có thể do người ta ra lệnh mà tới? Nhưng Tam công chúa là quý nữ thiên gia, A Kính cũng không muốn sinh ra khúc mắc với nàng, dù không nguyện ý làm thi nhưng cũng nịnh hót Tam công chúa một chút. Tuy rằng những lời này là nàng nói cho Tam công chúa dễ nghe nhưng là tỷ muội Tề gia ở một bên nhìn thi họa vừa ra lò trong tay rồi lặng lẽ đặt ở một bên, không muốn cùng nàng so đo.

Tam công chúa cũng không có nghĩ tới cô nương này vậy mà dám không nể mặt mình, cuối cùng nhìn ở mặt mũi của Thành Dương bá nên nhịn một lần, trong lòng âm thầm nhớ kỹ việc này chờ ngày sau thanh toán rồi mới mỉm cười gật đầu, nghiêng đầu nói chuyện với A Dao, càng nói càng thích A Dao thiên chân hồn nhiên, liên thanh gọi nha đầu bên cạnh lấy trang sức của mình mang tới, khi A Dao tay chân luống cuống nàng lấy một cây trâm hồ điệp cắm lên, cười nói "Đây là của phụ hoàng thưởng cho ta hôm kia, vẫn chưa dùng tới, ta rất thích A Dao nên tặng trâm cài này cho ngươi, chỉ mong A Dao chớ quên tình cảm của ta."

Làm công chúa, có thể dùng đến chữ tặng, điều này hiển nhiên là rất tôn trọng.

Câm tram kia trên đầu A Dao sáng lung linh, đong đưa làm mọi người hoa cả mắt, hiển nhiên là thật quý trọng.

Tổ hai người tham tiền là ngũ công chúa và A Nguyên đồng thời nuốt từng ngụm nước bọt.

Nếu là đặt trong khố phòng của mình thì tốt rồi.

Còn chưa vào cửa đã yêu quý như vậy làm A Nguyên thật ghen tị rồi ghé vào vai của ngũ công chúa chuyển mắt không ngừng, cảm thấy mình cũng nên thảo Thành Dương bá phu nhân vài thứ để bảo đáy hòm mới tốt.

Tam công chúa thấy mặt A Dao đỏ bừng, cảm thấy mỹ mãn lại để A Dao ngồi bên cạnh mình, cùng mọi người nói giỡn.

Nói nói cười cười đến buổi tối, thấy sắc trời đã tối, Tam công chúa e ngại người trong nhà của các nữ hài nhi phải chờ đợi, liền đưa các cô nương đi về, lại nhắc nhở A Nguyên không được ăn nhiều điểm tâm, miễn cho sau này lớn lên vẫn là bộ dáng tròn tròn phì phì, A Nguyên đang ừ ừ dạ dạ cho qua thì thấy ở xa xa có hai thanh niên cùng cưỡi ngựa lại đây, đều là mi mắt trong sáng, ánh mắt thanh minh, là hai vị tỷ phu cùng xuống ngựa, tam phò mã mỉm cười làm bộ vấn an Tam công chúa làm Tam công chúa giận đẩy một cái, hiển nhiên cảm tình rất tốt.

A Nguyên sớm biết rằng này hai vị ngọt ngọt ngấy ngấy, tam phò mã ở phủ công chúa phủ vui đến quên trời đất nên không thèm để ý, lại nhìn mặt tứ phò mã thấy mặt hắn trắng noãn nhìn không ra điều lạ gì nhưng vẫn cảm thấy tỷ phu thật có chút thảm, cưới công chúa còn khổ như vậy nếu là không có công chúa ở phía trước chống đỡ, hắn không chừng còn bị bức đến biến thành củ cải a, trong lòng lắc lắc đầu, nhưng là cái củ cải này... không là tứ tỷ phu có thể chống cự không nạp thiếp cũng không đến nỗi tệ, ANguyên vô cũng bát quái vây xem tứ phò mã tới làm cái gì.

"Ta theo công chúa hồi phủ." Tứ phò mã không biết có A Nguyên và ngũ công chúa 2 người em vợ đang ở một bên ánh mắt sáng ngời, chỉ mỉm cười cầm tay Tứ công chúa thủ ôn thanh nói. "Ngươi không quay về, không tốt." Tứ công chúa do dự một lát, vẫn lắc đầu một cái thấp giọng nói, "Phụ thân còn đang ầm ĩ với lão thái thái, nếu là…… nếu là thực sự không được ngươi hãy nạp biểu muội kia đi, dù sao cũng là làm bài trí..." Đây là biện pháp nàng và Tam công chúa thương lượng ra. Kế mẫu của Tứ phò mã chẳng qua là muốn đưa người vào phòng của hai vợ, nếu như thế liền nạp đi nhưng là nạp về rồi có ngủ hay không lại là chuyện của tiểu phu thê, chẳng lẽ ngay cả chuyện riêng tư như vậy Lý quốc công phu nhân cũng muốn xen vào?

"Có một là sẽ có hai " Tứ phò mã hơi hơi động dung nhưng mà thấy trên mặt Tứ công chúa lộ ra bộ dáng không bỏ được, trong lòng cũng khổ sở thấp giọng nói, "Cho dù là bài trí, cũng ở tại trước mắt ngươi, chẳng phải là làm ngươi chịu ủy khuất?" Nói xong lắc đầu cười nói, "Trái phải còn có lão thái thái, chúng ta cũng chỉ cần cố gắng thêm vài ngày." Vừa nói vừa lau nước mắt cho Tứ công chúa, miệng nói giỡn "Ngàn vạn chớ để cho Thành vương điện hạ thấy, bằng không chỉ sợ ta liền trở thành món thịt Dê nướng!"

Tứ công chúa đang rơi nước mắt bị tứ phò mã chọc cười, phì một cái rồi sẳng giọng, "Tứ hoàng đệ hôm nay thật sự ở đây, ngươi có muốn nói chuyện cùng hắn không?"

"Đợi khi ta phụ tình ngươi mới tìm điện hạ tạ tội." Tứ phò mã cười híp mắt nói.

"Chỉ là ngươi đến ở trong phủ công chúa sợ là sẽ bị người chỉ trích." Phủ của chính mình không ở lại vì nịnh hót công chúa mà mỗi ngày nghỉ ở phủ công chúa, ngay cả cha mẹ ruột cũng không quản, chẳng phải là bị người lên án?

"Lão thái thái nói." Tứ phò mã đối với Lý quốc công thái phu nhân chân tâm cảm kích, mỉm cười nói "Những chuyện này ngươi đều không cần phải lo lắng, ngày mai tổ mẫu sẽ đi thỉnh an Thái Hậu nương nương đến lúc đó sẽ có công đạo thôi." Lý quốc công không phải là muốn tố cáo nhi tử ngỗ nghịch sao? Vậy cùng đi! Lão thái thái tức giận đến nỗi sinh ra ác tâm, nhi tử không biết xấu hổ vậy thì không cần dù sao nàng cũng không muốn quản một nhi tử não tàn như vậy, nàng muốn vào cung trước nói với Thái Hậu và Hoàng thượng một chút về chuyện Lý quốc công làm lão nương tức tới phát bệnh là như thế nào. Huống gì thay vì để Lý quốc công làm chuyện ngu xuẩn khiến toàn bộ gia tộc không hay ho theo lại còn làm hoàng gia phẫn nộ, Lý quốc công thái phu nhân tỏ vẻ tiếc nuối chỉ có thể để nhi tử gánh tội danh một lần.

Một đám người và một đứa con, thật là dễ dàng lựa chọn.