Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 39

Không đề cập tới Phượng Minh đang ở trong cung Đức phi phát thề không có bất cứ quan hệ nào với vị biểu muội kia, nói đến hôm nay trong cung Thái Hậu đang vô cùng ấm áp, Thái Hậu và Hoàng Hậu nhìn A Nguyên và ngũ công chúa hi hi ha ha đùa giớn, Thái Hậu khẩn trương nhìn ngó, e sợ 2 đứa nhỏ bị va chạm, Hoàng Hậu mỉm cười nhìn 2 hài tử thấp giọng nói "Hai nha đầu này, cũng không biết tu luyện duyên pháp thế nào, lại thân cận như vậy." Từ khi Tam công chúa xuất giá, ở trong cung này A Nguyên và Ngũ công chúa tình cảm tốt nhất.

"Chân tâm đối đãi, tự nhiên sẽ như vậy." Kĩ xảo trong cung, Hoàng thượng kỳ thật hiểu rõ chẳng qua là lười so đo mà thôi, lúc này nhìn Hoàng Hậu ôn thanh nói, "Trong cung hỗn độn, những điều khó khăn không ít, nếu là có điều khó quyết đoán, ngươi cứ nói với ta." Thấy ánh mắt Hoàng Hậu nhìn bản thân mang theo uyển chuyển thâm tình, hắn cầm tay Hoàng Hậu nhẹ giọng nói, "Bất luận là thế nào, ta luôn sẽ che chở ngươi." Có thể ở trước mặt Hoàng Hậu không xưng "Trẫm", tâm ý Hoàng thượng đối với Hoàng Hậu thật sáng tỏ.

Hoàng Hậu nhìn hòa nam tử trước mắt vẻ mặt ôn nhu, tựa hồ nghĩ tới rất nhiều năm trước, thời điểm nàng mang theo tâm tình lo lắng sợ hãi gả đến cung Thái Tử, cũng là Thái Tử mỉm cười ôn hòa nói với nàng "Phu thê là đi đến đầu bạc, chúng ta và người bên ngoài không giống nhau, đối với ngươi mà nói, ta không phải 'Cô' mà chỉ là ta." Vào thời điểm đó nàng luôn nhớ rõ tâm ý của hắn đối với bản thân, cũng biết ở bên cạnh hắn sẽ luôn có thật nhiều nử tử mĩ lệ trẻ tuổi, nhưng đến cùng cũng không giống như với nàng. Nhiều năm như vậy, người này luôn cố gắng hoàn thành hứa hẹn của mình, trừ bỏ mẹ đẻ của Phượng khanh năm đó hắn chưa bao giờ vì nữ tử khác mà làm nàng ủy khuất.

Tại hoàng gia, tại hậu cung của Hoàng Đế, nàng đã biết hài lòng.

Ánh mắt mang theo vài phần nhu hòa nhìn Hoàng thượng, Hoàng Hậu cầm tay Hoàng thượng, nghĩ tới sự tình đột nhiên phát sinh trong cung, tâm tình có chút không tốt cũng trở nên sáng suốt, sửa sang lại tâm tình nàng mỉm cười nói "Nói tới, thần thiếp muốn chúc mừng Bệ Hạ." Thấy Hoàng thượng lại tiến sát vào chút, Hoàng Hậu liền thấy 2 nữ hài nhi vẻ mặt chế nhạo nhìn lại, nghĩ tới đây là tại trong cung Thái Hậu, trên mặt liền đỏ đẩy đẩy Hoàng thượng cười nói "Chúc mừng Bệ Hạ, lại sắp làm phụ thân."

"Ân?" lực chú ý của Thái Hậu cũng bị kéo lại, từ lúc bát công chúa sinh ra, trong cung lại không có việc vui, Hoàng thượng còn trẻ, cũng làm trong lòng Thái Hậu thương nhớ, nghe lời ấy liền vội vàng hỏi "Là ai?" Lại cau mày nói, "Đại sự như vậy, vì sao không đến báo cho ta?!" Nói xong, trên mặt liền có chút khó coi.

"Hoàng bá nương nói vậy chắc là cũng vừa biết." A Nguyên bước lại đây, từ trong lòng ra một đôi vòng tay ngà voi của Phượng Minh cho, đưa cho Thái Hậu một cái kêu lên "A Nguyên và hoàng tổ mẫu, một người một nửa!" Nói xong dùng sức gật gật đầu, thấy Thái Hậu sắc mặt tốt hơn liền cười hì hì tiến vào ngực Thái Hậu làm bộ giận dữ nói, "Hoàng tổ mẫu nghe được đệ đệ, ngay cả A Nguyên cũng không thèm để ý, A Nguyên thật là khổ sở nha." Lắc lắc thân thể nhỏ đầy thịt chui vào ngực Thái Hậu.

" A Nguyên của ta, ai cũng so ra kém." Thái Hậu thấy A Nguyên như thế, liền đau lòng, liên thanh nói "Hoàng tổ mẫu yêu nhất A Nguyên."

"Mẫu hậu còn nhìn không ra, đây là nhìn trúng mật chưng thịt hôm qua?" Hoàng thượng cũng biết A Nguyên đang dỗ Thái Hậu vui vẻ, cố ý nói "Chỉ cần mẫu hậu không keo kiệt, A Nguyên liền biết mẫu hậu yêu nàng."

"Chỉ là Vương đệ ngươi lần trước tiến cung..." Thái Hậu thấy thân thể tròn xoe của A Nguyên, tuy rằng trong lòng cảm thấy khả ái, nhưng là mấy ngày trước Túc vương tiến cung xem khuê nữ, thấy một viên thịt tròn quay hi hi ha ha lăn tới, bộ dáng gần như hôn mê, nàng chần chờ nhìn Hoàng thượng, cuối cùng luyến tiếc để A Nguyên đói, vuốt cằm nói "Nếu Hoàng Đế ban ngự yến cho A Nguyên, ai gia sao có thể ngăn trở đây?" Thấy Hoàng thượng cười khổ sờ sờ mũi, A Nguyên vẻ mặt phơi phới, vờ giận dữ nói "Hoàng bá phụ cưng chiều ngươi, Hoàng tổ mẫu cũng ngăn không được!"

"Hoàng bá phụ ban cho, không dám chối từ!" A Nguyên đầu gật gù, cùng với Thái Hậu một già một trẻ làm bộ dáng không cam nguyện nhìn Hoàng thượng.

"Hoàng Hậu hãy nói tới hỉ sự đi." Hoàng thượng thấy Thái Hậu cười, vội vàng đổi chủ đề, mỉm cười nhìn Hoàng Hậu nói.

"Là Vương quý nhâ." khóe mắt Hoàng Hậu hơi ngừng lại, ra vẻ không biết Hoàng thượng đang nhíu mày nói, "Đứa nhỏ này tuổi trẻ không biết chuyện, cũng không biết mình có bầu, vẫn là thái y tới bắt mạch theo thông lệ mới biết, nay thần thiếp đã phân phó nàng nghỉ ngơi trong cung của mình, không cần tới thỉnh an thần thiếp." Nói xong lại hỏi, "Đây là việc vui lớn, sao Bệ Hạ không cho nàng thêm thể diện, thăng phi vị cho nàng?" Nói xong tựa hồ không thèm để ý "Xưa nay nàng phụng dưỡng Bệ Hạ cần cù, cũng đã nhập cung mấy năm, không nên lại tiếp tục ở cấp vị thấp cũng để sau tiểu hoàng tử có thân phận hơn."

"Tuổi trẻ không biết chuyện hay là cố ý không cho người biết, phòng bị ai?" Thái Hậu thấy rõ tiểu kỹ xảo, cười lạnh nói "Ai gia chính là kẻ điếc người mù, mới bị nha đầu kia giấu!" Nói xong, trên mặt lại có chút khó coi.

Vương quý nhân giấu diếm việc có thai, còn không phải phòng bị Hoàng Hậu hại mình? Điều này dù không nói ra Thái Hậu cũng xem rõ ràng. Tuy rằng Hoàng Hậu ngày thường không hẳn trong sạch, nhưng là ở con nối dòng của Hoàng thượng luôn luôn sáng sủa đại khí, bằng không cũng sẽ không có nhiều hoàng tử công chúa sinh ra như vậy, thấy Vương quý nhân tung tăng nhảy nhót như vậy, Thái Hậu trầm mặt lạnh lùng nói "Làm hoàng tử, liền là tử tự của Hoàng Đế, làm sao lại theo địa vị của mẫu thân? Ta thấy Vương quý nhân không tốt, nên ở yên phân vị của mình! Bằng không ngày sau, chỉ sợ còn muốn nhấc lên sóng gió!"

Hoàng Hậu thấy Thái Hậu giận dữ, vội vàng đứng dậy nói "Là thần thiếp nói sai, để mẫu hậu giận dữ."

"Có liên quan gì tới ngươi." Thái Hậu khoát tay, nói với A Nguyên và Ngũ công chúa ở phía dưới "Thiếp thất ỷ vào sủng ái dám không đặt chính thất vào mắt, hoàng tổ mẫu nhìn thật không quen! Vương quý nhân trời sinh tính gian giảo, nữ tử như vậy khắp nơi đều có. Nếu ngày sau các ngươi gặp phải, không nên niệm tình, mau đem tai họa đó ra đánh chết! Có hoàng tổ mẫu ở đây, xem ai dám cùng các ngươi phân bua!" Đây quả thực là đang giáo dục 2 nữ hài nhi ngày sau đối xử với thiếp thất của phu quân, Hoàng thượng cũng biết Thái Hậu có chút giận chó đánh mèo mình sủng phi tử không biết phân biệt, đành phải cười khổ đưa mắt nhìn Hoàng Hậu.

"Mẫu hậu cho Vương quý nhân nghỉ ngơi sao?" Ngũ công chúa ngây thơ chớp mắt hỏi "Nhưng là, vừa mới đây Vương quý nhân còn dạo chơi công viên cùng phụ hoàng mà?"

"Đây là thật?" ánh mắt Thái Hậu như điện bắn về hướng Hoàng thượng.

"Chẳng qua là gặp được tại ngự hoa viên, gọi nàng làm bạn mà thôi." Hoàng thượng khẽ nhíu mày, nghĩ tới mới vừa rồi Vương quý nhân bộ dạng co quắp ở trong gió chờ mình một lúc lâu, trên mặt lộ ra một tia chán ghét.

Nguyện ý buông tha thân mình chờ hắn, đây là tình thú không sai. Nhưng là mang thai còn muốn tranh sủng, chẳng lẽ ở trong mắt của nàng, long duệ cứ không đáng bao nhiêu tiền như vậy?

"Truyền lời của trẫm, Vương quý nhân hảo hảo giữ mình, nếu cái thai có gì, người bên ngoài mặc kệ, nàng tự mình đi lãnh cung đi." Hoàng thượng nhàn nhạt phân phó, thấy 2 nữ hài nhi mở to mắt nhìn mình, không khỏi sờ sờ khóe mắt mỉm cười hỏi, " trên mặt Trẫm, có cái gì sao?" Thấy A Nguyên và Ngũ công chúa nhào lên ôm đùi hắn, lại răn dạy "làm sao có bộ dáng nữ hài nhi!", "Đây là vì trẫm xử trí Vương quý nhân mà vui vẻ sao?"

"Thật lòng thân cận với Bệ Hạ, ngài lại phỏng đoán như vậy." trong lòng Hoàng Hậu biết 2 đứa nhỏ là vì Hoàng thượng nghiêng về hướng mình mà khoái hoạt, ánh mắt ấm áp lại chỉ lắc đầu cười nói.

"Thân cận như vậy, vì sao còn muốn đòi ra cung?" Hoàng thượng ra vẻ không vui hỏi, "Ngoài cung có cái gì níu chặt tâm các ngươi?" Lúc này lại thấy 2 đứa nhỏ mắt sáng lên, đồng loạt động thủ tháo túi hương của mình, không khỏi bất đắc dĩ nói, "2 cái Thiên Ma tinh, đây đã là cái thứ mấy?" nói rồi vẫn tháo xuống, đem túi hương không biết là do phi tử nào phí tâm làm đặt trong tay 2 đứa nhỏ, lắc đầu cười nói "Lại là 2 cái tham tiền."

Ngũ công chúa thành thạo mở túi lấy ngọc Như ý bên trong ra, còn túi hương ném trên mặt đất rồi cùng A Nguyên vui vẻ so đo.

Thấy Ngũ công chúa ném mất túi hương, một nội giám cười làm lành thu lại, Hoàng thượng nhìn Hoàng Hậu trên mặt ửng đỏ cười nói "Kính xin Hoàng Hậu nương nương thương tiếc ta, để ta thân vô tài vật." Thấy Hoàng Hậu đem hà bao màu tím vẽ long phượng treo trên hông của hắn mới có vẻ mặt hài lòng nhìn A Nguyên, tiểu tử béo lại giảo hoạt nói, "Hoàng bá phụ muốn hà bao của hoàng bá nương, lại lấy chúng ta làm cớ sao?"

Thấy Hoàng thượng bị nàng nói trúng tâm tư, nàng lại ôm Hoàng thượng cổ cười hì hì nói, "Ngoài cung có nhiều thứ mới mẻ, Tam hoàng tỷ thường hay có yến hội náo nhiệt, tiểu cô nương có rất nhiều, ta và Ngũ hoàng tỷ cũng thích mà."

"Nhà Tam hoàng tỷ còn có ca múa đẹp mắt." Ngũ công chúa đảo mắt nói "Phụ hoàng cũng cùng đi xem?"

"Con gái con đứa chơi đùa, trẫm đi làm cái gì." Hoàng thượng lắc đầu, nhưng mà thấy A Nguyên và Ngũ công chúa đều thật thích, hơi hơi chần chờ mới ôn thanh nói với Hoàng Hậu, "Nhà Bình xương náo nhiệt như vậy, lần sau nếu là lại có thì cho A Nguyên và Phúc Thọ đi giải buồn đi."

Vài năm trước khi các công chúa xuất giá, Hoàng thượng phong hào công chúa. Nhị công chúa là Mẫn nhu, Tam công chúa là Bình xương, Tứ công chúa là Hàm Dương. Hoàng thượng cũng lười lại phong lần thứ hai, bèn tấn phong Ngũ công chúa là Phúc Thọ, Lục công chúa và Thất công chúa đều sớm mất, chỉ còn lại Bát công chúa là Nam Dương. Trong này chỉ có A Nguyên và Ngũ công chúa là phong hào tối quý giá, trong kinh đã sớm lưu truyền Hoàng thượng tối sủng ái là Phúc Thọ và Vinh Thọ hai vị công chúa.

Hoàng thượng cũng biết, chỉ có để cho trong kinh đều biết A Nguyên và Ngũ công chúa được sủng ái, hai đứa nhỏ mới có thể không kiêng nể gì như vậy, không cố kỵ gì lớn lên, không người dám chỉ trích nửa câu. Sờ sờ đầu 2 đứa bé không tim không phổi, hắn lại cười nói, "Đều là trẫm làm các ngươi kiêu căng!"

"Thích nhất hoàng bá phụ!" Đối mặt đối với người tốt với mình, A Nguyên từ trước đến giờ luôn rất đáng yêu, lúc này dùng sức cắn trên mặt Hoàng thượng một cái, nhưng khi Hoàng thượng còn chưa nói gì, nàng đột nhiên biến sắc, che miệng trợn mắt!

"Làm sao vậy?" Hoàng thượng vẫn thật thích A Nguyên thân cận như vậy, nay thấy A Nguyên che miệng bộ dáng bi phẫn, có cảm giác bị ghét bỏ liền thất lạc chút, nhưng mà lại nhìn A Nguyên che miệng ra vẻ rất đau đớn lại quên ngay thất lạc, giận dữ nói, "Là trên người hoàng bá phụ lại có mùi vị sao?"

A Nguyên khác người, nếu là trên người Hoàng thượng có hương son phấn, bộ dáng liền thật ghét bỏ, nay Hoàng thượng thấy A Nguyên chỉ liều mạng lắc đầu không nói lời nào, còn muốn nhảy xuống mặt đất, bèn ôm chặt cục thịt nhỏ, cười híp mắt nói, "Là hoàng bá phụ không phải, có được hay không?"

A Nguyên chỉ liều mạng che miệng lắc đầu.

Hoàng thượng nhìn vật nhỏ này làm ầm ĩ như vậy, ánh mắt như có điều suy nghĩ rơi vào tiểu móng vuốt của nàng, thấy nàng che thật kín, trong ánh mắt còn mang theo khẩn trương, trong lòng vừa động, nhịn cười kéo tay mập của A Nguyên cười nói, "Chẳng lẽ, tiểu công chúa nhà chúng ta, có Bạch ngọc trân quý muốn giấu?" Vừa nói, vừa cười với Thái Hậu và Hoàng Hậu. Thấy tiểu béo cam chịu buông lỏng tay ra, hộc ra một cái răng trắng bóng bèn chỉ chỉ vào A Nguyên cười to.

"Đây là thay răng?" Thái Hậu chỉ nhanh chóng gọi cung nữ đi truyền Thái y, lại thấy A Nguyên không cười chỉ mím môi cúi đầu ủ rũ, liền cười nói "Lại không phải chuyện gì xấu, A Nguyên đừng có không thích."

"Do da mặt Hoàng bá phụ quá dầy!" trái phải không có người ngoài, A Nguyên liền làm ác nhân cáo trạng trước kêu lên, "Hỏng răng của A Nguyên rồi, hoàng bá phụ hư!" Nói xong, ưỡn cái bụng nhỏ làm bộ phẫn nộ.

Nàng vừa nói lại lộ ra răng cửa, Hoàng thượng cách đó gần, thấy chỗ hổng tối om bèn che miệng nghiêng người cười không ngừng, lại sờ sờ A Nguyên đang nhe răng trợn mắt nói, "Có A Nguyên ở đây, trẫm thật là vô ưu sầu." tâm trạng buồn bực khi cùng những lão hồ ly kia chơi tâm nhãn, tất cả đều không thấy, nhìn tiểu mập tử đang giận dữ,Hoàng thượng dùng lực ôm cười nói, "Hạt dẻ cười của trẫm!"