Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 36

Túc vương kỳ thật rất muốn phẩy tay áo bỏ đi nhưng nhìn Túc vương phi đang hoan hoan hỉ hỉ ôm khuê nữ, con gái còn dùng ánh mắt đồng tình mà nhìn mình, vẫn cảm thấy trai hiền không đấu với nữ nhân, quay mặt lặng lẽ nguyền rủa vợ chồng Thành Dương bá đang vắng mặt rồi mới nhắm mắt theo đuôi vợ con vào buồng trong.

A Nguyên nghe Túc vương phi nói rất nhiều sự tích về Thành Dương bá phu nhân, sâu sắc cảm thấy đó mới là một phu nhân thật sự trâu bò.

Dựa vào thân phận cao quý gả cho trượng phu có năng lực có tước vị thì có gì để nói? nửa đời trước của Thành Dương bá phu nhân quả thực chính là một tấm gương về vượt khó vượt khổ. Khi còn nhỏ tuổi vì trong nhà nghèo nên bị mẹ ruột bán vào Anh quốc công phủ làm nha đầu, thê lương lắm sao? Xuất thân ti tiên như vậy lại có thể được thái phu nhân của Anh quốc công phủ sủng ái, cùng lớn lên không khác lắm với các tiểu thư khác của Anh quốc công phủ, thuận tiện còn lo lắng tiền bạc cho huynh trưởng tập trung đèn sách, cuối cùng trúng cử, khi tới tuổi phải gả đi lại mê hoặc được Thành Dương bá tới đầu óc choáng váng, ngay cả thân phận nha đầu cũng không quan tâm, nhất định cưới vào trong nhà, độc sủng cả đời không cần phải nói hơn nữa ở trong nhà nói một thì không có hai, rất có phân lượng.

Lại thuận tay giúp huynh trưởng cưới một vị quận quân trong tôn thất, vậy là thành người có quan hệ với hoàng tộc.

A Nguyên kính nể thật sâu vị bạn tốt vô cùng trâu bò này của mẹ, nghĩ tới bộ dáng Thành Dương bá như vậy, trong đầu liền xuất hiện một nữ tử thật xinh đẹp, bộ dáng vô cùng mê hoặc lòng người.

Bình thường nam tử như vậy đều thích mỹ nhân hồ ly tinh.

Nhưng mà hình tượng này trong lòng A Nguyên lại bị đảo điên hoàn toàn khi gặp Thành Dương bá phu nhân vào hôm sau.

Mĩ mạo nhưng lại hết sức ôn nhu, mặt mày an bình, làm A Nguyên chỉ nhìn thoáng qua thôi mà tập niệm trong lòng đều đã tiêu tán. Nữ tử trầm tĩnh như vậy làm trong lòng A Nguyên nảy ra vài chữ.

Năm tháng yên bình.

Nữ nhân bộ dáng nhã nhặn lịch sự thư nhã như vậy nhưng lại nhìn như còn rất trẻ, có lẽ chỉ hơn hai mươi tuổi một chút, hiển nhiên là cuộc sống hằng ngày thật sự thư thái mới được như vậy.

"Ngươi coi như trở lại rồi." Túc vương phi dậm chân, tiến lên lôi kéo tay Thành Dương bá phu nhân ai oán nói, "Ngươi đi, đại tỷ tỷ nhị tỷ tỷ, mấy tỷ tỷ đều không ở trong kinh, ta nhớ tới khó chịu, các ngươi lại không có thư từ cùng ta." Thấy Thành Dương bá chỉ mỉm cười nghe, nàng liền thở dài, "Năm đó chúng ta ở cùng một chỗ, khoái hoạt tới bao nhiêu, nay nhiều năm không thấy, ta chỉ sợ xa lạ."

"Tâm ở cùng một chỗ, tại sao lại xa lạ chứu?" Thành Dương bá phu nhân cười ôn hòa trấn an "Ta biết trong lòng nương nương tưởng niệm, tâm tình của ta làm sao không phải như vậy? Chỉ là nơi đó núi cao đường xa, chỉ có thể nhớ trong lòng mà thôi." Thấy Túc vương phi như tiểu nữ nhi, lắc lắc tay mình không buông, trên mặt lộ ra tươi cười bao dung "Lần này hồi kinh, bá gia nhà ta có lẽ sẽ ở kinh thành nhậm chức trong vòng mười năm, ta chỉ sợ nương nương chán ghét ta thì lúc đó ta lại không thể ra kinh." Nói xong lại đưa mắt nhìn A Nguyên đang tò mò nhìn mình, nhìn cục thịt nhỏ tròn vo, trong nháy mắt khuôn mặt tựa hồ có chút vặn vẹo nhưng lại khôi phục bình tĩnh cực nhanh, chỉ cười nói "Thấy công chúa lại làm ta nghĩ tới người khác."

Túc vương phi biểu tình cũng có chút quỷ dị, nhỏ giọng nói, "Là lục đệ?"

Lục cậu? lỗ tai A Nguyên dựng thẳng lên.

Thành Dương bá phu nhân chỉ cười không đáp, cười nói với Túc vương phi "Hôm qua vừa vào kinh, ta liền đi thỉnh an thái phu nhân, thấy thái phu nhân tinh thần còn tốt mới thấy yên lòng." Thành Dương bá phu nhân chính là được nuôi nấng dưới gối thái phu nhân tới lớn, thái phu nhân năm đó vì để nàng có thể gả cho Thành Dương bá, hao hết tâm tư, đối đãi không khác gì với nữ nhi ruột thịt, bởi vậy trong lòng Thành Dương bá phu nhân vẫn luôn coi nàng giống như mẹ đẻ mà kính yêu "Ta nay, chỉ mong thái phu nhân vô bệnh vô tai, để ta có thể hầu hạ dưới gối."

Nói xong lại sai nha đầu bưng lên một hộp mạ vàng nhỏ, cười nói với Túc vương phi "Đây là bình an phù ta cung phụng tại trong chùa 10 năm, chỉ có ba cái, 2 cái kia cho bà bà của ta và thái phu nhân, vật này ta tự giữ cũng vô dụng, có lẽ nên cho công chúa, để nàng bình an, cũng chính là tâm ý của ta." Nói xong mở cái hộp này ra, lộ ra một lá bùa bình an nho nhỏ bằng bạch ngọc, A Nguyên tò mò nhìn thoáng qua, chẳng biết sao dường như thật sự cảm giác được một luồng khí yên tĩnh, lại nghe Túc vương phi ở một bên cười xấu xa nói "Ngươi đây là cho con dâu lễ gặp mặt?"

"Lời này, cũng là cô nương..." Thành Dương bá phu nhân liếc mắt nhìn Túc vương phi, thấp giọng nói, "Cũng là lời nương nương nên nói? Cần hải suy nghĩ cho danh dự của công chúa chứ."

"Ta cũng chỉ dám nói như vậy với người, ở trước mặt người bên ngoài, miệng của ta so với hòm còn kín hơn đấy." Tựa hồ bị Thành Dương bá phu nhân giáo huấn đã quen, Túc vương phi có chút chột dạ bao biện một chút, rồi mới đẩy Thành Dương bá phu nhân hỏi "Ngươi đáp ứng hay không đây?"

"Đây là duyên pháp của bọn họ, chúng ta tội gì phải nhúng tay đây?" Thành Dương bá phu nhân ngoài dự đoán rộng rãi mỉm cười nói "Nếu có duyên, tự nhiên có thể gặp nhau."

"Ta chỉ nhìn trúng ngươi, cũng chỉ yên tâm để A Nguyên ở bên cạnh ngươi mà thôi." Túc vương phi thấp giọng thở dài "Tiểu ma tinh này làm trong lòng ta rất bất an, làm nữ tử không dễ, tuy trong lòng thích nữ hài nhi, nhưng cũng không dám có nữ hài nhi." Thấy Thành Dương bá phu nhân cúi đầu, nghiêng tai lắng nghe, nàng liền thở dài nói, "Nay nàng coi như cũng được sủng, có cái phong hào công chúa, mấy ca ca cũng có thể làm núi dựa cho nàng, nhưng là ta lại nghĩ, thanh thế nhà chúng ta như vậy, nam tử chân tâm yêu thương A Nguyên có thể có sao?"

"Mặc kệ chân tâm thế nào, luôn phải làm ra bộ dáng thật lòng, không để công chúa chịu ủy khuất là đủ rồi." Thành Dương bá phu nhân khuyên nhủ, "Chân tâm giả ý, ai có thể phân biệt được? Sống khoái hoạt đơn giản, không nghĩ không lo không phải tốt sao?."

"Ta chính là không buông tay được." Túc vương phi sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của A Nguyên, thấp giọng nói, "Ta giao phó nàng cho ngươi, cũng yên lòng."

"Nếu như thế, ta có ba nhi tử, nương nương xem trúng ai, cứ việc lấy đi là được." Thành Dương bá phu nhân chẳng qua là đùa vui với Túc vương phi, vẫn chưa đặt ở trong lòng.

Nàng thấy A Nguyên còn nhỏ, ngày sau không hẳn không có quyết định của chính mình, tội gì vào lúc này nhất định ra quyết định chứ? Nhưng mà A Nguyên lại cảm thấy động lòng.

Giữa Thành Dương bá phu nhân và Túc vương phi cũng không có liên hệ máu mủ, con trai của nàng cũng không phải là biểu ca của mình, trong lòng nàng có thể tiếp thu mối quan hệ này. Huống gì đừng nhìn Túc vương phi đơn thuần nhưng lại không phải dễ gạt, Thành Dương bá phu nhân có thể giao hảo cùng nàng nhiều năm như vậy, có thể thấy được là người tốt thật sự, bà bà như vậy, chẳng phải là không khác gì mẫu thân? Nghĩ tới mĩ mạo của Thành Dương bá phu nhân, A Dung cũng là mĩ nhân, hai người khác nhất định cũng rất đẹp, nhớ tới Túc vương phi từng nói qua, Thành Dương Bá gia từ nhiều thế hệ trước tới nay đều không nạp thiếp, nghĩ như vậy, A Nguyên liền cảm thấy đây là ông trời tác hợp cho, lắc lắc thân thể nhỏ leo đến trước mặt Thành Dương bá phu nhân đang kinh ngạc, cái mông nhỏ vặn vẹo vặn vẹo.

Bà bà tương lai, nhất định phải đối tốt với A Nguyên nha!

"Đây là..." Thành Dương bá phu nhân làm sao có thể thấy qua đứa nhỏ đểu giả như vậy chứ? Lại nhìn Túc vương phi đang cười ha ha nói không ra lời, hồi lâu chính mình mím môi cười, ôm A Nguyên vào trong ngực, ôn nhu nói, "Công chúa thích ta sao?"

Trong ngực Thành Dương bá phu nhân vừa ấm lại vừa thơm, A Nguyên hạnh phúc lăn một vòng, yếu ớt kêu một tiếng.

Bà bà ôn nhu như vậy, A Nguyên về sau nhất định sẽ hiếu kính ngài!

"Nhìn nhìn, nhìn nhìn A Nguyên nhà ta, mới đó đã biết lấy lòng bà bà." Túc vương phi dở khóc dở cười nói với Thành Dương bá phu nhân.

Thành Dương bá phu nhân vừa cười vừa xoa coa lưng cho A Nguyên, làm A Nguyên thoải mái híp mắt dựa sát vào lòng nàng, thuận tiện nghe Túc vương phi nói bóng nói gió hỏi, "Vậy, ngươi đã hồi kinh, hôn sự của A Dung đã có quyết định gì chưa?" Hỏi xong, liền nín thở nghe Thành Dương bá phu nhân đáp lời. Người kia lại chỉ nhẹ nhàng vuốt ve A Nguyên, thấp giọng thở dài, "Ta làm sao không nghĩ tới việc muốn hắn lập gia thất chứ? Chẳng qua là năm đó, cao tăng của Bạch Mã tự từng nói hắn có nhân duyên trời định, không thích hợp cưới sớm, ta bây giờ cũng không biết nhân duyên đóở nơi nào."

"Trời đã định trước." Ánh mắt Túc vương phi trôi đi một chút.

Nếu là tứ hôn, không phải là trời đã định trước sao.

A Dung hư hỏng, ngay cả tức phụ cũng chưa cưới được, A Nguyên nghe mà khoái hoạt cực kì, hận không thể diễu võ dương oai trước mặt A Dung ngay bây giờ.

"Nương nương cũng biết, năm đó cao tăng từng tính cho A Dung mấy quẻ, đều nhất nhất ứng nghiệm, ta làm sao dám làm việc lung tung chứ?" Thành Dương bá phu nhân thấp giọng nói, "Nay, ta chỉ muốn theo hai chữ tùy duyên, theo tâm ý của bản thân hắn là được."

"Ta thấy, vị đại sư kia đoán cực chuẩn, đã không thích hợp sớm cưới vậy liền thả đi." Túc vương phi không có hảo ý đề nghị.

Thành Dương bá phu nhân dùng ánh mắt tín nhiệm nhìn nàng, làm nàng thấp ho một tiếng, kiên quyết không nhìn gương mặt ôn nhu kia.

Tức phụ tương lại của A Dung hư hỏng nhất định là nhân vật đáng thương nhất trên đời, nghĩ tới kẻ đụng một chút là chọc bụng nhỏ của mình A Nguyên rùng mình một cái, càng thêm dựa sát vào ngực Thành Dương bá phu nhân, tròng mắt chuyển chuyển, cảm thấy trong hai đệ đệ của A Dung, chọn một người để hảo hảo bồi dưỡng, tốt nhất là từ nhỏ dưỡng thành một phu nhân biết nghe lời tức phụ, như thế những ngày hạnh phúc của mình mới tới, nghĩ vậy liền ôm chặt hai cánh tay của Thành Dương bá phu nhân, cố gắng treo trên người của nàng, dự định lát nữa đi theo nàng ra ngoài nhìn 2 cái "Vỏ xe phòng hờ".

Túc vương phi trong lòng chứa chủ ý xấu xa, không dám nói nhiều với Thành Dương bá phu nhân nên chuyển hướng đề tài, cau mày nói, "Ta nghe tam ca nói, nhị tỷ tỷ đưa khuê nữ gả cho nhà của đồng nghiệp tỷ phu, không phải có chút thương xúc?" Nàng thấp giọng nói, "Nhị tỷ phu chưa từng nạp thiếp, nhị tỷ tỷ lại có tính tình ôn nhu, ta chỉ sợ ngoại sanh nữ chưa từng thấy qua hậu viện tranh đấu, chịu nhiều mệt." Nói xong lại ai oán nói, "Đại tỷ tỷ còn từng nói với nàng, nếu là lo lắng cho khuê nữ thì để hai nhà kết thân, dì làm bà bà sẽ không bạc đãi ngoại sanh nữ?"

Nhị tỷ của Túc vương phi là thứ tỷ của nàng, bản tính ôn nhuyễn, trong mấy tỷ muội là người làm Túc vương phi để ý nhất.

"Nhị cô thái thái tuy nghĩ như thế nhưng cũng có bất đắc dĩ, phía trên còn có cha mẹ chồng, sao có thể chính mình làm chủ được?" Thành Dương bá phu nhân trấn an nói, "Chỉ là ta nghe nói nhà kia cũng có giao hảo tốt với gia đình chồng của Nhị cô thái thái, tính tình hợp nhau lại có tình cảm thế gia, sẽ không để biểu cô nương chịu thiệt."

"Thế giao?" Túc vương phi nhăn nhó hỏi, "Thế giao có thể so với thân tỷ tỷ sao?!"

"Huống gì ta còn nghe nói, nhà kia gia đạo sa sút?" Túc vương phi cắn môi lo âu "Chỉ sợ gọi ngoại sanh nữ phải chịu ủy khuất thôi."

"Cao môn gả nữ, thấp môn cưới phụ." Trong lòng Thành Dương bá phu nhân quanh co nhiều ngã, thản nhiên nói "Gia đạo sa sút? Ta chỉ mong vậy, trong nhà phải dựa vào biểu cô nương để sống, vậy chỉ cần bóp chặt bạc, ai dám so đo với biểu cô nương?" Thấy Túc vương phi há to miệng nhìn nàng, Thành Dương bá phu nhân dịu dàng cười, nói tiếp "Biểu cô nương xuất giá, trong nhà tẩu tử của ta có hai vị nha hoàn võ nghệ cao cường lại có ma ma quản sự theo cùng, người nhà kia thành thật sống thì thôi, nếu không thành thật, muốn văn muốn võ, tùy theo hắn thích."

Nói xong, khóe mắt đuôi lông mày lại có vài phần lợi hại.

A Nguyên giương cái miệng nhỏ cùng mẹ ruột ngơ ngác nhìn người đang nói lời hung hãn nhưng vẫn cười thật, hồi lâu, dùng sức dụi dụi con mắt.

Cái này... bà bà tương lai, có phải có chỗ nào không đúng không?

"Thì ra như vậy." Túc vương phi cúi đầu nhỏ giọng nói, "Nói vậy ma ma là do lục tỷ tỷ đưa qua?" Lục tỷ tỷ ở đây là mẹ đẻ của Tưởng Thư Vân, muội muội ruột của Anh quốc công, là nhân vật rất lợi hại, có thể há miệng là niệm quy củ gạt chết người ta, Túc vương phi từ nhỏ lớn lên cùng với vị lục tỷ vày và Thành Dương bá phu nhân, luôn chỉ biết vui vui vẻ vẻ sống, vạn sự bình ổn, bây giờ mới biết được tỷ muội bên cạnh đều không có ai là ngồi không, tâm trạng thất lạc, quệt mồm nói, "Ta vô duyên đi lo lắng, lại hoàn toàn vô dụng!"

"Nương nương lo lắng cho biểu cô nương, ai sẽ không thích được đây?" Thành Dương bá phu nhân tựa hồ quen dỗ Túc vương phi, ôn nhu nói, "Tâm nương nương như vậy, làm lòng ta vẫn luôn nhớ mãi."

Đang nói chuyện, Túc vương phi thấy A Nguyên không thành thật liền thò người ra chọt chọt hai má thịt của A Nguyên nói, "A Nguyên là đang chê cười nương sao?" Cảm thấy xúc cảm không tệ liền thú vị chọt thêm vài cái, Thành Dương bá phu nhân mỉm cười đè xuống, nhìn A Nguyên hai mắt đẫm lệ, ôn nhu nói, "Nương nương thích cùng công chúa chơi đùa, là muốn thể hiện tình cảm thôi." Thấy A Nguyên dùng sức gật đầu, liền cười nói với Túc vương phi "Nương nương nay đã có công chúa, được đền bù đúng mong muốn sao?"

Túc vương phi và Thành Dương bá phu nhân, không biết là tốt số hay là mệnh ngạt, sinh mấy người đều là nhi tử, ngóng trông khuê nữ đến đỏ mắt, nay thấy Túc vương phi như nguyện, làm Thành Dương bá phu nhân sinh ra nhàn nhạt ghen tị.

"Đúng vậy, giờ ta trai gái song toàn." Túc vương phi mặt mày hớn hở nhìn khuê nữ nhìn mình hận hận rồi nhào vào ngực bạn thân, rầm rì làm nũng, cười nói, "Nếu ngươi hâm mộ ta thì đem A Nguyên mang về nhà nuôi đi, ta tất sẽ không làm ngươi thất vọng." Lại đem chuyện lý thú trong ngày thường của A Nguyên ra nói, thấy trong mắt Thành Dương bá phu nhân hiện vẻ nhạc nhiên, hài lòng im miệng, nhìn A Nguyên được khích lệ đang dương dương tự đắc, càng thêm lăn lộn làm nũng chớp mắt hỏi, "Mây huynh đệ A Dung đâu?"

"Đang ở phía trước nói chuyện với vương gia." Thành Dương bá phu nhân sờ sờ thân thể nhỏ của A Nguyên, ôn hòa nói "Hôm qua ở trong cung, vương gia nói vài lời hay cho bá gia, trong lòng bá gia cũng cảm kích." Vợ chồng bọn họ ở tại quan ngoại rất nhiều năm, trong quân đội rất có sức ảnh hưởng, nếu là để cho hoàng thượng kiêng kị, chỉ sợ ngay cả tiền đồ của mấy hài tử trong nhà cũng bị cản trở, bởi vậy lời nói của Túc vương là thập phần trân quý.

"Đều là người một nhà, nói gì vậy chứ." Túc vương phi thấy hảo hữu trong mắt có thích ý, làm bộ khí định thần nhàn lại nhịn không được thấp giọng hỏi "Ngươi vừa hồi kinh, liền đi gặp đại bá nương, hôm nay lại tới gặp ta, cả ngày không ở trong nhà, đệ muội của người có thể nói điều gì khó nghe không?" Thấy bạn tốt mỉm cười, liền cười lạnh nói "Đó là cái thứ gì, dám ở trước mặt chúng ta bừa bãi như vậy! Năm đó bằng gia thế của nàng, xách giày cho ta cũng không xứng! Bất quá là có mấy vị trưởng bối có chức vị, nàng liền có thể như vậy sao?!"

Đệ muội này là nói tam đệ muội của Thành Dương bá phu nhân, ỷ vào nhà mẹ đẻ là xuất thân Thanh Lưu, rất chướng mắt Thành Dương bá phu nhân từng là nha hoàn, cả ngày ép buộc.

"Nàng bất quá là lo lắng thân phận của ta, liên lụy nữ nhi của nàng mà thôi." Thành Dương bá phu nhân cũng không lưu tâm, chỉ cười nhạt nói, "Nàng chỉ muốn phân gia, hoặc là chèn ép ta ra khỏi Bá Tước phủ, cũng không suy nghĩ một chút, trong kinh này, là nàng quen biết nhiều, hay là ta nhiều." Huống hồ trong kinh đều là những kẻ hám lợi. Nay Thành Dương bá đang có đế sủng, lúc này phân gia, dù là lỗi của Thành Dương bá, người bên ngoài cũng chỉ sẽ nói là tam đệ muội không biết nặng nhẹ đúng mực. Chỉ thờ ơ lạnh nhạt là đã có thể làm thanh danh của tam đệ muội suy sụp, tội gì Thành Dương bá phu nhân phải tự mình động thủ?

"Ta chỉ đáng thương cháu gái kia, là một đứa bé ngoan, chỉ là..." Thành Dương bá phu nhân nói đến đây thì lắc đầu cười nói "Mà thôi, đi một bước tính một bước. Nếu là nàng cung kính với ta, ta vì nàng tìm một người tốt thì có khó khăn gì?" Nếu không cung kính... Thành Dương bá phu nhân vuốt ve lưng A Nguyên, khóe miệng tươi cười, lại làm A Nguyên cảm thấy lạnh run "Nếu là nàng và nương của nàng là một dạng, tuy không bỏ đá xuống giếng, ta cũng đành phải thờ ơ lạnh nhạt." Nếu không phải tam đệ của Thành Dương bá cũng là từ nhỏ lớn lên với nàng, Thành Dương bá phu nhân làm sao có thể nhẹ nhàng buông tha như vậy!

A Nguyên lại cảm thấy rất thoải mái và buồn ngủ, nhưng vẫn ôm tay bà bà tương lai không buông. Thấy nàng mệt mỏi, Thành Dương bá phu nhân vội vàng dỗ dỗ, nhìn nàng nhắm mắt lại, mới đặt A Nguyên ở một bên giường, mỉm cười nhìn Túc vương phi chỉ tay ra phía ngoài, hai người ra gian ngoài tâm sự. Trong buồng yên tĩnh, A Nguyên nhịn không được ngủ trong chốc lát, khi tỉnh lại thì thấy trong phòng chỉ có một nha đầu tựa vào giương đang thuê Hoa, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn mình, tiếng hai vị trưởng bối ở bên ngoài ẩn ẩn truyền đến.

A Nguyên dũi dũi chân, đang muốn gọi vài tiếng để nha đầu kia ôm mình đi ra ngoài chơi đùa, thình lình thấy ở trên giường có một đĩa điểm tâm, trong mắt liền sáng ngời, nuốt nước miếng một cái, A Nguyên cẩn thận nhìn nha đầu kia rồi lăn lông lốc ngồi dậy, cẩn thận lăn đến bên cạnh dĩa điểm tâm, nhìn từng miếng điểm tâm trắng lại tỏa ra từng đợt hương thơm, khuôn mặt nhỏ nhắn nhiều thịt của A Nguyên liền lộ ra vẻ hạnh phúc, ngửa cổ nhỏ lặng lẽ cảm tạ ông trời.

Trời thương xót, A Nguyên đã rất lâu không có ăn được ngọt ngào điểm tâm.

Chà xát móng vuốt nhỏ, A Nguyên cười đến mức ngay cả nước miếng cũng chảy ra, thấy điểm tâm đáng yêu như thế, nhất thời lại có chút luyến tiếc ăn, chỉ vòng quanh dĩa điểm tâm dùng sức động mũi nhỏ hít vài hơi rồi mới cười ngây ngô đưa tay mập ra, mắt thấy có thể chộp được diểm tâm tới tay lại nghe được sau lưng truyền đến một tiếng cười khẽ, ôn nhuận giống như gió xuân lại làm cả người A Nguyên đột nhiên dựng tóc gáy, quay người lại liền thấy một thiếu niên xinh đẹp tuyệt trần đang lộ ra một nụ cười ôn nhuận, nghiêng đầu hỏi, "A Nguyên đang làm gì?"

Thấy đúng là A Dung xấu xa, A Nguyên ngao ngao kêu hai tiếng, giơ chân đạp đạp để hắn cách mình xa chút, nhưng mà thấy thiếu niên này một chút cũng không sợ công chúa điện hạ uy hiếp, ngược lại còn tiến lên ngồi ở bên cạnh mình, A Nguyên thấy cả người đều không tốt.

A Dung thấy đứa bé hầm hừ lắc lắc thân thể nhỏ bò đi, ánh mắt rơi vào dĩa điểm tâm dưới tay A Nguyên, chợt nhíu mày thò người ra ôm A Nguyên vào trong lòng, biết đứa bé này đối sắc đẹp không có cách nào chống cự, liền đưa gương mặt xinh đẹp tuyệt trần để sát vào mặt A Nguyên, quả nhiên thấy tròng mắt nàng liền thẳng, trong lòng cảm thấy thú vị, lại biết nếu lúc này cười đứa nhỏ sẽ thẹn quá thành giận, nên chỉ mím môi ôn nhu nói, "A Nguyên không thích ta như vậy, làm ta rất khổ sở." Nói xong, đôi mi thanh tú hơi nhíu.

A Nguyên nhìn thiếu niên nhăn mày, tự động che mũi nhỏ đang nóng lên của mình.

A Dung nhìn là biết A Nguyên đã bắt đầu chảy nước miếng đối với mình, cảm thấy hết sức hài lòng, sờ sờ đầu A Nguyên ôn hòa hỏi, "A Nguyên vừa rồi, đang làm gì?" Thấy đứa bé chột dạ quay đầu không để ý tới, lại chậm rãi hỏi, "Là cảm thấy điểm tâm thật ngon miệng sao? Kỳ thật… " tại ánh mắt kinh ngạc của A Nguyên, hắn thấp giọng cười nói, "Tuy rằng A Nguyên tuổi còn nhỏ, không thể ăn nhiều, nhưng là chỉ có một ít ngọt, vẫn là có thể, đúng không?"

Tri kỷ nha!

A Nguyên cảm thấy A Dung cũng không phải chán ghét như vậy, nhất thời hưng trí bừng bừng chờ đợi, mắt thấy thiếu niên này cúi đầu mỉm cười đưa bàn tay trắng nõn ra bốc lên một khối điểm tâm, nàng vội vàng mở cái miệng nhỏ của bản thân ra, ánh mắt sáng ngời, yêu cầu cho ăn.

"Quả nhiên rất ngọt." trong ánh mắt tha thiết của A Nguyên, thiếu niên này chỉ cười một tiếng, thản nhiên đưa điểm tâm vào trong miệng mình, rồi nhìn A Nguyên đang trợn tròn mắt ôn thanh nói, "A Nguyên có cảm giác được không?"

Bị A Dung hư hỏng khi dễ lần nữa, câu trả lời của công chúa điện hạ chính là ra sức đánh tới, a ô một ngụm, hung hăng cắn lên khóe miệng của ai đó, khi người ta còn đang ngây dại không nghĩ tới A Nguyên sẽ bùng nổ, liếm hết lớp đường ở miệng thiếu niên vào trong miệng của mình. Cục thị nhỏ còn thật sự nghĩ!...

Quả nhiên rất ngọt!