Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 35 (P2)

Tại thời điểm khuê nữ còn không biết gì, Túc vương đã nhanh tay lẹ mắt đẩy hàng tồn kho. Thấy A Nguyên nghiêng đầu nhỏ, bộ dáng nghi ngờ, khóe miệng lại lộ ra tươi cười mà nói "Hoàng huynh, xem bộ dáng nha đầu kia, là có ý tứ thân cận với Thành Dương, chúng ta cũng đừng cản trở nàng đúng không?" Thấy Hoàng thượng lộ ra biểu tình không nguyện ý nhưng khi một nội giám vội vàng tiến vào thấp giọng nói gì ở bên tai, thấy Hoàng thượng khẽ cau mày Túc vương cười nói "Cũng là để A Nguyên của chúng ta thêm chút gia tài đi?" Quả nhiên thấy Hoàng thượng cười ha ha, mệnh cho Thành Dương bá tiến lên ôm lấy A Nguyên.

A Nguyên bị một thân lãnh ngạnh của Thành Dương bá ôm vào trong ngực, mắt to trừng mắt nhỏ với hắn trong chốc lát, thấy bộ dáng ôm hài tử rất thuần thục của hắn, trong lòng cười xấu xa.

Quen như vậy, có lẽ ở nhà vị này bá gia này không thiếu bị sai sử nha.

Nam nhân nguyện ý ôm hài tử là nam nhân tốt!

Nghĩ tới nam tử cao lớn cường tráng như vậy nếu là quăng một bàn tay, A Dung hư hỏng còn không bị đánh mềm sao? A Nguyên liền quyết định phải cố gắng bán manh cầu cảm tình, sau này A Dung hư hỏng còn dám chọt bụng nhỏ của nàng nàng liền cáo trạng với bá gia, để bá gia đánh hắn!

Nghĩ đến đây, A Nguyên càng thêm tỏ ra đáng yêu, miệng y y nha nha ngồi trong ngực Thành Dương bá xoay vòng tròn.

Thành Dương bá nhìn đứa nhỏ trong ngực mình bộ dáng thoải mái vui vẻ khóe miệng lộ ra tươi cười, vươn tay nhẹ nhàng sờ sờ đầu nhỏ của A Nguyên.

Hoàng thượng nhìn thấy như thế, tâm tình liền tốt hơn rất nhiều, hỏi Tam công chúa "Hôm nay, sao ngươi lại đưa A Nguyên tới?"

"Nhi thần tới thỉnh an hoàng tổ mẫu chỗ được hoàng tổ mẫu yêu cầu mang A Nguyên đi dạo." Tam công chúa cung kính nói, thấy Hoàng thượng vẫn chưa lộ ra biểu tình gì, nàng hơi hơi do dự mới tiếp tục thấp giọng nói, "Chỉ là mới vừa rồi va chạm Từ phi nương nương và một vị tú nữ, trong lòng bất an nên nhi thần muốn thỉnh tội với phụ hoàng trước, kính xin phụ hoàng tha cho nhi thần tội bất kính."

"Từ phi, chẳng qua chỉ là thứ mẫu của ngươi, bản thân ngươi là con ruột của đế vương, tại sao lại nói là va chạm." So với chư phi trong hậu cung, dĩ nhiên Hoàng thượng càng chú trọng huyết mạch hơn, không thèm để ý nói, "Từ phi càn rỡ, để cho nàng thành thật thêm chút cũng được. Về phần tú nữ kia " khi Tam công chúa hơi hơi nín thở hắn lãnh đạm nói, "Bất quá có chút tài nghệ lại nói ra lời như vậy, có thể thấy được cũng không phải người có hiểu biết, chẳng lẽ đặt vào hậu cung làm Từ phi thứ hai? Mà thôi, chẳng qua chỉ là một nữ tử." Nói xong trên mặt lại lộ ra nụ cười nói, "Mẫu hậu của ngươi ân uy cùng thi, rất có phong phạm."

Đối với tú nữ hắn từng khen ngợi, hoàn toàn không có nửa phần lưu luyến.

Tam công chúa nhìn Hoàng thượng tín trọng Hoàng Hậu, trong lòng buông lỏng nhưng mà lại sinh ra chua xót đối với mẫu thân nàng là uông tần.

Trong lòng của Hoàng thượng, chư phi chẳng qua cũng chỉ là để giải buồn và cân bằng triều đình, chỉ có Hoàng Hậu ở trong lòng hắn là hoàn toàn bất đồng.

A Nguyên tuy rằng đang kéo cánh tay của Thành Dương muốn lấy cái túi hương thêu Thanh Trúc rất đẹp bên hông hắn nhưng cũng đang lắng tai nghe Hoàng thượng nói chuyện, thấy Hoàng thượng hoàn toàn tín nhiệm Hoàng Hậu liền yên tâm, túm lấy hà bao rồi cười ngây ngô với Thành Dương bá. Thấy ánh mắt nàng sáng ngời hiển nhiên là có mưu đồ khác, khóe miệng của Thành Dương bá hơi hơi nhếch lên, tháo một khối ngọc bên hông ra đặt trong tay nhỏ của A Nguyên, rồi nhìn Túc vương nói, "A Dung đã nói với ta, công chúa rất yêu ngọc, chắc chắn sẽ muốn có quà ra mắt bằng ngọc."

Nhìn A Nguyên mặt mày hớn hở ôm ngọc đẹp, mặt Túc vương giật một cái, mới ho 1 tiếng thấp giọng nói, "Kỳ thật, vì thấy ngươi thân cận nên mới thu. Bằng không A Nguyên còn chưa từng thu đồ của người ngoài đâu đấy?!" Nói xong, càng thêm đúng lý hợp tình ngửa đầu nói, "Có thể thấy được đây chính là duyên phận!" Lại dùng vẻ mặt tươi cười hỏi "A Dung nhớ thương A Nguyên như vậy sao? Viết thơ cho ngươi? Nói về chuyện của A Nguyên bao nhiêu vậy? A Nguyên nhà ta vốn luôn khả ái như vậy, nếu viết ra hết chỉ sợ..."

"Nga." Đối mặt với Túc vương thao thao bất tuyệt, Thành Dương bá chỉ nhàn nhạt lên tiếng rồi ôm A Nguyên không động đậy.

Nhiệt tình của Túc vương bị tạt một chậu nước lạnh, tự cảm thấy ngượng ngùng.

Thành Dương bá nổi danh bất cẩu ngôn tiếu, đích thực làm Túc vương cảm thấy ngứa răng.

Nhưng lúc này, chợt nghe lại có nội giám tiến vào, thấp giọng nói với Hoàng thượng "Nhị công chúa muốn vào thỉnh an Bệ Hạ." Thấy ánh mắt Hoàng thượng đột nhiên trầm xuống, lại vụng trộm nhìn thoáng qua Túc vương thấy ánh mắt hắn lạnh như băng, trong lòng nội giám này hận Nhị công chúa muốn chết, đã phiền phức ầm ĩ còn liên lụy tới mình, nhưng vẫn phải kiên trì tiếp tục nói "Nhị công chúa nói là đến thỉnh tội với Túc vương điện hạ, lúc này đang quỳ tại gian ngoài không chịu đi."

"Lời nói này thú vị." Đề cập tới A Nguyên và Phượng khanh, Túc vương làm sao có thể làm người tốt đây? Chỉ lạnh lùng nói "Nếu muốn thỉnh tội, vì sao không tới phủ của bản vương mà nhất định phải nháo đến trước mặt hoàng huynh? Huống gì nàng làm thế nào biết, bản vương hôm nay tiến cung? Không biết là người nào đang dòm ngó ngự tiền." Thấy sắc mặt Hoàng thượng thật không đẹp mắt, hắn lại thấp giọng thở dài "A Khanh bệnh nặng, hoàng huynh cũng biết, Thái Y viện thúc thủ vô sách, suýt nữa làm đệ đệ người đầu bạc tiễn người đầu xanh." Lời này nói xong, quả nhiên thấy trên mặt Hoàng thượng lộ ra biểu tình bi thống, lại tiếp tục nói "Trình thần y nói vì mẹ của A Khanh khi mang thai phải chịu nhiều đau khổ, bởi vậy A Khanh mới nhiễm thai độc, nay nhớ tới, trong lòng thần đệ còn cảm thấy bi thương."

Mang thai lại chịu đau khổ.

Hoàng thượng lặng lẽ nhắm hai mắt lại, tựa hồ nghĩ tới nữ tử năm đó dù không phải tuyệt mỹ nhưng lại rất có kiên trì, tiếp thêm động lực để hắn tiếp tục tiến tới. Tuy rằng khuôn mặt cô gái kia đã sớm mơ hồ nhưng là mỗi khi Hoàng thượng nghĩ tới lại luôn áy náy không thôi.

Không thể cho nàng danh phận, để nàng phải hốt hoảng trốn trong phủ đệ đệ, rồi lại khó sinh mà chết.

Hắn đời này, không thể nhận lại nhi tử chính thống.

"Nếu nàng muốn quỳ, thì để nàng quỳ!" Hoàng thượng lạnh lùng nói, "Một câu bồi tội, thì có thể xóa bỏ chuyện A Khanh hiểm tử hoàn sinh, A Nguyên bị nàng nguyền rủa sao?" Khi Tam công chúa lo sợ bất an, Hoàng thượng vẫn lạnh lùng nói, "Vẫn là do trẫm quá mức dung túng với nàng! Nàng hoành hành như vậy, trong kinh có bao nhiêu oán hận, truyền ý chỉ của trẫm, lấy hết cấm vệ trong phủ công chúa phủ lại, để nàng tự mình học tập cuộc sống một chút!" Nói xong lại trầm giọng nói, "Đường gia ngày càng thêm kỳ cục, sổ buộc tội Đường gia nhiều ngày nay trẫm nhìn tới chán! Nếu như thế, thu hồi công sự của Đường gia, để hắn đóng cửa tự kiểm điểm đi."

Đường ngạn chính là cậu ruột của Nhị công chúa, là người có tài cán nhất trong Đường gia, bãi bỏ quan chức trong người sẽ làm thanh thế Đường gia của Đường gia bị tiêu diệt, Nhị công chúa và Đường phi cũng sẽ bị liên lụy.

Tam công chúa ở một bên nhìn lại cảm thấy sau lưng ướt mồ hôi lạnh.

Năm đó Nhị công chúa được sủng ái như cũng từng làm Tam công chúa hâm mộ ghen tỵ, nhưng là trước mắt chỉ trong chớp mắt sự tình, Nhị công chúa ngã từ trên cao xuống đáy cốc, khó có thể xoay người.

Mất đi đế sủng, Tam công chúa quả thực không dám tưởng tượng cuộc sống tiếp theo của Nhị công chúa sẽ như thế nào.

Đế vương vui buồn, chẳng qua chỉ là một ý niệm.

A Nguyên lại không có nghĩ nhiều như vậy. Thời điểm đang sống trong ngày lành, ai sẽ nghĩ tới vạn nhất sau này đâu?.

"Hiện nay thân mình A Khanh vừa đỡ hơn vặn chút, mỗi ngày đều nói muốn gặp nha đầu kia, thần đệ cầu hoàng huynh ban cho ân điển, để đứa nhỏ này về gặp đại ca nàng, cũng là để đệ đệ giải bớt tưởng niệm với con gái được không?" Túc vương đối với việc Hoàng thượng nổi trận lôi đình hoàn toàn không thèm để ý, cười hì hì nói.

"Đứa bé kia, chẳng lẽ không phải đang cùng với nha đầu Tưởng gia ngâm thơ thưởng nhạc sao?" Hoàng thượng có cái gì không biết, lúc này trong mắt lộ ra biểu tình hài lòng, vuốt càm nói, "Gia phong của Tưởng gia vẫn luôn thanh chánh, nếu là 2 đứa nhỏ có ý, sau này trẫm sẽ tứ hôn được không?" Trong lòng hắn luôn nhớ tới nhi tử có duyên vô phận, dĩ nhiên lúc nào cũng sẽ để ý, Phượng khanh thân cận với ai, hắn rõ như lòng bàn tay. Nghĩ tới Tưởng Thư Vân và Phượng khanh giống như một đôi bích nhân, Hoàng thượng trong lòng cảm thấy vui sướng, cười to nói, "Thiên hạ, trừ bỏ A Khanh, ai có thể xứng đôi với Thư Vân Tưởng gia?"

Tưởng Thư Vân tuy tuổi còn nhỏ thanh danh cũng không hiển hách, nhưng mà Hoàng Hậu từng triệu nàng nhập cung, sau đó bẩm với Hoàng thượng rằng Tưởng Thư Vân mĩ mạo khuynh thành quynh quốc.

Con chó thứ 3 kia của nhà ngươi đang muốn, cóc ăn thịt thiên nga đấy, ngươi có biết hay không!

Túc vương trong lòng chửi má nó, ngoài miệng lại càng thêm vui vẻ cười nói "Như thế, thần đệ liền cảm tạ hoàng huynh thành toàn!"

Hoàng thượng càng thêm vui vẻ, làm sao biết Túc vương trong lòng ngoài miệng hoàn toàn khác nhau!. Chỉ gật đầu nói với Túc vương "A Nguyên chỉ có thể đi ra ngoài 1 ngày, ngày mai, ngươi là nhất định phải trả nàng lại!" Thấy Túc vương im lặng nhìn mình, hắn thở dài, "Bằng không, không để ngươi mang đi được?"

Nếu Hoàng thượng đã vô lại như vậy, Túc vương còn có thể nói cái gì? Đành phải gật đầu, mang theo A Nguyên đi về cung của Thái Hậu, chịu đựng bất đắc dĩ trong lòng nhìn một già một trẻ ôm nhau lưu luyến không rời, không biết còn tưởng rằng A Nguyên sẽ đi 8 hay 10 năm đấy, thấy Thái Hậu không dễ dàng buông A Nguyên ra lại gọi đại cung nữ tối đắc dụng bên người theo hầu hạ, ôm A Nguyên cùng với trùng trùng điệp điệp đồ dùng hằng ngày ra cửa cung, trong lòng Túc vương đang cảm thấy rất đau khổ, thật mạnh mẽ cảm thấy mẹ ruột và thân ca cướp đi khuê nữ của mình, trở lại vương phủ, oán hận một hồi với Túc vương phi.

Vừa muốn mang theo A Nguyên đi biệt viện gặp Phượng Khanh thì quản sự của Túc vương phủ đưa tới một tờ bái thiếp, sơn son thiếp vàng rất trịnh trọng, A Nguyên thậm chí còn ngửi được hương khí nhàn nhạt trên đó, thấy Túc vương phi nhìn tới bái thiếp, lập tức cười nói với Túc vương "Nàng đã trở lại, nhiều năm như vậy không gặp nàng, trong lòng ta vẫn luôn nhớ mong nay mới được thoải mái." Nói xong, lại lộ ra một cái rất sung sướng tươi cười, gọi Túc vương nhìn được trong lòng ghen tị không thôi.

A Nguyên chưa bao giờ thấy Túc vương phi thân cận với phu nhân nào ngoài phủ như vậy, trong lòng đang tò mò lại nghe phụ vương ngữ khí chua chua hỏi "Thành Dương bá phu nhân, so bản vương còn được ngươi nhớ hơn?" Ánh mắt thập phần nguy hiểm.

Túc vương phi hoàn toàn không cảm giác được có bất kỳ điều gì không đúng, nghiêng đầu nghĩ nghĩ, vẻ mặt thành thật gật gật đầu.

Túc vương chính thức phun máu!

Có vài lời muốn nói với các nàng!

Đời ta ghét nhất là cái loại giả tình thánh như Hoàng thượng. Yêu lắm thương lắm nhưng mà có khó khăn thì cong mông chạy trước. Ưu tiên số 1 luôn là bản thân nhưng mà mở miệng là ta yêu lắm, thương tiếc lắm, lo cho con trai lắm……………………………………………

Bà cố nó!