Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 32

"Tiểu tử mới lớn ở cùng một chỗ làm sao có thể có chuyện không bao giờ đánh nhau chứ?" Biết Đức phi lúc này không tốt lên tiếng, trên mặt Hoàng Hậu lộ ra vài phần ôn nhu, vài phần bướng bỉnh, nghiêng đầu cười nói "Các huynh đệ, tình cảm đều là từ mặt đất lăn ra đó, sau này trưởng thành, chỉ sợ còn lấy việc này nói giỡn." Thấy Hoàng thượng ánh mắt ấm áp nhìn nàng, thập phần ôn hòa, nàng liền chỉ Đức phi sau lưng cười nói "Bệ Hạ chỉ hỏi tam hoàng tử, vì sao không hỏi tiểu Tứ? Đều là nương cả, ai không đau lòng chứ?" nhìn tư thế Hoàng thượng liền biết Từ phi nhất định là giành trước một bước cáo trạng với Hoàng thượng, trong lòng Hoàng Hậu ghi sổ Từ phi thêm một lần, trên mặt lại không thay đổi gì.

"Làm ca ca giáo huấn đệ đệ hẳn là có nguyên do." Đức phi ôn nhu nói, "Chỉ là thần thiếp thấy tiểu Tứ bị thương không nhẹ, đã bắt hắn trở về, ngày khác sẽ nói hắn thỉnh tội với hoàng huynh hắn."

"Tiểu Tứ cũng bị thương?" Hoàng thượng ngẩn ra, nghĩ tới lúc nãy Tam hoàng tử Phượng đồng không hề nói nữa chữ chuyện Phượng Minh bị thương, đến cùng lòng người bất công, hắn càng thích hào sảng lỗ mãng, không có nội tâm gì Phượng Minh, liền cau mày nói, "Lão tam càng ngày càng thêm không biết chừng mực." Nhưng là đều là con trai của mình, tuy rằng không tốt cũng luyến tiếc bỏ rơi, liền lạnh nhạt nói, "Mà thôi, chỉ một lần này về sau nếu là lại như thế, hai huynh đệ trẫm sẽ đều muốn phạt." Thấy Đức phi hơi hơi cúi người, hắn cười nói, "Ngươi xưa nay vẫn luôn quy củ, trẫm biết rõ tiểu Tứ."

Đức phi xuất thân từ huân quý trong kinh là Định quốc công phủ, từ khi Hoàng thượng còn chưa đăng cơ đã ở trong cung Thái Tử hầu hạ, xưa nay cẩn tuân quy củ, không tranh sủng không nịnh nọt, Hoàng thượng tuy không phải đặc biệt sủng ái nhưng lại hết sức tôn trọng, ngày thường trong cung bị trăm hoa mê hoặc cũng sẽ ở trong cung Đức phi buông lỏng tâm tình một chút. Huống gì dưới trướng Đức phi còn có Phượng Minh và ngũ công chúa, vì cái này, Hoàng thượng sẽ càng cho Đức phi mặt mũi, thấy Hoàng Hậu cười tủm tỉm lui về phía sau chút liền ôn thanh nói, "Lát nữa ta sẽ qua kiểm tra việc học của tiểu Tứ." Đây chính là ý muốn đi tới cung của Đức phi nhưng mà trên mặt Đức phi chỉ là một bộ đoan trang, không sợ hãi hay vui mừng.

Anh quốc công cúi đầu nghe chuyện giữa 2 hoàng tử, không muốn xen vào chuyện của hoàng gia, ánh mắt phiêu phiêu rơi vào người A Nguyên trên mặt liền lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

"Mẫu hậu hôm nay mang theo đứa nhỏ này, hoàng đệ còn oan hận với trẫm vài lần." Hoàng thượng thấy Anh quốc công nở nụ cười nhìn A Nguyên, trong lòng cũng cực thích đứa nhỏ này, chỉ là thấy Anh quốc công bộ dáng rất thân thiết với A Nguyên, trong lòng liền sinh tâm so đo, cười nói, "Ngươi là cậu của nàng, ta lại là Đại bá phụ của nàng, có thể thấy được tại trong lòng A Nguyên ta lại quan trọng hơn một chút." Hắn và Anh quốc công thật sự thân cận, thời điểm tùy ý chỉ xưng "ta", thấy Anh quốc công chỉ lắc đầu mỉm cười không nói, Hoàng thượng liền đem Tam công chúa đặt trước mắt mình, tháo ngọc bội Bàn Long bên hông đặt trong tiểu móng vuốt của A Nguyên rồi quay đầu nhướn mày hỏi Anh quốc công "So với khi nàng ở trước mặt ngươi thì thế nào?"

"Không vui vẻ bằng khi ở với Bệ Hạ." một lần nữa cậu lại nhanh nhẹn vuốt mông ngựa.

A Nguyên túm ngọc bội, nho nhỏ kêu lên một tiếng.

" Làm sao vậy?" Sau một hồi, bộ dáng bảo bối hai mắt tỏa sáng vui vẻ ở đâu? Hoàng thượng thích nhất xem bộ dáng A Nguyên vui vẻ bảo bối, thật sự cảm thấy có thể diệt hết phiền não, lần này thấy A Nguyên ỉu xìu liền tò mò hỏi.

"Mẫu hậu đã đi, có lẽ trong lòng đứa nhỏ này nhớ mong mẫu hậu." trong lòng Hoàng Hậu cũng có chút động, thương tiếc nhìn A Nguyên thấp giọng nói.

Hoàng thượng nhắm mắt, cũng hiểu nguyên nhân, thấy A Nguyên vậy mà đã thân cận với Thái Hậu đến mức này,cảm thấy cảm khái nói "Tới cùng cũng làchân tâm đổi chân tâm." Nói xong, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của A Nguyên hỏi: “ Lo lắng cho hoàng tổ mẫu sao?" Cũng biết đứa nhỏ này chẳng qua chỉ là dựa vào bản năng mà thân cận với Thái Hậu, lại càng sẽ không trả lời mình, nhưng vẫn quay đầu thở dài với Hoàng Hậu "Nàng còn không hiểu chuyện bằng A Nguyên!" nàng chính là người mặc kệ tâm tình Thái Hậu xấu hay tốt, nhất định muốn mọi việc theo ý mình, Nhị công chúa.

Hoàng Hậu cười cười, cũng không nói nhiều.

Anh quốc công triệt để làm phông nền, khóe miệng cũng lộ ra nhàn nhạt ý châm chọc chi ý, thấy Hoàng thượng quay đầu nhìn qua, tia châm chọc biến mất hóa thành gió xuân, cười nói, "Công chúa còn nhỏ." Nhị phò mã gia tuy rằng không phải thân cận với Anh quốc công phủ, nhưng mà trong kinh quan hệ thông gia giữa các danh gia vọng tộc vẫn luôn không dứt, đan xen lẫn nhau, nói cho cặn kẽ thì nhị phò mã còn là bà con xa của Anh quốc công, tuy rằng nhị phò mã cũng làm ra không ít sự tình mất mặt nhưng đến cùng vẫn là thân thích, Anh quốc công liền đâm cho Nhị công chúa một đao, quả nhiên thấy Hoàng thượng sắc mặt thay đổi nói "Nàng còn nhỏ?!"

Anh quốc công thế này lại triệt để không nói.

Mấy công chúa khó được nhìn thấy Hoàng thượng, lúc này đều thập phần vui vẻ, Anh quốc công thấy mình thật chướng mắt, đang muốn cáo lui lại nghe một cung nữ lảo đảo xông tới nằm trên mặt đất khóc nói "Nương nương cầu Bệ Hạ đi gặp tam hoàng tử! Điện hạ, điện hạ hắn đang nóng lên!" Nói xong lại khóc rống lên.

A Nguyên khinh bỉ nhìn cung nữ này, muốn thay Hoàng thượng hỏi Từ phi, nàng sao có thể dùng một chiêu thức cả trăm lần như thế?! trước là bát công chúa, này lại thành tam hoàng tử, toàn bộ hậu cung cộng lại cũng không bằng nàng nháo!

Quả nhiên trên mặt Hoàng thượng liền khó coi, cười lạnh nói "Trẫm không phải thái y, đi thì có ích lợi gì?!" Nói xong, liền cảm thấy tốt tâm tình đang tốt lại bị Từ phi làm xấu đi hết.

Hoàng Hậu trong lòng lặng lẽ quyết định, lần này tuyển tú không thể không tuyển cho Từ phi hai đại cừu nhân, rồi mới hướng mấy vị công chúa ôn thanh nói, "Ta thấy A Nguyên không có tinh thần, các ngươi vẫn là đưa nàng về với hoàng tổ mẫu đi." Thấy mấy vị công chúa gật đầu mới lôi kéo Đức phi thấp giọng "Ngươi sao không học một ít ở Từ phi?" Từ phi vì sao được sủng ái? Vì quen làm nũng lộng si, đừng nhìn Hoàng thượng phiền nàng ầm ĩ, nhưng là cũng là thích bộ dạng này, đâu giống như Đức phi, bộ dạng luôn luôn quy củ?

"Nếu như vậy nhi thì không phải là thần thiếp." Đức phi tâm không cao, chưa bao giờ nghĩ tới tranh sủng, huống gì nay có trai gái quấn bên chân, nàng chỉ cầu bình an sống qua ngày, cũng không hề để ý tới ân sủng của Hoàng thượng.

Tam công chúa gần đó làm như không nghe được, chào hỏi 2 muội muội một tiếng rồi đi về phía cung Thái Hậu, nghĩ muốn đưa A Nguyên trở về. Mới đi được một nửa, tới chỗ Lâm Hồ đã thấy Nhị công chúa khí thế hung hăng vọt tới muốn cho ngũ công chúa một bạt tai, Tứ công chúa thấy không ổn liền tiến tới ngăn cản, Nhị công chúa chỉ vào mấy muội muội cười lạnh nói "Vừa rồi có phải xem rất náo nhiệt không?!" Thấy Ngũ công chúa tức giận nhìn mình, nàng lạnh lùng nói "Làm muội muội lại bất kính trưởng tỷ, đây là quy củ nhà ai?!"

" Quy củ nhà ta không có dạy ta không biết xấu hổ cứng rắn muốn đoạt phu quân người khác!" Ngũ công chúa từ nhỏ đến lớn được Đức phi và Hoàng Hậu cưng chiều, có bao giờ phải chịu thiệt thòi? Miệng lưỡi bén nhọn nói, "Phụ hoàng và hoàng tổ mẫu không có ở đây, nhị hoàng tỷ đã có thể đứng dậy được rồi sao?! Có thể thấy được thương thế của tỷ tốt cũng thật mau!" Nói xong, vặn vẹo thân thể nhỏ, giơ tay chỉ chỉ A Nguyên cười nói, "Muội muội đừng sợ, ta lớn như vậy còn chưa thấy qua ai dám đụng vào mặt ta!" Mẫu phi nàng là Đức phi so Đường phi địa vị cao hơn, tự nhiên nàng càng tôn quý hơn so với các công chúa khác.

"Mẫu hậu bảo chúng ta đi tới chỗ hoàng tổ mẫu, nếu là trì hoãn hoàng tổ mẫu hỏi tới, bọn muội muội trả lời hư thế nào đây?" Tam công chúa chịu đựng khiếp đảm trong lòng khẽ giọng nói.

Nàng sắp gả cho người, tự nhiên tính táo lợi hại, không thể lại yếu đuối như trước đây.

"Các ngươi từng người một lấy được hảo phu quân, liền dám lấy đó để cười ta?!" Nhị công chúa nghe Đường phi oán giận mới phát hiện, 2 muội muội thế nhưng gả cho người ta tốt hơn so với mình nhiều, nhất thời tức giận mới xông tới gây chuyện, thấy ba muội muội bộ dáng không đặt nàng vào mắt, trong lòng liền tức giận khó chịu, thấy trong ngực A Nguyên lại là ngọc bội Hoàng thượng thật thích, nhất thời trong lòng như có lửa thiêu lạnh lùng nói, "Đứa nhỏ bé xíu như vậy, lại được sủng ái quá đáng, cũng không sợ phúc khí quá mức, bẻ gãy..."

"Ngươi dám nói!" Ngũ công chúa giận dữ, nàng vốn là tính tình bá vương, thấy Nhị công chúa muốn nguyền rủa A Nguyên, tiến lên vài bước dồn lực đẩy Nhị công chúa ngã xuống, chính mình cũng lăn ra đất, nghe xa xa có tiếng kêu kinh hãi của đám cung nhân truyền đến, lại bò thật nhanh dậy hướng về phía Nhị công chúa kêu lên "Ngươi đi với ta tới chỗ phụ hoàng! Ta muốn nhìn xem ở trước mặt phụ hoàng ngươi có dám nói hay không!" Nói xong túm vạt áo của Nhị công chúa mà kéo.

Nhị công chúa làm sao có thể để nàng tha đi, phản ứng lại kịp, xốc Ngũ công chúa lên, thét to, "Ngươi dám thương tổn c ta!"

Còn chưa điều gì khác, lại chỉ cảm thấy trên đầu đau xót, rồi nghe lạch cạch một tiếng, thấy khối ngọc bội Bàn Long lạch cạch ở dưới đất. Kinh ngạc ngửa đầu, Nhị công chúa đã thấy bé gái trong ngực Tam công chúa thái độ hung dữ, tay nhỏ vẫn còn duy trì bộ dáng ném ngọc.

A Nguyên là thật sự phẫn nộ rồi.

Nàng không có nghĩ tới Nhị công chúa đã làm Thái Hậu thương tâm như vậy mà còn giống như không có chuyện gì, có tâm tư đi cãi nhau! Nghĩ tới loại người này nàng liền c không nhịn được, nếu không phải bây giờ mình còn nhỏ, nàng cũng lười đưa Nhị công chúa tới trước mặt đại bá, chỉ cần đẩy nàng vào trong hồ thôi!

"Muội muội mới bao lớn, hoàng tỷ có phải thật quá đáng không!" Tam công chúa tâm tính lương thiện, tuy trước giờ cũng luôn hâm mộ A Nguyên được sủng ái nhưng cũng không có tâm địa ác độc như Nhị công chúa, tức giận đến cả người phát run, vội vàng trấn an A Nguyên khó thở trong ngực. Khi Tam công chúa đang vắt óc nghĩ ra lời lẽ ác độc để nói thì có một ánh mắt cách đó không xa nhìn tới, khóe miệng mím chặt, trong mắt băng lãnh.

Mắt thấy Tam công chúa không nói gì, Tứ công chúa mới tỉnh táo lại vội vàng vì tỷ tỷ nói "Nhị hoàng tỷ nói chuyện quá mức ác độc! Chẳng lẽ từ trước tới giờ Đường phi nương nương cũng nguyền rủa Nhị hoàng tỷ như vậy?!"

Ngũ công chúa đang muốn nói tiếp thì thấy Phượng khanh chậm rãi đi tới liền ngậm miệng thật nhanh.

Nhị công chúa bị ba muội muội phản kích văn võ đầy đủ một phen, đang muốn tiếp tục mắng, lại thấy Phượng khanh đang tới, nghĩ tới hắn tuy rằng không được Thái Hậu thích nhưng là trước mặt Hoàng thượng lại rất được sủng, mới nghĩ tới A Nguyên không phải là thân muội của mình, trong lòng sinh ra một tia hối ý. Chỉ là nghĩ tới mình là thân nữ của Hoàng thượng, một nữ nhân của tôn thất dám so với nàng còn cao quý hơn?! Nhất thời liền đứng lên, cao cao ngửa đầu, quay đầu ho khan vài tiếng, lãnh đạm nói với Phượng Khanh "Khanh đệ."

Phượng khanh đi gấp, lúc này thấp giọng ho khan vài tiếng, quay đầu xem muội muội âu yếm mặt đỏ lên vì tức, ổn định tinh thần lại thấy Nhị công chúa cao ngạo nhìn mình, hiển nhiên là đang đợi mình thi lễ, khóe miệng giật giật, sắc mặt đột nhiên âm trầm, ập tới chính là một cái tát to đến ong lỗ tai quất vào mặt Nhị công chúa, trong ánh mắt sợ ngây người của mấy tỷ muội lạnh lùng nói, "Đây là đê hoàng tỷ nhớ giáo huấn! Túc vương phủ Vinh Thọ công chúa, không phải ai cũng dám nguyền rủa!" Hắn tuy rằng ốm yếu, nhưng vẫn là nam tử, bạt tai này đã làm mặt Nhị công sưng lên.

Nhị công chúa bị một bạt tai của Phượng Khanh, nửa ngày chưa có hồi phục tinh thân, thật không thể tưởng được, đường đệ này dám động thủ tại trong cung!

"A Nguyên ngày sau, nếu là có nửa phần không đúng, đừng trách ta muốn mạng của ngươi!" Cổ nhân đối với nguyền rủa hết sức mê tín, Phượng khanh lúc này chỉ hận mình yếu ớt không có khí lực đánh nàng cái thứ hai, trong mắt âm u, cúi người ghé vào tai Nhị công chúa nhỏ giọng nói, "Hoàng tỷ cho rằng, một cung phi lớn tuổi sắc suy, đã sớm ân sủng không được và một nhà có hai vương Túc vương phủ, Hoàng thượng sẽ thích bên nào hơn?" Nghiêng người, thanh âm thiếu niên réo rắt lại giống như hàn băng "Đường phi, nhị hoàng tỷ cảm thấy sống đủ rồi sao?!"

"Ngươi!" Thấy Phượng khanh biểu tình ấm áp, nhưng đôi mắt lại mang theo băng sương, Nhị công chúa thật sự bị dọa sững, hét lên một tiếng, nhìn Phượng khanh mà phát run.