Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 29

2 hoàng tử đánh nhau, Thái Hậu không có tâm tư hỏi nguyên nhân chỉ vội vả muốn đứng dậy xem thế nào, Hoàng Hậu vội vàng đứng dậy cười nói, "Mẫu hậu đi tới nơi đó nếu là có va chạm gì không phải sẽ làm 2 cái đứa nhỏ càng bất an trong lòng sao?" Nàng dừng một chút, thấy Đức phi cúi thấp đầu xuống khóe mắt lại mang theo vài phần băng lãnh hiển nhiên là đang giận dữ, biết Đức phi xưa nay luôn để bụng tứ hoàng tử đối đãi như con ruột, nàng vỗ vỗ tay trấn an Đức phi rồi mới dẫn cung nữ đi ra bên ngoài.

A Nguyên lần đầu tiên nhìn thấy Đức phi có biểu tình lãnh-túc như vậy, tuy rằng vẻ mặt này biến mất cực nhanh nhưng cũng làm nàng nhịn không được mà rụt cổ nhỏ lại, nhưng mà có chút hâm mộ Phượng Minh có thể làm Đức phi lộ ra biểu tình như vậy, từ trong ngực Thái Hậu lộ đầu ra len lén nhìn Đức phi. Tuy rằng không biết Tam hoàng tử đã làm cái gì nhưng vì ngày ấy Phượng Minh tươi cười thật lòng trước mặt nàng nên trong lòng A Nguyên tự động coi Ttam hoàng tử là người xấu, tâm trạng như cùng chung kẻ thù với Đức Phi. Không bao lâu sau thấy Hoàng Hậu dẫn 2 thiếu niên lại đây.

" Thỉnh an hoàng tổ mẫu." 2 thiếu niên sưng mặt sưng mũi thỉnh an Thái Hậu, hai mắt nhìn nhau một cái, đồng thời hừ lạnh một tiếng quay đầu đi chỗ khác.

"Giữa huynh đệ với nhau mà các ngươi có thể hạ thủ như vậy sao!" Thái Hậu cứ tưởng rằng “kéo không ra “ là nói khoa trương, ai ngờ thấy bộ dáng 2 thiếu niên này trong lòng sinh ra lửa giận lạnh lùng nói "Nắm tay của các ngươi là để vung vào người huynh đệ mình sao?!"

"Chuyện này phải hỏi tứ đệ vì sao động thủ trước? chẳng lẽ đã quên ta là huynh trưởng sao?" A Nguyên thấy trong mắt thiếu niên mặc cẩm y bên cạnh Phượng Minh mang theo vài phần hàn quang như ác nhân cáo trạng trước nói "Ta đang cùng hai vị em rể nói chuyện, ai biết tứ đệ xông lại liền đánh, đây là muốn làm cái gì?!" Hắn cười lạnh đối đối hắn trợn mắt nhìn Phượng Minh nói, "Chẳng lẽ tứ đệ ở trong cung đánh người bên ngoài thấy nhàm chán muốn đánh trên đầu tại huynh trưởng mới phát huy được uy phong sao?!" Vừa quay đầu liền rưng rưng nức nở nói "Hoàng tổ mẫu, Tôn nhi không phải lần đầu tiên bị đánh, chẳng lẽ bởi vì địa vị mẫu phi ta thấp nên có thể để người tùy ý giẫm lên sao?"

Tại ánh mắt kinh ngạc của A Nguyên thiếu niên nhào tới chân Thái Hậu khóc rống.

A Nguyên thương hại nhìn thoáng qua Phượng Minh bị tức đến mức cả người phát run lại chặt chẽ cắn môi quật cường không nói lời nào, thấy Tam hoàng tử một bên khóc một bên vụng trộm đánh giá sắc mặt Thái Hậu, nghĩ tới người này hình như trước đây còn nói bậy về mĩ nhân đại ca của nàng trong lòng nàng liền tức giận cực kì, từ trong chăn giãy dụa đi ra, ra sức đạp lên đầu người này một cước, Tam hoàng tử còn chưa phản ứng kịp nàng đã lớn tiếng khóc to, một bên khóc một bên chui vào lòng Thái Hậu, thuận tiện lặng lẽ đạp trên mặt tiểu tử này một cước.

A Nguyên chưa bao giờ biểu hiện không thích người nào đó, trong lòng Thái Hậu cũng kinh ngạc, nhưng mà thấy Tam hoàng tử bụm mặt ngẩng đầu nhìn A Nguyên ánh mắt mang theo ý âm độc liền là rùng mình, chỉ trầm mặc nhìn nhìn người cháu này lãnh đạm nói "Trong lòng ngươi có ủy khuất, ta biết, " thấy trong mắt Tam hoàng tử lộ ra vẻ đắc ý trong lòng nàng lắc đầu lại hỏi Phượng Minh "Ngươi xưa nay là một hài tử tốt " dư quang của khóe mắt thấy trên mặt Tam hoàng tử trắng bệch, nàng làm chưa thấy chỉ một bên trấn an A Nguyên khóc mức không kịp thở một bên hỏi Phượng Minh "Đến cùng là đã xảy ra chuyện gì?"

"Tam ca miệng lưỡi không sạch sẽ, ta nghe xong không thích." Phượng Minh ánh mắt thật nhanh xẹt qua Tam công chúa đang ôn nhu nhỏ nhẹ bên an ủi A Nguyên, trên mặt nghẹn đến mức đỏ bừng nhưng chỉ cắn răng nói, "Tôn nhi động thủ ở trong cung, chấp nhận chịu phạt, chỉ là những khác Tôn nhi sẽ không tiếp thu!" Rốt cuộc là miệng lưỡi không sạch sẽ thế nào hắn lại không muốn nói, chỉ làm ra bộ dáng tùy ý đánh chửi.

"Tiểu Tứ xưa nay nhanh mồm nhanh miệng.. " Đức phi đau lòng đến mức nước mắt đều muốn chảy ra, trong lòng thầm hận Tam hoàng tử nhưng lại biết không thể làm bộ dáng khổ sở như Tam hoàng tử, chỉ ôn thanh nói "Huynh đệ đánh nhau có thể là vì chuyện to lớn gì chứ? Nếu là tiểu Tứ lỗ mãng dù Ttam hoàng tử không sai nhưng cũng là huynh trưởng, sao có thể nào nói động thủ liền động thủ vậy chứ?" Lặng lẽ định tội cho Tam hoàng tử xong Đức phi mới mỉm cười nói "Tam hoàng tử đã chịu khổ sở như thế, Từ phi xưa nay thương yêu hắn đến mức ngay cả mẹ ruột cũng phải đứng sau, bây giờ như thế không phải sẽ đau lòng đến không được sao? Nương nương hãy xem ở lòng yêu thương con của Từ phi mà tha cho Tam hoàng tử, chỉ phạt tiểu Tứ đi thôi."

Những lời này nói thập phần cảm động, bộ dáng nghiễm nhiên chí công vô tư nhưng làm A Nguyên nghe mà cả người ứa ra khí lạnh, thế mới biết thì ra người ôn hòa một khi tức giận, thật sự có thể một ngụm cắn chết ngươi!

Ngắn ngủn vài câu, Tam hoàng tử bất kính mẹ đẻ phàn cao Từ phi, Từ phi cấu kết hoàng tử, quả nhiên lợi hại.

"Tiểu Tứ cũng thương không nhẹ." Hoàng Hậu làm sao chịu để Phượng Minh phải ủy khuất vội vàng nói "Mẫu hậu hãy tha cho hai người bọn họ, ngày sau thần thiếp nhất định tận tâm quản giáo."

"Nếu như thế ngươi trở về đi, đừng để Từ phi lo lắng." Thái Hậu hiểu rõ ý tứ của Đức phi, chỉ là Từ phi thật sự làm nàng chán ghét, Tam hoàng tử đi lại gần gũi với nàng làm cho trong lòng Thái Hậu cũng không thích hắn, Tam hoàng tử vẻ mặt không cam lòng đi xuống, thấy A Nguyên một bên nấc một bên dừng khóc còn tò mò nhìn Phượng Minh đang nhe răng trợn mắt, trong lòng lắc đầu cười gọi Phượng Minh đến trước mặt, thấy móng vuốt nhỏ của A Nguyên đâm một cái ở trên miệng vết thương của Phượng Minh Thái Hậu vội vàng cầm tay nàng lại rồi hỏi Phượng Minh "Ngươi thật sự không thể nói?"

"Ân." ánh mắt Phượng Minh dừng trên người 2 thiếu niên hơi lớn tuổi đứng phía sau thấp giọng đáp.

Hắn hôm nay cũng không dễ dàng gì! Vài hôm trước thu thập tốt tiểu tử của Uông gia, làm hắn sau này không dám liên lụy tới Uông tần và Tam công chúa nữa vì vậy được mẫu phi khen ngợi, trong lòng khoái hoạt muốn tới chỗ Túc vương thúc tìm mấy đường huynh đệ chơi đùa, chợt nghe nói hai vị phò mã vào cung trong lòng tò mò hai tỷ phu tương lai có bộ dáng gì nên hào hứng đi tới, lại thấy Tam ca tốt so với hắn tới còn sớm hơn đang trò chuyện cùng với hai vị phò mã. Sớm biết rằng Tam ca không phải là người tốt gì Phượng vụng trộm tiến lên, vừa nghe liền giận tím mặt.

Tam ca tốt của hắn mặt mày thân thiết nói với tam phò mã rằng ngoại tổ gia của Tam công chúa cực thích nàng còn đưa vào trong cung đưa rất nhiều ngoạn ý. Mắt nhìn tiểu tử này không có hảo ý Phượng Minh làm sao nhịn được, sợ là Tam hoàng tử nói những lời không nên nói về tràng hạt đậu đỏ lần đó, đầu óc nóng lên liền đánh, ngăn chặn miệng thối của Tam hoàng tử, tuy rằng Thái Hậu đang hỏi nhưng hắn cũng biết chuyện này đối với Tam công chúa không phải chuyện tốt đành chịu đựng không nói ra, chỉ muốn sau này nhờ Đức phi nhắc nhở Tam công chúa, đem việc này nói rõ ràng với Tam phò mã, miễn cho phu thê sinh hiềm khích.

Vừa nghĩ Phượng Minh vừa dùng ánh mắt "Hung ác" nhìn hai vị phò mã phía sau, hai thiếu niên văn nhược vừa lĩnh giáo tiểu cữu tử trên đầu đổ mồ hôi.

Thân ca nói đánh liền đánh, tỷ phu nhằm nhò gì a! Huống hồ nhìn bộ dáng Thái Hậu, khổ chủ là Tam hoàng tử vừa khóc vừa la cũng không ích gì, Tứ hoàng tử một câu cũng không nói lại bình yên vô sự, hai vị phò mã ngay từ đầu còn cảm thấy mình may mắn trong lòng giật thót âm thầm lập kế hoạch, không cần chống đối với tiểu cữu tử này, bằng không không có thân phận hoàng tử trước mặt gia hỏa uy vũ này thật là dữ nhiều lành ít. Ngài nói công chúa làm thế nào? Ha hả... ngươi nói Công chúa sợ thiếu phò mã sao? bị đánh chết đổi 1 cái mới là xong, không phải sao?

"Gọi ngươi tới, là vì muốn ngươi gặp tỷ phu tương lai một chút, ngươi lại làm bản thân thành như vậy." Hoàng Hậu kéo Phượng Minh tới bên người, ôn nhu phủi bụi bặm cho hắn nói "Y như con khỉ lấm bùn, nhanh đi tẩy rữa đi."

"Để các tỷ phu chế giễu rồi!" Phượng Minh tươi cười với hai thiếu niên đang cứng ngắt đứng, lớn tiếng nói "Ta và các tỷ tỷ cảm tình vô cùng tốt, vốn là muốn cùng các tỷ phu tâm sự để các tỷ phu sau này đừng bạc đãi tỷ tỷ, nay lại không thể ngày khác xin để ta làm chủ, xem như bồi lễ cho các tỷ phu."

Đường huynh ngài còn không đi nữa các tỷ phu đây liền quỳ xuống chân ngươi a â a a a a.

A Nguyên cảm thấy Phượng Minh đang trắng trợn uy hiếp a, quả thực chính là dùng máu của Tam hoàng tử nói với các tỷ của mình —— đều đàng hoàng một chút đi! Bằng không lão Tam chính là kết cuộc của các ngươi! Trong lòng thật thích loại chuyện trước khi thành thân ra oai phủ đầu như thế này, chính mình cũng cố gắng giơ giơ nắm quả đấm nhỏ, biểu đạt một chút ý mình và Phượng Minh như nhau, không có hảo ý nhìn nhìn hai thiếu niên. Nàng tuy rằng còn nhỏ nhưng là sẽ lớn lên, nếu thật sự làm Đường tỷ của nàng không vui, gạch đá gì đó Công chúa điện hạ dùng vẫn thật là thuận tay!

Hoàng Hậu thúc giục Phượng Minh đi thay quần áo, Thái Hậu nhìn hai thiếu niên mi thanh mục tú trước mắt, vừa lòng gật gật đầu mỉm cười nói "Sau này không thể để công chúa chịu ủy khuất." Thấy hai thiếu niên thấp giọng đáp ứng mới gật đầu, nhìn 2 nữ hài nhi bên cạnh bởi vì đột nhiên xảy ra chuyện nên chưa kịp bình phong rồi nói vài câu với nữ quyến trong hai phủ, rồi mới nói với Hoàng Hậu "Chuyện hôm nay chẳng qua chi là huynh đệ cãi nhau, không có quan hệ gì khác."

Nếu là ngoài cung có thêm tai tiếng Phượng Minh bất kính huynh trưởng như vậy bất lợi vẫn là Phượng Minh.

Hoàng tổ mẫu thật là bất công nha. A Nguyên quay đầu nghe Thái Hậu tính toán vì Phượng Minh, trong lòng nghĩ như vậy lại cảm thấy mình càng thích hoàng tổ mẫu bất công như vậy a……..

A Nguyên bị hoàng tổ mẫu bất công làm cảm động, đột nhiên lúc này lại nghe một tiếng khóc thê lương, một nữ tử tóc tai bù xù nhào vào dưới chân Thái Hậu than vãn "Hoàng tổ mẫu, xin làm chủ cho cháu gái a!"