Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 28

Có các nữ hài nhi vây quanh Thái Hậu, quả nhiên không khí sống động hơn rất nhiều.

Dưới bóng cây mát mẻ, A Nguyên lần đầu tiên nhìn thấy Tam công chúa đánh đàn, Tứ công chúa tươi cười hoạt bát sáng sủa thổi tiêu, Ngũ công chúa ở một bên nâng tay gảy nhẹ dây đàn, còn có A Nguyên vỗ tay tí tách cùng tiếng đàn tiếng tiêu. Thái Hậu nhìn mấy hài tử này trên mặt lại nở nụ cười bộ dáng thoải mái ánh mắt dịu dàng và yên tĩnh, có cảm giác không muốn đánh vỡ bức tranh này. Nhìn một chút, ánh mắt Thái Hậu ánh mắt đã thấm ướt, e sợ để bọn nhỏ nhìn thấy lại lo lắng nàng vội vàng nghiêng đầu lau đi lệ quang ở khóe mắt.

Vài năm trước khi tiên đế còn sống, thời điểm nàng bị một cái quý phi ép tới nỗi đầu cũng không ngẩng lên được, chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay có cháu trai cháu gái quấn bên chân?

Nghe tiếng cười không buồn không lo của mấy nữ hài nhi làm Thái Hậu như cảm nhận được năm đó khi nàng vẫn còn là thiếu nữ. Nàng nhìn mấy hài tử tới xuất thần không có nhìn thấy Hoàng Hậu và Đức phi lặng lẽ đi đến phía sau nàng, cũng không nói lời nào làm phá hư khung cảnh chỉ im lặng ngồi xuống, cho đến khi nhóm nữ hài nhi ngừng tiếng đàn thấy biểu tình Thái Hậu lần nữa trở về ôn hòa như thường ngày mới tiến lên thỉnh an Thái Hậu. Thái Hậu chỉ vào Hoàng Hậu cười nói, "Ngươi tới đây chẳng lẽ là cũng muốn tranh thủ thời gian với ta?"

"Làm sao có chuyện như vậy được? Như thần thiếp đã nói, chỉ là muốn thỉnh an mẫu hậu thuận tiện nhìn xem mấy đứa nhỏ một chút." Hoàng Hậu tinh tế nhìn đồ ăn bên cạnh Thái Hậu thấy không có gì bất thường mới yên tâm, lại thấy các cung nữ lấy trái cây ướp lạnh ra liền nhắc nhở các nữ hài nhi không được tham lạnh ăn nhiều, ân cần nhắc nhở hồi lâu mới cười nói với Thái Hậu "Mẫu hậu mấy ngày trước tứ hôn, trong nhà hai vị phò mã điều cảm thấy cực kì vinh hạnh, hôm nay Lý quốc công phủ và Thượng Thư phủ đều có người đến tạ ơn, mẫu hậu cho các nàng che mặt gặp một chút được không."

"Những chuyện như vậy, cần ta làm gì?" Thái Hậu vui vẻ nói, ngoài miệng tuy nói như vậy nhưng vẫn rất vừa lòng "Ta không muốn đi nhiều, bảo các nàng qua đây là được." Thấy hai vị công chúa ở bên cạnh trên mặt đều một mảnh hồng nhuận liền thở dài một cái nói, "Phò mã cũng tới?" Thấy Hoàng Hậu chần chờ một chút mới gật gật đầu, nàng chậm rãi nói, "Dựng bình phong lên cũng nên để 2 đứa nhỏ trông thấy phu quân tương lai." Tuy nói trong cung coi trọng quy củ, nhưng chỉ gặp nhau đơn giản như thế Thái Hậu cũng không lưu tâm.

Cũng không thể để tới lúc xốc khăn hỉ lên mới biết được bộ dáng của phò mã đúng không? Nếu như vậy thì quá ủy khuất các công chúa rồi.

"Mẫu hậu đã nói như vậy, thần thiếp thay mặt 2 nha đầu tạ ơn." Hoàng Hậu thấy ngũ công chúa đã nhào vào ngực Đức phi chỉ cười một tiếng, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của ngũ công chúa rồi nghiêng đầu nói với Thái Hậu "hay là cũng gọi tiểu Tứ tới?"? Thấy trên mặt Thái Hậu không nhịn được tươi cười, nàng mỉm cười nói tiếp "Đứa nhỏ này cũng đã trưởng thành, luôn miệng nói muốn làm chỗ dựa cho các tỷ tỷ, thần thiếp nghĩ cũng nên để hai vị tỷ phu xem uy phong của tiểu cữu tử ngày sau cũng biết tốt xấu chút ít, sẽ không bất cẩn làm tiểu cữu tử tức giận rồi ăn đau khổ."

"Tiểu Tứ nên như vậy mới phải." Nguyện ý che chở tỷ muội huynh đệ, hoàng tử như vậy mới là đứa nhỏ Thái Hậu thích, huống gì Phượng Minh xưa nay luôn là người cứng đầu chân chất, Thái Hậu cũng thích hoàng tử như vậy so với kẻ luôn mơ ước hoàng vị tốt hơn rất nhiều liền gật đầu cười nói "Cũng nên gọi hắn tới." chọc hắn tức giận? còn có thể vì cái gì tức giận đây? Chỉ có làm công chúa thương tâm mới có thể làm tiểu cữu tử hoàng tử tức giận đúng không? Khi các trưởng bối không tiện ra mặt thì còn có người đánh thẳng không sợ. Thái Hậu càng nghĩ càng vui vẻ noid với Đức phi "Ngươi nuôi dưỡng một đôi trai gái, đều nuôi rất tốt."

"Nương nương bất công hắn, mới cảm thấy như vậy, bằng không hắn làm sao so được với các ca ca chứ?" Đức phi khiêm tốn nói.

Hoàng Hậu chỉ mỉm cười lắng nghe, thấy ngũ công chúa đẩy đẩy Đức phi rồi mở to mắt nhìn chằm chằm về phía A Nguyên, nàng cười nói "Thích đường muội sao?" ở chung không cần thiết lục đục đấu tranh như vậy cũng khiến cho Hoàng Hậu càng thêm tự tại.

"Thích!" Ngũ công chúa không chút do dự nói, "Tiểu Ngũ sau này cả đời sẽ là tỷ tỷ tốt của muội muội không để cho người khác khi dễ nàng!" Nói xong, cười ha hả hai tiếng ngốc ngốc với A Nguyên.

"Sau này cả đời các ngươi đều là tỷ muội tốt." ánh mắt Hoàng Hậu ôn nhu như thủy, kéo Tam công chúa đang e lệ ở một bên ra đứng cạnh Tứ công chúa ôn thanh nói "Có thể cùng sinh ra tại hoàng gia để làm tỷ muội, là duyên pháp giữa các ngươi, xuất giá ra bên ngoài có lẽ tin tức sẽ không thông như khi ở trong cung, nhưng các ngươi phải luôn nhớ rõ, kiếp này là tỷ muội phải luôn chăm sóc hỗ trợ giúp đỡ tỷ muội của mình, không cần để duyên phận này đoạn tuyệt, giúp đỡ nhau mới có thể càng thêm củng cố ở kinh thành hiểu không." Ánh mắt của nàng dừng trên mặt Tứ công chúa cười nói, "Phủ công chúa của ngươi ta cho người xây ở đối diện với Lý quốc công phủ, tuy là công chúa nhưng ngươi lại là tiểu bối, phải biết thỉnh an trưởng bối không thể kiêu ngạo bướng bỉnh rõ không."

Lý quốc công phủ thái phu nhân cũng không phải là người chỉ ngồi không, Tứ công chúa nếu thật sự muốn sống tự do thoải mái chỉ sợ không thể tránh một gậy.

Nhưng mà thấy khuôn mặt Tứ công chúa tươi đẹp không có ưu sầu, trong lòng Hoàng Hậu vẫn là nhịn không được thương tiếc.

Như người uống nước, ấm lạnh tự biết. Tứ công chúa gả vào cao môn, làm tức phụ trưởng tôn của trưởng tỷ Thái Hậu, dĩ nhiên phong cảnh. Nhưng là loại gia đình này làm sao có thể sống tốt như vậy? Tuy nói Lý quốc công phủ không phải nơi thất lễ không giữ gia phong nhưng theo án quy củ bên người phò mã của Tứ công chúa đã có 2 thông phòng mà trưởng bối ban cho nhiều năm. Tuy không để có thai, nhưng là đặt ở nơi đó làm sao có thể không chứng mắt đây? Ngược lại phò mã của Tam công chúa bởi vì đóng cửa khổ đọc, còn chưa có người trong phòng, lúc này đều là vừa đi nhưng cũng không biết 2 cái đứa nhỏ này ai thư thái hơn.

Thái Hậu còn ở đây, Hoàng Hậu chỉ dạy vài câu lại thấy Tam công chúa và Tứ công chúa nhìn nhau cười, trong mắt đều mang theo tình tỷ muội trong lòng buông lỏng một chút rồi sai sử cung nhân đi mời phò mã và tứ hoàng tử. Hoàng Hậu thấy A Nguyên tròn mắt nhìn mình định vươn tay vuốt mặt nàng nhưng trên tay lại đeo trang sức sắc nhọn đành cẩn thận lắc lắc tay nhỏ của A Nguyên trong ngực Thái Hậu.

"Đứa nhỏ này lại thân cận với ngươi như vậy." Thái Hậu thấy A Nguyên lắc lắc thân thể nhỏ của mình cao hứng cười khanh khách thì nói với Hoàng Hậu "Ngươi có thiện ý với nàng, đứa nhỏ này tự nhiên có thể cảm giác được." Thấy Đức phi chỉ mỉm cười lắng nghe không có tùy ý chen vào, biết bản tính của nàng lại không muốn vắng vẻ nàng liền ôn tồn nói vài câu thấy Đức phi vẻ mặt cung kính đáp trở về, Thái Hậu cảm khái nghĩ trong cung có Hoàng Hậu và phi tử như vậy thật sự vừa lòng, nhưng lại cười lạnh nói"Ai gia chỉ nói trời nóng đừng tới thỉnh an, liền thật sự không đến, có thể thấy được trong lòng một số người, ai gia cũng không hơn gì."

Hoàng Hậu biết Thái Hậu đang cố ý nhắm vào Từ phi, không dám nhiều lời chỉ hàm hồ nói, "Đại khái là bị bệnh."

"Cho nên, mới nửa đêm khóc đem Hoàng Đế từ trong cung của ngươi khóc ra, không ngừng bận rộn đi gặp nàng?" Nói tới Thái Hậu liền tức giận. Hoàng Hậu năm đó khi trữ vị của Hoàng Thượng còn không ổn định cùng Hoàng Thượng trãi qua hoạn nạn, tính tình lại ôn hòa nhẹ nhàng Thái Hậu tự nhiên rất thích, đêm qua biết Từ phi cáo ốm còn dám sai cung nữ tới cung của Hoàng Hậu mời Hoàng Thượng đi qua, cả giận nói "Còn có biết quy củ hay không? tẩm cung Hoàng Hậu là nơi một cái phi tử như nàng có thể va chạm sao?" Thấy Hoàng Hậu chỉ cười nhẹ không lưu tâm lại thở dài nói, " Yêu tinh như vậy, thủ đoạn đa dạng chồng chất ta nhìn không thích, năm nay tuyển tú phải hảo hảo chọn đừng để cho trong cung lại có người như vậy."

"Bát công chúa quả thật bệnh không nhẹ, " Hoàng Hậu thấp giọng nói, "Thần thiếp hôm nay cũng đã tới xem rồi, cả người nóng lên, khóc liên tục không ngừng, cũng khó trách Từ phi trong lòng khẩn trương."

"Huống gì, " Hoàng Hậu chỉ hòa thanh nói, "Hoàng thượng vẫn chưa ủy khuất con, đêm qua đi gặp bát công chúa một hồi liền trở về chỗ thần thiếp chỗ nghĩ ngơi, không có ngủ lại trong cung Từ phi." Cũng bởi vì vậy, ánh mắt Từ phi nhìn nàng giống như dao, hiển nhiên nàng không nghĩ tới so về mặt mũi, Hoàng Thượng càng để ý càng duy trì mặt mũi là Hoàng Hậu mà không phải là nàng, bởi vậy người vốn là được Hoàng Thượng ưu ái là Hoàng Hậu cũng lười so đo với một phi tử nho nhỏ.

Nàng thân là Hoàng Hậu dưới gối lại có hai vị đích tử, chỉ cần không làm sai việc gì tự nhiên có thể an an ổn ổn, vì sao phải tự hạ thân phận tranh đấu với một phi tử?

Năm nay tuyển tú, tuyển vài người trẻ đẹp tới nháo cùng Từ phi là được rồi.

"Đức phi muốn nói điều gì sao?" Nhìn Hoàng Hậu thần thái ung dung Thái Hậu vừa lòng gật gật đầu lại thấy Đức phi trên mặt lộ ra biểu tình chần chờ liền mỉm cười hỏi.

Trên mặt Đức phi căng thẳng, nhưng mà trong nháy mắt liền khôi phục cung kính chỉ cúi đầu nói, "Thần thiếp muốn cầu nương nương năm nay tuyển tú không cần chỉ phi cho tiểu Tứ."

"Vì sao?" Thái Hậu trong lòng phá lệ thích Phượng Minh, huống gì sau Phượng Minh trong cung đều là công chúa, Phượng Minh là hoàng tử nhỏ nhất, Thái Hậu vốn là muốn tìm cho Phượng Minh một chính phi tốt để bắt đầu chiếu cố cuộc sống hàng ngày của hắn lại thấy Đức phi nói ra lời như vậy,thập phần nghi ngờ hỏi "Nếu không chỉ phi sang mùa thu tiểu Tam tiểu Tứ sẽ Phong Tước, chẳng lẽ để một mình hắn lẻ loi trong phủ sao?" Đang muốn nói thêm thì đột nhiên nghe được tiếng ồn ào và khuyên can từ xa xa truyền đến vô cùng náo nhiệt, Thái Hậu kinh ngạc một chút thì thấy một cái cung nữ lớn tuổi vẻ mặt bối rối đi tới thấp giọng nói, "Bẩm nương nương, Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử ở phía trước đánh nhau, các nô tì kéo không ra, trước mắt..."

Nàng vừa ngẩng đầu lên liền thấy ánh mắt lạnh như băng của Đức phi đang nhìn mình, hoàn toàn bị dọa sững.