Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 26

"Việc này, tuy rằng không quan hệ gì tới ngươi " Hoàng Hậu cũng không phải là người chỉ biết ngồi không, thấy Từ phi ngang ngược không ai chịu được trong lòng đã thấy chán ghét, mỉm cười chỉ ra việc Từ phi không có phẩm vị không có quyền xen vào việc hôn nhân của các công chúa lại thể hiện ra địa vị của mình, nàng nhìn qua Thái Hậu cười bẩm báo "Vốn là con đã muốn bẩm báo với mẫu hậu, chỉ là vừa mới tới sơn trang thần thiếp e sợ làm mẫu hậu hao tâm tốn sức, thầm nghĩ để thêm mấy ngày nữa mới bẩm báo dù sao cũng vẫn còn kịp, chỉ là nếu muội muội đã hỏi tới ta cũng đành phải thỉnh chỉ với mẫu hậu?"

"Nói một chút coi." Nếu không phải vì tam hoàng tử luôn thân cận với Từ phi còn có bát công chúa, Thái Hậu hiện tại vẫn chưa muốn buông tha hai đứa nhỏ này, trước mắt nàng có thể bảo Từ phi cút đi nhưng cuối cùng chỉ lãnh đạm hừ một tiếng rồi ôn thanh nói với Hoàng Hậu "Ngươi xưa nay làm việc luôn thoả đáng, ta thật yên tâm."

Hoàng Hậu cám ơn Thái Hậu rồi mới cười nói, "Đứa nhỏ nhà Lý quốc công được Hoàng thượng để mắt, lại thấy Tứ công chúa tuổi tác tướng mạo tương đương, bởi vậy muốn kết lương duyên cho hai người." Thấy Thái Hậu quả nhiên phi thường hài lòng mới cười nói "Về phần Tam công chúa, mẫu hậu cũng biết đứa nhỏ này văn nhã lương thiện, bởi vậy Hoàng thượng càng hướng tới người đọc sách, nay nghe nói trưởng tôn của Lễ bộ Thượng Thư không sai, nay đã là trung cử, chỉ chờ năm sau vào trung học, nếu lại không có điều gì không tốt thì cũng thích hợp." Thấy Thái Hậu gật đầu tỏ vẻ có thể, trái tim Hoàng Hậu mới nuốt trở về trong bụng cười nói, "Nếu là mẫu hậu tự mình tứ hôn, thể diện của hai nha đầu này chẳng phải là càng lớn sao?"

"Ngươi a, quen kéo chỗ tốt cho các nàng." Thái Hậu tuy là oán trách, nhưng mà ánh mắt nhìn Hoàng Hậu lại hết sức ôn hòa "Việc này, ta đáp ứng. Về phần đồ cưới của 2 nha đầu, trừ bỏ do phủ nội vụ chuẩn bị, phần khác lấy từ tư khố của ta, cũng là tâm ý của tổ mẫu." Nói xong, thấy A Nguyên cố sức đá hai viên ruby đến từ trong chăn nhỏ ra, lòng bà thấy nao nao chỉ nghĩ A Nguyên nóng nên đạp chăn, lại vẫn muốn cho A Nguyên thêm mặt mũi nên cười nói, "Nhìn đi, A Nguyên của chúng ta cũng biết đau lòng các tỷ tỷ."

A Nguyên lại cảm thấy mình đang hao tài a……….

Lúc trước Tam công chúa ôm mình thật ôn nhu, A Nguyên tuy chỉ thấy mặt Tam công chúa một lần nhưng cũng thật thích, nay Tam công chúa có được lương duyên, A Nguyên vốn là muốn có một phen tâm ý nhưng không nghĩ tới việc một lúc tứ hôn cho hai người, hố nàng không thể không cho Tứ công chúa còn chưa từng gặp mặt một viên bảo thạch, trong lòng đau đến mức kêu to hai tiếng hừ hừ nhưng trên mặt lại làm biểu hiện thiên chân vô tà vẫy vẫy cánh tay như ngó sen của mình, thấy Thái Hậu vẻ mặt thương yêu nhìn qua nàng liền lộ ra một cái tươi cười đáng yêu.

"Đứa nhỏ này mới bao lớn đâu." Thái Hậu cười nói, "Ngươi nghĩ cho các tỷ tỷ, hoàng tổ mẫu cũng phải nghĩ cho ngươi." Nói xong lấy một cái tráp không nhỏ từ phía sau lưng mình, chậm rãi mở ra. A Nguyên thăm dò bên trong thấy đều là ngọc thạch tạo hình động vật nhỏ, ngây thơ khả ái, hiển nhiên là làm ra cho mình chơi đùa, còn có một ngăn đựng các hạt trân châu lớn nhỏ, trừ bỏ màu trắng còn có các loại màu sắc đẹp mắt khác, thập phần bắt mắt. Lại cách một cái ô vuông là các loại bảo thạch và ngọc liệu, đều là sắc thái sặc sỡ được tiểu hài tử thích, trong lòng cảm động tâm ý của Thái Hậu, cũng không chạm vào cái hộp trân bảo có thể làm nàng phát tài mà hướng trong ngực Thái Hậu củng đi củng lại.

"Mẫu hậu như thế, nhi thần cũng phải có phần." So với các công chúa trong cung Hoàng Hậu càng thích thân cận với A Nguyên người không có quan hệ huyết mạch với hoàng thượng, nàng gọi cung nữ bưng ra một cái cái đĩa trên đó là ngà voi san hô hổ phách linh tinh, nhưng vẫn không cao hơn phần của Thái Hậu một chút.

"Mẫu hậu và hoàng tẩu chiều nàng như vậy, ngày sau nàng sẽ càng thêm kiêu căng." Túc vương phi đưa đẩy.

"Công chúa của hoàng gia chúng ta, kiêu căng một chút thì lại như thế nào?" Thái Hậu bảo Túc vương phi ngồi xuống rồi ôm A Nguyên cười nói, "Các ngươi cũng mệt mỏi nên tự đi nghỉ ngơi đi." Nói vậy nhưng bản thân lại ôm thân thể nhỏ của A Nguyên không buông tay, hiển nhiên mới vừa rồi cũng không phải chỉ nói cho có, hoàn toàn không có ý trả A Nguyên cho vợ chồng Túc vương. 2 người nhìn nhau cười khổ một tiếng, biết Thái Hậu muốn nghỉ ngơi liền đứng dậy dẫn các nhi tử đi ra. Chúng phi cũng đồng lòng cáo lui, cung lớn trong chốc lát liền trống trơn.

A Nguyên thấy Thái Hậu thất thần nhìn quanh, vẻ mặt vô cùng tịch mịch, nàng biết vị lão nhân này tuy rằng cực kỳ tôn quý nhưng lại không hẳn là có nhiều vui sướng, nàng nhu thuận nằm im chờ Thái Hậu hồi thần mới giương miệng nhỏ làm bộ ngáp một cái, mềm mềm ghé vào trong ngực Thái Hậu.

"Tiểu A Nguyên của ta mệt mỏi sao?" Thấy A Nguyên hừ hừ hai tiếng, trên mặt Thái Hậu mới lộ ra tươi cười đứng dậy vừa ôn nhu vỗ vỗ đứa nhỏ vừa đi vào bên trong, các cung nữ bên cạnh lặng lẽ theo sau, nàng nhẹ giọng nói "Cùng nghĩ ngơi với hoàng tổ mẫu thôi."

"Y nha..." Trả lời nàng là một tiếng kêu mềm mại.

Một già một trẻ được cung nhân hầu hạ ngủ ở trên giường, đều cảm thấy cuộc sống này quá là thư sướng, hoàn toàn không biết Từ phi vừa mới tách khỏi mọi người đã lộ ra sắc mặt giận dữ, sãi bước đi về phía cung của mình, thấy cung thất này không hề hoa mỹ như cung của Thái Hậu và Hoàng Hậu, thậm chí còn không bằng chỗ ở của vợ chồng Túc vương, liền không nhịn được mà giơ một bình hoa trên giá lên đập mạnh xuống rồi lên giọng the thé nói "Quá khi dễ người mà!" Thấy cung nữ tâm phúc bên cạnh vẻ mặt lo lắng nhìn ra ngoài rồi vội vả đóng cửa cung lại, nàng cười lạnh nói "Như thế nào, chẳng lẽ ta còn phải sợ người bên ngoài nghe được sao?!"

"Nương nương chớ lớn tiếng." Cung nữ này là từ trong nhà Từ phi mang đến vẫn luôn trung thành và tận tâm, bất đắc dĩ nói "Tai vách mạch rừng, ngài chớ quên chỗ đó… " nàng chỉ chỉ về phía tiền điện nhỏ giọng nói "Còn có một tân sủng đấy."

"Thái Hậu không cho ta mặt mũi như vậy, chẳng lẽ ta ở trong cung của mình oán giận cũng không được?" Nơi cung nữ chỉ chính là nơi ở của con tiện nhân ngày đó được Thái Hậu đề bạt, Từ phi hận đến không chịu được, cắn răng nói "Nâng một đám xuất thân thấp hèn, còn không phải là làm cho ta xem sao? Hoàng Hậu, Túc vương phi?" Nàng cười lạnh nói "Một người nhà mẹ đẻ đã suy tàn thành như vậy còn không biết xấu hổ mà làm bộ như mẫu nghi thiên hạ. Một người sa cơ thất thế mà cũng phong làm vương phi nương nương, ngay cả một cái tiểu nha đầu cũng muốn làm ta mất mặt, thật sự cho rằng ta không biết các nàng có chủ ý gì sao?"

"Nương nương thân phận tôn quý nhưng là…" cung nữ trấn an nói, "Hoàng thượng hiện nay đối Hoàng Hậu cũng không có gì bất mãn, dù là giả đi nữa nương nương cũng phải giả bộ cung kính với Hoàng Hậu!" vị chủ tử này của nàng, sinh ra đã là cao môn đích nữ được nịnh hót từ nhỏ tới lớn, từ sinh ra đã là tính tình bá vương không bao giờ chịu thiệt. Nếu là còn ở bên ngoài thì không sao nhưng đây là ở trong cung, mọi việc đều phải cẩn thận từng bước, chủ tử bừa bãi như vậy chỉ sợ sớm muộn gì cũng sẽ phải chịu thiệt. Trong lòng sầu lo, cung nữ thấp giọng nói "Mắt thấy sắp tới tuyển tú, trong cung sẽ có thêm người mới, nương nương còn dây dưa việc của bát công chúa làm gì?"

Hảo hảo bắt lấy tâm của Hoàng thượng, sinh ra một hoàng tử của chính mình đó mới là đại sự.

"Ta chính là nhìn không quen!" Từ phi hận hận nói "Bát công chúa là ấu nữ của Hoàng thượng, nuông chiều một chút thì làm sao? Dựa vào cái gì không thể phong hào cho nàng?"

Đều đã là lúc nào rồi mà còn dây dưa những chuyện thế này, cung nữ đã hầu hạ Từ phi mười mấy năm hiểu rõ tính cách của nàng chỉ khuyên nhủ "Các công chúa khác cũng chưa phong hào, xin nương nương hãy an tâm." Thấy sắc mặt Từ phi vẫn giận dữ không chịu nghe nàng lại nói "Hoàng thượng truyền lời, nói hôm nay đến chỗ chúng ta, trước hết hãy để nô tỳ hầu hạ nương nương trang điểm làm Hoàng thượng vui vẻ đã được không?" Quả nhiên thấy vẻ mặt Từ phi dương dương tự đắc, nàng không dám nói gì thêm gì chỉ cúi đầu lo hầu hạ Từ phi rữa mặt trang điểm rồi mới cùng Từ phi chờ Hoàng thượng giá lâm.

Đợi cho sắc trời đã muộn mà vẫn chưa thấy Hoàng thượng tới nơi, trên mặt Từ phi đã thập phần khó coi cưỡng chế tức giận. Thẳng đến tối mịt, Hoàng thượng chậm chậm đi tới thấy ánh mắt sáng ngời của Từ phi tươi cười nói "Để ngươi chờ sốt ruột sao?" Thấy Từ phi cúi đầu không nói, hắn cười nói, "Trẫm đi thỉnh an mẫu hậu, vừa lúc nhìn thấy A Nguyên, vật nhỏ này ngày càng khả ái, chơi với nàng liền quên mất thời gian." Nghĩ tới A Nguyên chảy nước miếng củng đến củng đi trong lòng mình trên mặt Hoàng thượng liền lộ ra một cái tươi cười.

Từ phi cưỡng chế hỏa khí của mình cố cười nói, "Công chúa khả ái, cũng không phải ngày đầu tiên thần thiếp biết." Thấy ánh mắt Hoàng thượng nhìn bản thân trở nên sâu thẳm, nàng cảm thấy cả người nóng lên nhưng vẫn cố nâng cao tinh thần tố cáo "Vẫn là mặt mũi của Hoàng thượng lớn, địa vị thần thiếp như vậy chỉ dám xưng công chúa một tiếng Vinh Thọ thôi." Cảm thấy tay Hoàng thượng hơi buông lỏng ra chậm chạp không lên tiếng, nàng rưng rưng nói "Nhìn thấy công chúa, thần thiếp liền nghĩ tới bát công chúa đáng thương. Đứa bé kia mới bao lớn, đã không chọc người yêu thích, Thái Hậu không thích cả Bệ Hạ cũng đều bỏ qua nàng." Nói xong lại che mặt nhẹ nhàng nức nở, cả người giống đóa hoa xinh đẹp bị sương sớm làm tàn héo.

Hoàng thượng im lặng nhìn nàng rơi lệ, nàng khóc làm cho bất kì nam tử nào nhìn thấy cũng sẽ đau lòng, nhưng đột nhiên nghĩ tới trước đây khi tiên đế còn chưa băng hà cũng từng có một nữ tử khóc như vậy, khóc đến làm Thái Hậu suýt thành phế nhân trong mắt chợt lóe lên một tia tàn khốc, trong nháy mắt lại khôi phục thành thục bình thản ôn thanh hỏi "Như vậy, ngươi cảm thấy trẫm nên làm cái gì bây giờ?" Khóe miệng của hắn lộ ra vẻ châm chọc nhàn nhạt.