Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 20

"Đừng đùa hắn." Thấy thiếu niên quay đầu vào trong lòng mình tủi thân, thái phu nhân trên bất đắc dĩ cực đưa bàn tay còn lại ra thương tiếc sờ sờ đầu của đứa bé, tại ánh mắt 囧 囧 của A Nguyên giận dữ nói "Người hắn gầy yếu đến như vậy, chẳng lẽ không thể ăn thêm mấy khối thịt sao? Năm đó, hắn cũng như vậy hà khắn với nó sao?" “ Hắn “ này chính là thủ đoạn độc ác vô tình Anh quốc công, thấy Anh quốc công phu nhân mím môi cười ở một bên, thái phu nhân cười nói "Truyền lời của ta, ngày mai hãy làm tiệc chay, hôm nay phủ trong náo nhiệt, làm nhiều đồ ăn mới mẻ đa dạng cho mọi người nếm thử, lại thêm..."

"Chân giò." Lỗ tai nhạy bén của A Nguyên nghe được hai chữ như vậy không nhịn được run rẩy sợ ngây người, cúi đầu nhìn thiếu niên văn nhược thanh tú, cảm thấy cuộc đời thật huyễn hoặc.

Thiếu niên như vậy, không phải hẳn là ăn hoa uống sương để lớn lên sao? Miệng làm sao có thể kêu thịt một cách vô cùng tục khí như vậy?!

"Chân giò kho tàu." Không biết mình đáng đánh cho tâm lý của A Nguyên nghiêng ngã hắn tiếp tục nói.

"2 cái!" Nghĩ nghĩ, thiếu niên này hung hăng nhắc lại, rất có phong phạm của tiểu nhân dùng chiêu cáo mượn oai hùm đắc ý nói, "Có lời của mẫu thân, tam ca còn có thể nói gì chứ? Bình an thích nhất là mẫu thân."

Lại còn biết vuốt mông ngựa, A Nguyên đối mặt với người cậu này thật không còn lời nào để nói.

Thái phu nhân lại thật thích bộ dạng này của thiếu niên, cười thật sâu một bên che đầu A Nguyên, một bên nói với thiếu niên "Cháu gái của ngươi còn đang nhìn đâý, chú ý tới bộ dạng làm cậu chút đi." Thấy thiếu niên nhe răng cười, vẻ mặt ôn hòa ngồi bên cạnh mình cười nói với Túc vương phi, "Sao hôm nay ngươi lại nhớ tới việc về đây?" Thấy Túc vương phi ngẩn ra rồi lặng lẽ quay lại nhìn Anh quốc công phu nhân, tò mò hỏi, "Chẳng lẽ còn có việc?"

"Vương phi nương nương nhớ thương mẫu thân, cố ý tới thăm chứ nào có việc gì đâu?" Anh quốc công phu nhân cười cười, thấy trên mặt thái phu nhân lộ ra vẻ mệt mỏi, vội vàng nói, "Mẫu thân sáng sớm đã dậy khó tránh mệt nhọc, xin hãy nghỉ tạm một chút, chờ ta cùng vương phi nương nương nói chút chuyện khuyên phòng rồi lại tới bồi mẫu thân được không?" Thấy thái phu nhân gật đầu, biết nàng thật mệt mỏi, vội vàng đưa ánh mắt ám chỉ với thiếu niên bên cạnh, để thiếu niên kia ôm A Nguyên còn mình tự tay hầu hạ thái phu nhân nằm nghĩ rồi mới ra chính phòng của Anh quốc công phủ.

"Sự tình về đứa bé kia, Tam ca của ngươi không nói với mẫu thân nói, e sợ mẫu thân tức giận." Anh quốc công phu nhân vừa đi vừa thở dài "Ngươi cũng thấy mẫu thân bây giờ, tinh thần ngày càng không tốt, ngày thường cũng lười ra ngoài, chỉ cùng bọn tiểu bối nói giỡn vài câu, làm sao có thể để nàng vì chuyện này mà mệt mỏi?" Đang ôm nàng ở một bên, thiếu niên tên Tề Kiên, mặt mày lộ vẻ rầu rỉ, cánh tay ôm A Nguyên siết chặt, A Nguyên ngẩng đầu lên thấy cậu có bộ dáng khó chịu, trong lòng cảm thấy hắn là người có lòng, kêu nha nha hai tiếng an ủi.

"Tiểu quỷ, như con khỉ con." Tề Kiên cúi đầu nhìn A Nguyên cố gắng bán manh lộ ra một cái cười xấu xa, trong nháy mắt giấu đi sầu lo.

A Nguyên suýt nữa hụt hơi, trừng tiểu tử này, khuôn mặt nhỏ nhắn vặn vẹo.

Được rồi, tuy rằng nàng bây giờ còn chưa nẩy nở, nhưng mọi người đều ca ngợi nàng đáng yêu dễ mến, nói trắng trợn chân tướng ra như vậy là muốn kéo cừu hận sao anh bạn nhỏ!

A Nguyên lặng lẽ ở trong lòng ghi vị cậu này vào sổ đen, vinh dự đứng đầu sổ đen là mỹ nam có sở thích cố chấp với việc chọc bụng nhỏ của nàng A Dung.

Đằng trước mơ hồ có tiếng nói truyền đến, Túc vương phi cười lạnh nói "Phụ thân qua đời nhiều năm như vậy, vì sao hôm nay mới tìm tới phủ chúng ta?" Nghe Anh quốc công phu nhân khuyên vài câu, nàng căm hận nói, "Lẽ nào không phải là vì kiêng kị ta, sợ ta ăn mất đứa bé kia?" Ai nguyện ý nhiều thêm một thứ đệ? Túc vương phi từ trước đến nay không là người nhẫn tâm, dù không có hảo cảm với đứa bé kia cũng chỉ lãnh đạm một chút sẽ không làm điều gì ác độc hà, lúc này Túc vương phi cắn răng nói, "Năm đó đại bá phụ qua đời, chúng ta liền phân gia ai mà không biết? Hắn không đi tìm tứ ca, không đi tìm ngũ đệ, mà đến Anh quốc công phủ làm ầm ĩ, thật cho rằng ta không biết hắn có chủ ý gì sao?!"

Anh quốc công là đại phòng, Túc vương phi là tam phòng, nói lý lẽ thì sau khi phân gia sẽ không liên quan tới nhau chỉ là từ trước tới giờ luôn thân cận, trên tiếng tăm là phân gia nhưng những điều khác vẫn như cũ, nhưng chuyện này người trong nhà biết còn trong mắt người bên ngoài Anh quốc công phủ gia đình độc lập. Vì thế, nhi tử của tam lão gia sao không đi tìm anh em ruột là Túc vương phi mà lại đi gặp Anh quốc công phủ?

Chỉ là nhìn thấy hai người của tam phòng không có phú quý như Anh quốc công phủ, nên muốn chiếm tiện nghi của đại phòng mà thôi.

"Nếu thật sự là đứa bé ngoan, Tam ca của ngươi lưu trong phủ cũng không sao?" Anh quốc công phu nhân thở dài, "Giữa huynh đệ tỷ muội, sao có thể phân biệt rạch ròi như vậy?"

"Chỉ bằng việc đứa nhỏ này đã làm, ta đã không thể đồng ý." Túc vương phi dừng một chút lại hỏi, "Thật sự là nhi tử của phụ thân?"

"Cái này thì không sai được." Anh quốc công phu nhân nhẹ giọng nói "Tam ca của ngươi đã phái người điều tra qua, không có điểm gì đáng ngờ" thấy Túc vương phi liên tiếp cười lạnh, nàng cũng biết ân oán năm đó của phụ tử nhà này nên an ủi nói "Ngươi cũng đừng lo lắng, ý tứ của tam ca là cho hắn một ít tiền, thêm một ít sản nghiệp ở địa phương, tự mình sinh sống là được." Tuy rằng huyết thống quan trọng, nhưng người này không sinh ra ở Anh quốc công phủ làm người ta luôn lo lắng lai lịch không rõ, bởi vậy Anh quốc công cũng không có ý định để hắn ở lại trong kinh.

"Nếu về sau hắn lòng tham không đáy, nháo om xòm lên thì thế nào?" Túc vương phi vội vàng hỏi.

"Nếu không thể thu xếp tốt, chúng ta dĩ nhiên có thủ đoạn để xử lý." Trong mắt Anh quốc công phu nhân ánh lên lạnh lùng nhưng lại không muốn làm em gái chồng kinh sợ, ôn thanh nói, "Chuyện nhà mẹ đẻ, ngươi biết chút là được rồi, không cần lo lắng quá." Rồi chuyển hướng đề tài, hỏi Túc vương phi việc tiến cung như thế nào, lại nói đến việc gần đây vài vị tỷ muội xuất giá tình huống thế nào, đến khi thấy sắc mặtTúc vương phi hòa hoãn mới mang mọi người vào viện của mình.

Sai bọn nha đầu đem điểm tâm và nước trà lên, Anh quốc công phu nhân thấy gương mặt Túc vương phi vẫn có tâm sự nặng nề, trong lòng cũng biết em gái chồng không thông suốt được, bất đắc dĩ thở dài, ôm thanh nói với Túc vương phi " Thôi thì, chúng ta đi gặp đứa bé kia một chút?" Thấy Túc vương phi gật đầu, nàng chần chờ một chút không muốn để mấy đứa nhỏ liên lụy vào trong đó mới cười nói, "Mấy cái đứa nhỏ..."

"Chúng con sẽ đi theo mẫu thân." Phượng khanh cười thấp giọng nói "Hảo ý của mợ chúng ta biết, nhưng để mẫu thân một mình đi gặp người khác trong lòng chúng con sẽ bất an, về muội muội ….. " hắn thấy Tề Kiên đặt A Nguyên trên tráp liền nói, "Để muội muội chờ ở đây đi." Hắn nói xong liền nghe thấy các huynh đệ liên thanh đồng ý, Túc vương phi mỉm cười nhìn hắn một cái, xem như đồng ý.

"Ta ở lại với cháu ngoại gái thôi " Tề Kiên đang cúi đầu chăm chú nhìn A Nguyên, lúc này ngẩng đầu cười nói " Cũng để yên tâm thêm chút."

"Ta ở lại với lục ca." Một bên Phượng Minh vội muốn chết nói, khi Tề Kiên híp mắt nhìn qua, trên mặt vội vàng nặn ra một nụ cười nịnh nọt, thấy thiếu niên này cả người run lên rồi quay đi cảm thấy bại cúi đầu.

Túc vương phi dĩ nhiên cũng không muốn để Phượng Minh xen vào gia sự của mình, nghe vậy liền mang theo các con trai của mình trùng trùng điệp điệp rời đi, thấy bọn họ đi Tề Kiên mới sờ đầu nhỏ của A Nguyên nghiêng đầu nhướn mày hỏi"Điện hạ tìm ta, là có việc gì sao?

“Lục ca thật là anh minh." Phượng Minh một chút cũng không có coi mình là hoàng tử, đối với việc không có gram giá trị nào trước mặt thiếu niên cũng coi như bình thường, dù sao năm đó, khi lần đầu tiên hắn thấy Tề Kiên dù còn nhỏ tuổi đã biết dùng vẻ mặt ngây thơ vô tội hố một vị đích tôn vương phủ thống khổ thì sau này liền sùng bái vị lão đại này thật sâu, nhưng lần này tới đây là vì công sự của Đức phi, liền đến bên Tề Kiên vội vàng nói "Thật có một việc nhỏ cần lục ca hỗ trợ." Tề Kiên lộ ra biểu tình bình thường, hắn nghĩ hẳn chỉ là việc người cung khi dễ nên Phượng Minh muốn báo thù không ngờ lại nghe nói đến việc Uông gia dùng tiện nhân để lừa hôn.

A Nguyên khinh bỉ thấy Tề Kiên chậm rãi gật đầu, nghiêng đầu, thấy trên tráp cách mình không xa có một dĩa bánh hoa quế liền chảy nước miếng, trong lòng lần đầu tiên có cảm giác về sự ưu việt của tuổi tác.

Uông gia, Uông gia không phải là nhà ngoại tổ của Tam công chúa sao, thoạt nhìn lần này không phải là vì Phượng Minh bị ủy khuất, mà là Phượng Minh muốn lấy công bằng cho Tam công chúa thôi.

Nàng cảm thấy Phượng Minh không đánh cho tên kia bưu đầu xức trán thì tâm tính vẫn rất là tốt âm thầm gật gật đầu, sau đó nghe thấy hương thơm ngọt lịm bên A Nguyên nuốt từng ngụm nước miếng, thấy kia 2 người đều không chú ý đến mình liền chậm rãi đưa tay nhỏ ra, khó khăn nhìn nhìn về phía đĩa bánh hoa quế tìm kiếm, chuẩn bị thừa dịp có cơ hội tốt này thưởng cho miệng mình một chút ngon ngọt.

Quế hoa cao, hương vị thật tốt.

A Nguyên Bị hương khí ngọt ngào này làm cho nước miếng chảy ròng ròng, rốt cuộc khó khăn đưa móng vuốt nhỏ đặt trên dĩa bánh, nắm một cái trong tay đang muốn rút nhanh về thì thấy trên dĩa điểm tâm màu trắng, trừ cánh tay mập của mình còn xuất hiện một cái tay khác thon dài.