Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 12

Vào cung một vòng, A Nguyên nhận được không ít ưu việt.

Chỉ là cuối cùng, nàng nhạy bén phát hiện việc Thái Hậu chán ghét mĩ nhân đại ca nhà mình quả thật không phải tin đồn vô căn cứ. Tuy rằng mỗi bên thỏa hiệp một ít, nhưng mà trên mặt Thái Hậu vẫn không vui, kiên nhẫn nói mấy câu với Hoàng thượng liền kêu mệt mỏi cho cung phi thối lui rồi dắt Lý quốc công thái phu nhân đi vào trong.

Túc vương thấy mình đã nhặt được tiện nghi, làm sao còn nguyện ý ở lại lâu hơn? Ôm tức phụ và khuê nữ, và các loại ban thưởng lớn trong cung bước đi. Để lại mình Hoàng thượng cười khổ không thôi đi về Phượng Nghi cung với Hoàng Hậu.

Trong xe, Túc vương phi tinh thần uể oải, Túc vương biết tức phụ mềm lòng sờ tóc nàng ôn thanh nói, "Ta đã nói với ngươi sẽ không để A Khanh bị ủy khuất." Thấy Túc vương phi chỉ gật đầu hắn thở dài nói, "Như vậy, đã là kết cục tốt nhất." Trưởng tử phong vương, thứ tử phong thế tử, ấu nữ phong công chúa, như vậy một phen cũng để toàn kinh đô biết Túc vương hắn vinh sủng như trước, không ai dám xem thường hắn.

"Đúng là chuyện tốt, là ta nghĩ nhiều." Túc vương phi che mắt lầm bầm nói "Chuyện hôm nay đều là do ngươi tính kế đúng không?" Nàng tuy rằng ngây thơ nhưng không phải người ngu, nhìn hành động của Túc vương sao nàng lại không nhìn ra kỳ quặc trong đó. Thấy Túc vương trầm mặc không nói, Túc vương phi đỏ mắt cười lạnh" Ta nói vì sao mấy ngày này, ngươi thường xuyên thỉnh lập A Khanh, thì ra là bởi vì..."

"Năm đó, ta đã nói với ngươi, vương vị ta sẽ lưu lại cho a Đường." Túc vương cầm tay Túc vương phi nhẹ giọng nói, "A Khanh, ta thương yêu hắn. Nhưng nếu so sánh với a Đường " hắn thấp giọng thở dài "Ta sẽ vẫn luôn đưa ra lựa chọn đó."

A Nguyên càng nghe càng không hiểu ra sao, nhưng thấy vợ chồng Túc vương không nói gì thêm nên đi ngủ dưỡng sức để buổi tối tiếp tục chơi đùa.

Túc vương phi trong lòng phức tạp, về tới Túc vương phủ chỉ ôm A Nguyên xuống xe để Túc vương vẻ mặt cười khổ đi theo phía sau, bộ dạng theo đuôi có chút đáng thương. A Nguyên nhìn Túc vương qua vai Túc vương phi, vẫy vẫy tay gọi hắn đi cùng Túc vương phi. Túc vương thấy khuê nữ tìm chính, đang muốn mặt dày đi lên dỗ tức phụ lại thấy bên ngoài sân có mấy tiểu nha đầu thấp giọng vui cười, trên mặt đỏ lên bộ dạng xuân tâm nhộn nhạo mới thấp giọng một khụ một tiếng, nói nhỏ vài điều bên tai Túc vương phi rồi rời đi.

"Chuyện gì xảy ra?" Túc vương phi thấy kia mấy tiểu nha đầu vẻ mặt kinh hách không khỏi nhíu mày hỏi.

"Nương nương, đại công tử Thành Dương Bá tới thăm đại thiếu gia, các nô tì..." Một nha đầu nhỏ giọng nói rồi đỏ mặt lên.

A Dung tới?" Túc vương phi ngẩn ra trên mặt lộ rõ tươi cười, không che giấu trong lòng vui vẻ nói "Đúng rồi, A Dung và A Khanh thân nhau từ nhỏ tới lớn, biết A Khanh thân thể tốt lên mới lại đây thăm." Rồi liên thanh gọi bọn nha đầu đi chuẩn bị đồ ăn tinh xảo, sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của A Nguyên thấp giọng nói "Đáng tiếc, ngươi sinh trễ vài năm." Bằng không với tướng mạo của đứa bé kia, còn có gia phong như vậy nên là con rể nàng.

Nhất thời, Túc vương phi cảm thấy thập phần tiếc nuối.

A Nguyên vẫn đang mơ mơ màng màng tò mò nhìn Túc vương phi.

A Dung? Đó là ai?

Bất quá có thể làm bằng hữu tốt của mỹ nhân đại ca nhà nàng, Vinh Thọ công chúa điện hạ vừa mới ra lò tỏ vẻ, vẫn có thể có được một nụ cười của công chúa điện hạ!

Túc vương phi đi về phía viện của Phượng khanh.

A Nguyên vừa mới bị ôm đến trong phòng đã bị một đôi thiếu niên mặt mày tuấn tú, đẹp như trăng sáng trước mặt làm cho bản thân rung động không ngừng. Thấy hai thiếu niên đều đứng ở bên cạnh bàn gỗ lim cúi đầu nghiên cứu một bộ tranh vẽ, nàng cảm thấy hai người so với tranh vẽ kia còn đáng xem hơn, A Nguyên không khỏi hoa cả mắt, cái mũi nhỏ có chút nóng lên, vội vàng quay đầu niệm thanh tâm chú, lặng lẽ niệm” mĩ nhân đều là họa thủy!”

"Thỉnh an vương phi." Hai thiếu niên đó, Phượng khanh chỉ lo lao tới ôm lấy muội muội tâm can bảo bối, thiếu niên còn lại trên mặt lộ ra tươi cười hành lễ với Túc vương phi rồi đứng dậy cười nói "Có một bộ tranh chữ mới, ta nghĩ A Khanh cũng thích, bởi vậy mới đến nhà bái phỏng."

"Xem ngươi nói kìa, ngươi đến là ta vui rồi." Túc vương phi mặt mày hớn hở, nàng thật sự thích thiếu niên này kéo hắn lại sẳng giọng "Nhà các ngươi cách vương phủ không xa, lại không chịu thường xuyên tới cửa." Thấy thiếu niên cúi đầu cười, tao nhã vô hạn nàng nao nao, lần nữa ôm hận thập phần tiếc nuối nhìn A Nguyên đang lật đông lậy tây trong ngực Phượng khanh, thấy đứa nhỏ móc hai hạt minh châu từ trong yếm ra rầm rì đẩy vào ngực Phượng Khanh làm bộ không được phép không cần.

"Đây là công chúa?" A Dung thấy trên mặt Phượng Khanh vì đứa nhỏ mà hiện ra nhàn nhạt hồng nhuận, cảm thấy phá lệ thú vị nhìn về phía A Nguyên.

Trong cung có thể có bí mật gì? Thái Hậu có ý phong cho trưởng nữ của Túc vương là công chúa, chuyện này đã truyền khắp các ngóc ngách trong kinh, ở Túc vương phủ tự nhiên không có khả năng không biết.

"Ngươi gọi muội muội là được rồi." Túc vương phi thấy A Dung khuôn mặt tuấn mỹ tao nhã lễ độ, thương tiếc nói, "Cha mẹ ngươi còn ở biên quan, trong kinh chỉ có một mình ngươi, có bao nhiêu là gian khó, ta với mẫu thân ngươi từ nhỏ đã có tình cảm ngươi có gì băn khoăn cứ nói với ta?"

Túc vương phi và phu nhân Thành Dương bá phủ từ nhỏ đã cùng được nuôi ở bên người Anh quốc công thái phu nhân, làm bạn lớn lên rồi lần lượt xuất giá, nhiều năm như vậy đi qua. Nếu không phải mấy năm trước Thành Dương bá phụng chỉ trấn thủ biên quan, Thành Dương bá phu nhân vì chiếu cố trượng phu cũng đi theo cùng thì bây giờ bên người Túc vương phi còn có thể thêm một người để chia sẻ tâm sự trong lòng.

A Dung là trưởng tử của Thành Dương bá phu nhân, bởi vậy Túc vương phi đối với hắn càng bất đồng.

"Trong nhà tổ phụ tổ mẫu đều còn đó, nương nương không cần quá lo." A Dung mỉm cười tiếp tục nói " Huống gì ngày thường còn có lão sư chỉ bảo, cũng không có thập phần gian nan."

" tam phòng của nhà ngươi như thế nào ta còn không biết sao?" Nghe A Dung nói vậy, Túc vương phi lộ ra nụ cười lạnh, lạnh lùng nói "Ngày đó, nếu không phải mẫu thân ngươi bảo ta không cần so đo với nàng, ta đã quất trên mặt của nàng mấy bàn tay!" Thấy A Dung không động, nàng đau lòng nói "Tổ mẫu của ngươi đều bị khí đến bệnh, ngươi cũng không tới nói với ta hay cậu của ngươi, nhịn như vậy cũng quá thể rồi." Cậu A Dung cậu hiện giờ đã là quan tứ phẩm trong kinh năm đó lại nghênh cưới một vị quận quân, trước giờ không phải chỉ ngồi không, nhưng đánh chuột khó tránh khỏi đụng hỏng bình ngọc, làm cho lòng người ta luôn thấy khó chịu.

"Tam thẩm đau điệt nhi, điệt nhi cũng biết." A Dung thấy Túc vương phi đau lòng mỉm cười nói "Chỉ là nàng vẫn chưa từ trên tay cháu chiếm được tiện nghi gì, một nữ quyến thôi, ta cũng lười tranh chấp với nàng."

Thành Dương bá Phong Tước là vì công lao thực sự, ở trong triều là người chạm tay có thể bỏng. Bởi vậy 2 đệ đệ của hắn cũng đều cưới cao quan chi nữ trong kinh. A Dung nhị thúc cưới đích nữ của nhị phẩm Tổng binh, nay tại bộ binh sống như cá gặp nước. Tam thúc tiến thân khoa cử bởi vậy cưới con gái của Sư gia mình làm thê tử. Chỉ là hai thím này, nhị thím xuất thân nhà võ tướng tính tình sang sảng cương trực, cùng Thành Dương bá phu nhân tình cảm cực tốt, đối với nàng thập phần không muốn xa rời. Chỉ có tam thím khinh thường xuất thân của phu nhân Thành Dương bá, nhiều lần khiêu khích tuy tổ mẫu của A Dung đã la mắng vài lần nhưng vẫn ỷ vào mình đã sinh nhi tử, phụ thân lại ân sư của phu quân nên vẫn luôn làm theo ý mình.

"Nếu để ta nói, ta sẽ bảo nàng lăn ra khỏi Thành Dương bá phủ!" Túc vương phi cười lạnh, "Dựa vào một thân vinh quang của cha người thì dù không ưng mẫu thân ngươi xuất thân thấp thì tiện nhân đó cũng có mặt mũi gì mà đặt chân tại nhà ngươi!"

A Dung cúi đầu không nói.

Mẫu thân hắn, Thành Dương bá phu nhân, năm đó đúng là một tiểu nha đầu nuôi ở bên cạnh Anh quốc công thái phu nhân mà thôi, sau này vì để nàng có đủ thân phận gả cho phụ thân mình năm đó đã là quan cao tam phẩm, Anh quốc công thái phu nhân mới tuyên bố với mọi người mẫu thân chỉ là tạm trú tại Anh quốc công phủ do nàng giáo dưỡng, chuyện này cũng không thể giấu giếm người khác trong kinh lời đồn đãi cũng không thiếu, nhưng Thành Dương bá phu nhân lại thân cận với Túc vương phi, tẩu tử lại là quý nữ tôn thất nên ai cũng dè dặt ít nhắc đến mà thôi.

Nhưng dĩ nhiên hắn sẽ không nói cho Túc vương phi biết bởi vì tam thím quá mức ương ngạnh, tam thúc của hắn đã nhịn không nổi nữa phu thê ly tâm đã là việc trước mắt.

A Nguyên đang rầm rì làm nũng với mĩ nhân đại ca, đột nhiên nhìn thấy thiếu niên đang nói chuyện với mẫu thân nhà mình lộ ra nụ cười lạnh thấu xương cốt, nhất thời tiểu móng vuốt đang cầm minh châu ấn trên mặt Phượng khanh không động đậy.