Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 05

Thấy biểu tình của Túc vương không hiền lành gì, nam hài nhe răng cười với A Nguyên xong quay đầu chạy như có chó rượt phía sau.

Sự việc xảy ra trong nháy mắt, Túc vương im lặng một lúc, quay đầu nhìn Túc vương phi biểu tình vô tội, vuốt cằm nói, "Ngươi dạy dỗ con cái thật tốt." Nói xong, mặc kệ 2 đứa nhỏ còn ở bên cạnh nhìn. Nửa ôm, nửa khiêng Túc vương phi rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại A Nguyên mắt to trừng mắt nhỏ với Phượng Khanh, thiếu niên này lộ ra một nụ cười nhợt nhạt, vươn tay gõ nhẹ đầu nhỏ của A Nguyên, nhẹ giọng nói "Muội muội nhớ rõ, vào trong cung, nhất định phải thân cận hoàng tổ mẫu thật tốt." Hắn mặc kệ A Nguyên chỉ là em bé mới sinh nghe không hiểu lời của hắn, vỗ cái mông nhỏ của nàng nói, "Chỉ có làm hoàng tổ mẫu thích, mới có thể đứng vững trong cung." Lời còn chưa dứt đã thấy một nha đầu mặt mũi thanh tú cúi đầu đi vào, đó là nha đầu quản sự trong viện của hắn, nghiêng đầu hỏi, "Có chuyện gì?"

A Nguyên bị đại ca chiếm tiện nghi nhiều lần đã cam chịu, cố gắng cạp loạn trên mặt đại ca tranh thủ chiếm lại tiện nghi.

"Trong cung có ban thưởng cho đại thiếu gia." Nha đầu kia hầu hạ Phượng khanh mấy năm, cực kì trung tâm, nhìn hai huynh muội chơi đùa, trên mặt lộ ra tươi cười nói.

"Là cái gì?" Trong cung, Thái Hậu tuy rằng không thích mình, nhưng Hoàng Thượng từ trước đến giờ vẫn luôn thiên vị mình, chính vì vậy phụ thân mới dám đường hoàng thỉnh phong vương cho mình. Phượng Khanh mặc dù đối với việc Hoàng Thượng thích mình cảm thấy không được tự nhiên, nhưng mà ban thưởng cho hắn vào lúc nà, sẽ làm cho người bên ngoài không dám coi thường hắn, hắn có thêm 1 phần cảm kích đối với hoàng thượng" Bọn đệ đệ trở lại. Mấy tiểu tử này đều hoạt bát, nhất định sẽ muốn ăn khuya, nếu là đồ ăn, đưa qua cho bọn họ đi."

"Còn có một bộ khóa trường mệnh, nghe nói là vật được cung phụng tại Bạch Mã tự, " nha đầu kia vội vàng nói, "Hoàng thượng nghe nói đại thiếu gia thời gian gần đây trong người không được tốt nên sai người đưa đến cho đại thiếu gia để trấn an,vì là Phật vật."

"Hoàng bá phụ thật phí tâm quá mức." Phượng khanh khẽ nhíu mày, thấy A Nguyên ở trong lòng hắn giương mắt nhìn mình, trong lòng vui vẻ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của A Nguyên nhẹ giọng nói "Lấy đến cho ta."

"Đại thiếu gia." Nha đầu này thấy sắc mặt của Phượng Khanh làm sao không biết hắn đang suy nghĩ điều gì? Tuy rằng A Nguyên cũng là chủ tử của nàng, nhưng mà Phượng Khanh nhiều năm bệnh tật lại làm cho nha đầu trung tâm này càng thêm đau lòng, trên mặt lộ ra biểu tình cầu khẩn, không chịu bước đi.

"Cho ta hay cho muội muội, đều giống nhau." Phượng khanh nhẹ giọng nói, "Muội muội khỏe mạnh, trong lòng ta cũng thấy vui." Thấy trong mắt nha đầu kia lộ ra một ít nước mắt, hắn nao nao trong mắt chợt lóe lên, dựa vào đầu giường im lặng một lát mới hỏi, "Ngươi năm nay,đã mười lăm?"

A Nguyên cảm thấy tình huống không đúng, nhìn về hướng nha đầu kia thấy trên mặt nàng lộ ra vẻ kinh hoảng, nặn ra nụ cười nói "Nô tỳ mới mười lăm, còn có thể theo hầu hạ thiếu gia thêm vài năm." Thấy trong mắt nàng mang theo vài phần tình cảm, A Nguyên thở dài trong lòng.

Tướng mạo Phượng khanh như vậy, mỗi ngày hầu hạ bên cạnh hắn, sinh ra lòng ái mộ cũng không phải không có khả năng.

"Ngươi xưa nay đối với ta vẫn luôn trung tâm, ta thật cảm kích." trong mắt Phượng Khanh lộ ra thương tiếc " Tuy nói trong phủ trong có quy tắc, nhưng xem ở tình cảm mấy năm nay ngươi chăm sóc ta, ta cho ngươi thêm một phần đồ cưới, để ngươi phong cảnh gả ra ngoài làm lương dân, " Nha đầu này từ nhỏ hầu hạ hắn, không hề có nữa phần lỗi, luôn luôn tận tâm tận lực, chỉ vì điều này hắn sẽ không để nàng có những tâm tư không nên có với mình, phí hoài cả đời.

"Đại thiếu gia." Nha đầu kia biết mình lộ ra những điều không nên, Phượng Khanh từ trước đến giờ vẫn luôn thông minh có lẽ đã nhận ra tâm sự trong lòng mình, lúc này rưng rưng nói "Đại thiếu gia đừng gả ta ra bên ngoài, về sau ta sẽ hầu hạ đại thiếu gia và đại nãi nãi cả đời." Nàng tiến lên vài bước quỳ trước giường Phượng Khanh khóc nói "Nô tỳ chín tuổi đã đến hầu đại thiếu gia, sáu năm qua ngoại trừ đại thiếu gia, nô tỳ không có gì cả, van cầu đại thiếu gia cho nô tỳ một đường sống, " nàng lau nước mắt nghiên đầu si ngốc nhìn Phượng khanh, nức nở nói, "Nô tỳ chỉ cần ở lại bên người thiếu gia, dù là…, dù là đại thiếu gia chỉ coi ta là nha đầu..."

"Ngươi hầu hạ ta sáu năm, đúng là có tình cảm." Phượng Khanh nói tới đây làm ánh mắt của nha đầu sáng lên, xong nhàn nhạt tiếp tục "Nhưng phần tình cảm cảm này, chính là nguyên nhân của gia họa." Hắn che lỗ tai của A Nguyên lại, không muốn để nàng nghe những chuyện như vậy, lãnh đạm nói "Cứ cho là không có tình cảm nam nữ, thì suy nghĩ của ngươi và ta không giống nhau, ở bên ngoài quả thật không có ai tỉ mỉ bằng ngươi. Chỉ là… " hắn thấp giọng thở dài, "Ngươi vốn chỉ muốn làm thiếp của ta, nhưng ta đành phải nói cho ngươi biết, bệnh của ta không thể khỏi hẳn, làm tai họa cho một người là đủ rồi, không muốn để người khác cũng vạ lây theo."

Nha đầu kia héo rũ dưới đất lau mắt khóc, Phượng Khanh không hề liếc nhìn một cái chậm rãi nói, "Sau này, sẽ có một nữ tử phải gả cho ta." Hắn cười khổ "Ta không thể cho nàng một phu quân khỏe mạnh được thì sẽ không để nhiều nử tử khác ở bên người làm nàng càng thương tâm." Hắn đối với Túc vương từ trước tới giờ vẫn luôn ngưỡng mộ, phụ vương đối với mẫu thân thâm tình hắn nhìn ở trong mắt, luôn cảm thấy sinh sống cầm sắt hài hòa, mới làm cho lòng người khoái hoạt nhất.

"Đi ra ngoài đi." Phượng khanh cúi đầu, ôn thanh nói "Không ai biết việc này, ngươi vẫn là đại nha đầu của ta, có danh hiệu này trên người ngươi có thể gả đi không tồi."

"Nô tỳ hiểu." Nha đầu thấy ánh mắt buốt giá của Phượng Khanh dừng lại trên người mình, trong lòng đau khổ, cuối cùng cũng dập đầu một cái, che mặt đi ra ngoài.

"Đây cũng là vì tốt cho nàng." Thấy ánh mắt A Nguyên vẫn dừng trên bóng lưng của nàng, bộ dáng khó hiểu rất là khả ái, Phượng Khanh ôm nàng nói "Cuộc đời của nử nhân vô cùng ngắn ngủi, thay vì phí hoài trên người ta, mỗi ngày chỉ mong ta giả vờ thương tiếc chút ít, không bằng để nàng tìm một phu quân thích hợp, sống đơn giản hạnh phúc." Hắn mệt mỏi nói, "Tìm cho nàng một chỗ tốt, đừng ủy khuất nàng."

"Đại ca luôn mềm lòng như vậy." Khi A Nguyên không biết Phượng Khanh đến cùng là đang lầm bầm hay đang nói chuyện thì thấy ở cửa xuất hiện một thiếu niên đang mặc cẩm y. Thiếu niên này giống Túc vương, giống nhất là ơt đôi mắt đào hoa, cho dù cố ý nghiêm mặt làm ra vẻ y nghi nhưng khuôn mặt tuấn mĩ mang theo vài nét trẻ con lại càng làm người ta muốn nhìn nhiều hơn. Chậm rãi đi đến trước mặt Phượng Khanh trước tiên đưa tay đặt lên trán Phượng khanh thử, thấy không nóng lên, mới lộ ra biểu tình hài lòng, hừ lạnh nói "Lần sau lại nhìn thấy nữ nhân kia đến, đánh cho trở về là được" hắn cười lạnh nói "Túc vương phủ, không lẽ lại sợ những người đó?"

"Tới cùng cũng là sợ mẫu thân sẽ có thanh danh không tốt." Phượng Khanh hòa nhã nói, "Ngươi không dễ dàng ra khỏi cung một lần, cần gì phải so đo với những người đó?" Thấy thiếu niên ngồi bên cạnh mình thân mình bất động sắc mặt tối tăm, liền mỉm cười nói, "Đây là làm sao? Ai làm nhị đệ không vui vậy?"

"Ta muốn cầu phụ vương bỏ tước vị thế tử đi." Thiếu niên này là con thứ hai của phu thê Túc vương, Phượng Đường, bởi vì được Thái Hậu yêu thích nên nuôi ở trong cung, ít khi về vương phủ, Phượng Đường tâm tính lương thiện, tuy không thường gặp mặt huynh đệ nhưng vẫn rất thân thiết. So với 2 đệ đệ bên dưới hắn lại thân thiết với Phượng Khanh nhiều hơn, cúi đầu chạm vào mặt nhỏ của A Nguyên, cau mày nói "Đại ca là đích trưởng tử, lại không thể tập tước, đây là đạo lý gì?" Thấy Phượng Khanh muốn nói, hắn phất tay "Ta cũng là hậu duệ của huyết thống hoàng gia, chính bản thân ta cũng có thể cố gắng để xưng vương,vì sao lại tranh chấp với đại ca?"

"Nếu ngươi từ chối, ta chỉ sợ hoàng tổ mẫu sẽ giận ngươi." Phượng Khanh lo âu nói với Phượng Đường, "Ngươi ở trong cung vốn không có thư thái như ở nhà, vì sao còn phải gánh thêm phiền phức?" Thấy bộ dáng Phượng Đường làm như không nghe thấy, hắn do dự một lát nói "Phụ vương đã thỉnh phong vương cho ta, ngươi đừng lo lắng, chuyện nhường tước vị sau này hãy nói tiếp, huống hồ….. " Tại ánh mắt phức tạp của Phượng Đường hắn mỉm cười nói, “Thân thể này của ta, chỉ có thể an hưởng phú quý, nếu gánh thêm vương phủ, chỉ sợ không đủ sức lực, nghĩ tới nghĩ lui, ta vẫn muốn ngươi che chở để sống thoải mái một chút, “ nhị đệ ", hắn chớp mắt lộ ra bộ dáng vô lại nói "Sau này, ngươi sẽ không bỏ mặc ta chứ?"

"Còn không thiếu cơm cho ngươi há miệng ăn." Phượng Đường hốc mắt hơi đỏ lên, quay đầu đi nghiêm mặt nói.

"Cái bộ dáng này, đừng để biểu muội nhìn thấy, bằng không chỉ sợ nàng không thích ngươi." Phượng khanh đột ngột cười vài tiếng, sau sắc mặt khẽ biến quay đầu đi trầm thấp ho khan, trên mặt hiện lên màu đỏ sẫm không bình thường.

"Đại ca hãy lo cho chình mình trước đi." Phượng Đường vội vàng vỗ vỗ lưng hắn, thấy hắn tinh thần không tốt, sẳng giọng "Rõ ràng thân mình không tốt, còn phí công như vậy, chẳng phải là muốn để người khác phải quan tâm sao?"

"Muội muội xem nhị ca của ngươi đi" Phượng khanh từ nhỏ đã lập chí bảo hộ đệ đệ, vội vàng lấy móng vuốt của hắn vỗ vỗ A Nguyên, giơ muội muội lên trước mặt Phượng Đường, dùng thân thể nhỏ nhắn của A Nguyên chặn tầm mắt nhìn về phía mình, cười nói, "Nhớ kĩ gương mặt này của nhị ca, sau này chỉ cần có chuyện phiền lòng, nói với nhị ca ngươi hắn sẽ làm chủ cho ngươi”

Chạm phải cái nheo mắt của Phượng Đường, A Nguyên hận không thể quay đầu cắn đại ca một miếng, nhưng mà trước ánh mắt lạnh lạnh như vậy, nàng đành phải vội vàng lộ ra nụ cười vui vẻ với nhị ca thoạt nhìn không dễ chọc này.

Ánh mắt Phượng Đường dừng tại khuôn mặt tươi cười chân chó của A Nguyên, đầu mày giật giật một ngón tay trắng nõn chỉ chỉ nàng mặt.

"Nước miếng, chảy ra." Trên mặt tuấn mỹ thiếu niện lộ ra biểu tình chán ghét.