Thịnh Thế Vinh Sủng - Chương 04

Túc vương đang ôm con gái trong ngực, hắn cũng không phải người chết nhưng cũng không nghĩ vị “vương đệ “ này sẽ lao vào mình như thế. Túc vương xanh mặt, một đá đạp vị Tống vương nước mắt đầy mặt qua một bên, nhíu mày nói, "Ngươi cũng là tôn thất, đừng để người ta chế giễu."

"Cẩn tuân vương huynh dạy bảo." Tống vương dùng ánh mắt chân thành và ỷ lại nhìn Túc vương, vẻ mặt nói rõ lấy vương huynh làm chủ, bộ dáng tình nguyện được sai đâu đánh đó.

Túc vương bị Tống vương nhìn tới mức da đầu run lên, trầm mặc một lát mệt mỏi nói, "Chuyện vợ chồng của hai người đừng ở trước mặt ta dài dòng, trở về phủ của mình tự giải quyết đi." Hắn ngẩng đầu nhìn Tống vương trên mặt toàn nước mắt, lộ vẻ ghét bỏ nhưng vẫn chậm rãi nói, "Hoàng thượng không dễ dàng gì mới giao công việc cho ngươi, cố gắng làm việc cho đàng hoàng đi, " thấy Tống vương liên tục gật đầu, hắn lại cúi đầu dỗ dỗ bảo bối nữ nhi đang làm nũng trong lòng mình, trên mặt lộ ra biểu tình ôn nhu nhưng thần sắc lạnh lùng, nói, "Dòng dõi tôn thất, cũng không phải chỉ có mình ngươi!" làm Tống vương rùng mình một cái.

Đây là cảnh cáo.

Làm Hoàng thượng thất vọng, hắn sẽ phải quay về làm nhàn vương.

Thi lễ một cái thật sâu với Túc vương, Tống vương thấy vương huynh đang ôm hài nhi nhẹ giọng dụ dỗ không có nữa phần uy phong như trên triều đình gương mặt vô cùng ôn nhu, mà hài nhi cũng vô cùng thân mật nhào vào lòng phụ thân, làm không khí trong nhà vừa yên tĩnh lại an bình, chẳng biết tại sao lại có chút hâm mộ, ngẩn người một chút rồi quay ra mang Tống vương phi còn đang dãy dụi đi về.

Nhìn thấy Tống vương đã đi, Túc vương mới ngẩng đầu bật cười một tiếng, sờ sờ đầu A Nguyên mỉm cười nói, "Bé ú nhà ta ( đại nữu nhi: là cái giống gì? Ai biết giúp mình với, mình sửa lại chứ dò gg k ra á ), ai nhìn cũng thích hết."

A Nguyên bị biệt danh "Bé ú" làm cho đầu óc choáng váng không nhìn ra Nam Bắc, sững sờ nhìn phụ vương của mình, nếu như bây giờ có thể nói chuyện, nàng thật sự muốn hỏi, tương lai ít nhất nàng cũng là quận chúa tôn quý của vương phủ, đặt cho nàng tên gọi ưu nhã chút, để người nghe phải hâm mộ thì sẽ chết sao?

Bé ú? Bé mập?!

Túc vương không biết nữ nhi nhà mình đang bốc lên oán khí, ngược lại cảm thấy tên này khá tốt, không phải ai cũng nói tên xấu dễ nuôi sao?!

Nghiêng đầu cho toàn bộ người hầu lui ra, bản thân chậm rãi đi vào phòng, vừa vào đã thấy Túc vương phi lấy khăn lau nước mắt, vẻ mặt thân thiết nhìn thiếu niên đang bất tỉnh trên giường, liên tuc hỏi thăm vị Thái Y đang bắt mạch, "Đại nhân,A Khanh nhà ta..."

Khóe miệng Thái y hơi giật giật. Làm một ngừơi có y đức, hắn thật sự muốn nói thật là không tìm thấy bất kì bệnh tật gì trên người vị thiếu gia này. Nhưng tại Thái Y viện lăn lộn nhiều năm như vậy, y đức đã bị vô số lần khám bệnh cho vương gia vương phi, hoàng thân, cung phi bào mòn sạch sẽ. Ý vị thâm tường nhìn Phượng Khanh nhắm mắt trên giường, vuốt râu dưới cằm nói, "Đại công tử trên người suy yếu, chịu không nổi kinh hách, bởi vậy ngất đi. Hạ quan bây giờ kê đơn thuốc, đại công tử sau khi uống vào, liền sẽ bình phục."

Nhân sâm tổ yến cái gì, ai ăn đều sẽ thật khỏe mạnh.

Túc vương ôm khuê nữ nín cười đứng ở cửa, nhìn Túc vương phi thành thật gật đầu, đem tất cả lời thái y nói ghi nhớ, thấp giọng nói với A Nguyên, "Đã qua nhiều năm, vẫn dễ lừa gạt như vậy." Tựa hồ nghĩ tới điều gì, ánh mắt nhìn về phía Túc vương phi càng thêm nhu hòa, ôm A Nguyên nhẹ giọng nói, "Nhưng là,mẫu phi của con không có tiến bộ, mới cho ta biết bao nhiêu năm qua ta không có cô phụ nàng, đúng không?" Không để cho cuộc đời nhuộm đen người trong lòng rồi một ngày biến thành bộ dạng như Tống vương phi.

Ruốt cuộc, năm đó hắn cùng Túc vương phi coi như là tự mình đính ước, phá bỏ bao nhiêu chướng ngại xuất thân của Túc vương phi, mới ôm mỹ nhân về.

A Nguyên đồng ý gật gật đầu. Mẹ nàng, thật sự có ngốc xíu xíu.

Thái y đang vô cùng hớn hở lừa gạt vương phi, thấy Túc vương mang vẻ mặt tự phi tự tiếu nhìn mình ngay cả ánh mắt hài nhi trong ngực cũng mang theo vài phần khinh bỉ, trong lòng giật nhẹ, nghĩ tới Túc vương cũng không phải người hiền lành gì vội vàng đứng dậy cáo từ, để lại thang thuốc bổ rồi rời đi.

"Ngươi còn không nhanh qua đây." Thấy trong phòng không có ai khác Túc vương phi nói lẫy một câu rồi nhào tới bên người Phượng Khanh, ôm hận nói, "Sớm biết chuyện thành ra thế này, ta sẽ cho người đánh nàng trở ra!"

"Ngươi cũng nên tỉnh lại đi." Túc vương thấy Túc vương phi lo lắng cho Phượng Khanh, trong mắt lóe thật nhanh một tia suy ngẫm, rồi nhẹ nhàng nói với Phương Khanh đang mở mắt, "Ngươi cản cho mẫu thân một phiền toái lớn như vậy, rất tốt." Thấy thiếu niên ngồi trên giường nhìn hắn ngượng ngùng cười, trong lòng hắn khẽ thở dài rồi tiến lên dùng tay sờ sờ tóc của con trai, thấp giọng nói "Ngươi là đứa bé ngoan."

"Ta chỉ là muốn bảo vệ mẫu thân." Phượng Khanh thấy Túc vương phi kinh ngạc mở to mắt nhìn mình nhẹ nhàng cười nói, "Để mẫu thân bị kinh sợ, là A Khanh không tốt."

"Mới vừa rồi, là giả sao?" Túc vương phi ngơ ngác hỏi.

"Đừng nói vấn đề này nữa." Túc vương thấp giọng ho một tiếng đặt A Nguyên lên giường, Phượng Khanh đưa tay ra ôm muội muội vào trong lòng, một đôi huynh muội chạm trán vào nhau cùng cười rộ lên, ấm áp vô cùng, nhưng mà thấy Túc vương phi đứng bên cạnh mặt đỏ lên, hiển nhiên là đang xấu hổ, vội vàng thấp giọng cười nói "Để huynh muội bọn hắn tự chơi với nhau đi, chúng ta đi về trước." Thấy Túc vương phi bĩu môi, mặt không tình nguyện, hắn mỉm cười dỗ nàng "Lát nữa ba tiểu tử kia trở lại, nhà còn không bị chúng lật lên? Cùng ta nghỉ ngơi một lát, rồi đến thu thập bọn chúng, được không?"

"Nhị đệ trở về sao?" Phượng Khanh đang chọc cho A Nguyên "Khanh khách" cười, ngẩng đầu lên tò mò hỏi.

"Trở về một lúc thôi " Túc vương dừng một chút lên tiếng, "Ta muốn để nhị đệ và biểu muội của ngươi đính thân, bởi vậy mới gọi hắn trở về."

Biểu muội trong miệng Túc Vương, là đích nữ của Anh quốc công phủ.

Vị Anh quốc công này chính là anh họ không cùng chi với Túc vương phi, tính tình nhanh nhạy, là thư đồng của hoàng thượng, rất được ân sủng. Tuy là không cùng chi, nhưng mà Anh quốc công và Túc vương phi từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cảm tình sâu đậm, huống chi thân phận đích nữ của Anh quốc công cũng thập phần tôn quý, xứng với thân phận thế tử của Túc vương phủ, bởi vậy Túc vương đã sớm nhìn trúng cô con dâu này chon hi tử. Anh quốc công thấy hai người biểu huynh muội là thanh mai trúc mã, lại làm con dâu của muội muội mình liền hết sức yên tâm, chỉ chờ trong cung tứ hôn.

"Đây là việc vui của nhị đệ." Phượng Khanh nao nao, nhưng vẫn tươi cười thật lòng.

Túc vương luôn luôn nhìn kĩ mặt của hắn, thấy hắn là thật tâm vui mừng, cảm thấy mình hơi quá đáng, trầm mặc một lát rồi than nhẹ một tiếng ngồi bên người Phượng Khanh dùng sức xoa tóc của hắn, thấy thiếu niên đầu tóc rối loạn ngạc nhiên nhìn mình, hắn lộ ra biểu tình thương tiếc, ôn hòa nói, "Ngươi là trưởng tử của ta, ta làm sao lại không lo lắng cho ngươi.? Ngươi đừng lo lắng, trong cung….. " hắn im lặng một lúc mới nói "Hoàng tổ mẫu của ngươi hơi cố chấp một chút nhưng hoàng bác của ngươi rất thương ngươi, bởi vậy ta đã thỉnh chỉ để Hoàng thượng phong vương cho ngươi, sau này vợ của ngươi cũng sẽ do hoàng thượng lựa chọn, tuyệt đối sẽ không để ngươi thua thiệt."

"Phụ vương, ta không có..." Phượng Khanh thấp giọng nói.

"Ngươi là con trai của ta, nhớ rõ điều này. Phụ vương sẽ không bao giờ mặc kệ ngươi, bỏ rơi ngươi." Túc vương đang nói lại thấy A Nguyên không biết vô tình hay cố ý mà lấy tay nhỏ của mình đặt trong tay Phượng Khanh, trong lòng vừa động mỉm cười nói, "Ngươi nhìn đi, ngay cả muội muội của ngươi cũng thích thân cận với ngươi."

Phượng Khanh nói đến cùng vẫn còn nhỏ, nghe vậy nắm nhẹ tay nhỏ của A Nguyên, khóe miệng tươi cười.

"Đừng lo lắng vô ích." Túc vương thấy Phượng Khanh trong lòng đã thoải mái mới đứng dậy cười nói, "Ngươi là đại ca, về sau, còn phải làm chỗ dựa cho các đệ đệ muội muội."

"Con tuyệt đối không quên." Phượng Khanh ôm muội muội không buông tay, trầm mặc một lúc đột nhiên buồn rầu nói "Phụ vương, vì sao con cảm thấy bọn đệ đệ đều rất phiền nhưng muội muội lại làm con không thể không thích được vậy?" Vừa nói vừa dùng ánh mắt giảo hoạt nhìn Túc Vương, trên mặt hiện ra biểu tình của thiếu niên hoạt bát.

Túc vương bị nghẹn không nhẹ, thấy Túc vương phi đứng một bên cười nghiêng ngã, hoàn toàn không có hình tượng, cũng không hiểu ý giúp chồng mình đang gặp khó khăn, nhịn nhịn, quyết định trở về lại thu thập vợ yêu, cắn răng nói, "Đại khái là, mấy đệ đệ của ngươi, " hắn dừng một lúc nói, "Thật sự rất phiền."

"Biểu muội tính tình ôn nhu, nhị đệ có phúc." Túc vương nói xong, thấy con trai đứng đối diện với mình cười nhẹ như gió thoảng vô cùng thoải mái nói "Vị trí Thế tử phong sớm như vậy, thật ra ta rất vui vẻ." Nếu là lớn lên thêm chút nữa, để cho người có ý xấu xúi giục huynh đệ bọn họ tranh chấp, chỉ sợ giữa huynh đệ sẽ sinh ra hiềm khích.

Túc vương khóe mắt vừa động đang muốn nói chuyện, lại nghe được tiếng ồn ào bên ngoài truyền tới, cửa két một tiếng một bé trai cở sáu hay bảy tuổi, ló đầu vào nhe răng cười với Túc vương, trên mặt lại mang theo biểu tình chột dạ.

Túc vương sắc mặt thay đổi híp mắt nhìn đứa nhỏ, đột nhiên hỏi, "Nói đi, lại gây ra họa gì rồi?!"

Cái chữ "Lại" này quả nhiên thể hiển rất nhiều vấn đề. Vì thế A Nguyên vốn đang mệt mỏi rả rời nghe được đại ca mình vừa cười thầm, tinh thần đột nhiên tăng cao!

Đưa mắt nhìn lên, Tam ca của nàng đây là thiếu đánh đòn a!