Thiên Long Bát Bộ (Bản Mới) - Chương 53

Thiên Long Bát Bộ (Bản Mới)
Chương 53 - Kim Qua Đãng Khấu Ao Binh
gacsach.com

Thiên quân vạn mã vào ra,

Trước là cứu chúa, sau là cứu thân.

Cuộc đời như giấc mộng lành,

Hôm nay khất cái mai thành đại vương.

*

* *

Tiêu Phong còn đang đứng xem bỗng nghe có người lớn tiếng gọi:

- Bên kia có phải Tiêu đại gia đấy chăng?

Tiêu Phong nghĩ thầm: "Ai mà lại nhận ra ta nhỉ?". Ông quay lại

thấy từ đội áo xanh một người phóng ngựa chạy thẳng tới, thì ra là gã

đội trưởng Thất Lý, người mấy tháng trước Gia Luật Cơ sai đem lễ vật

đến cho mình.

Y chạy đến còn cách Tiêu Phong hơn chục trượng đã vội vàng nhảy

xuống ngựa, đi bộ lên, quì đầu gối phải xuống nói:

- Chủ nhân chúng tôi đang ở đằng trước không xa là mấy. Chủ nhân

thường vẫn nhớ mong nhắc đến Tiêu đại gia luôn. Hôm nay không biết

ngọn gió lành nào thổi Tiêu đại gia đến đây? Xin mời đại gia đến gặp

chủ nhân chúng tôi.

Tiêu Phong nghe nói Gia Luật Cơ cũng ở gần đây, thật là hoan hỉ

nói:

- Ta chỉ tùy ý ngao du, có ngờ đâu nghĩa huynh cũng ở quanh đây,

thế thì hay lắm. Được rồi, nhờ ngươi dẫn đường đến gặp anh ta.

Thất Lý chúm môi huýt một tiếng, hai tên kỵ binh cưỡi ngựa chạy

đến. Y dặn dò:

- Các ngươi mau đi bẩm báo nói là Tiêu đại gia ở núi Trường Bạch

qua thăm.

Hai tên kỵ binh khom lưng nhận lệnh, phóng ngựa chạy đi ngay.

Những người còn lại tiếp tục cuộc săn hươu, riêng Thất Lý tất lãnh một

đội kỵ binh áo xanh, hộ tống Tiêu Phong và A Tử đi về hướng tây.

Khi Gia Luật Cơ gửi cho Tiêu Phong vàng bạc bò cừu, ông đã biết y

ắt phải là một đại quí nhân người Khất Đan, bây giờ lại thấy thanh thế

như vậy xem chừng vị nghĩa huynh này phải là tướng quân, đại quan chi

đó.

Trên thảo nguyên ngựa chạy đi chạy lại như mắc cửi, người nào

cũng y giáp mới tinh. Thất Lý nói:

- Tiêu đại gia hôm nay đến chơi quả là đúng lúc, sáng sớm mai ở

đây có một buổi hội thật là vui nhộn.

Tiêu Phong đưa mắt nhìn A Tử, thấy nàng mặt tươi hẳn lên liền hỏi:

- Cái gì mà vui nhộn?

Thất Lý đáp:

- Ngày mai là ngày hội diễn võ. Hai đội vệ quân Vĩnh Xương, Thái

Hòa đều khiếm khuyết chức vụ thống lãnh. Người Khất Đan chúng tôi ai

nấy sẽ ra sức biểu diễn võ nghệ để xem ai là người vận may, được giữ

hai chức vụ này.

Tiêu Phong nghe nói đến tỉ võ, tự nhiên thấy hào khí bừng bừng nổi

lên, hết sức cao hứng, cười nói:

- Thế thì đúng là khéo thật, được dịp xem võ nghệ người Khất Đan

như thế nào.

A Tử cười nói:

- Đội trưởng ơi, vậy ông ra đại hiển thân thủ, chúc mừng ông đoạt

được một chức thống lãnh.

Thất Lý lè lưỡi nói:

- Tiểu nhân nào có cái gan đó?

A Tử lại cười:

- Đoạt được chức thống lãnh thì đã sao? Chỉ cần tỉ phu ta dạy cho

ông dăm ba miếng võ là ông đoạt được chức đó ngay chứ gì.

Thất Lý vui mừng nói:

- Tiêu đại gia nếu bằng lòng chỉ cho tiểu nhân thì quả là cầu còn

không được. Còn chức thống lãnh gì kia, tiểu nhân không có phúc phận

chẳng dám mơ tưởng tới.

Đoàn người vừa đi vừa nói chuyện, đi độ mươi dặm đã thấy trước

mặt một đoàn kỵ binh gấp rút chạy tới. Thất Lý nói:

- Đây là đội Phi Hùng trong bì thất quân của đại trướng.1

Những người đó đều mặc áo, đội mũ làm bằng da gấu, áo ngoài

bằng lông gấu đen, mũ cao làm bằng lông gấu trắng, hình dáng thật là

uy võ. Đội binh đó chạy đến gần, cùng lên tiếng reo hò, đồng thời hạ

mã, chia ra đứng hai bên nói:

- Cung nghinh Tiêu đại gia.

Tiêu Phong đáp:

- Không dám! Không dám!

Ông giơ tay chào, giục ngựa chạy lên trước, đội Phi Hùng cũng lục

tục theo sau. Đi được hơn chục dặm, lại có một đội binh khác, mặc áo da

hổ, mũ da hổ là đội Phi Hổ Binh chạy đến nghinh tiếp. Tiêu Phong nghĩ

thầm: "Không biết Gia Luật ca ca làm chức quan gì lớn thế mà sao nghi

vệ rầm rộ thế này". Có điều Thất Lý không nói, mà lần gặp trước Gia

Luật Cơ nhất định không thổ lộ thân thế mình, Tiêu Phong đành chịu

không hỏi nữa.

Đi đến xế chiều tới một nơi đóng quân thật lớn thì người trong đội

Phi Báo, tất cả đều mặc áo đội mũ da báo chạy ra nghinh tiếp, đón Tiêu

Phong và A Tử vào trong căn lều lớn ở chính giữa. Tiêu Phong vẫn

tưởng vào trong lều này ắt sẽ được gặp Gia Luật Cơ, ngờ đâu trong

trướng giường nệm khí mãnh đều là đồ sang trọng, trên bàn nhỏ để đầy

đồ ăn, hoa quả nhưng không thấy chủ nhân đâu. Đột trưởng đội Phi Báo

nói:

- Chủ nhân mời Tiêu đại gia ở đây nghỉ lại một đêm, ngày mai sẽ

tương kiến.

Tiêu Phong cũng không hỏi thêm, đến bên bàn cầm bát rượu lên

uống. Bốn tên quân sĩ, kẻ rót rượu, người cắt thịt, hầu hạ rất cung kính.

Sáng hôm sau trở dậy lại tiếp tục đi, ngày hôm dó đi về hướng tây phải

đến hai trăm dặm, đến tới lại ngủ lại một nơi đóng quân lớn.

Đến trưa ngày thứ ba, Thất Lý nói:

- Đi qua khỏi triền núi phía trước mặt thì mình sẽ tới.

Tiêu Phong thấy ngọn núi đó thật là hùng vĩ, một con sông lượn

dưới chân núi chảy cuồn cuộn về hướng nam. Cả đoàn người vòng qua

sườn núi, trước mắt cờ sí rợp trời, trên đại thảo nguyên chỗ nào cũng đầy

doanh trướng, có đến hàng vạn kỵ binh, bộ tốt, bao chung quanh một

khoảng đất trống ngay chính giữa. Các đội Phi Hùng, Phi Hổ, Phi Báo hộ

tống Tiêu Phong liền lấy kèn ra, thổi lên nghe u u u.

Đột nhiên tiếng trống đánh tùng tùng vang lên dữ dội, thêm tiếng

pháo hiệu nổ ầm ầm, trên bãi đất trống quan binh rẽ ra hai bên, một con

ngựa vàng cao to từ trong chạy ra, trên lưng là một đại hán râu xồm,

chính thị Gia Luật Cơ. Y giục ngựa thẳng đến chỗ Tiêu Phong kêu lớn:

- Tiêu huynh đệ, có nhớ ca ca chăng?

Tiêu Phong cũng phóng ngựa chạy lên, hai người cùng nhảy xuống,

bốn tay nắm chặt, mừng rỡ không sao kể xiết. Chỉ nghe bốn bề chung

quanh quân sĩ reo hò vang dội:

- Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn tuế!

Tiêu Phong giật mình tự hỏi: "Binh sĩ lại kêu vạn tuế là sao?". Ông

đưa mắt nhìn khắp nơi, thấy quân quan sĩ tốt ai nấy khom lưng, cầm đao

chống xuống đất, Gia Luật Cơ cầm tay ông đứng ngay chính giữa, nhìn

ngang nhìn ngửa, vẻ mặt cực kỳ đắc ý. Tiêu Phong hiểu ra lắp bắp:

- Ca ca, thì ra ca ca... là... là...

Gia Luật Cơ cười ha hả nói:

- Nếu như ngươi biết ta là đương kim hoàng đế nước Đại Liêu, e

rằng sẽ chẳng cùng ta kết nghĩa đệ huynh đâu. Tiêu huynh đệ, tên thực

của ta là Gia Luật Hồng Cơ. Cái ơn cứu mạng của ngươi ta vĩnh viễn

không bao giờ quên.

Tiêu Phong tuy khoáng đạt hào sảng nhưng trong đời chưa từng diện

kiến hoàng đế bao giờ, hôm nay thấy nghi vệ như thế, không khỏi bối

rối, ấp úng:

- Tiểu nhân không biết bệ hạ, mạo phạm đã nhiều, quả là tội đáng

muôn thác.

Nói xong quì xuống. Ông là thần dân nước Khất Đan, gặp bản quốc

hoàng đế dĩ nhiên phải quì xuống.

Gia Luật Hồng Cơ vội đỡ dậy, cười nói:

- Không biết thì không có tội. Này huynh đệ, ngươi với ta là anh em

kim lan, ngày hôm nay chỉ tính chuyện nghĩa khí, ngày mai hãy dùng lễ

vua tôi cũng không muộn.

Ông ta giơ tay trái lên vẫy một cái, trong quân lập tức chiêng trống

đánh lên để chào mừng khách quí. Gia Luật Hồng Cơ dắt tay Tiêu Phong

hai người cùng đi vào đại trướng.

Doanh trướng của hoàng đế Khất Đan dựng thành mấy tầng toàn

bằng da bò, trang trí đủ loại màu sắc vàng bạc, cực kỳ rực rỡ, gọi là bì

thất đại trướng. Gia Luật Hồng Cơ ngồi ngay chính giữa, bảo Tiêu Phong

ngồi ngay bên cạnh, chẳng mấy chốc bách quan văn võ cũng lục tục vào

tham kiến, Bắc Viện Đại Vương, Bắc Viện Khu Mật Sứ, Vu Việt, Nam

Viện Khu Mật Sứ, Bì Thất Đại Tướng Quân, Tiểu Tướng Quân, Mã

Quân Chỉ Huy Sứ, Bộ Quân Chỉ Huy Sứ... Tiêu Phong nhất thời không

thể nào nhớ cho hết tên bao nhiêu người.

Tối hôm đó mở đại tiệc ăn mừng, người Khất Đan tôn trọng đàn bà

con gái nên A Tử cũng được dự phần tại bì thất đại trướng. Quả đúng là

rượu đổ thành ao, thịt chất thành núi, A Tử thấy thế cực kỳ hứng thú, mặt

tươi như hoa. Rượu đã mềm môi, hơn chục tên võ sĩ Khất Đan ra trước

mặt vua vật nhau làm trò, người nào cũng cởi trần, bắt nắm khoèo vật,

thật là kịch liệt. Tiêu Phong thấy những võ sĩ Khất Đan ai nấy đều thân

hình rắn chắc, cánh tay cuồn cuộn, đưa tay thò chân đều có dáng con

nhà võ, biến hóa xảo diệu tuy không được bằng võ sĩ người Hán nhưng

miếng nào miếng nấy đều sát phạt, thẳng thừng dùng trong chiến trận

quần đấu xem chừng kiến hiệu hơn võ của Trung Nguyên.

Các quan viên văn võ nước Liêu tiến ra mời Tiêu Phong uống rượu.

Tiêu Phong thì ai cũng không từ chối, đến đâu cạn bôi đến đó, trước sau

phải đến hơn ba trăm chén, vậy mà sắc mặt vẫn như không, mọi người

hết sức kinh ngạc.

Gia Luật Hồng Cơ xưa nay vẫn tự phụ là người dũng lực, lần này bị

Tiêu Phong bắt, cả nước ai cũng biết nên cũng có ý muốn Tiêu Phong

biểu lộ cái năng lực phi phàm để che dấu cái nỗi thẹn bị thất bại. Ngờ

đâu chưa cần phải ngày hôm sau Tiêu Phong đại hiển tài nghệ võ công

nơi tỉ võ đại hội, bây giờ chỉ lộ chút tửu lượng đã áp đảo quần hùng

khiến ai nấy đều kính phục. Gia Luật Hồng Cơ cực kỳ sung sướng nói:

- Huynh đệ, ngươi là đệ nhất anh hùng hảo hán của nước Liêu ta.

A Tử đột nhiên xen vào:

- Không đâu, anh ấy chỉ mới thứ nhì.

Gia Luật Hồng Cơ cười hỏi lại:

- Tiểu cô nương, y mới chỉ thứ hai thôi sao? Thế thì vị đệ nhất đại

anh hùng là ai?

A Tử đáp:

- Vị anh hùng hảo hán số một ư, cái dó dĩ nhiên phải là bệ hạ rồi.

Tài nghệ của tỉ phu tiểu nữ tuy giỏi thật nhưng vẫn phải nghe lời bệ hạ,

không dám trái lệnh, thế thì bệ hạ chẳng là đệ nhất anh hùng thì là gì?

Nàng là môn hạ của Tinh Tú lão nhân, nghệ thuật tâng bốc đã

thuộc hàng siêu đẳng, nói ra câu đó thật chẳng khác gì dùng dao mổ trâu

để giết gà. Gia Luật Hồng Cơ cười ha hả nói:

- Cô nói thế thật hay lắm! Tiêu huynh đệ, ta muốn phong cho ngươi

một chức quan thật lớn, để ta nghĩ xem đã, phong ngươi làm gì cho

xứng?

Khi đó y đã uống say đến bảy tám phần mười, đưa ngón tay gõ gõ

lên trán. Tiêu Phong vội nói:

- Không đâu! Không đâu! Tiển nhân tính tình giản phác, khó mà

hưởng phú quí được, xưa nay vẫn lang thang bốn phương, vãng lai vô

định, quả là không thích làm quan.

Gia Luật Hồng Cơ cười nói:

- Được rồi! Để ta phong ngươi một chức quan chỉ uống rượu không

phải làm gì cả...

Ông nói chưa dứt lời bỗng từ xa truyền lại một hồi tù và u u u inh ỏi,

nghe thật gấp rút. Những người Liêu vốn dĩ đang ngồi bệt dưới đất, uống

rượu ăn thịt, vừa nghe tiếng hiệu giác, ai nấy kêu toáng lên, cùng nhỏm

dậy, mặt lộ vẻ kinh hoàng. Tiếng tù và truyền đến thật nhanh, lúc mới

nghe còn cách khoảng hơn chục dặm, lần thứ hai đã gần thêm vài dặm,

lầm thứ ba lại gần thêm vài dặm nữa. Tiêu Phong nghĩ thầm: "Trên đời

này làm gì có con ngựa nào chạy lẹ thế, dẫu có đệ nhất đẳng khinh công

thì cũng không thể nhanh như vậy được. Đúng rồi, chắc là có những trạm

truyền tin bố trí sẵn từ trước để cấp báo quân tình, một khi nghe tiếng tù

và lập tức truyền ngay xuống trạm kế tiếp". Chỉ thấy tiếng hiệu giác cứ

truyền tới, trong nháy mắt đến ngoài bì thất đại trướng thì ngừng lại.

Mấy trăm người ngồi trong trướng vốn dĩ đang ăn uống hò reo, ồn ào

như chợ vỡ, lúc này đột nhiên lặng như tờ.

Gia Luật Hồng Cơ thần sắc trấn tĩnh, chầm chậm nâng kim bôi lên,

uống cạn chén rượu nói:

- Có phản đồ làm loạn ở Thượng Kinh, thôi mình đành phải về vậy.

Nhổ trại!

Hành quân đại tướng lập tức ra khỏi trướng truyền lệnh, hai tiếng

"Nhổ trại" truyền ra một thành mười, mười thành trăm, trăm thành nghìn,

thanh âm càng lúc càng lớn nhưng vẫn nghiêm chỉnh thứ tự không có vẻ

gì náo loạn mất trật tự. Tiêu Phong nghĩ thầm: "Nước Đại Liêu ta lập

quốc đã hơn hai trăm năm, quốc uy vang dậy thiên hạ, lúc này tuy có nội

loạn nhưng không có vẻ gì bối rối, đủ biết Liêu chúa bình thời chỉ huy

quân đội có phép tắc hẳn hòi".

Bỗng nghe tiếng chân ngựa dồn dập, đội tiền phong xích hậu quân2

ra trước, tiếp theo là hai đội tả hữu tiên phong cũng lên đường, rồi tiền

quân, tả quân, hữu quân từng đội từng đội đi về hướng nam hồi kinh.

Gia Luật Hồng Cơ nắm tay Tiêu Phong nói:

- Mình ra xem thế nào!

Hai người ra khỏi trướng, chỉ thấy trong đêm đen mỗi lá quân kỳ

đều có gắn một chiếc đèn lồng, đỏ, vàng, xanh, trắng màu sắc lấp lánh,

hơn một chục vạn quân xuôi nam nhưng chỉ nghe tiếng vó ngựa lộp cộp,

không một tiếng người. Tiêu Phong hết sức thán phục nghĩ thầm: "Trị

quân như thế này thì trong thiên hạ còn ai địch nổi? Hôm đó hoàng

thượng cậy mạnh đi săn một mình nên ta mới bắt được. Ví như đại quân

cùng đi, người Nữ Chân tuy dũng mãnh thật nhưng ít cũng không chống

nổi với số đông.

Hai người vừa ra khỏi trướng, các vệ sĩ lập tức rỡ lều, chỉ một

thoáng đã đâu đó gọn gàng sạch sẽ, hành lý tùy theo nặng nhẹ mà chất

lên xe ngựa, xe lạc đà. Trung quân nguyên soái liền ra lệnh, mọi người

lập tức khởi hành. Bắc Viện Đại Vương, Vu Việt, Thái Sư, Thái Phó

bách quan theo hầu đằng trước đằng sau Gia Luật Hồng Cơ, mặt mày ai

nấy nghiêm trọng nhưng cũng không nói lời nào. Tin tức về vụ nổi loạn

trong kinh tuy đã truyền ra nhưng nội vụ thế nào, tình huống ra sao hiện

giờ vẫn chưa rõ rệt.

Đại đội nhân mã theo đường về nam được ba ngày, tối hôm đó vừa

đóng quân xong thì một tên thám tử phóng ngựa chạy đến bẩm với Gia

Luật Hồng Cơ:

- Nam Viện Đại Vương nổi loạn, chiếm cứ hoàng cung, từ hoàng

thái hậu, hoàng hậu trở xuống đến các vương tử, công chúa cùng gia

quyến bách quan đều đã bị chúng bắt giữ cả rồi.

Gia Luật Hồng Cơ hoảng hốt, vẻ mặt lập tức biến sắc.

Việc quân quốc trọng sự nước Liêu do hai viện Nam Bắc chia ra

cáng đáng. Lần này Bắc Viện Đại Vương tùy giá đi săn để Nam Viện

Đại Vương ở lại trấn thủ kinh thành. Nam Viện Đại Vương Gia Luật

Niết Lỗ Cổ, tước phong Sở Vương, bản thân y không nói làm gì nhưng

cha y Gia Luật Trọng Nguyên, đương kim Hoàng thái thúc, quan phong

Thiên Hạ Binh Mã Đại Nguyên Soái, ấy mới thực là đáng ngại.

Ông nội của Gia Luật Hồng Cơ là Gia Luật Long Tự, Liêu sử gọi là

Thánh Tông. Con trai trưởng của Thánh Tông là Tông Chân, con trai thứ

là Trọng Nguyên. Tông Chân tính nết hiền lành, bụng dạ rộng rãi còn

Trọng Nguyên lại rất võ dũng, có tài thao lược. Khi Thánh Tông băng hà

có di mệnh truyền ngôi cho con trưởng Tông Chân. Thế nhưng hoàng

hậu lại thương con trai thứ hơn nên âm mưu lập Trọng Nguyên lên ngôi.

Nước Liêu từ xưa tới nay, hoàng thái hậu quyền thế rất lớn thành thử

ngôi vua của Tông Chân xem ra không vững, ngay cả tính mạng cũng

khó bảo toàn. Thế nhưng Trọng Nguyên đem mật mưu của mẫu hậu báo

cho huynh trưởng khiến cho bao nhiêu tính toán của hoàng thái hậu đều

không thành. Tông Chân vì chuyện đó nên đối với em cực kỳ cảm kích,

lập Trọng Nguyên lên làm Hoàng thái đệ, có nghĩa là sau này sẽ truyền

ngôi cho ông ta để báo đền ân đức.

Liêu sử gọi Gia Luật Tông Chân là Hưng Tông, nhưng khi ông ta

qua đời, hoàng vị lại không truyền cho Hoàng thái đệ Trọng Nguyên, mà

lại truyền cho con ruột là Hồng Cơ.

Sau khi Gia Luật Hồng Cơ tiếp vị, trong bụng cũng thấy bất an, nên

phong cho Trọng Nguyên làm Hoàng thái thúc, để minh định rằng chú

mình sẽ kế thừa ngôi vua của nước Liêu, lại phong thêm chức Thiên Hạ

Binh Mã Đại Nguyên Soái, lúc lâm triều miễn lạy, miễn xưng tên, ban

cho kim khoán thệ thư, mũ bốn chỏm, áo bào hai màu trong triều phải

nói là người được tôn sủng bậc nhất. Con ông ta là Niết Lỗ Cổ được

phong Sở Vương, chấp chưởng mọi việc quân chính yếu vụ Nam Viện

nên được gọi là Nam Viện Đại Vương.

Năm xưa Gia Luật Trọng Nguyên rõ ràng là được ngôi vua nhưng

nhường cho huynh trưởng đủ biết ông ta là người trọng nghĩa khí, lại tốt

nhịn. Mỗi khi Gia Luật Hồng Cơ ra ngoài đi săn, bao nhiêu việc quân

quốc trọng vụ ở kinh thành đều giao cho Hoàng thái thúc, không nghi

ngại chút nào. Bây giờ nghe tin truyền đến kẻ mưu phản là Nam Viện

Đại Vương Gia Luật Niết Lỗ Cổ, Gia Luật Hồng Cơ vừa lo lắng vừa kinh

hoàng, vốn biết tính tình Niết Lỗ Cổ hung ác bạo ngược, xử sự rất là tàn

nhẫn, nếu y mưu phản thì cha y ắt không đứng ngoài.

Bắc Viện Đại Vương tâu rằng:

- Bệ hạ đừng lo vội, Hoàng thái thúc ắt nhìn vấn đề rõ ràng, không

thể nào tha cho tên nghịch tử phạm thượng tạo phản, không chừng lúc

này đã đem quân bình loạn rồi.

Gia Luật Hồng Cơ đáp:

- Cũng mong là thế.

Mọi người ăn cơm tối xong, tên thám tử thứ hai lại đến bẩm báo:

- Nam Viện Đại Vương lập Hoàng thái thúc lên làm vua, đã ra

chiếu cáo tri thiên hạ.

Y không dám tâu tiếp phần bên dưới, chỉ hai tay dâng lên chiếu của

tân hoàng đế. Hồng Cơ cầm lấy xem qua thấy chiếu thư tố cáo đích danh

Gia Luật Hồng Cơ là soán vị ngụy đế, nói là tiên đế đã lập Gia Luật

Trọng Nguyên làm Hoàng thái đệ, trong hai mươi bốn năm ai ai cũng

biết, nhưng khi băng hà, Gia Luật Hồng Cơ sửa di chiếu, ăn trộm ngôi

đại bảo, người người ai ai cũng phẫn nộ, hiện Hoàng thái đệ đã chính vị

lên làm vua, đốc suất binh mã thiên hạ đi trừ nghịch ngụy...

Gia Luật Hồng Cơ trong cơn cuồng nộ, cầm chiếu thư vứt luôn vào

đống lửa, nhưng trong bụng cực kỳ lo lắng nghĩ thầm: "Đạo ngụy chiếu

này lời đanh thép đâu ra đấy, quân dân Liêu quốc xem chỉ e lòng người

hoang mang. Hoàng thái thúc ở địa vị Thiên Hạ Binh Mã Đại Nguyên

Soái, trong tay cầm binh phù, có thể điều động hơn tám mươi vạn binh

mã, chưa kể thêm quân dưới tay con ông ta là Nam Viện Đại Vương. Ở

đây tùy giá ta chỉ có chưa đầy mười vạn, quả bất địch chúng, làm thế

nào bây giờ đây?". Tối hôm đó ông trằn trọc cả đêm, không sao ngủ

được.3

Tiêu Phong nghe thấy Liêu đế định phong cho ông một chức quan

đã toan nhân lúc đêm khuya dẫn theo A Tử không từ biệt lẻn đi, thế

nhưng lúc này thấy nghĩa huynh gặp cảnh nguy nan, chẳng nỡ bỏ rơi ông

ta, bằng giá nào cũng phải ra tay giúp nhau một chuyến cho khỏi phụ

tấm lòng anh em kết nghĩa. Đêm hôm đó ông ra ngoài doanh dạo chơi,

nghe thấy các quan binh thì thầm to nhỏ, đều nói cha mẹ vợ con đang ở

Thượng Kinh bị Hoàng thái thúc bắt giữ cả, e rằng tính mạng không còn.

Có kẻ nghĩ đến gia đình, đột nhiên khóc rống lên. Tiếng khóc dao động

lòng người, quan binh khác trong doanh đồng cảnh ngộ cũng không ít kẻ

sụt sùi. Quan tướng thống binh tuy cực lực ngăn trở, chém đầu mấy kẻ

khóc to hơn cả làm gương nhưng cũng không sao dứt hết được.

Gia Luật Hồng Cơ nghe thấy tiếng khóc vang động biết rằng lòng

quân có chiều ly tán, lại càng lo lắng.

Sáng sớm hôm sau, thám tử lại đến báo rằng Hoàng thái thúc và Sở

Vương dẫn binh năm mươi vạn, đang tiến lên phía bắc mưu toan phạm

giá. Hồng Cơ nghĩ thầm: "Việc đến nước này chỉ có tiến chứ không còn

đường lui, nếu như bại trận thì cũng đành một phen tử chiến cho xong".

Ông lập tức chiêu tập bách quan để thương nghị. Quần thần ai nấy một

lòng trung thành với Gia Luật Hồng Cơ, nguyện cùng chết với chủ nhưng

chỉ lo lòng quân không còn vững chãi.

Hồng Cơ truyền lệnh xuống:

Tất cả các quan binh hãy ra sức bình nghịch thảo tặc, khi dẹp yên

được giặc rồi, ngoài việc thăng quan còn được trọng thưởng.

Ông mặc giáp trụ bằng vàng, tự mình đốc suất ba quân nghinh chiến

với quân của Hoàng thái thúc. Các quan binh thấy hoàng thượng tự mình

cầm quân ra chống địch lập tức dũng khí bùng lên, hô vạn tuế ba lần

quyết lấy cái chết báo đền ơn chúa. Mười vạn quân chia thành bốn bộ

phận tiền quân, tả quân, hữu quân, trung quân, binh giáp sáng choang

tiến về phía nam, thêm những tiểu đội du kỵ đi tuần ở hai bên.

Tiêu Phong cũng đeo cung cầm mâu đi sau Gia Luật Hồng Cơ đóng

vai hộ vệ tùy giá. Thất Lý dẫn một đội Phi Hùng binh bảo hộ cho A Tử ở

hậu quân. Tiêu Phong thấy Gia Luật Hồng Cơ lông mày nhăn tít lại, biết

ông chưa có được kế hoạch gì trong trận chiến này.

Quân đi đến giữa trưa bỗng nghe đằng trước tiếng tù và nổi lên.

Tướng chỉ huy trung quân ra lệnh:

- Xuống ngựa!

Các kỵ binh ai nấy nhảy xuống, tay cầm cương dẫn ngựa đi, chỉ còn

Gia Luật Hồng Cơ và các đại thần là còn ngồi trên yên. Tiêu Phong

không hiểu sao các kỵ binh lại hạ mã, còn đang thắc mắc, Gia Luật

Hồng Cơ cười hỏi:

- Huynh đệ ở tại Trung Nguyên lâu ngày nên không biết phương

pháp hành quân của người Khất Đan, phải không?

Tiêu Phong đáp:

- Thần đang mong được bệ hạ chỉ điểm.

Hồng Cơ cười đáp:

- Ha ha, cái hai chữ bệ hạ kia không biết có còn được tới lúc mặt

trời lặn ngày hôm nay nữa hay không? Ta với ngươi dùng tình anh em

mà xưng hô, việc gì phải gọi là bệ hạ?

Tiêu Phong nghe tiếng cười của ông nhuốm vẻ cay đắng bèn nói:

- Hai bên chưa giao tranh, bệ hạ hà tất phải lo lắng quá như vậy.

Hồng Cơ nói:

- Giao phong trên đất bằng, quan trọng nhất là sức ngựa, sức người

chỉ đứng hàng thứ hai.

Tiêu Phong bấy giờ mới hiểu nói:

- À, thì ra thế! Kỵ binh xuống ngựa để cho tọa kỵ khỏi mệt mỏi.

Hồng Cơ gật đầu nói:

- Dưỡng sức cho ngựa khi lâm địch xung phong hãm trận vẫn còn

khỏe như lúc đầu. Người Khất Đan đông chinh tây thảo, đánh đâu thắng

đó chính là nhờ cái bí quyết quan trọng này.

Ông ta nói tới đây, từ xa xa đằng trước bụi bay mù mịt, bốc lên cao

đến mươi trượng, chẳng khác gì một đám mây vàng cuồn cuộn kéo tới.

Hồng Cơ chỉ roi về phía đó nói:

- Hoàng thái thúc và Sở Vương đều chinh chiến lâu năm, là những

tướng tài của nước Liêu ta sao lại xua binh kéo đến ầm ầm, không dưỡng

sức cho ngựa là sao? Hừ, thì ra bọn chúng hữu thị vô khủng4 cho rằng thể

nào cũng thắng nên không úy kỵ gì cả.

Ông còn đang trù trừ đã nghe tù và tả quân và hữu quân cùng trổi

lên. Tiêu Phong đưa mắt nhìn thấy phía đông cũng có hai cánh quân,

phía tây cũng có hai cánh quân, địch từ năm phía công tới. Gia Luật

Hồng Cơ mặt liền biến sắc quay sang vị tướng chỉ huy trung quân ra

lệnh:

- Kết trận lập trại mau!

Trung quân tướng quân đáp lời:

- Tuân lệnh!

Y giục ngựa chạy ra truyền lệnh, lập tức tiền quân, tả quân, hữu

quân cùng quay đầu lại đồng thời một toán quân dùng búa đóng các cột

dùng để dựng bì thất đại trướng xuống, căng da lên, bốn bề dựng chông,

chỉ chốc lát đã ghép gỗ thành một bức tường cực lớn giữa thảo nguyên,

tiền hậu tả hữu chỗ nào cũng có kỵ binh trấn thủ, mấy vạn cung thủ ẩn

sau thành, cung trong tay sẵn sàng, đợi giờ buông tên.

Tiêu Phong nhíu mày nghĩ thầm: "Trận đại chiến này dù cho ai

thắng ai bại thì người Khất Đan đồng tộc của ta cũng thây đầy đồng nội.

Hay hơn hết vẫn là nghĩa huynh đắc thắng, nếu như chẳng may thua trận

thì ta cũng cố tìm cách cứu cho được nghĩa huynh và A Tử đến được nơi

an toàn, còn chuyện có còn làm hoàng đế hay không cũng chẳng sao".

Doanh trại của Liêu đế kết xong chưa bao lâu thì đội tiền phong của

loạn quân đã tới nhưng không tiến lên khiêu chiến mà dừng lại xa xa nơi

cung nỏ bắn không tới được. Thế nhưng vẫn nghe tiếng trống tiếng kèn

liên miên bất tuyệt, từng đội, từng đội loạn quân tiến đến vây quanh,

bốn phương tám hướng chỗ nào cũng kết thành trận thế. Tiêu Phong đưa

mắt nhìn ra thấy đầy mặt đất chỗ nào cũng là quân địch không biết đâu

là cùng nghĩ thầm: "Binh thế nghĩa huynh kém xa, quả bất địch chúng,

xem chừng thua mất thôi. Trời sáng không tiện xung đột trùng vây đào

tẩu, chỉ còn nước cố giữ cho đến tối lúc đó ta tìm cách cứu y". Thế nhưng

bóng nắng những cây gỗ đóng trại chiếu xuống đất còn ngắn ngủn, mặt

trời đang chói chang chỉ mới xế trưa một chút.

Chỉ nghe tiếng cạp cạp cạp mấy tiếng, một đàn vịt nước bay thành

đội giữa lưng trời. Gia Luật Hồng Cơ ngửng đầu nhìn ngơ ngẩn, cười

gượng nói:

- Chỉ có nước biến thành con nhạn chứ có chắp cánh cũng không

bay khỏi nơi đây được.

Bắc Viện Đại Vương và Trung quân tướng quân nhìn nhau biến sắc,

biết là hoàng đế thấy binh thế loạn quân trong lòng khiếp sợ. Quân địch

đánh trống vang rền, mấy trăm chiếc trống da cùng gõ một lượt. Tướng

chỉ huy trung quân hét lớn:

- Đánh trống!

Mấy trăm chiếc trống trong ngự doanh cũng tùng tùng vang lên.

Phía bên kia tiếng trống bỗng ngưng bặt, mấy vạn kỵ binh gầm thét vang

trời dậy đất, cầm mâu xông thẳng qua. Khi thấy tiền phong quân của

địch sắp tới nơi, lệnh kỳ của Trung quân tướng quân phất xuống, tiếng

trống của ngự doanh lập tức ngừng, mấy vạn mũi tên đồng thời bắn ra,

quân tiền phong của địch lả tả ngã xuống. Thế nhưng quân địch kẻ trước

ngã người sau tiến lên, quân mã đi trước biến thành tấm mộc chắn cho

kẻ đi sau. Bộ binh cung tiễn của địch có thuẫn bài hộ thân xông được tới

nơi bắn tên vào ngự doanh.

Gia Luật Hồng Cơ lúc đầu quả có hơi khiếp sợ nhưng khi tiếp chiến

rồi, dũng khí lập tức tăng gia gấp bội, đứng trên cao tay cầm trường đao,

ra lệnh chỉ huy. Tướng sĩ ngự doanh thấy hoàng thượng đích thân đốc

chiến đều hô lớn:

- Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn tuế!

Bên địch nghe thấy "Vạn tuế!" ngẩng đầu lên thấy Gia Luật Hồng

Cơ hoàng bào kim giáp, đứng ngay tại đài cao trong ngự doanh, nhất thời

sợ uy của ông nên ngần ngừ không dám tiến. Hồng Cơ thấy có dịp may

liền quát lớn:

- Kỵ binh tả quân xông ra vây lại.

Tả quân do Bắc Viện Khu Mật Sứ chỉ huy, nghe thấy hoàng thượng

ra lệnh, ba vạn kỵ binh liền từ ngang hông đánh ra vây quân địch. Loạn

quân còn đang do dự, ngự doanh quân đã tới nơi, trận thế lập tức đại

loạn. Trống của ngự doanh quân đánh liên hồi như sấm, quân địch chỉ

tiếp chiến được một lát phải rút về, ngự doanh quân liền xông lên truy

sát, khí thế cực kỳ hung tợn.

Tiêu Phong mừng lắm kêu lên:

- Đại ca, trận này mình đại thắng rồi.

Gia Luật Hồng Cơ xuống đài, nhảy lên ngựa đích thân đem quân

tiếp viện. Đột nhiên nghe tiếng tù và nổi lên, chủ lực của quân phản

loạn xông tới, tiền phong quân liền quay lại đánh, chỉ trong một thoáng

vũ tiễn trường mâu phóng tới vèo vèo, tiếng hò hét vang động cả bầu

trời, máu me vung vãi. Tiêu Phong xem mà trong bụng hãi thầm: "Cảnh

ác đấu như thế này ta bình sinh chưa từng thấy bao giờ. Một người dù võ

công thiên hạ vô địch, vào trong chốn thiên quân vạn mã thì cũng chẳng

dùng được vào việc gì, cùng lắm cũng chỉ tự bảo vệ được mình là may.

Cảnh đại quân giao chiến với cảnh tỉ đấu trong võ lâm, không thể nào có

thể so sánh với nhau được".

Bỗng nghe tiếng phèng la từ phía sau phản quân vang lên ra hiệu

thu binh. Kỵ binh của đối phương rút lui rồi, tên chặn đường liền bắn ra

như mưa, Trung Quân tướng quân và Bắc Viện Khu Mật Sứ ba lần xung

phong nhưng không qua khỏi được trận thế của địch, ngược lại còn bị

bắn chết mấy ngàn binh sĩ. Gia Luật Hồng Cơ nói:

- Sĩ tốt chết nhiều quá, tạm thời thu binh.

Lập tức ngự doanh quân cũng gióng chiêng thu binh.

Phản quân thấy thế bèn phái hai đội kỵ binh xông đến tập kích

nhưng trung quân đã phòng bị trước, giả như thua chạy, hai cánh quân

liền đánh ập vào vây luôn ba nghìn quan quân vào giữa, còn mấy trăm

người khác xuống ngựa đầu hàng. Hồng Cơ vẫy tay một cái, ngự doanh

quân liền đâm trường mâu ra, giết sạch mấy trăm người. Trận ác đấu đó

chưa đầy một giờ nhưng chém giết nhau cực kỳ thảm khốc.

Chủ lực hai bên đều lui lại vài chục trượng, khoảng đất trống giữa

hai bên đầy xác người, những người bị thương rên rỉ kêu la thật là thê

thảm. Lại thấy hai bên mỗi bên xông ra một đội áo đen khoảng ba trăm

người, ngự doanh quân đầu đội mũ vàng còn bên địch đầu đội mũ trắng

kiểm tra những người bị thương. Tiêu Phong tưởng những người này ra

tìm người bị thương để cứu chữa, nào ngờ những quan binh áo đen kia rút

phắt trường đao, giết sạch thương binh của đối phương. Những người bị

thương chết cả rồi, sáu trăm người đó rống lên một tiếng hai bên liền

đấu với nhau.

Sáu trăm hắc y quân võ công ai nấy không phải dở, trường đao lấp

loáng, ra sức ác đấu, chẳng mấy chốc đã có hai trăm người bị chém chết

lăn ra. Những người áo đen đội mũ vàng thuộc đội ngự doanh võ công

tương đối cao hơn, số bị giết chỉ độ vài chục người khiến cục thế biến

thành hai ba người đánh một và như thế việc thắng phụ đã rõ ràng. Đấu

thêm một lúc nữa, biến thành ba bốn người hợp đấu một người. Thế

nhưng quan binh hai bên chỉ hò hét trợ oai, mấy chục vạn quân phản

loạn tụ thủ bàng quan chứ không cho thêm người ra tăng viện. Cuối cùng

ba trăm phản quân áo đen mũ trắng đều bị giết sạch, ngự doanh quân

còn sống sót khoảng hai trăm kéo về. Tiêu Phong nghĩ thầm: "Chắc là

người Liêu có cái phép tắc như thế".

Lần ác đấu dọn dẹp chiến trường này tuy qui mô không lớn như lần

trước nhưng lại kinh tâm động phách hơn nhiều. Hồng Cơ giơ cao trường

đao, lớn tiếng nói:

- Quân phản loạn tuy đông nhưng không có chí chiến đấu. Đánh

thêm một trận nữa, bọn chúng ắt phải thua chạy mà thôi.

Quân ngự doanh cùng la to:

- Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn tuế!

Bỗng từ phía trong phản quân có tiếng tù và, năm người cưỡi ngựa

chầm chậm đi ra, người đi giữa hai tay bưng một mảnh da cừu, lớn tiếng

đọc bản chiếu thư của Hoàng thái thúc ban bố:

Gia Luật Hồng Cơ soán vị, là một ngụy quân, hiện nay Hoàng thái

thúc đã lên ngôi chính thống. Phàm là quan binh trung thành của nước

Liêu ta thì ngay hôm nay phải về kinh qui phục, ai nấy được thăng ba

cấp...

Quân ngự doanh lập tức có hơn một chục binh sĩ bắn tên ra, nghe

kêu vút vút. Bốn gã đứng bên liền giơ thuẫn lên bảo vệ. Gã kia vẫn tiếp

tục đọc, đột nhiên năm con ngựa cùng bị bắn ngã, nhưng năm người vẫn

đứng nấp sau thuẫn bài đọc cho hết "chiếu thư" của Hoàng thái thúc, lúc

đó mới quay về.

Bắc Viện Đại Vương thấy thuộc hạ nghe ngụy chiếu xong có vẻ

động lòng liền quát lớn:

- Ra chửi lại đi!

Ba chục tên lính liền bước ra hơn chục trượng, hai chục người cầm

thuẫn bài bảo hộ, còn lại là mười tên "thợ chửi", đứa nào cũng mồm to

giọng lớn, tên thứ nhất liền bắt đầu, nào là "phản quốc gian tặc, chết

không có đất mà chôn"... tên thứ hai lại tiếp, đến sau toàn những câu

hết sức thô tục. Tiếng Khất Đan Tiêu Phong biết chẳng bao nhiêu, ngôn

từ của những tay "thợ chửi" này ông phần lớn không hiểu nhưng thấy

Gia Luật Hồng Cơ luôn luôn gật gù, có vẻ thích thú, ắt là những "mạ

thủ" này chửi cũng có đầu có đuôi.

Tiêu Phong nhìn qua phía trận thế bên địch, thấy xa xa dưới lọng

vàng tiết mao rực rỡ có hai người cưỡi ngựa, tay cầm roi chỉ trỏ. Một

người toàn thân hoàng bào, đầu đội mũ xung thiên, râu hoa râm dài, còn

người kia mặc hoàng kim giáp trụ, gương mặt gầy choắt, dáng điệu tinh

anh. Tiêu Phong nghĩ thầm: "Xem ra hai người này hẳn là cha con

Hoàng thái thúc và Sở Vương rồi".

Đột nhiên mười tên "thợ chửi" kia hạ giọng thì thầm bàn tán một

hồi, rồi cùng cất cao giọng vạch trần những chuyện xấu xa của Hoàng

thái thúc và Sở Vương. Hoàng thái thúc dường như là người đứng đắn,

không có chuyện gì có thể bới móc thành ra cả mười tên chỉ lôi toàn

chuyện Sở Vương, nói y gian dâm phi tử của phụ thân, cậy quyền thế

cha làm điều càn rỡ. Những lời đó hiển nhiên cốt để đâm thọc, ly gián

cha con. Cả mười người cùng cao giọng, luận điệu cũng na ná như nhau

truyền ra xa đến mấy dặm nên trong đám mấy chục vạn quân không ít

người nghe rõ ràng.

Sở Vương giơ roi vẫy một cái, phản quân cùng gào lên một lượt,

người nào cũng a a ầm ỹ, ồn ào rức lác lập tức át hết giọng mười tên

"thợ chửi" kia.

Hai bên loạn lên một hồi, bên địch bỗng tẽ thành hai, đẩy ra mấy

chục chiếc xe đến trước quân ngự doanh thì ngừng lại. Những quân lính

đẩy xe lôi từ trong xa ra mấy chục người đàn bà, có người thì tóc trắng

như bông, có người tuổi còn non choẹt, quần áo ai nấy cực kỳ sang trọng.

Những người đó vừa ra khỏi xe, tiếng chửi hai bên lập tức ngừng bặt.

Gia Luật Hồng Cơ kêu lên:

- Mẹ ơi! Mẹ ơi! Thể nào con cũng sẽ bắt bọn phản đồ, băm chúng

ra thành vạn mảnh để cho mẹ vui lòng hả dạ.

Bà lão tóc bạc kia chính là Tiêu thái hậu, mẹ của Gia Luật Hồng

Cơ tức đương kim Hoàng Thái Hậu, ngoài ra là Tiêu hoàng hậu và các

phi tần, công chúa. Hoàng thái thúc và Sở Vương thừa cơ Hồng Cơ ra

ngoài đi săn nổi loạn, vây chặt cung cấm bắt Hoàng thái hậu và tất cả

những người kia.

Hoàng thái hậu lớn tiếng nói:

- Bệ hạ đừng nghĩ gì đến mẹ già vợ con, cứ ra sức trừ loạn giết giặc

đi.

Mấy chục tên quân sĩ liền rút trường đao nhứ vào cổ các hậu phi,

những phi tần tuổi trẻ ai nấy kinh hãi khóc òa lên. Gia Luật Hồng Cơ nổi

giận, quát lên:

- Bắn chết bọn đàn bà đang khóc cho ta!

Chỉ nghe vèo vèo, hơn chục mũi vũ tiễn bắn ra, những phi tần đang

khóc bị trúng tên ngã xuống chết ngay. Hoàng hậu reo lên:

- Bệ hạ bắn giỏi lắm, giỏi lắm! Cơ nghiệp tổ tông không thể nào để

hủy diệt trong tay gian tặc được.

Sở Vương thấy Hoàng thái hậu và Hoàng hậu đều cứng cổ như thế,

không thể bức bách được Hồng Cơ, ngược lại còn làm dao động quân

tâm bên mình bèn ra lệnh:

- Đẩy bọn đàn bà lên xe, lui lại.

Các binh sĩ liền áp giải Hoàng thái hậu, Hoàng hậu mọi người lên

xe đẩy về phía sau. Sở Vương lại hạ lệnh:

- Đem gia quyến quân địch ra.

Chỉ nghe tu tu tu tiếng còi tre thổi lên nghe thật thê lương, quân mã

lại giạt sang hai bên, rồi tiếng xích kêu loảng xoảng không ngớt, một

đoàn người già trẻ lớn bé từ phía sau được đưa ra. Chỉ giây lát tiếng

khóc hai bên vang dậy. Thì ra đây là gia quyến của ngự doanh quân.

Ngự doanh quân vốn là quân sĩ thân tín của Liêu đế, Gia Luật Hồng Cơ

đặc biệt ưu đãi nên cho gia đình của họ ở trong kinh thành, một là để cho

binh lính cảm kích, khi có việc ra sức liều thân, thứ nữa cũng để canh

chừng khiến đội quân tinh nhuệ này xuất chinh không dám hai lòng, ngờ

đâu lần này đi săn mầm họa lại ở ngay sát nách. Gia nhân quyến thuộc

của ngự doanh quân phải đến hơn hai chục vạn người, giải đến trận tiền

bất quá chỉ chừng ba vạn, trong đó vô khối người bị bắt oan nhưng chưa

phân biện được thành thử bồng con bế cháu, người nọ níu người kia loạn

cả lên.

Một tên tướng của Sở Vương giục ngựa chạy ra lớn tiếng nói:

- Chúng quan binh ngự doanh quân nghe đây: Người nhà các ngươi

lớn nhỏ đã bị bắt cả rồi, ai đầu hàng thì được xum họp với gia đình,

thăng quan ba cấp lại có thưởng. Còn như không đầu hàng thì tân hoàng

đế đã có chỉ dụ sẽ giết sạch hết gia quyến chúng bay.

Người Khất Đan xưa nay tàn nhẫn hiếu sát, nay nói đến "giết sạch"

thì không phải là chuyện dọa xuông. Trong đám ngự doanh quân có

người nhận ra thân thuộc mình "Cha ơi, mẹ ơi, con ơi, mình ơi, em ơi..."

hai bên gọi nhau ơi ới rầm rĩ.

Trong đám phản quân trống đánh vang lừng, hai nghìn đao phủ thủ

hung hăng bước ra, tay cầm đao sáng quắc. Tiếng trống vừa ngừng lại,

hai nghìn thanh đao cùng giơ lên, nhắm ngay đầu gia thuộc của ngự

doanh quân. Gã tướng quân kia lại quát lên:

- Kẻ nào đầu hàng tân hoàng đế thì có trọng thưởng, bằng không,

bao nhiêu người thân bị giết sạch.

Y giơ tay lên, tiếng trống lại đánh inh ỏi. Ngự doanh quân biết rằng

một khi y phất tay, tiếng trống sẽ ngừng, hai nghìn thanh đao sáng quắc

kia sẽ chém xuống. Đám thân binh kia xưa nay trung thành với Gia Luật

Hồng Cơ, dẫu Hoàng thái thúc và Sở Vương có đem "thăng quan" "trọng

thưởng" ra dụ, cũng không ăn thua, nhưng lúc này thấy cha mẹ vợ con

vươn cổ chờ chém, làm gì mà không hoảng sợ?

Tiếng trống vẫn tùng tùng không ngớt, tim trong lồng ngực đám ngự

doanh quân cũng thình thình đập theo. Đột nhiên trong đám quân có kẻ

kêu lên:

- Mẹ ơi! Mẹ ơi! Đừng giết mẹ tôi!

Y quăng trường mâu xuống, chạy bổ nhào về một bà lão trong đám

địch quân. Vút một tiếng, một mũi tên từ phía ngự doanh quân bắn ra,

trúng ngay giữa lưng người nọ. Người đó chưa chết ngay vẫn còn tiếp tục

lao về phía người mẹ. Chỉ nghe thấy tiếng "Mẹ ơi! Con ơi!" ồn ào vang

dậy, mấy trăm người trong ngự doanh quân cùng chạy ùa lên. Những

tướng lãnh thân tín của Gia Luật Hồng Cơ rút kiếm chém loạn xạ nhưng

làm sao ngăn nổi? Mấy trăm người đó chạy qua rồi, chẳng mấy chốc

thành mấy nghìn người. Sau mấy nghìn người đó trận thế liền hỗn loạn,

trong số mười lăm vạn thân quân của nhà vua có đến sáu bảy vạn người

qua bên kia.

Gia Luật Hồng Cơ thở dài một tiếng biết rằng đại thế đã hỏng, thừa

cơ thân quân gặp gỡ gia quyến tình hình đang náo loạn chặn lối đối

phương lập tức ra lệnh:

- Lui quân về phía đất bằng trên núi cao mạn tây bắc.

Các tướng trong quân lập tức truyền lệnh ra, số chưa chịu hàng cũng

còn khoảng hơn tám vạn người, hậu quân đổi thành tiền quân, rút lui về

hướng tây bắc. Sở Vương vội vàng sai kỵ binh đuổi theo nhưng trên

chiến trường toàn là đàn bà trẻ con và người già yếu, ngựa chạy không

nhanh được, đến khi dẹp được bọn họ ra thì Gia Luật Hồng Cơ cùng ngự

doanh quân đã đi xa rồi.

Tám vạn thân quân khi đến được chân núi thì đã về chiều, quân sĩ

vừa đói vừa mệt, đóng trại ở ngang sườn núi, từ cao trông xuống để làm

thế phòng ngự. Sau khi doanh trại đã xong, chưa kịp nấu cơm thì Sở

Vương đã dẫn quân tinh nhuệ đến chặn dưới chân núi, lập tức đánh lên.

Quân ngự doanh bắn tên lăn đá xuống như mưa, đẩy lùi quân phản loạn.

Sở Vương thấy từ dưới công lên không có lợi nên đành thu binh, an

doanh ở chân núi.

Tối hôm đó, Gia Luật Hồng Cơ đứng cạnh mỏm núi nhìn về phía

nam thấy lửa trong trại phản quân đầy như đom đóm, xa xa lại có ba con

rồng lửa ngoằn ngoèo, đó là ba đạo quân kéo đến tiếp viện vi công.

Hồng Cơ trong lòng buồn bã, đang định vào trướng thì Bắc Viện Khu

Mật Sứ đến bẩm:

- Một vạn năm nghìn quân của thần đã chạy xuống dưới núi đầu

hàng quân phản nghịch. Thần trị quân không ra gì, thật đáng chết.

Gia Luật Hồng Cơ xua tay, lắc đầu nói:

- Cái dó không phải lỗi nhà ngươi, thôi xuống đi nghỉ.

Ông quay đầu lại thấy Tiêu Phong đang xuất thần nhìn về phía xa

xa bèn nói:

- Khi trời sáng, phản quân sẽ đem toàn lực đánh lên, chúng mình sẽ

bị bắt cả. Ta là vua một nước, không thể nào chịu nhục với bọn phản đồ,

đành tự vẫn báo đền xã tắc. Huynh đệ nhân lúc trời tối xông ra đi, ngươi

võ nghệ cao cường, phản quân không ngăn nổi đâu.

Ông nói tới đây vẻ mặt cực kỳ buồn bã, lại tiếp:

- Ta vốn định phong cho ngươi một chức quan thật lớn để hưởng phú

quí, có ngờ đâu người anh này cái thân cũng chẳng bảo toàn được, lại

làm lụy đến cả ngươi.

Tiêu Phong đáp:

- Đại ca, đại trượng phu lúc co lúc duỗi, hôm nay chiến trận không

lợi, để tiểu đệ bảo vệ đại ca ra khỏi nơi đây, chiêu tập bộ thuộc cũ rồi

lại tính sau.

Hồng Cơ lắc đầu:

- Đến mẹ già vợ con ta còn không bảo vệ nổi, nói gì đến đại trượng

phu? Dưới mắt người Khất Đan, kẻ thắng là kẻ anh hùng, kẻ thua là kẻ

phản nghịch. Ta đã thua sạch rồi còn cách gì ngoi lên nổi nữa? Ngươi

hãy một mình đi thôi.

Tiêu Phong biết ông ta thực tình liền khẳng khái đáp:

- Nếu đã thế thì tiểu đệ nguyện cùng với ca ca, ngày mai một trận

tử chiến với bọn phản khấu. Ca ca và đệ nghĩa kết kim lan, ca ca là

hoàng đế cũng vậy, là dân thường cũng vậy, đối với Tiêu mỗ cũng đều

là nghĩa huynh. Huynh trưởng có nạn thì người em này nguyện cùng anh

đồng sinh cộng tử chứ lẽ nào lại bỏ chạy bao giờ?

Gia Luật Hồng Cơ nước mắt rưng rưng, nắm chặt hai tay ông nói:

- Hảo huynh đệ, cám ơn em.

Tiêu Phong quay trở vào trong trướng thấy A Tử nằm co tại một

góc, mở tròn đôi mắt to, hóa ra vẫn chưa ngủ. A Tử hỏi:

- Tỉ phu có giận em không?

Tiêu Phong ngạc nhiên hỏi lại:

- Giận ngươi chuyện gì?

A Tử đáp:

- Cũng tại em chẳng ra đâu, nếu như em không đòi ra đại thảo

nguyên du ngoạn thì anh đâu có bị khốn khổ ở nơi đây. Tỉ phu, chúng

mình sẽ chết ở đây có phải không?

Ánh lửa từ bên ngoài lều chiếu lên mặt nàng, trong vẻ xanh xao có

thoáng một chút hồng đầy vẻ ngây thơ trẻ con. Tiêu Phong trong lòng

cực kỳ thương xót dịu dàng đáp:

- Ta lẽ nào lại trách em? Nếu như ta không đả thương cô thì chúng

mình đâu có đến chỗ này.

A Tử mỉm cười nói:

- Nếu không vì em bắn kim độc vào anh thì anh đâu có đả thương

em.

Tiêu Phong giơ bàn tay thô kệch vuốt tóc nàng. A Tử bị trọng

thương rồi, tóc rụng đến quá nửa, vừa vàng vừa thưa. Tiêu Phong thở dài

một tiếng nói:

- Em còn nhỏ quá vậy mà theo ta chi cho khổ.

A Tử nói:

- Tỉ phu ơi, trước kia em không hiểu vì lẽ gì tỉ tỉ lại thích anh, bây

giờ thì em hiểu rồi.

Tiêu Phong nghĩ thầm: "Chị cô đối với ta tình nghĩa thật sâu nặng,

một đứa bé con như cô thì biết gì. Thực ra, vì cớ gì A Châu lại yêu một

kẻ thô lỗ như ta, chính ta cũng còn chưa rõ thì ngươi làm sao mà hiểu

được đây?". Ông nghĩ tới đây buồn bã lắc đầu.

A Tử nghiêng ngó nhìn ông rồi nói:

- Tỉ phu có đoán được vì sao hôm đó em lại bắn độc châm vào anh

chưa? Em thực chẳng muốn bắn chết anh mà chỉ cốt anh không còn cử

động được để em được hầu hạ anh thôi.

Tiêu Phong lạ lùng:

- Thế để làm gì?

A Tử mỉm cười đáp:

- Anh không cử động được thì mãi mãi không bao giờ xa em. Nếu

không anh đâu có coi em vào đâu, lúc nào cũng bỏ em mà đi được,

không ngó ngàng gì đến em nữa.

Tiêu Phong nghe nàng nói thật rặt giọng trẻ con nhưng biết không

phải bạ đâu nói đấy, cảm thấy chột dạ nghĩ thầm: "Thôi thì đằng nào

sáng mai cũng chết hết, an ủi cô ta vài câu cũng chẳng sao". Ông bèn

nói:

- Em thật đúng là trẻ con. Nếu quả như cô muốn theo ta thì cứ nói

thẳng lẽ nào ta lại không bằng lòng.

Đôi mắt A Tử đột nhiên sáng bừng lên, vui mừng nói:

- Tỉ phu ơi, sau khi em khỏi bệnh rồi, em muốn đi theo anh, mãi mãi

không quay lại với sư phụ và phái Tinh Tú nữa. Anh đừng bỏ rơi em nhé!

Tiêu Phong biết cô ta đã gây đại họa tại phái Tinh Tú, quả thực

chẳng dám quay lại đâu nên cười nói:

- Cô là truyền nhân đại sư tỉ của môn phái, nếu không quay về thì

quần long vô thủ biết làm sao bây giờ?

A Tử cười khanh khách đáp:

- Để cho bọn chúng loạn bát nháo lên cũng hay. Em mặc kệ họ.

Tiêu Phong cầm chiếc mền kéo lên đắp tới cổ cho cô gái, xong xuôi

rồi mới kiếm một góc trướng trải chăn da nằm ngủ. Lửa bên ngoài lúc

mờ lúc tỏ, lấp loáng bất định nghe có tiếng khóc văng vẳng, biết là ngự

doanh quân nhớ người thân. Ai cũng biết một trận sáng mai tính mạng sẽ

chẳng còn, có điều trung với hoàng thượng nên không phản bội.

Mới sớm hôm sau Tiêu Phong đã dậy rồi, dặn Thất Lý chuẩn bị

ngựa sẵn sàng lo cho A Tử, còn mình cũng xong xuôi, ăn một cân thịt

cừu, uống ba cân rượu rồi đi ra ngoài sườn núi. Khi đó chung quanh trời

còn tối mịt, nhưng chẳng bao lâu phương đông đã ửng hồng, ngự doanh

quân thổi tù và u u, tiếng leng keng của binh giáp võ khí chạm nhau

không dứt. Trong doanh từng đội binh mã đi ra, thủ ngự những nơi xung

yếu. Tiêu Phong từ cao nhìn xuống thấy phía đông, phía nam và phía

đông nam ba mặt chỗ nào cũng đầy người, đều là phản quân cả. Ở phía

xa xa một làn sương trải dài, thành thử loạn quân không biết đâu là cuối.

Ngay khi đó vầng thái dương từ chân trời nhô lên như một vòng

cung tỏa ra thành muôn ngàn tia nắng chiếu thẳng vào màn bạch lộ,

sương tan dần thấy ẩn dưới đám mây mù đâu đâu cũng là quân mã.

Khắp nơi tiếng trống đánh vang rền, từ trong quân địch hai đội cầm cờ

vàng chạy ra, sau đó là Hoàng thái thúc và Sở Vương cưỡi ngựa đến

dưới chân núi, cầm roi ngựa chỉ trỏ lên trên cao bàn tán.

Gia Luật Hồng Cơ dẫn thị vệ đứng ngay sườn núi, thấy tình hình đó

cơn giận dâng lên, cầm ngay cung tiễn trong tay lính hầu giương thẳng

cánh nhắm vào Sở Vương bắn ra một mũi tên. Từ trên cao nhìn xuống

tưởng chừng như hai bên không xa, thực ra còn cách đến mấy đường tên

mới tới, mũi tên chưa được nửa đường thì đã hết sức, rơi xuống rồi.

Sở Vương cười ha hả lớn tiếng nói:

- Hồng Cơ, ngươi soán đoạt ngôi vua của cha ta, làm ngụy quân bao

nhiêu lâu rồi, bây giờ phải nhượng vị thôi. Ngươi mau mau đầu hàng cha

ta sẽ tha cho khỏi chết, còn giả nhân giả nghĩa phong cho ngươi làm

Hoàng thái điệt nữa đấy! Ha ha ha!

Mấy câu đó hiển nhiên mỉa mai Hồng Cơ phong Trọng Nguyên làm

Hoàng thái thúc chỉ là giả nhân giả nghĩa. Hồng Cơ cơn giận xung thiên,

chửi lại:

- Đồ phản tặc vô liêm sỉ, còn bẻo mép nữa ư?

Bắc Viện Khu Mật Sứ kêu lên:

- Chúa bị nhục thì bầy tôi đành phải chết! Chúa thượng đối với thần

ơn nặng tày non, hôm nay chính là lúc bọn thần báo đền ơn nghĩa.

Y liền dẫn ba nghìn thân binh, cùng gầm lên từ trên cao xông

xuống. Ba nghìn người đó đều là dũng sĩ trong bộ tộc Khất Đan, lần này

có ý quyết tử thành thử một có thể đánh mười, chỉ nghe tiếng gào thét

vang trời động đất, máu chảy thịt rơi. Ba nghìn người càng đánh càng ít

dần, đến sau đều chết cả. Bắc Viện Khu Mật Sứ giết được vài người, rồi

tự cắt cổ mà chết. Hồng Cơ, Tiêu Phong cùng các đại thần từ trên cao

nhìn xuống thấy rõ ràng nhưng không làm sao cứu được nghĩ đến lòng

trung nghĩa của Bắc Viện Khu Mật Sứ, ai nấy đều nhỏ lệ.

Sở Vương lại giục ngựa đến chân núi cười nói:

- Hồng Cơ, ngươi có chịu hàng hay không thì bảo? Cái đám quân

lưa thưa của ngươi thì làm được gì? Thủ hạ ngươi đều là dũng sĩ Đại

Liêu, sao nỡ để họ phải chết theo ngươi? Là nam nhi đại trượng phu, hãy

cho đâu ra đấy, hàng thì hàng, chiến thì chiến, còn như biết rằng khí số

hết rồi, sao chưa tự vẫn để tạ thiên hạ, khỏi làm chết thêm sĩ tốt.

Gia Luật Hồng Cơ thở dài một tiếng, hổ nhãn rưng rưng, rút đao

cầm tay nói:

- Giang sơn gấm vóc này thôi đành nhường cho cha con chúng bay

vậy. Ngươi nói quả không sai, chúng ta chú cháu anh em, cốt nhục tương

tàn, việc gì phải làm chết thêm dũng sĩ Khất Đan.

Nói xong ông giơ đao lên đâm vào cổ mình. Tiêu Phong vươn tay ra,

đoạt ngay con dao nói:

- Đại ca, kẻ anh hùng hảo hán có chết cũng chết nơi chiến trường,

lẽ nào lại tự tận bao giờ?

Hồng Cơ thở dài:

- Huynh đệ, bao nhiêu tướng sĩ đây theo ta đã lâu, ta đành chết còn

hơn là để cho họ phải vì ta mà bỏ mạng.

Sở Vương lại lớn tiếng giục:

- Hồng Cơ, ngươi còn chờ đến bao giờ mới tự vẫn?

Ngọn roi trong tay y chỉ thảng vào mặt, thái độ cực kỳ phách lối.

Tiêu Phong thấy y càng đến càng gần, trong lòng chợt động, nói nhỏ:

- Đại ca nói chuyện cầm chừng với y, tiểu đệ lẻn tới gần, bắn y một

mũi.

Hồng Cơ biết ông tài nghệ cao cường, mừng rỡ nói:

- Thế thì hay lắm, nếu bắn chết được y rồi ta có chết cũng nhắm

mắt.

Nói rồi cao giọng kêu lên:

- Sở Vương, ta đãi cha con ngươi không bạc, nếu cha ngươi quả

muốn làm vua thì có gì là không được, việc gì phải làm chết bao nhiêu

dũng sĩ, dân đen bản quốc, làm tổn thương nguyên khí cho nước Đại

Liêu?

Tiêu Phong cầm một bộ cung cứng, lấy mười mũi lang nha trường

tiễn, dẫn một con tuấn mã len lén qua bên núi, rùn người xuống chui

dưới bụng ngựa, hai chân quặp vào yên, lấy gót chân dậm một cái, con

vật liền chạy thẳng xuống.

Phản quân dưới núi thấy một con ngựa trên lưng không có người, lại

tưởng bị sút dây cương đi lạc là chuyện cực kỳ tầm thường nên chẳng ai

để ý. Thế nhưng chẳng mấy chốc quân sĩ đã thấy dưới bụng ngựa có

người lập tức hô hoán rầm rĩ.

Tiêu Phong dùng đầu ngón chân thúc ngựa, xông thẳng vào Sở

Vương, thấy chỉ còn cách y chừng hai trăm bước, nằm dưới bụng ngựa

giương cung lên, nghe vút một tiếng bắn y một mũi. Vệ sĩ đứng bên cạnh

Sở Vương liền giơ thuẫn bài lên đỡ được mũi tên. Tiêu Phong giục ngựa

chạy tới, tên bắn liên tiếp, giết ngay tên vệ sĩ kia, mũi tên thứ hai lại

nhắm vào ngực Sở Vương.