Thiên Hoàng Quý Trụ - Chương 41

Thiên Hoàng Quý Trụ
Chương 41
gacsach.com

Cuối năm, trong noãn các tẩm điện phủ Thái tử, Kỳ Kiêu cho hạ nhân lui xuống, chỉ có hai người cùng nhau qua năm.

Bách Nhận vẫn còn nhớ lại phong thư của Lĩnh Nam vương phi, có chút ngơ ngác, Kỳ Kiêu gắp cho Bách Nhận một khối đậu hũ non, cười khẽ: “Nhớ mẫu thân ngươi như vậy?”

Bách Nhận có chút ngượng ngùng, cúi đầu cười: “Đã gần nửa năm không thấy...”

Kỳ Kiêu lắc đầu cười: “Trẻ con.”

Bách Nhận nhìn Kỳ Kiêu, trong lòng vừa động, nghe đồn từ khi Kỳ Kiêu còn trong tã lót, Hiếu Hiền hoàng hậu đã tự vẫn, nghĩ... so với chính mình còn phải khổ sở hơn nhiều.

Cuối năm cũ đầu năm mới, Bách Nhận không muốn khiến Kỳ Kiêu nghĩ đến việc này, chuyển hướng câu chuyện: “Mấy bồn trường thọ này nở thật đẹp. Lúc đầu trong phòng ta cugn4 có hai chậu, lại không quan tâm chăm sóc gì, vừa sang mùa đông đã tàn.”

Kỳ Kiêu quay đầu nhìn, cười: “Ngươi thích, ngày mai ta sai bọn họ đưa vài bồn sang.”

“Không dám.” Bách Nhận dở khóc dở cười, “Ta chỉ là thuận miệng nói như vậy, điện hạ đối với ta... có chút quá tốt, Bách Nhận chịu không nổi.”

Kỳ Kiêu nhẹ giọng cười: “Như vậy đã gọi là tốt?”

Kỳ Kiêu cạn sạch chung rượu, cười: “Trước kia ta nghe Giang Đức Thanh nói, phụ hoàng ta đã từng vì mẫu hậu nói thích hoa lan, liền lệnh phủ Nội vụ ở trong cung mẫu hậu ta xây Bách Hoa đài, đi tìm toàn bộ chủng hoa lan trên thiên hạ đưa đến đây. Hoàng thành lạnh lẽo, phụ hoàng sai người ở trong Bách Hòa đài, ngày đêm đốt lò sưởi, xa hoa vô cùng... Sau này vẫn là mẫu hậu ta nhìn không được, khổ khuyên phụ hoàng, mới hủy Bách Hoa đài kia. Phiến hoa lan trước Phượng Hoa cung bây giờ chính là di tích của Bách Hoa đài đó.”

Bách Nhận nhìn Kỳ Kiêu, Kỳ Kiêu đang nói, khẳng định không phải đế hậu hiện tại...

Kỳ Kiêu ngược lại không phải là kiêng dè Bách Nhận, dù sau thân thế hắn vốn cũng không phải bí mật, Kỳ Kiêu cười nhẹ: “So với phụ hoàng ta, ta đối với ngươi như vậy, chưa tính là gì.”

Bách Nhận cùng Kỳ Kiêu nâng cốc, thấp giọng: “Chuyện này ta nghe người ta nói qua, nghe nói là Hiếu Hiền hoàng hậu sợ người đời sau thấy Bách Hoa đài mà mắng Vũ đế là hôn quân, cho nên mới sai người hủy đi. Vũ đế cùng Hiếu Hiền hoàng hậu phu thê tình thâm, thật sự khó có được.”

Kỳ Kiêu cười nhẹ: “Phu thê tình thâm... chỉ tiếc không thể bạch đầu giai lão...”

Kỳ Kiêu lại uống một chén rượu. Bách Nhận phát hiện Kỳ Kiêu không vui vẻ như khi nãy, cẩn thận nhìn sắc mặt Kỳ Kiêu, an ủi: “Vũ đế mất lúc còn trẻ, Hiếu Hiền hoàng hậu cũng là vì không đành lòng để Vũ đế tịch mịch nơi suối vàng... mới cùng hắn, như vậy... xem như làm bạn quãng đường còn lại đi.”

Kỳ Kiêu cười trào phúng: “Ngươi cũng cho rằng năm đó mẫu hậu ta tự vẫn?”

Trái tim Bách Nhận chợt ngừng một nhịp, dừng một lát, giọng khàn khàn: “Chẳng lẽ... chẳng lẽ là...”

Kỳ Kiêu lấy bầu rượu tự rót đầy một chung, nhẹ giọng cười: “Có muốn biết chuyện lúc đó không? Đây là bí mật của hoàng tộc... cho dù là bây giờ cũng không bao nhiêu người biết.”

Sắc mặt Bách Nhận trắng bệch, đầy mặt không thể tin: “Ai to gan như vậy dám... mưu sát hoàng hậu, người của Tông Nhân phủ chết hết rồi sao?! Tôn thất đều trơ mắt nhìn?!”

“Tông Nhân phủ?” Kỳ Kiêu bật cười, “Ngày đó Tông Nhân phủ là của Kỳ Tĩnh, tôn thất... Trong tôn thất cũng có người lên tiếng, nhưng ít không địch lại nhiều, vô dụng, hơn nữa lúc tôn thất biết được tin tức, mẫu hậu ta đã tự sát rồi.”

Bách Nhận nhíu chặt mi: “Vừa rồi không phải điện hạ nói... Hiếu Hiền hoàng hậu không phải tự nguyện tuẫn táng sao...”

Kỳ Kiêu lại uống một chén rượu, cười trào phúng: “Tự vẫn là thật, nhưng cũng không phải do nàng tự nguyện... Bách Nhận, ngươi không nghĩ đến sao? Cho dù Vũ đế và Hiếu Hiền hoàng hậu phu thê tình thâm thế nào, Hiếu Hiền hoàng hậu cũng không thể để lại đứa con chưa đầy tháng mà tuẫn táng a...”

“Hôm đại tang, Kỳ Tĩnh sai Thành vương phi, chính là Phùng hoàng hậu bây giờ, sai nàng đưa cho mẫu hậu ta một đoạn lụa trắng, nói với nàng... Xá mẫu lưu tử, vậy về sau Kỳ Tĩnh kế vị liền phong ta làm Thái tử, cho ta phú quý một đời. Hoặc là xá tử lưu mẫu, sau khi Kỳ Tĩnh đăng cơ liền phong mẫu hậu ta làm Thái hậu, không ngừng cung phụng... Còn nếu không chọn, vậy cả hai chúng ta đều chờ đi gặp Vũ đế.”

“Mẫu hậu ta giận dữ mắng Thành vương phi, lệnh cung nhân đuổi nàng ra ngoài, một bên sai người trông cửa cung, một bên triệu những võ tướng đắc lực nhất của Vũ đế vào cung, chỉ tiếc...”

“Chỉ tiếc quá muộn, các tướng quân còn chưa vào kinh đã bị cài mũ mưu phản, toàn bộ nam tử nhà ngoại ta đều đánh giặc bên ngoài, nước xa không cứu được lửa gần. Mẫu hậu ta ở trong cung đợi ba ngày, chỉ chờ đến tin cả nhà ngoại ta bị giặc cỏ Bắc Địch giết sạch...”

Hốc mắt Kỳ Kiêu đỏ lên, hít sâu một hơi: “Mẫu hậu ta bất lực, chỉ phải tuyên Kỳ Tĩnh vào cung, bắt Kỳ Tĩnh ở trước linh cữu Vũ đế thề, bắt hắn đối xử tử tế với ta, ha ha... Mẫu hậu ta cũng biết lời nói của Kỳ Tĩnh không thể tin, trước khi đi tìm cách lén gặp Đôn Túc trưởng một chúa một lần, dặn dò cô phải cẩn thận Kỳ Tĩnh, nàng phó thác ta cho cô, mới ở trong tẩm điện tự vẫn...”

Kỳ Kiêu nhìn Bách Nhận, thanh âm khàn khàn: “Lúc mẫu hậu đáng thương của ta ra đi, chỉ vừa tròn hai mươi tuổi...”

Kỳ Kiêu cạn sạch chung rượu, nhờ hơi rượu nồng đè nén đau đớn trong tim, thấp giọng: “Mẫu hậu ta, nhà ngoại ta một nhà mười ba người... đều chết trong tay phu thê Kỳ Tĩnh... Nợ máu trả bằng máu, món nợ này, sớm hay muộn ta cũng sẽ đòi lại.”

Bách Nhận nhẫn nhịn, cuối cùng không chống đỡ được mà đỏ hai mắt. Kỳ Kiêu nói nhẹ nhàng bang quơ, nhưng làm sao Bách Nhận không thể đoán ra tình hình ngày đó, Hiếu Hiền hoàng hậu đã tuyệt vọng, dốc hết sức mưu tính mọi chuyện thế nào, hắn biết... người sinh hạ Kỳ Kiêu, làm sao có thể là người yếu đuối.

Kỳ Kiêu ngẩng đầu nhìn Bách Nhận, cười khẽ một tiếng: “Làm sao lạ khóc... nhớ mẫu thân ngươi? Đừng khó chịu, Bách Nhận, ngươi so ta tốt hơn nhiều lắm.”

Bách Nhận quay đầu đi lau nước mắt, ai ngờ càng lau càng nhiều, trong lòng hắn như bị ai cầm đao cắt qua, Kỳ Kiêu càng nhẹ nhàng bang quơ, hắn càng khó chịu, ánh mắt đã giống như không phảu của mình, liều mạng khóc như muốn thay Kỳ Kiêu khóc hết cho những năm này. Kỳ Kiêu bật cười: “Trách ta, vốn là cuối năm, không nên nói này đó...”

Bách Nhận lắc đầu, thay Kỳ Kiêu rót đầy chén rượu, nghiêm mặt nghẹn ngào: “Nếu ngày sau ta có thể thuận lợi kế vị, mười chính thành Lĩnh Nam của bộ tộc Đông Lăng, nhất định toàn lực trợ giúp điện hạ... trợ giúp điện hạ sớm ngày diệt trừ kẻ phản bội, giành lại sơn hà.”

Buồn khổ trong lòng Kỳ Kiêu đều bị quét sạch, cười cùng Bách Nhận nâng ly, sảng khoái nói: “Được, nếu ngày sau ta kế vị trước ngươi, vậy vị trí Lĩnh Nam vương, ta nhất định thay ngươi đoạt lấy!”

Bách Nhận ngửa đầu uống cạn, vừa nghĩ đến lời Kỳ Kiêu, trong lòng lại khó chịu, hung hăng vỗ bàn rống giận: “Đó là hoàng hậu a! Hắn làm sao dám...”

Kỳ Kiêu đứng dậy kéo Bách Nhận vào lòng, bật cười: “Đừng nổi giận... Được rồi, bé ngoan, ngươi sắp khóc nát tâm ta rồi...”

Giống như Bách Nhận mới là người chịu ủy khuất vậy, Kỳ Kiêu lại dỗ dành lại đau lòng, ôn nhu nói: “Đừng khó chịu... Trước khi đi mẫu hậu từng để lại cho ta một câu, muốn nghe sao?”

Bách Nhận ngẩng đầu nhìn Kỳ Kiêu, nghẹn ngào gật đầu, Kỳ Kiêu khàn giọng: “Trước khi tự vẫn, mẫu hậu ta nhờ Đôn Túc trưởng công chúa nói với ta... nàng nói... Kiêu nhi, nếu ngày sau ngươi biết được chuyện này, không cần quá mức để ý, chuyện sinh chuyện tử, không phải do chính mình.”

“Phụ hoàng ngươi vì giang sơn chết trận, anh lĩnh vĩnh viễn lưu lại nơi quốc thổ, năm năm tháng tháng vì ngươi bảo vệ giang sơn, bảo hộ ngươi trời yên biển lặng. Mẫu hậu ta vì ngươi mà chết, hồn phách vĩnh viễn lưu lại hoàng thành, thời thời khắc khắc cầu nguyện cho ngươi hạnh phúc an khang, mong ngươi phúc thọ lâu dài.”

“Ngày sau cho dù không được như ý, liền nghĩ đến... kỳ thật cha mẹ đều ở đây, không cần đau buồn.”

“Cho nên nói... không cần thương hại ta, ta cũng không cần người khác đồng tình.” Mắt Kỳ Kiêu ngậm lệ, ôn nhu mà kiên định, chỉ tay lên trời cười, “Phụ hoàng mẫu hậu đều ở trên trời nhìn ta, ta là đích tử thật sự, trời sinh thiên hoàng quý trụ (hậu duệ của quý tộc, thiên hoàng), mặc kệ Kỳ Tĩnh che giấu thế nào... đây là chuyện hắn không thay đổi được. Liệt tổ liệt tông Kỳ thị đều đang phù hộ ta, huyết hải thâm cừu này, sớm muộn gì đều sẽ báo.”

Nước mắt Bách Nhận không ngừng rơi xuống, liên tục gật đầu. Kỳ Kiêu sủng nịch ôm người vào lòng, lẳng lặng nhìn bầu trời đêm bên ngoài, không biết ngôi sao nào ngoài cửa sổ kia là mẫu hậu hắn, không biết nàng có thấy không, Kỳ Kiêu hắn cô đơn hai mươi năm, rốt cuộc có một người vì hắn mà không cam lòng, vì hắn mà khổ, vì hắn mà đau.

Hôm sau Bách Nhận bị tiếng pháo ngoài cửa làm tỉnh, Bách Nhận khẽ nhíu mi: “Khi nào?”

Kỳ Kiêu ngồi ở đầu giường, nghe vậy cười nói: “Vừa giờ Mẹo, ngủ thêm một lát đi...”

Hôm qua Bách Nhận khóc lâu lắm, lúc này đôi mắt vẫn còn khó chịu, xoa mi, thấp giọng nỉ non: “Làm sao điện hạ dậy sớm như vậy...”

“Này là sớm?” Kỳ Kiêu cười, kỳ thật nếu không phải có Bách Nhận, hắn còn ngủ ít hơn. Kỳ Kiêu cúi đầu lấy qua một thứ đưa cho Bách Nhận, cười: “Xem xem.”

Bách Nhận tiếp nhận, vừa nhìn, hai má liền phiếm hồng. Đây là ngọc quyết hôm qua hắn đưa cho Kỳ Kiêu, Kỳ Kiêu để người dung chỉ vàng xuyên qua làm thành ngọc bội, Bách Nhận khẽ vuốt hoa văn trên ngọc quyết, thấp giọng: “Nếu về sau điện hạ không thích, liền đập vỡ, tuyệt đối không được đưa cho người khác.”

Kỳ Kiêu cười khẽ: “Ngươi đưa cho ta, làm sao ta có thể không thích.”

Bách Nhận nhíu mi: “Điện hạ, ta nói thật, về sau nếu không mang, hoặc mà giữ lại cất đi, hoặc là ném vỡ, tuyệt đối không được đưa cho người.”

Hiếm thấy Bách Nhận cố chấp như vậy, Kỳ Kiêu chỉ cho là hắn đang làm nũng, gật đầu đáp: “Yên tâm, ta nhất định sẽ không đưa cho ai. Ngươi đừng nghĩ nhiều, ta nói sẽ luôn mang theo, ngươi không tin?”

Bách Nhận cười: “Vậy là tốt nhất... Đây là bảo bình an, nghe nói rất linh nghiệm.”

Kỳ Kiêu nhướng mày, nhịn không được đùa hắn: “Nếu linh nghiệm, vì sao lúc trước ngươi không mang?”

Bách Nhận lắc đầu cười không nói, Kỳ Kiêu nhìn mắt hắn còn hồng, thở dài, gọi người mang khăn lạnh đưa vào, tự mình đặt lên mắt Bách Nhận, thấp giọng: “Bình thường kiên cường như vậy, tối hôm qua lại như đứa nhỏ... Hôm nay ngươi cũng đừng đi, đêm cuối năm Lĩnh Nam vương Thế tử điện hạ mắt đỏ hồng rời khỏi phủ ta, vừa đồn ra liền là chuyện lớn.”

Bách Nhận nhớ đến chuyện hôm qua, trong lòng còn khó chịu, lại ngượng ngùng, thấp giọng che giấu: “Không có, ngày hôm qua... Đại khái là do uống rượu...”

Kỳ Kiêu bật cười: “Một bầu rượu, ngươi uống được ba ly không? Thật dọa sợ ta. Lúc trước bị Kỳ Hoa cào đến đổ máu đều không thấy ngươi khóc, tối hôm qua lại khóc thành như vậy...”

Bách Nhận đỏ mặt: “Đừng... đừng nói nữa.”

Vì sao Bách Nhận khóc, Kỳ Kiêu đương nhiên hiểu rõ, hắn được tiện nghi còn khoe mẽ, cười: “Được rồi không nói, vậy ngươi đáp ứng ta, hôm nay không đi.”

Đâu chỉ là không đi, ngay cả cửa phòng này Bách Nhận đều không muốn ra. Hắn luôn nhẫn nhục trấn định trước mặt người ngoài, hiện tại hai mắt đỏ hồng đâu cũng không muốn đi, Bách Nhận gật đầu, Kỳ Kiêu vừa lòng cười: “Ta để bọn họ đến phủ lấy triều phục của ngươi, ngày mai cùng ta tiến cung.”

Bách Nhận sao cũng được, gật đầu.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor