Thiên Hoàng Quý Trụ - Chương 30

Thiên Hoàng Quý Trụ
Chương 30
gacsach.com

Hôm sau, trong Phượng Hoa cung, từ sáng sớm, nhị phẩm cáo mệnh của Phùng phủ, Phương thị đã tiến cung dâng tấu chương thỉnh an Phùng hoàng hậu.

Cung nữ tâm phúc cẩn thận nhìn sắc mặt Phùng hoàng hậu, nhỏ giọng hỏi: “Nương nương, muốn gặp phu nhân sao?”

Cung nữ tâm phúc kia còn nhớ rõ, lần trước, sau khi Phương thị tiến cung, Phùng hoàng hậu liền ở trong phòng ngủ phát giận một hồi, ngày đó nàng không đi theo hầu hạ, không biết có phải do Phương thị nói gì khiến hoàng hậu phật ý hay không, nên mới hỏi như vậy. Phùng hoàng hậu cười khổ một tiếng, Phương thị làm sao có gan đó, kỳ thật nàng cũng chỉ là người truyền lời, mà lệnh của Phùng lão thái gia cùng Phùng Quốc Trung, cho dù Phùng hoàng hậu không muốn vẫn phải theo.

Phùng hoàng hậu mệt mỏi gật đầu: “Tuyên.”

Tuy rằng Phương thị là tẩu tử của Phùng hoàng hậu, nhưng nàng so Phùng hoàng hậu còn nhỏ năm tuổi, lại vì mấy năm nay sống an nhàn lại bảo dưỡng kỹ càng, nhìn qua mới hơn ba mươi tuổi. Phùng hoàng hậu nhìn Phương thị ăn vận xinh đẹp trang điểm tinh xảo, trong lòng vừa vui mừng vừa ghen tị, gật đầu cười: “Nhìn sức khỏe tẩu tử vẫn tốt.”

“Nhờ hồng phúc của nương nương.” Phương thị quy củ hành lễ với Phùng hoàng hậu, sau khi được ban ghế thưởng trà mới thân thiết nói, “Không biết nhị hoàng tử có ở nơi này không? Thần thiếp vừa được nhà mẹ đẻ cho một lọ thuốc mỡ, chữa vết thương như vậy rất hiệu quả.”

Phùng hoàng hậu cười: “Vất vả ngươi, đáng tiếc hôm nay hắn không ở đây, thương thế chưa lành, bản cung cũng không có hắn đi lại nhiều, vẫn còn ở Chiêu Dương điện dưỡng thương.”

Phương thị gật đầu Phùng hoàng hậu vẫn như thường hỏi thăm mọi việc trong nhà, cuối cùng, nhấp một ngụm trà, nói: “Lần này đến... là ca ca và phụ thân có lời muốn nói sao?”

Phương thị nhìn nhìn trong điện, Phùng hoàng hậu khoát tay khiến cung nhân lui ra, lúc này Phương thị mới nói: “Nương nương, lão gia bảo ta hỏi nương nương mấy câu. Nghe nói từ ngày ấy... hoàng thượng chưa từng bước vào Phượng Hoa cung, là do hoàng đế bận rộn chính sự, không thời gian trông nom hậu cung, hay là... Nương nương đừng buồn, là hoàng thượng đi nơi khác, chỉ duy nhất không đến nơi đây?”

Phùng hoàng hậu dừng một lát, chậm rãi buông chén trà, cười trào phúng: “Thời gian này đi cung của Tiết quý phi một lần, Khương quý nhân một lần.”

Phương thị gật đầu, yên lặng nhẩm tính ngày, thấp giọng: “Nương nương, hoàng thượng cùng nương nương phu thê tình thâm nhiều năm, rất ít khi lâu như vậy không đến Phượng Hoa cung a.”

“Bất quá là vì chuyện lần trước, hoàng thượng còn đang giận bản cung mà thôi.” Trong mắt hoàng hậu lướt qua một tia không cam, “Chỉ vậy thì thôi, nhưng cố tình nhiều ngày nay hoàng thượng luôn để ý Tiết quý phi, hắn rõ ràng biết bản cung chướng mắt tiện nhân kia...”

Phương thị thầm kêu khổ, vội khuyên: “Nương nương lời ra cẩn thận...”

Tiết quý phi, tức mẫu phi của Tam hoàng tử Kỳ Kỳ, mẫu gia của Tiết quý phi cũng rất có thế lực trong triều, mà nàng còn rất trẻ, mấy năm nay rất được sủng ái.

Phương thị thầm thở dài, kỳ thật nàng đều đã biết chuyện, cho nên Phùng lão gia mới vội vã như vậy, ai cũng đều nhìn ra, hoàng thượng bắt đầu có ý nâng đỡ hoàng tử khác, lúc này Tiết quý phi lại được sủng ái như vậy... trên dưới Phùng phủ đều đứng ngồi không yên.

Mấy năm nay Phương thị cũng xem như hiểu được tính tình Phùng hoàng hậu, cố gắng nhẹ giọng khuyên nhủ: “Hoàng hậu bớt giận, Tiết quý phi làm sao có thể vượt qua ngài? Ngài còn nhớ hay không, năm kia nương nương đột nhiên đau đầu, hơn nữa đêm, hoàng thượng bỏ mặc Tiết quý phi trong tẩm điện, bất chấp gió lạnh đến thăm ngài? Hoàng thượng cùng nương nương ân ái nhiều năm, nương nương đã quen, nên không cảm thấy gì, lại không biết chuyện này truyền ra cung, khiến bao nhiêu cáo mệnh phu nhân hâm mộ.”

Quả nhiên, Phùng hoàng hậu nghe xong có vẻ dịu đi nhiều, Phương thị cười tiếp tục: “Lời này thần thiếp chỉ dám nói cho mình nương nương, cho dù Tiết quý phi có được sugn3 ái thế nào, cũng chỉ là thiếp thất, không bao giờ có thể sánh bằng nương nương, nương nương cũng không cần để trong lòng, các thiếp thất... không biết khi nào sẽ được ân sủng, cũng không biết khi nào thì đột nhiên biến mất, thật có thể cùng hoàng thượng ngàn ngày như một, chỉ có một mình nương nương ngài a.”

Phùng hoàng hậu nghe dễ chịu rất nhiều, ánh mắt nhìn Phương thị lại ôn hòa một chút: “May mắn có tẩu tử khuyên nhủ bản cung...”

“Nương nương có thể suy nghĩ cẩn thận là tốt rồi, nhưng nay, hoàng thượng cùng nương nương như vậy...” Phương thị dừng một lát, cười khổ, “Đừng nói là chúng ta, cho dù là người khác nhìn vào cũng đều hiểu được không tốt, chỉ vài ngày hoàng đế không đến Phượng Hoa cũng thì không sao, nếu qua một thời gian nữa vẫn là như vậy, tôn thất bên kia sẽ lên tiếng. Nương nương, ngàn vạn lần không cần chờ đến lúc ấy, khi đó trên dưới đều nghị luận, vốn chỉ là chuyện nhỏ giữa phu thê hai người, nhưng nếu bị người cố ý thêu dệt, chuyện nhỏ cũng thành lớn, nguyên bản chỉ là chuyện cười liền có thể quên, cuối cùng làm không tốt sẽ thành ngăn cách giữa ngài và hoàng đế, tội gì phải như vậy?”

Trong mắt Phùng hoàng hậu lóe ra một tia giận dữ, đanh giọng: “Vốn không phải lỗi của bản cung...”

Phương thị thầm thở dài, Phùng lão phu nhân mất sớm, các tỷ muội ruột của nàng đều không ngừng hâm mộ nàng không cần phụng dưỡng mẹ chồng, nhưng ai có thể hiểu được nỗi khổ của nàng? Nàng tình nguyện phía trên có ba tầng cha mẹ chồng để phụng dưỡng, ít nhất chuyện khổ khuyên này cũng không rơi đến trên đầu nàng.

Hoàng đế tuyên bố muốn răn đe hoàng hậu một hồi, nhưng em chồng này lại không chịu cúi đầu, trong nhà lão thái gia và trượng phu đã gấp đến đầu đầy mồ hôi, người này lại còn ương ngạnh không phải lỗi tại mình...

Phương thị dừng một lát, nhẹ giọng cười: “Đương nhiên không phải lỗi của nương nương, lần trước không phải thần thiếp cũng truyền lời của lão gia cho nương nương sao, nhiều chuyện lần lượt trùng hợp như vậy, hoàn toàn không thể tránh, nương nương cũng không thể nói là lỗi của hoàng thượng đúng không? Thần thiếp cũng biết lần này nương nương bị ủy khuất, nhưng nếu hiện tại không cúi đầu, chờ thật lớn chuyện liền càng không xong.”

Phương thị thấy hoàng hậu còn nổi giận, trong lòng cũng biết có khuyên như vậy cũng vô dụng, nàng dùng khăn tay lau miệng, nói: “Nghe lão gia nói... ý tứ của lão thái gia là, nay vài vị kia đều rất không an phận, nếu hoàng hậu cảm giác lực bất tòng tâm, chi bằng đưa lên vài cô nương tướng mạo xinh đẹp, làm người cũng nhu thuận đi lên kéo lại tâm hoàng đế.”

Hoàng hậu nghe thấy, suýt chút nữa đập nát chén trà trong tay, nhíu mi cao giọng: “Ngươi nói ta dùng người khác đến tranh giành sủng ái?”

“Nương nương thứ tội.” Phương thị vội đứng dậy hành lễ, “Nương nương đừng nghĩ nhiều, này cũng không phải chuyện gì... Đừng nói các cung nương luôn chọn vài cô nương gia thế tướng mạo không tồi đặt trong viện mình, ngay cả gia đình bình thường... cũng luôn có chuyện chính thê đặt vài nha hoàn xinh đẹp trong phòng đâu, nương nương đã là người đứng đầu hậu cung, cũng nên bao dung một chút.”

Phùng hoàng hậu hít sâu một hơi, một lúc lâu sau mới lắc đầu: “Bản cung... bản cung cùng hoàng đế, không đơn giản như vậy.”

Phương thị nhẹ giọng: “Ý định của lão thái gia... bất quá cũng chỉ là phòng ngừa tai họa mà thôi. Nương nương, lão thái gia cùng lão gia đều là nam nhân, bọn họ không rõ, thần thiếp làm sao có thể không hiểu nỗi lòng của nương nương, từ trước đến nay, chính thất giúp trượng phu nạp thiếp, người khác nhìn đều sẽ khen chính thất hiền lương thục đứng, nhưng không phải người trong cuộc làm sao hiểu, không phải vạn bất đắc dĩ, không phải vì cái hư danh kia, ai lại nguyện ý nạp thiếp cho trượng phu? Thần thiếp cũng khuyê lão gia, nhưng lão gia nói... sợ lỡ như ngày nào đó hoàng đế đột nhiên yêu sủng một người, chỉ cần có thể đi vào hậu cung, ai lại không có một ít gia thế? Thay vì như vậy, chi bằng nương nương tự mình chọn ra cho hoàng thượng, vừa được danh hiền lươngt hục đức, khiến hoàng thượng thích, lại đem người đặt dưới mi mắt mình, cũng dễ trông chừng, hơn nữa...”

Phương thị liếc mắt nhìn hoàng hậu, chậm chước một lát mới nói: “Hoàng đế đang tuổi sung mãn, về sau các hoàng tử sẽ càng ngày càng nhiều, nương nương phòng không được.”

Phùng hoàng hậu nhắm chặt mắt, đúng vậy, hoàng đế chính trực thịnh niên, chính mình lại không còn trẻ trung như xưa.

Phương thị thấy cuối cùng Phùng hoàng hậu cũng nghe vào, vội nói tiếp: “Bất quá chuyện này không gấp được, nương nương từ từ tính toán xem, việc cấp bách là... trước kéo lại tâm hoàng thượng, nương nương, từ trên xuống dưới biết bao nhiêu người nhìn ngài đâu.”

Phùng hoàng hậu cật lực áp chế cảm giác không cam tâm, cắn răng gật đầu: “Ngày mai... bản cung sẽ đích thân xuống bếp, để người mời hoàng đế đến dùng bữa.”

Phương thị thầm thở ra một hơi, gật đầu cười: “Có như vậy, nương nương cùng hoàng thượng hòa thuận, vài người không an phận kia cũng không dám làm bừa.”

Trong mắt Phùng hoàng hậu chợt lóe một tia sắc bén, hạ giọng ngoan thanh: “Đều là... đều là do Bách Nhận kia... Đầu tiên hắn hại Hoa nhi chịu nhục, khiến hoàng đế tức giận, sau lại đột nhiên ra chuyện tai nạn kia, khiến bản cung chịu nhục đến như vậy! Bản cung... chỉ cần bản cung có cơ hội, xem bản cung đòi lại mối nhục hôm nay thế nào!”

Phương thị kinh hãi, vội khuyên nhủ: “Nương nương không thể vọng ngôn! Đông Lăng Bách Nhận không giống người khác, ra chuyện như vậy, cho dù là hoàng thượng cũng phải lùi vài bước trấn an hắn, lão thái gia còn từ trong kho cầm đi không thiếu thuốc bổ bảo vật cho hắn bồi tội, có thể thấy được trong hoàng thành này vị trí của hắn trọng yếu thế nào. Nương nương ngàn vạn lần không thể làm chuyện hồ đồ.”

Phương thị trong lòng lo sợ, chuyện tai nạn kia rõ ràng là Kỳ Kiêu làm, kỳ thật nàng cũng biết, nhưng trước khi đến đây, Phùng Quốc Trung đã dặn dò nàng, tuyệt đối đừng lộ ra cho Phùng hoàng hậu biết. Mấy năm nay tính tình Phùng hoàng hậu càng lúc càng lớn, lại không biết suy nghĩ, nếu biết rõ nguyên do sợ là sẽ làm ầm ĩ một hồi, đang lúc quan trọng này, Phùng phủ hoàn toàn không chịu nổi đả kích.

Phương thị cân nhắc một lúc, so với Bách Nhận, Kỳ Kiêu càng thêm không dễ chọc, cho nên cũng không lại nói gì, chỉ khuyên nhủ Phùng hoàng hậu thêm một lúc liền xuất cung.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor