Thiên Hoàng Quý Trụ - Chương 06

Thiên Hoàng Quý Trụ
Chương 6
gacsach.com

Trong phủ Lĩnh Nam vương, Bách Nhận cho lui hạ nhân, hạ giọng vội hỏi: “Hỏi thăm thế nào? Đến cùng là chủ ý của ai?”

Sầm Triều Ca nhíu chặt mày, thấp giọng: “Là ý của Đôn Túc trưởng công chúa.”

“Đôn Túc trưởng công chúa...” Bách Nhận cũng đã nghe qua, nhà chồng của vị công chúa này là đại gia tộc trong hoàng thành, thế đại trâm anh, rất có thế lực trong triều, Đôn Túc trưởng công chúa lại là người có tiếng nói lớn nhất trong hoàn tộc, Kỳ Kiêu kỳ thật là đích tử của Vũ đế, như vậy mọi chuyện liền rõ ràng, Đôn Túc trưởng công chúa là cô ruột của Kỳ Kiêu, so với hoàng đế còn thân thiết hơn, hẳn là một lòng vì Kỳ Kiêu trù tính, Bách Nhận càng thêm đau đầu, “Là Đôn Túc trưởng công chúa điểm danh muốn tỷ tỷ?”

Sầm Triều Ca lắc đầu: “Hình như không phải... Nghe nói ngày đó Đôn Túc trưởng công chúa hồi cung đã từng đề cập qua chuyện giúp Thái tử điện hạ tuyển trắc phi, nhân dó mà nhắc đến quận chúa, nhưng lúc đó vẫn chưa nói rõ là vị quận chúa nào, sau này không biết vì sao lại xác định là Nhu Gia quận chúa, trước sau chỉ bất quá một hai ngày, không có khả năng là phái người đi xem mắt, cho nên tột cùng là thế nào... ta cũng không rõ ràng.”

Bách Nhận mím môi: “Nói như vậy... có lẽ hoàng đế còn chưa biết, cho dù có biết thì phụ vương bọn họ cũng chưa biết gì... còn có đường cứu vãn, còn có...”

Bách Nhận yên lặng nhìn ngoài cửa sổ xuất thần, trong lòng âm thầm tính toán, Sầm Triều Ca do dự khuyên: “Điện hạ, kỳ thật Nhu Gia quận chúa đến kinh thành không phải không có ích cho điện hạ a, tình hình hiện tại điện hạ cũng biết, nếu quận chúa đến đây sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.”

“Ngay cả ngươi cũng nói như vậy?” Bách Nhận cảm thấy thất vọng khôn cùng, “Triều Ca, mấy người chúng ta cùng nhau lớn lên, ngươi còn không biết tính tình tỷ tỷ sao? Nếu nàng vào phủ Thái tử, ngày sau Thái tử cưới Thái tử phi, lại nạp thêm vài trắc phi... Tỷ tỷ còn giữ được mệnh?”

Sầm Triều Ca xấu hổ im lặng, cười khổ: “Chẳng phải ta cũng vì ngươi sao, nay tình cảnh của chúng ta vô cùng xấu hổ, đang cần một người giải vây, tuy rằng ta không quen thuộc Thái tử điện hạ, nhưng đã nhiều ngày hỏi thăm tin tức cũng cảm thấy, nếu điện hạ có thể lọt vào mắt xanh của Thái tử điện hạ, ngày sau có thể dễ chịu hơn rất nhiều.”

Bách Nhận đang vô cùng lo lắng, làm sao nghe vào những lời này, nhíu mày lắc đầu: “Ta đã nói không cần nghĩ đến chuyện đó... Hai ngày này ngươi cũng đã mệt mỏi, trước đi nghỉ ngơi một chút, ta phải nghĩ kỹ lại đối sách...”

Sầm Triều Ca không biết làm gì, chỉ phải an ủi Bách Nhận vài câu liền lui ra, không nghĩ đến vừa ra chính sảnh liền gặp phải Đổng Bác Nho đang đi tìm Bách Nhận, Sầm Triều Ca chắp tay: “Đổng tiên sinh.”

Đổng Bác Nho gật đầu, hỏi thăm chuyện đám hỏi là thế nào, Sầm Triều Ca lặp lại một lần, thở dài: “Tiên sinh, không phải ta tàn nhẫn, nhưng ngươi cũng thấy tình thế hiện nay, bởi vì vài năm này chúng ta cùng hoàng thành trở mặt, cho nên một chút giúp đỡ ở nơi này cũng không có, chúng ta ở trong phủ Lĩnh Nam vương nơi kinh thành khác gì sống trong một tòa cô đảo, ai cũng không thể dựa vào, thật vất vả có thể đáp lên Thái tử, điện hạ lại muốn từ chối.”

Đổng Bác Nho thở dài: “Không phải ta không khuyên điện hạ như vậy? Nhưng điện hạ cũng có nỗi khó xử của hắn... Ai, nếu có thể từ chối cũng tốt, đại trượng phu đỉnh thiên lập địa, làm sao có thể phó thác họa phúc của mình cho một người nữ tử?”

Sầm Triều Ca cười khổ một tiếng: “Lời như vậy trước kia ta cũng thường nói, chỉ là sau khi đến hoàng thành này mới hiểu được chân lý... Mà thôi, nếu là ý muốn của điện hạ, cho dù máu chảy đầu rơi ta cũng phải đi xử lý, hai ngày này ta đi đ lại lại cũng chỉ mới biết được một ít tin tức như vậy, vô cùng hổ thẹn, tiên sinh đi vào trước đi, ta lại đi nghĩ nghĩ phương pháp.”

Đổng Bác Nho cũng hiểu được hắn có khó xử riêng, gật gật đầu đi vào.

Sầm Triều Ca hít sâu một hơi, ra Lĩnh Nam vương phủ đi đến một quán rượu ở thành Tây.

Trước tiên Sầm Triều Ca sai người hầu định một phòng nhỏ trong quán rượu, đặc biệt phân phó để cho đại trù tốt nhất của bọn họ cẩn thận chuẩn bị một bàn tiệc rượu hoa mỹ, giờ Tỵ Sầm Triều Ca liền chạy tới trong quán rượu chờ, thẳng đến buổi trưa người hắn mời mới chậm rì rì đến đây.

“Hỉ đại nhân, mời ngồi mời ngồi...” Sầm Triều Ca vội vàng cười nhường chỗ ngồi, xoay người cho tiểu nhị một thỏi bạc,“Nhanh đưa thức ăn lên.”

Tiểu nhị vội vàng giấu bạc vào trong ngực áo, vội vàng đi.

Hỉ Tường cười tủm tỉm: “Sầm công tử thật sự là khách khí, phô trương như vậy, chúng ta làm sao chịu nổi?”

Sầm Triều Ca vội vàng cười: “Hỉ đại nhân nói đùa, mỗi ngày đại nhân ở phủ Nội vụ vất vả, người bên ngoài muốn mời ngài cũng đều không có thời gian, hôm nay ngài cho ta mặt mũi mà đi ra một chuyến, không phải ta khách khí, thật là đại nhân cho mặt mũi.”

Sầm Triều Ca một đoạn nói làm cho Hỉ Tường vô cùng dễ chịu, cười nói “Không dám” mới ngồi xuống.

Người hầu của Sầm Triều Ca vội vàng tiến lên đem rượu đã sớm đun nóng rót cho hai người, hai người lại khách sáo một lúc lâu, lúc rượu uống đã bắt đầu có hưng trí, Sầm Triều Ca khoát tay khiến người hầu lui ra ngoài, cười nói: “Đại nhân, lần trước nhắc tới chuyện của Thái tử điện hạ cùng quận chúa chúng ta...”

Hỉ Tường nghe vậy nét say trên mặt nhạt vài phần, để sát vào nhẹ giọng: “Chúc mừng Sầm công tử, việc này chỉ còn cần xem bát tự...”

Hỉ Tường chỉ nói một câu như vậy liền không lại mở miệng, giả say chỉ chăm chú dùng bữa, Sầm Triều Ca rất chán ghét, nhưng vẫn cười từ trong ngực áo đào ngân phiếu ra, không dấu vết đặt vào trong tay Hỉ Tường, cười: “Chỉ là không biết khi nào thì mới xem đâu?”

Hỉ Tường cúi đầu nhìn thoáng qua cười, vừa cất ngân phiếu vào trong áo vừa cười: “Hoàng thượng hoàng ân hạo đãng, đã chuẩn bị xong mười vạn thạch lương thực cứu tế Lĩnh Nam, chỉ còn chờ đến đầu tháng tám, hoàng thượng liền muốn phái ra một vị đại nhân tự mình áp giải, đi theo lương thực cùng đến Lĩnh Nam... còn có thư hỏi ý đám hỏi.”

Sầm Triều Ca trong lòng khẽ động, đầu tháng tám? Chỉ còn có mười ngày...

“Cũng không có gì khác, nga đúng, chúng ta còn nghe nói... bởi vì đã lâu rồi không có trao đổi với Lĩnh Nam bên kia cho nên, trừ những người đó, còn muốn lại chọn vài người Lĩnh Nam khác cùng đi... cùng đi, miễn khỏi xảy ra sơ suất gì, ngươi biết, chúng ta nghe không hiểu tiếng Nam Cuơng a...” Hỉ Tường dường như thật sự uống say, đánh nấc cười,“Người này liền chọn từ trong một đám người Lĩnh Nam vương phủ các ngươi... Ha ha, chúng ta người hầu của ngươi cũng không tồi, ngươi hỏi hắn thử xem có nhớ nhà hay không, nếu nhớ nhà, liền cho hắn theo chúng ta trở về đi...”

Trái tim Sầm Triều Ca không tự chủ được bang bang nhảy dựng lên, đừng một lát mới cười: “Đại nhân lại nói đùa...”

“Ai! Ngươi không tin ta có khả năng đúng không?” Hỉ Tường lập tức tỉnh táo tinh thần, mở to hai mắt lắc lư vỗ bàn lớn tiếng,“Ta thân là tổng quản phủ Nội vụ phủ, chuyện nhỏ đó không lẽ không xử lý được? Nói cho ngươi... Đừng... Đừng nói là người hầu của ngươi... cho dù là ngươi! Ta cũng có thể chen vào trong danh sách! Chỉ là chuyện nhỏ...”

Nhịp tim Sầm Triều Ca càng nhanh, vội vàng đỡ Hỉ Tường ngồi vững, cười làm lành: “Đại nhân nói là, nói là...”

“Ai...” Hỉ Tường tự châm tự ẩm, lại uống một ly, thở dài,“Lại nói... các ngươi cũng sống không dễ dàng, chỉ đơn giản nói người hầu của ngươi thôi, nơi này nào có ai đem hắn để vào mắt? Ai đều sai khiến, ngay cả tiểu nhị vừa rồi cũng không đem hắn để vào mắt, chúng ta không ngốc, này nếu ở Lĩnh Nam các ngươi, hắn vừa là nô tài nhà Văn tướng đại nhân, lại là người hầu của ngươi, ở trong phủ hắn là nô tài, ra cửa, người khác đều đem hắn làm tổ tông mà nịnh hót đâu! Tể tướng gia nô thất phẩm quan, không phải là nói đạo lý này sao...”

“Kia cũng chỉ là tại Lĩnh Nam của các ngươi, đến hoàng thành, nô tài nhà Lĩnh Nam Văn tướng là cái gì? Ai nghe nói qua?” Hỉ Tường giật mình, biết nói sai lời, nhẹ nhàng tự tát mình một cái, cười,“Phi! Cái miệng của ta... Uống nhiều vài ly liền không khống chế được, xin Sầm công tử đừng để ý, Lĩnh Nam văn tướng đại nhân là vị quan khó có được, chúng ta cửu ngưỡng đại danh...”

Sầm Triều Ca cười khổ một chút lắc đầu, nói thô lý không thô, đến đây trong kinh này một tháng, hắn còn có cái gì không rõ đâu, hắn từ nhỏ ở Lĩnh Nam lớn lên, Lĩnh Nam nhân chỉ nhận Lĩnh Nam vương không biết hoàng đế là ai, Sầm Triều Ca thân là tướng gia công tử, đến chỗ nào đều để người bưng lấy, chính là Lĩnh Nam vương đô đối với hắn giả lấy sắc thái, ngày thường không dám nói là hô phong hoán vũ, nhưng ít ra như vậy nịnh hót hoạn quan việc là không tất làm, Sầm Triều Ca quét bên cạnh men say mông lung Hỉ Tường liếc mắt nhìn, trong lòng càng phát ra cảm giác ghê tởm.

Vào hoàng thành sau Sầm Triều Ca mới mở nhãn giới, trước kia hắn tự cho là có chút thân phận, đến này quan to quý nhân tập hợp hoàng thành trung, chính mình nguyên lai cái gì đều không là, càng miễn bàn nay còn nhiều một thân phận — chất tử thư đồng, người khác e sợ cho tránh không kịp, nơi nào có người nguyện ý để ý tới hắn?

Một tháng này, Sầm Triều Ca xem như nếm đủ nhân tình ấm lạnh, trước kia hắn còn không hiểu được vì sao Bách Nhận luôn mang hận, một lòng muốn huớng lên trên, lúc ấy hắn còn khuyên Bách Nhận, thế gian này, hai chữ ‘danh’ cùng ‘lợi’ là dơ bẩn nhất, không cần cố chấp, hiện tại, Sầm Triều Ca chỉ cảm thấy lúc đó mình thật sự là thanh cao đến đáng cười, hắn bỗng nhiên nhớ đến lời phụ thân nói trước khi rời Lĩnh Nam: Chuyến đi này nguy hiểm trùng trùng, cần phải cẩn thận, sau khi trở về tiền đồ vô hạn.

Sầm Triều Ca nhớ đến lúc ấy chính mình một bộ anh hùng dũng cảm dở khóc dở cười, lại bởi vì tình nghĩa nhiều năm với Bách Nhận, một khắc đầu nóng lên liền đáp ứng, hiện giờ nghĩ lại, thật sự là...

Hỉ Tường không biết suy nghĩ của Sầm Triều Ca lúc này, chính mình một người vừa ăn thịt uống rượu vừa lầm bầm: “Sao Sầm công tử không lên tiếng? A... ta hiểu rồi, Sầm công tử nhớ nhà phải không? Cũng đúng... Lĩnh Nam là đất lành a, tuy ta chưa từng đi qua Lĩnh Nam, nhưng cũng đã nghe người ta nói qua phong cảnh Nam Cuơng, có thể nói là tốt hơn hoàng thành nhiều, bốn mùa như xuân, cũng không giống như chúng ta bên này... bão cát gào thét quanh năm... Sầm công tử cứ ở vài năm liền biết, đến lúc đó khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo này của ngài... liền thành giống như... giống như chúng ta...”

Hỉ Tường uống nhiều, hai mắt vô thần, lẩm bẩm: “Nếu ta là ngươi... sớm đi trở về. Người... người ta theo làm thư đồng cho Thái tử... về sau còn có tiền đồ, còn... còn ngươi? Về sau... về sau... cũng chỉ có thể đồng táng...”

Hỉ Tưởng say không được, tựa đầu trên cánh tay ngủ.

Sầm Triều Ca nghiêng mặt đi, thần sắc phức tạp nhìn Hỉ Tường, trong lòng do dự không chừng, chỉ là, Hỉ Tường đã say rồi, muốn bàn chuyện gì cũng không bàn được, Sầm Triều Ca đứng dậy mở cửa phòng nhỏ để cho hai tiểu thái giám tiến vào, thấp giọng: “Hỉ đại nhân uống nhiều, ngủ mất.”

Một tiểu thái giám gật đầu: “Không có việc gì, chỉ là như vậy không về cung được, chúng ta đưa Hỉ tổng quản về nhà ở thành Tây thôi.”

Sầm Triều Ca gật đầu nhìn hai tiểu thái giám nâng người, hắn nhắm chặt mắt, cắn răng một cái ngăn cản, từ trong ngực áo lấy ra một túi nhỏ, trong tay như nặng nghìn cân, chậm rãi đưa túi nhỏ cho tiểu thái giám, thấp giọng: “Còn nhờ tiểu đại nhân chờ sai khi Hỉ đại nhân tỉnh đưa túi này cho Hỉ đại nhân, chỉ cần nói... ta có một việc cần kính nhờ.”

Tiểu thái giám kia vội vàng thu lấy, cùng người kia đỡ Hỉ Tường xuống lầu.

Nửa canh giờ sau, đoàn người Hỉ Tường rốt cuộc đến một tiểu viện nhỏ hai gian, tiểu thái giám xốc rèm kiệu lên một chút, nhẹ giọng: “Hỉ tổng quản, chúng ta đến.”

Hỉ Tường bước ra kiệu, trên mặt không hề có một tia say, vội vàng đi vào, thẳng đến chính sảnh, bên trong Giang Đức Thanh đang từ từ uống trà, gặp Hỉ Tường đến, cười: “Thế nào?”

Hỉ Tường vội vàng đến gần hành lễ, một mặt tự mình dâng trà cho Giang Đức Thanh một mặt nhẹ giọng: “Sư phụ yên tâm, đều đã an bài tốt.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor