Thiên Hoàng Quý Trụ - Chương 04

Thiên Hoàng Quý Trụ
Chương 4
gacsach.com

Hôm sau, trong Lĩnh Nam vương phủ ở thành bắc, Bách Nhận nhìn mật báo trong tay, sắc mặt tái nhợt, mưu sĩ bên cạnh hắn nhìn thấy không khỏi giật mình, nhịn không được hạ giọng hỏi: “Có phải Vương phi bên kia...”

“Không phải.” Bách Nhận cật lực đè nén bất an trong lòng, thấp giọng, “Là tỷ tỷ, bọn họ... muốn đưa Nhu Gia cho Thái tử làm thiếp...”

Mưu sĩ nghe vậy nhíu chặt mày, trầm giọng: “Điện hạ về sau phải ở lại trong kinh, quận chúa gả đến cũng không có gì không ổn, thân phận của điện hạ phức tạp, mỗi một cử động đều bị người nhìn, có người có thể thay điện hạ lo liệu chuyện bên ngoài thật quá tốt, chỉ là... gả cho Thái tử, thật sự không thể nói là chuyện tốt.”

“Không phải là chuyện gả cho ai, làm sao có thể để Nhu Gia gả đi làm thiếp?!” Bách Nhận cau mày, lại đọc mật báo một lần, sắc mặt càng thêm âm trầm, “Khinh người quá đáng...”

Mưu sĩ cười khổ: “Điện hạ, đừng trách hạ thần nói bậy, không nói bây giờ, cho dù là trước kia chúng ta cũng đã không có tiếng nói gì, quận chúa của chúng ta cũng không làm được chính thê của Thái tử.”

“Tâm tư bọn họ rất độc a, dùng hôn nhân củng cố quan hệ là chuyện bình thường, nhưng nếu là chính thê của Thái tử, bọn họ làm sao có thể chấp nhận để người Lĩnh Nam đến làm chứ?” Mưu sĩ thở dài, “Cho dù là một Lĩnh Nam Vương phi, bọn họ đại khái còn có thể bỏ qua, nhưng ngày sau khi Vương phi hạ sinh con trai, bọn họ làm sao có thể dung tha trên người đứa nhỏ có huyết mạch Lĩnh Nam?”

Những chuyện này Bách Nhận cũng rõ ràng, người khác thì thôi, nhưng hắn cùng Nhu Gia là tỷ đệ ruột, làm sao hắn có thể cam tâm nhìn tỷ tỷ nhảy vào hố lửa?

Bách Nhận ngẩng đầu bình tĩnh nhìn mưu sĩ, hạ giọng: “Đồng tiên sinh... người nhìn ta cùng tỷ tỷ lớn lên, người cũng không nhẫn tâm để tỷ tỷ mệnh khổ đến đây đúng không? Nay ta lẻ loi ở nơi này, mọi chuyện đều chỉ có thể thương lượng với người, việc này... còn có đường cứu vãn sao?”

Đổng Bác Nho khó xử nhìn Bách Nhận, thật ra hắn rất hy vọng Nhu Gia có thể đến, giống như hắn vừa nói, Bách Nhận ở hoàng thành rất bị động, trong triều kiêng kị bọn họ, ngày thường đều rất khách khí, nhưng không có ai sẽ nghĩ cho bọn họ, tuy rằng ngoài mặt hoàng đế đối đãi Bách Nhận rất tốt, có ban thưởng phủ đệ có ban thưởng vàng bạc, nhưng lại giám sát chặt chẽ, nếu không phải Bách Nhận còn có một chút bộ hạ cũ không nằm trong vòng khống chế của hoàng đế, sợ là bọn họ đều đã trở thành người mù kẻ điếc, đừng nói là tin tức bên ngoài, cho dù tương lai hoàng thành đánh Nam Cương bọn họ cũng sẽ không biết được.

Nhưng nếu Nhu Gia có thể đến, chỉ buông tha cho một mình quận chúa, nhưng có thể phá vỡ cục diện bế tắc này, Bách Nhận có người thân ở hoàng thành, cũng có thể xem như đây là trung gian, cũng dễ dàng cùng người hoàng thành kéo quan hệ, nếu xảy ra chuyện gì, có Nhu Gia ở nhà chồng hỗ trợ lo lắng, Bách Nhận cũng sẽ không chịu thiệt nhiều.

Đổng Bác Nho là mưu sĩ do ngoại công chết sớm của Bách Nhận để lại cho hắn, mọi chuyện đều lấy Bách Nhận làm đầu, quả thật Nhu Gia là người hắn xem từ nhỏ đến lớn, nhưng nếu là vì Bách Nhận, hôn sự của Nhu Gia quận chúa có ủy khuất hay không không quan trọng, hơn nữa... cho dù không phải làm thiếp, Đổng Bác Nho cũng không cảm thấy Lĩnh Nam vương có thể chấp nhận cho Nhu Gia tìm hôn sự tốt hơn, điều duy nhất khiến Đổng Bác Nho không hài lòng là, người Nhu Gia phải gả cho là, Thái tử, Đổng Bác Nho không cho rằng đây là chuyện tốt.

Bách Nhận thấy Đổng Bác Nho không lên tiếng, càng thêm lo lắng: “Tiên sinh nghĩ thế nào?”

“Điện hạ... thần cho rằng, sợ là việc này không dễ làm, theo ý của hạ thần...” Đổng Bác Nho nhìn sắc mặt Bách Nhận, ý tại ngôn ngoại mà nói, “Nếu phải gả, chi bằng để cho quận chúa gả cho Nhị hoàng tử, tuy người này không phải Thái tử, nhưng lại là con ruột của hoàng đế, khả năng kế vị còn nhiều hơn so với Thái tử Kỳ Kiêu.”

Bách Nhận nhíu chặt mày: “Cái gì gọi là ‘con ruột của hoàng đế’, chẳng lẽ Thái tử không phải?”

“Chuyện này hạ thần cũng mới hỏi thăm được gần đây, quả thật không phải.” Đổng Bác Nho không tự giác hạ giọng, cúi đầu nói, “Đây là bí mật lớn của hoàng thất, thật ra Thái tử là cháu của hoàng đế.”

Bách Nhận im lặng, Đổng Bác Nho đến gần chậm rãi nói: “Hẳn là điện hạ biết chuyện năm đó chúng ta cùng hoàng thành liên thủ chống Bắc Địch đúng không?”

Bách Nhận gật đầu, Đổng Bác Nho tiếp tục nói: “Năm đó Bắc Địch vương hung hãn, xâm phạm biên cảnh láng giềng, Vũ đế cùng vương gia cùng nhau thảo phạt Bắc Địch, mất hai năm, rốt cuộc đánh Bắc Địch lui lại bên kia sông Khố Nhĩ, Bắc Địch vương cầu hòa, chúng ta cũng lui binh, nhưng Vũ đế lại không để ý đến thư xin hàng của Bắc Địch, tiếp tục tiến đánh, một trận đánh suốt ba năm...”

“Chuyện này ta biết, nghe đồn Vũ đế dũng mãnh thiện chiến, làm người lại có thù tất báo, một lòng muốn trừ bỏ hậu hoạn Bắc Địch này, mất hết năm năm đẩy lui Bắc Địch mấy ngàn dặm, sau, nghe nói toàn bộ người Bắc Địch đều bị giết.” Bách Nhận mím môi, nhíu mày, “Đáng tiếc người tài không sống lâu, trận chiến cuối cùng Vũ đế trúng một tên, sau khi đại thắng trở về liền bang hà... Sau, đệ đệ Vũ đế kế vị... Thế thì Kỳ Kiêu ở đâu ra?”

Đổng Bác Nho gật đầu: “Vũ đế vừa qua tuổi cập quan đã băng hà, lại thêm quan viết sử che lấp, chúng ta cho rằng Vũ đế không có hậu đại, thật ra, Vũ đế cùng hoàng hậu có một vị hoàng tử, không chỉ là hoàng tử, từ khi mới sinh ra đã được sắc phong làm Thái tử, chính là Thái tử Kỳ Kiêu bây giờ.”

“Mệnh Kỳ Kiêu cũng không phải là tốt, lúc hắn được sinh ra Vũ đế đã bị thương, vẫn còn cố gắng chống chịu, sau khi nhận được tin mừng Vũ đế liền ban thánh chỉ, sắc phong Kỳ Kiêu làm Hoàng Thái tử, thánh chỉ do thân vệ của Vũ đế mang về hoàng đô, tuyên đọc trước triều, vốn là chuyện ván đã đống thuyền, nhưng không biết vì sao... nửa tháng sau Vũ đế băng hà, hoàng thất lại bất mãn, nói là một nước không thể không vua, Thái tử còn chưa đầy tháng, không gánh được trông trách, mà lúc ấy Hoàng hậu đã cùng Vũ đế tuẫn tang, Thái tử còn trong tã lót, lại không có mẫu thân quan tâm, tư chất về sau cũng không rõ ràng, mọi người liền đề cử hoàng đế bây giờ, đệ đệ thứ xuất của Vũ đế, Kỳ Tĩnh làm hoàng đế.”

“Tuy Kỳ Tĩnh chỉ là thứ xuất, nhưng cũng do Thái hậu một tay nuôi lớn, so với các Vương gia khác còn tôn quý, đề cử hắn cũng là chuyện trong tình lý, nghe đồn lúc ấy Kỳ Tĩnh từ chối không được, bèn theo ý mọi người, đăng cơ làm đế, vì an ủi linh hồn Vũ đế, cũng vì trấn an thủ hạ Thái tử, Kỳ Tĩnh, tức hoàng đế bây giờ, đưa Kỳ Kiêu đến làm con thừa tự của mình, lại như ý chỉ sắc phong làm THái tử, nhưng việc này đến cùng vẫn là làm nghịch di ngôn của Vũ đế, hoàng thất cật lực che lấp, qua mười mấy năm... người năm đó biết chuyện không phải bị giết thì đều bị bịt miệng... tất nhiên là bí mật không thể nói.”

Bách Nhận nhíu mày: “Chuyện này từ đâu nghe được? Toàn là lỗ hổng!”

Đổng Bác Nho gật đầu: “Chuyện mười mấy năm trước, có lẽ có chút không đúng, nhưng mặc kệ thế nào, Thái tử Kỳ Kiêu thật sự không phải con ruột của hoàng đế hiện tại.”

Tâm tư Bách Nhận khẽ động: “Nhưng từ một tháng này nghe thấy... hoàng đế rất sủng ái Thái tử mà.”

“Chuyện ở mặt ngoài không nói được gì.” Đổng Bác Nho lắc đầu, “Hoàng đế đối xử tốt với Thái tử, các hạng phân lệ đều gấp bội, ngày thường cũng liên tục phong thưởng, một câu nói nặng cũng không có, lại càng không cho các thái phó khắc nghiệt, nhưng có chuyện xảy ra, hoàng đế đều mặc kệ không quản, ban thưởng cũng chỉ là một ít vàng bạc mà thôi, ngược lại hoàng đế rất ít ban thưởng con ruột của mình, nhưng mỗi lần ban thưởng đều là trợ giúp, đưa cho bọn họ công sự quan trọng trong triều, điện hạ còn không nhìn ra thực chất hoàng đế xem trọng ai sao...”

Bách Nhận mím môi: “Vậy càng không thể để Nhu Gia gả cho hắn, các vị hoàng tử khác cũng không còn nhỏ tuổi, ai biết lúc nào hoàng đế nổi tính tình liền đưa Thái tử đi gặp Vũ đế, hắn chết... Nhu Gia làm thế nào?”

“Cũng không nhất định, ta vừa nghe việc này cũng nghĩ đến, Thái tử được hoàng đế nuôi nấng như vậy, có lẽ đã sớm bị nuông chiều không ra hình người, nhưng nay xem... kỳ thật không phải, nhưng nếu muốn kế vị cũng sẽ gian nan...” Sau khi Đổng Bác Nho cẩn thận cân nhắc một lúc lâu, cuối cùng cũng không thể nói rõ phần thắng bên nào nhiều hơn, đơn giản lắc đầu, “Khó mà nói, bất quá ít nhất vài năm này sẽ không có chuyện gì, trước để quận chúa đến đây giúp điện hạ qua lúc khó khăn này mới là chuyện chính.”

Bách Nhận nheo mắt, lại đọc phong mật báo kia một lần, Đổng Bác Nho biết Bách Nhận luyến tiếc Nhu Gia, khổ sở khuyên nhủ: “Điện hạ, tình thế hiện giờ không cho chúng ta cơ hội lựa chọn, nếu quận chúa biết tình hình điện hạ lúc này, chỉ sợ cũng sẽ nguyện ý gả đến đây giúp đỡ điện hạ.”

Bách Nhận không hề bị ảnh hưởng, lắc đầu: “Ta không cần nàng giúp ta... gọi Triều Ca đến đây, ta có vài lời muốn hắn truyền đi...”

“Điện hạ!” Đổng Bác Nho gặp Bách Nhận không chịu lùi bước cũng có chút nóng vội, lạnh mật, “Điện hạ còn không thấy rõ tình hình hiện tại sao?! Kể từ lúc Thái tử điện hạ ngỏ ý thử điện hạ kia, chuyện đám hỏi của chúng ta và Thái tử đã là chuyện không thể không làm, điện hạ một mực làm khó dễ, Thái tử điện hạ không dám cứng rắn cưới hỏi sao? Không cần hắn nói gì, Hạ thị nghe được tiếng gió chỉ sợ sẽ lập tức xúi giục vương gia đưa An Khang quận chúa đến! Đến lúc đó không chỉ không có giúp đỡ, bên cạnh còn thêm một con sói hoang rình rập! Lúc đó điện hạ chỉ có thể càng thêm gian nan!”

Hạ thị tức thiếp của Lĩnh Nam vương, là sủng phi của Lĩnh Nam vương, có ba con trai một con gái, Vương phi không được sủng, mấy năm nay một mạch đích hệ bị bọn họ chèn ép rất nhiều, lần này chuyện Bách Nhận bị đưa đến hoàng thành làm chất tử nhất định không thiếu phần của Hạ thị, nếu con gái nàng đến đây... Bách Nhận nhắm chặt mắt, vẫn nói câu kia: “Gọi Triều Ca đến đây.”

Đổng Bác Nho không nghĩ đến khuyên giải nửa ngày Bách Nhận vẫn không vì nghiệp lớn như vậy, đang muốn quỳ xuống khổ khuyên, Bách Nhận lại ngăn cản, cười nhạt: “Tiên sinh... Bách Nhận không may mắn, ông trời cũng không thương hại, bị vương phủ buông tay trở thành chất tử cũng đành cam chịu, nếu tỷ tỷ ruột còn bị đưa đến nơi này cho người làm thiếp... Mất đi cả con trai lẫn con gái, tiên sinh nói mẫu phi ta muốn sống thế nào?”

Đổng Bác Nho bỗng nhiên cảm thấy không đành lòng, hốc mắt đỏ lên, Bách Nhận kiệt lực đè nén chua xót trong lòng, giọng khàn khàn: “Ta cam nguyện rời đi cố hương, ngàn dặm xa xôi đến làm chim trong lồng, không phải là vì để cho mẫu phi cùng tỷ tỷ không còn bị bọn họ làm khó dễ, có thể sống tốt một chút sao... Tiên sinh, giúp ta... giúp tỷ tỷ ta tránh một kiếp này đi.”

Đổng Bác Nho nắm chặt tay, cắn răng cúi đầu: “Thần tuân mệnh.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor