Thiên Hoàng Quý Trụ - Chương 03

Thiên Hoàng Quý Trụ
Chương 3
gacsach.com

Tối Kỳ Kiêu theo Đôn Túc trưởng công chúa dùng bữa tối ở trong Dục Tú điện, ăn không nói ngủ không nói, dừng đũa dâng trà, Đôn Túc trưởng công chúa nhận chén trà bằng gốm xanh mạ vàng cung nhân đưa đến, chậm rãi thổi lá trà: “Hôm nay gặp Đông Lăng Bách Nhận?”

Kỳ Kiêu chuyển mặt liếc nhìn Giang Đức Thanh, Giang Đức Thanh hiểu ý, tiến lên một bước khom người kể lại rõ ràng chuyện xảy ra ban ngày, lặp lại toàn bộ lời hai người đã nói, một chữ cũng không thiếu. Đôn Túc trưởng công chúa dùng khăn lau khóe môi, một lúc lâu mới nói: “Hắn là rất lãnh đạm, hay thật ra đang lảng tránh không muốn làm thân với con?”

Kỳ Kiêu buông chén trà lắc đầu: “Nhìn không ra, cũng có thể là cái nào cũng có.”

“Theo lý thuyết thì không nên... tuy hắn còn nhỏ, nhưng đạo lý này đó hẳn cũng nên hiểu, hắn mới đến, rất cần có một người giúp đỡ, con là Thái tử a... thật nhìn không rõ hắn...” Đôn Túc trưởng công chúa chau mày, không khỏi hạ giọng, “Chẳng lẽ hắn biết được con không phải là ruột thịt...”

“Cô.” Kỳ Kiêu đánh gãy lời Đôn Túc trưởng công chúa, “Trên đời không có gió không lùa tường, chuyện năm đó không thiếu người biết, Lĩnh Nam vương phủ cũng không phải toàn bộ là người mù kẻ điếc, có biết cũng không ngạc nhiên.”

Đôn Túc trưởng công chúa than nhẹ: “Chỉ e là vậy... Nếu khiến cho bọn họ biết, không chừng sẽ bởi vì lo lắng ngày sau con không thể thuận lợi lên ngôi mà cố ý phân rõ giới hạn, ta sợ là Bách Nhận đã biết, hắn đương nhiên muốn tìm chỗ dựa, nhưng hắn lại càng sợ đắc tội hoàng đế.”

Kỳ Kiêu cười khẽ: “Tùy tiện đi, hôm nay con đã tỏ rõ ý định muốn kết giao với hắn, hiện giờ không chừng bọn họ cũng đang thương nghị đâu, muốn con giúp hắn hay không thì phải xem chính hắn... Kỳ thật hắn cũng không có lựa chọn nào, trừ con, còn có hoàng tử nào dám qua lại với hắn? Nếu không để ý đến con thì cứ chịu tình cảnh xấu hổ như vậy đi, lại nói... hắn có để ý đến con hay không, cũng không ảnh hưởng gì đến việc con muốn cưới Lĩnh Nam quận chúa a...”

“Này lại đúng... Ta đi đi lại lại nhiều một ít, chuyện này sẽ nắm chắc, lỡ như Thế tử thật sự cố ý phản đối thì thôi, Lĩnh Nam quận chúa không phải cũng chỉ có một mình tỷ tỷ hắn, thứ nữ An Khang quận chúa cũng là một lựa chọn không tồi, ha ha... Chỉ mong về sau hắn đừng hối hận, lúc trước không tranh thủ trở thành em vợ ngươi.” Đôn Túc trưởng công chúa vốn làm người cẩn thận, mọi chuyện đều muốn làm cho ổn ổn thỏa thỏa, cho nên mới để cho Kỳ Kiêu đi trước kết giao với Bách Nhận, lại không nghĩ tới gặp kẻ cứng mềm không ăn như vậy, nhưng mà không sao, không ảnh hưởng việc lớn, Đôn Túc trưởng công chúa từ ái nhìn Kỳ Kiêu, “Nói không chừng tính tình hắn thật là như vậy đâu, nói trắng ra là, thân là chất tử, đa số tính tình đều không tốt bao nhiêu.”

Kỳ Kiêu cười không nói.

Giờ Tuất, hậu cung giới nghiệm, Kỳ Kiêu không tiện ở lâu, cùng Đôn Túc trưởng công chúa uống hai chén trà thì rời đi. Đêm trăng sáng sao thưa, gió lạnh phơ phất, cũng có thể xem là một hồi phong cảnh, Kỳ Kiêu không lên kiệu, chỉ chậm rãi đi dọc theo Thiên Lý trì trở về Hải Yến điện, Giang Đức Thanh đoán chừng gần đây nhiều việc, Kỳ Kiêu tâm sự nhiều không muốn ngủ sớm, do dự một lát, thấp giọng hỏi: “Điện hạ... muốn để cho bọn họ lui xuống, nô tài hầu điện hạ đi dạo một hồi không?”

Kỳ Kiêu gật đầu, Giang Đức Thanh xoay người cho lui cung nhân, cùng Kỳ Kiêu đi dạo một vòng hành lang trên mặt hồ, sau một lúc lâu không nói chuyện, Kỳ Kiêu đột nhiên lên tiếng: “Bách Nhận kia...”

Giang Đức Thanh không nghĩ đến Kỳ Kiêu vẫn còn đang suy nghĩ về việc này, cười: “Điện hạ, hắn thì làm sao đâu, không phải ngài đã nói sao, mặc kệ thái độ của Thế tử điện hạ thế nào cũng đều không ảnh hưởng đến hôn sự của ngài cùng Lĩnh Nam quận chúa.”

Kỳ Kiêu căn bản không hề nghĩ đến hôn sự với Lĩnh Nam, khiến Giang Đức Thanh hiểu lầm cũng không muốn giải thích, lắc đầu cười: “Không có gì, thôi, đêm cũng khuya, trở về đi.”

Giang Đức Thanh vội vàng đáp ứng, xách đèn lồng nhắc nhở Kỳ Kiêu cẩn thận dưới chân, hắn cũng chỉ lo nhìn Kỳ Kiêu, lúc xuống cầu bản thân lại lảo đảo suýt ngã, may mắn được Kỳ Kiêu một tay kéo lại, chỉ là đèn lồng lại rơi vào giữa sông, Giang Đức Thanh vội vàng quỳ xuống thỉnh tội: “Nô tài mắt mờ, nô tài...”

“Được rồi.” Giang Đức Thanh là thái giám hầu hạ Vũ đế năm đó, cũng nhìn Kỳ Kiêu từ nhỏ đến lớn, Kỳ Kiêu đương nhiên sẽ không vì việc như vậy mà nổi giận với hắn, khoát tay, “Đừng như vậy, ta mệt mỏi.”

“Vâng vâng.” Giang Đức Thanh vội vã đứng lên, nhìn nhìn hai bên trái phải, khom người, “Điện hạ chờ một lát, nô tài đi sang bên kia lấy một cái đèn lồng khác...”

Kỳ Kiêu không kiên nhẫn chờ lâu, lắc đầu: “Trăng sáng như vậy cũng đủ rồi, cứ như vậy thôi.”

Giang Đức Thanh vừa vô lễ, không dám lại làm trái ý Kỳ Kiêu, khom người đỡ Kỳ Kiêu xuống cầu, hai người chầm chậm đi về Hải Yến điện, nửa đường trải qua rừng trúc, Kỳ Kiêu đột nhiên ngừng lại, Giang Đức Thanh ngẩng đầu nghi hoặc hỏi: “Điện hạ...”

“Hư...”

Môi mỏng Kỳ Kiêu thoáng mím, xuyên thấu qua âm thanh lá trúc xào xạc, hắn mơ hồ nghe thấy có tiếng người trò chuyện trong rừng trúc.

Kỳ Kiêu tập võ từ nhỏ, thính lực cũng tốt hơn người thường, so với Giang Đức Thanh đã có tuổi lại càng tốt hơn nhiều, Kỳ Kiêu ý bảo Giang Đức Thanh im lặng, chính mình cẩn thận đi về phía rừng trúc, nếu hắn không nghe lầm, thanh âm vừa rồi hình như là của Bách Nhận...

Trong rừng trúc, Bách Nhận kéo tay áo một người, hạ giọng: “Không sao... Có lẽ hắn chỉ một lúc hứng khởi mới cùng ta nói hai câu, thân phận ta thế nào hắn chắc chắn rõ ràng, đang yên lành, sao lại dính đến ta rước phiền toái làm gì...”

“Trước kia ta đã nghe cha ta nói qua, Thái tử điện hạ thoạt nhìn tầm thường, thật ra cách làm người của hắn vô cùng sâu sắc.” Người bị Bách Nhận kéo tay đang quay lung lại phía Kỳ Kiêu, hơi gật đầu, hạ giọng dặn dò, “Loại người này chúng ta không thể trêu vào, về sau tránh được thì tránh đi, ngày mai ta ra cung gặp bọn họ... thế tử có gì muốn nhắn nhủ cho Vương phi sao?”

Đôi mắt Bách Nhận được ánh trăng bàng bạc khiến cho càng thêm thanh tú, chỉ thấy ánh mắt hắn trở nên ảm đạm, cười khổ lắc đầu: “Không có... về sau trước mặt mẫu phi cũng không cần phải nhắc đến ta, ta bây giờ chẳng khác nào chờ chết, không biết lúc sinh thời còn có thể may mắn mà trở về Lĩnh Nam không, ít nhắc đến ta một ít, có lẽ mẫu phi cũng sẽ không còn nhớ nhung ta quá nhiều... về sau năm rộng tháng dài, nếu mẫu phi có thể quên ta thì tốt rồi...”

Thanh âm người nọ cao lên một chút, rất không đành lòng: “Thế tử đừng tự khinh mình, ngày sau... có lẽ sẽ có cơ hội gặp mặt, Thế tử phải chú ý chăm sóc chính mình, Vương phi mới có thể an tâm.”

Bách Nhận mỏi mệt gật đầu: “Ngươi yên tâm, ta sẽ vì mẫu phi và tỷ tỷ mà không để phí hoài chính mình... Triều Ca, may mắn còn có ngươi...”

Kỳ Kiêu nhíu mày, tháng trước hắn có lật xem qua danh sách đoàn người Lĩnh Nam, Triều Ca, Triều Ca... Trong lòng Kỳ Kiêu vừa động, Sầm Triều Ca, con trai tưởng của Văn tướng Lĩnh Nam, thư đồng của Đông Lăng Bách Nhận.

Lúc ban ngày Sầm Triều Ca cũng đi theo phía sau Bách Nhận, hắn cao hơn Bách Nhận nửa đầu, mặt mày tuấn lãng, Kỳ Kiêu cũng có chút ấn tượng, lại không nghĩ đến thư đồng này là trạm truyền tin của Bách Nhận, Kỳ Kiêu không muốn đánh rắn động cỏ, đang lúc muốn rời đi, nghe thấy thanh âm nghẹn ngào của Bách Nhận nỉ non: “Nếu không có ngươi, ta thật sự không thể chịu được...”

Kỳ Kiêu bỗng nhiên quay đầu, chỉ thấy trong bóng đêm, Sầm Triều Ca ôm Bách Nhận vào lòng, cúi đầu trấn an hôn lên trán hắn, ôn nhu nói: “Yên tâm, chỉ là ngươi nghĩ quá nhiều, ngày thường cũng khách khí với ta, cứ thẳng thẳng thắn thắn mà nói ra như vậy có phải tốt hay không...”

Khóe mắt Bách Nhận đỏ ửng, cho dù đau buồn cũng không khiến mình vô lễ, nghiêng mặt lau đi hơi nước trong mắt, giọng khàn khàn: “Trở về đi... lát nữa những người kia không tìm thấy ta thì phiền phức lắm...”

Sầm Triều Ca gật đầu, lại đến gần Bách Nhận hôn lên mi tâm hắn, mới quay đầu đi về phía Tây rừng trúc, Bách Nhận như trước đứng tại chỗ nhìn về phía Sầm Triều Ca rời đi, không biết qua bao lâu mới sờ sờ nơi Sầm Triều Ca vừa hôn lên, xoay người đi về phía đông Chiêu Đức điện.

Phía Bắc rừng trúc, được tầng tầng lá trúc che giấu, Kỳ Kiêu xem rõ từ đầu đến đuôi, dưới ánh trăng, trong mắt Kỳ Kiêu đều là lệ khí, khóe miệng kéo lên một tia cười lạnh, tính tình lãnh đạm? Bởi vì bị trở thành chất tử mà tâm tình không tốt? Ha ha... vừa rồi hắn còn rất thân thiết với Sầm Triều Ca đó.

Giang Đức Thanh đi theo phía sau Kỳ Kiêu cũng nhìn rõ ràng, thấp giọng hỏi: “Điện hạ... có muốn cho thám tử đi xem xét một chút không?”

Trong mắt Kỳ Kiêu lóe qua một tia tàn nhẫn, lắc đầu: “Không cần, sáng mai đi nói cho cô, ta nghĩ rồi... ta chọn tỷ tỷ ruột của Bách Nhận, Nhu Gia quận chúa.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor