Thầy giáo thực tập đẹp trai - Chương 041

Chương 41: Chung kết cuộc thi: Ai là người đẹp trai hơn?

 

Có một buổi trưa, các nàng mây da trắng muốt như tuyết thả lỏng cơ thể, mặc cho chàng gió mát lạnh như một ly kem dâu thổi trôi giữa biển trời xanh ngắt. Ở nơi cao hơn, ông mặt trời mặt tròn thật tròn, to thật to, hai bên má đỏ thật đỏ, không ngừng chiếu sáng xuống một nửa thế giới bằng thứ ánh nắng gay gắt khiến người ta ngại bước chân ra đường.

Dưới tán cây bàng rộng lớn như một vòm nhà to kết bằng màu xanh lá, đám người Hoài Trông, Đức Hải, Bé Thơ và cả Quỳnh Hoa đã tập hợp lại đầy đủ. Bọn họ ngồi trên băng ghế đá hình tròn bao bọc lấy gốc cây xù xì.

Quỳnh Hoa cầm chiếc quạt có hình hai chàng trai trên tay, một chút thì quạt, một chút thì than vãn: "Sao lâu quá vậy nè?!"

Bé Thơ dựa người vào lưng của Hoài Trông, mắt không dời khỏi quyển sách, nói: "Thời gian luôn trôi chậm với những ai đang mong đợi chờ mà." Sau đó lật sang trang mới.

"Mong đợi chờ?" Quỳnh Hoa cảm thấy cách nói như vậy cũng có thú vị. Cô tiến sát lại Bé Thơ, miệng cười tươi như một vòng cung: "Chị nói phải. Quá kinh khủng hoảng luôn á. Chị đang đọc sách gì vậy? Có..."

Không cần đợi Quỳnh Hoa nói hết câu, Bé Thơ đã trả lời: "Không phải sách em thích." Sau đó cô nhìn vào hình ảnh hai chàng trai ôm ấp nhau trên chiếc quạt của Quỳnh Hoa.

"Oa oa, chị hay thật đó, biết em thích sách gì luôn."

"Vậy mới làm chị em được chứ."

Hoài Trông cũng dán lưng vào người Bé Thơ, trên tay cầm điện thoại, trên điện thoại là hộp chat tin nhắn với Phương Nam, trong đó viết: Ok, thầy sẽ đến liền.

"Thầy ấy sao vẫn chưa đến vậy ta? Cậu có chắc là nói cho thầy đúng địa điểm không đó?" Đức Hải vô cùng nóng ruột, từ lúc bắt đầu đến bây giờ vẫn nhìn về khu hành chính của trường. Thầy Nam, người duy nhất cậu đặt tất cả niềm tin còn sót lại, có khả năng cao sẽ xuất hiện từ nơi đó.

Hoài Trông nổi gân cổ lên chỉ trích: "Cậu bớt trẻ con đi. Có chút chuyện như thế cũng làm phiền tới thầy. Cậu không biết thầy bận lắm hay sao? Hơn nữa bây giờ còn là giờ nghỉ trưa. Cậu muốn thắng chứ gì. Cho cậu thắng đó."

Đức Hải một bên hoang mang, một bên chống cự: "Ơ, cái cậu này, thắng thua cũng phải rõ ràng. Cậu nói giống như là tớ ép cậu vậy. Thôi, không cãi với cậu nữa. Thầy ấy đến rồi!" Con ngươi của Đức Hải lóe sáng lên, mặt không giấu nổi hân hoan, liều mạng vẫy tay, liều mạng hô to: "Thầy ơi, tụi em ở bên này." Âm thanh ngân nga giữa trời trưa đầy nắng.

Cả đám tạm dừng mọi chuyện cá nhân đều nhìn về phía bên đó, theo dõi chi tiết từng chuyển động của thầy Phương Nam. Quỳnh Hoa thốt lên: "Oa oa, đi thôi mà, có cần phải đẹp trai như vậy không chứ?!"

Bé Thơ gấp rút chỉnh lại tóc tai: "Như vậy mới làm anh của em được chứ."

Đức Hải trề môi khinh thường: "Cậu còn lâu mới có được thầy ấy."

Bé Thơ chỉ hận lúc này không được đánh cho Đức Hải một trận tơi bời. Cô nói thầm trong bụng: Chờ đó, đã lâu không đánh cậu tả tơi nên cậu không còn sợ nữa chứ gì. Chờ đó. Chờ đó.

Phương Nam đi tới, nhìn Hoài Trông đang nhìn chầm chầm mình không thôi, nhún vai một cái rồi nhìn sang những học sinh khác: "Sao, tụi em có chuyện gì gấp mà nhờ thầy giúp thế?"

Đức Hải đi tới định câu cổ thầy nói chuyện nhưng bị Bé Thơ ngăn cản. Cô đứng giữa hai người, nhìn Đức Hải: "Cậu cẩn thận hành động, làm sao có thể choàng cổ thầy như bạn bè được chứ. Thật là, tôn trọng thầy đi chứ." Rồi cô quay sang đối diện với Phương Nam, đôi môi đỏ tươi mũm mĩm cười: "Thầy ơi, cũng không có chuyện gì quan trọng lắm đâu. Biết là phiền thầy lắm nhưng mà em cũng hết cách. Đức Hải cứ nằng nặc đòi thầy làm giám khảo."

"Giám khảo gì thế em?" Phương Nam nhìn Bé Thơ. Tức khắc, môi bé thơ lắp bắp, chữ dừng lại ở cổ họng không ra thành lời. Cứ thế trong gần một phút khiến Đức Hải không chờ nổi: "Cậu làm gì thế."  Đức Hải dẫn thầy Phương Nam lướt qua khỏi Bé Thơ, đi tới trước mặt mình và Hoài Trông: "Thầy thấy em và Trông, ai đẹp hơn?"

Phương Nam nhìn khuôn mặt Đức Hải, rất nghiêm túc suy xét, rồi ngó sang khuôn mặt của Hoài Trông lại thấy em ấy đang như tha thiết muốn nói điều gì đó.

Hoài Trông nghĩ là bản thân cậu so với Đức Hải hồi hộp hơn vạn phần, trông chờ kết quả hơn vạn phần.

Mình chưa bao giờ thực sự lo lắng về lựa chọn của Bé Thơ vì cô ấy sẽ luôn luôn đứng về phía mình dù đúng hay sai, vì hai đứa là bạn rất thân. Còn thầy Phương Nam, tại sao lúc này mình lại không hề có một chút tự tin nào vậy chứ? Xét về mức độ thân thiết, mình và thầy ấy có nhiều bí mật như vậy, chắc hẳn là mối quan hệ sẽ tốt hơn so với Đức Hải. Vậy thầy ấy có vì thế mà lựa chọn mình không? Khoan đã, nếu như thầy ấy có bí mật với mình mà không ai khác biết cả, hoàn toàn có thể thầy ấy cũng sẽ có bí mật với người khác bao gồm Đức Hải mà mình không biết. Vậy, vậy... Không được, không được. Đột nhiên cậu ôm đầu la toáng lên: "Không được. Sao có thể chứ?!"

Mọi người bao vây lại, nhìn Hoài Trông như nhìn sinh vật ngoài hành tinh: "Hoài Trông, sao thế?"

"Kết quả có rồi, cậu nên chấp nhận đi, cũng nên bình tĩnh..." Đức Hải đang nói dở thì bị Hoài Trông làm cho hết hồn.

Hoài Trông: "Cái gì? Có kết quả rồi sao? Ai? Ai thắng hả?" Cậu mở to mắt ra, vô cùng bất ngờ.

Phương Nam nheo mày đi tới cốc nhẹ lên đầu Hoài Trông một cái: "Em bị sao thế. Kết quả có rồi, mọi người cũng nghe rồi chứ. Thầy tuyên bố lần nữa, người đẹp trai nhất của trường chúng ta, của tất cả mọi người, chính là Đức Hải."

Hoài Trông bũn rũn tay chân, cậu cảm thấy tim mình không còn đập nữa, trời đất quay cuồng đảo ngược. Những lời thầy ấy nói, từng chữ một như đinh đấm vào tai. Cái gì chứ. Cậu liếc nhìn Phương Nam đang móc kẹo ra phát cho những người khác.

 

"Tặng mỗi bạn một chiếc kẹo ăn cho vui nhé." Phương Nam vui vẻ phát ba chiếc kẹo cho ba người, sau đó tiếc nuối nói: "Tiếc quá, hết kẹo cho Hoài Trông rồi. À, thầy có cái này thay thế." Anh móc ra một trái cam vàng để trong ba lô, đưa trước mặt Hoài Trông: "Của em đây."

Hoài Trông không vui vẻ nhìn Phương Nam, lẩm bẩm: "Biết ngay mà." Tiếp đến dùng tay thật nhanh quạt tới cầm lấy trái cam, rồi quay đi chỗ khác.

"Cảm ơn thầy đi chứ. Nếu cậu không thích cam thì đổi lại kẹo của tớ nè. Cam ngon và bổ dưỡng hơn kẹo nhiều. Cậu may mắn hơn tụi tớ còn gì. Trao đổi đi."

Hoài Trông chẳng nói chẳng rằng, cũng không biết có suy nghĩ kĩ càng không đưa trái cam cho Bé Thơ. Lúc cánh tay đưa ra được một chút thì bị thầy Nam cầm lại: "Không được, quà thầy tặng ai người ấy nhận, không trao đổi, như vậy thì mất hết ý nghĩa rồi." Anh chau mày nhìn Hoài Trông đang lãng tránh ánh mắt mình.

"Dạ." Bé Thơ cũng không suy nghi gì sâu xa hơn, vui vẻ ôm chặt chiếc kẹo trong lòng, quay sang nói với Quỳnh Hoa bằng giọng điệu rất phấn khích: "Nãy em có thấy gì không? Thầy Nam nhìn thẳng vào mắt chị đó. Em có nghe thấy tim chị đập bịch bịch vào lúc đó không? Ôi xấu hổ quá đi thôi. Hi hi."

"Lúc nãy? À, em chỉ thấy chị bị đơ như trời trồng thôi."

"Em nói chuyện kì cục thế." Không hài lòng nhanh chóng biến thành sự vui sướng, Bé Thơ nhìn viên kẹo trong tay: "Vật định tình thầy ấy cũng đã trao chị. Em nói xem khi nào thì cưới chứ?"

"Kẹo á hả? Em cũng có một viên."

Bé Thơ bị gáo nước lạnh từ Quỳnh Hoa làm cho cụt hứng, xua đuổi Quỳnh Hoa như tà ma: "Thôi, em mau đi khỏi đây đi, càng nhanh càng tốt, càng xa càng tốt, chị không muốn đánh em đâu, bây giờ chị đang rất muốn đánh em."

Ở bên kia, Đức Hải đang tận hưởng sự vui sướng cực độ, trong đầu cậu cứ lặp lại từng câu Phương Nam nói (Đức Hải là người chiến thắng): "Chà chà, viên kẹo này nhà sản xuất nào làm ra mà ngon ngọt quá vậy nè. Hoài Trông, đây là viên kẹo của người chiến thắng."

"Tớ nghĩ cậu nên mang hoa đến công ty sản xuất để cảm ơn họ vì đã làm ra chiếc kẹo này." Bé Thơ nói bóng gió rồi quay sang nói với Hoài Trông: "Đừng buồn. Không sao đâu. Trong lòng tớ cậu vẫn là nhất."

"Tớ làm gì có buồn chứ. Chúc mừng cậu nha Hải, người đẹp trai. Thật ra cậu xứng đáng hơn tớ. Mấy vòng trước tớ thắng là nhờ Thơ dùng tình cảm riêng. Còn vòng này, thầy Nam làm gì có tình cảm riêng mà thiên vị chứ."

Phương Nam chau mày.

"OK Trông. Vậy tớ chính thức tuyên bố cuộc thi ai là người đẹp trai hơn kết thúc và tớ là người chiến thắng."

"Xong rồi chứ?" Hoài Trông hỏi.

Đức Hải gật đầu.

"Vậy tớ đi nha. Hôm nay bài đội tuyển hơi nhiều." Thế rồi Hoài Trông không từ mà biệt, cầm theo trái cam một mạch đi khỏi. Phương Nam định đi theo nói gì đó nhưng lại có cuộc gọi, kéo bước chân anh đi về phía khu hành chính. Anh chỉ kịp nhìn theo bóng lưng Hoài Trông chạy đi một chút.

Quỳnh Hoa mỉm cười đầy thú vị: "Oa oa, sắp có chuyện vui nữa rồi."

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor