Thanh Xuân - Chương 03

Thanh Xuân
Chương 3: Rèn luyện
gacsach.com

Mơ mơ màng màng hồi lâu, bên tai vang lên một giọng nữ:

"Này! Tỉnh chưa?!"

"A? A?"

Tống Hàng Hàng khó khăn hồi hồn, "Gì? Bạn nói gì cơ?"

"Hôm nay bạn thật kỳ quái, mình nhớ trước kia bạn không có hứng thú với Lâm Tử..."

"Lâm Tử? Bạn nói cậu nhóc kia là Lâm Tử?" Báu vật như thế! Sao cô có thể xem thường?!

"Cậu nhóc gì chứ?... Hừ! Bạn đừng đánh trống lảng, Bạn đoạt vị trí đại biểu tốt nghiệp ưu tú của Lâm Tử, mình còn chưa tính sổ với bạn!"

"Gì? Tốt nghiệp ưu tú? Bạn nói cậu nhóc kia?"

"Không phải cậu nhóc! Là Lâm Tử! Lâm Tử! Là mặt trời mọc trên núi! Mình biết ngay cái con heo ngu ngốc bạn chỉ biết vùi đầu vào học thôi, sao có thể có hứng thú với nhân vật phong vân của trường được chứ?!... Lâm Tử là thần tượng của mình, bạn xem, gương mặt kia, ngũ quan kia... Nghe nói cậu ấy là con riêng của hiệu trưởng, từ nhỏ lớn lên ở dưới quê, thật đáng thương... May mắn sau này được hiệu trưởng đón về, sau đó nhảy rất nhiều cấp... Thật thông minh... Ngoại hình còn đáng yêu như thế... Nghe nói cậu ấy giỏi cả ca hát vẽ tranh nữa... Luôn đứng đầu mọi hoạt động..."

"Quan trọng nhất là... Mỗi lần thi học kỳ cậu ấy đều xếp thứ nhất! Trừ lần này! Hừ, đều tại bạn làm hại! Còn đoạt đi danh hiệu đại biểu tốt nghiệp ưu tú duy nhất của cậu ấy!" Y Tuệ phóng mắt tới, ánh mắt khinh bỉ.

Cắt! Tống Hàng Hàng liếc mắt nhìn Y Tuệ, ai bảo cậu ta cố tình sa cơ ở một lần quan trọng nhất chứ! Còn nữa, sao lại tại cô, đừng ăn nói lung tung, sao cô không biết lúc Sơ Trung, bên cạnh lại có một Y Tuệ bát quái đến như vậy chứ? Lại nói, nếu cậu nhóc kia thực sự là con riêng của hiệu trưởng, tất nhiên phải nhanh chóng dè chừng, không lấy được danh hiệu đại biểu tốt nghiệp ưu tú thì liên quan gì đến cô? Thật vớ vẩn!

Nhưng cậu nhóc này cũng thật xinh đẹp, chậc chậc. Mặc dù chiều cao không chênh lệch với cô bao nhiêu, nhưng cô cũng không cao... Nhìn dáng dấp phải nhỏ hơn cô ba bốn tuổi...

(Tác giả: Các vị nhìn xem, xin tha thứ cho đồng chí Tống Hàng Hàng bỉ ổi chống cự!)!

Nghe bạn học Y Tuệ bát quái nửa ngày, rốt cuộc Tống Hàng Hàng cũng biết đến “đại danh” cậu nhóc "Lâm Tử", năm nay vừa mới 13 tuổi, ừ, còn nhỏ nhưng rất có tài, vì sa cơ một lần nên đành phải chấp nhận hạng hai dưới Tống Hàng Hàng cô, nhưng chắc chắn vẫn nổi danh ở trường Cao trung.

Trước kia những thiếu niên cực phẩm này cô chỉ có thể tìm thấy trong tiểu thuyết! Nghĩ đến sau này có thể ngày ngày gặp mặt, học chung một trường với cậu nhóc, trong lòng Tống Hàng Hàng không nhịn được mà vui mừng đến nở hoa.

Cho tới trưa, đại hội mới kết thúc, Tống Hàng Hàng cùng Y Tuệ trao đổi số điện thoại nhà với nhau, hẹn cách liên lạc. Sau khi trọng sinh khó có được một người bạn như thế, dĩ nhiên Tống Hàng Hàng muốn quý trọng thật tốt.

Sau khi hai người tạm biệt, Y Tuệ theo mấy bạn học lớp khác đi xem phim, Tống Hàng Hàng một mình đi tới sân sau lấy xe đạp, chuẩn bị đi thẳng về nhà. Hình như hôm nay sau khi lấy bằng tốt nghiệp, ai cũng rủ nhau đi chơi, đoán chừng bình thường Tống Hàng Hàng ít nói, nên cũng không có ai hẹn cô, trái lại cô lại vô cùng mừng rỡ khi được thanh tĩnh.

Không ngờ ở sân sau lại gặp được cậu nhóc kia! Kỳ quái, không phải theo truyền thuyết, cậu là con riêng của hiệu trưởng sao, sao lại một mình đi xe đạp, không ngồi chung xe với cha mình?

Bát quái chính là bát quái, không có luật lệ.

Tống Hàng Hàng suy nghĩ một chút, vẫn quyết định chủ động tiến lên chào hỏi, dù sao sau này hai người cũng học cùng một trường Cao trung mà, đúng không?

"Xin chào!"

Cậu nhóc liếc xéo cô một cái, đoán chừng đã nhận ra cô là kẻ mê trai lúc nãy, vì vậy rất khinh thường quay đầu đi mở khóa xe, không thèm để ý đến cô.

Ồ! Thật đáng yêu!

"Này, nhà cậu ở nơi nào?"

"..."

"Nhà tôi ở hoa viên Tinh Sam, nhà cậu thì sao? Có gần nhau không!"

"..." Cậu nhóc Cố Ngự Lâm thật nhanh ngồi lên xe đạp, đạp như bay.

Nhóc con, không phải đua xe nha, mặc dù lúc đi học cô vẫn giữ gìn hình tượng thục nữ, nhưng dù gì cũng có gần mười năm kinh nghiệm đi xe đạp, sao có thể không sánh kịp?

Bạn học Tống Hàng Hàng lên xe đạp, tốc độ rất nhanh, vừa đúng vượt qua cậu nhóc.

"Tại sao không nói chuyện?"

"Tôi tên là Tống Hàng Hàng, Tống trong Triều Tống, Hàng trong Hàng Châu. Cậu tên là Cố Ngự Lâm đi, rất nổi danh đó!"

"Cô cũng rất nổi danh."

Cắt!

Cố Ngự Lâm nghĩ thầm, không phải tôi sa cơ, sao cô có thể đứng hạng nhất?!

Trong lòng Tống Hàng Hàng rất có cảm giác thỏa mãn, rốt cuộc thì cậu nhóc này đã trả lời, giọng nói thật đáng yêu (≧▽≦)/

"Nhà tôi ở hoa viên Tinh Sam, rất đẹp, nhà cậu ở đâu?"

Được, đề tài lại một lần nữa quay trở lại, trời mới biết cô nóng lòng như thế nào với cái đề tài này.

... Sự thật là, bạn học Tống Hàng Hàng cảm thấy mình rất giống bọn buôn người bắt cóc trẻ em, vì vậy hôm nay được sắm vai nhân vật này, Tống Hàng Hàng cảm thấy hết sức sung sướng -_-|||

Tống Hàng Hàng đồng học không hề ý thức được mình đang bị cậu nhóc này khinh bỉ: Thôi đi, thấy soái ca đã vui sướng đến không biết phương hướng o(╯□╰)o

Hoặc là nói, bạn học Tống Hàng Hàng rất vui vẻ khi bị xem thường, vô cùng vui vẻ.

Rốt cuộc thì đến ngã rẽ trước mắt, hai người đường ai nấy đi rồi, Tống Hàng Hàng lưu luyến không rời cáo biệt cậu nhóc.

Nhưng cách cô tạm biệt lại có điểm không bình thường, ha ha ha.

Bạn học Tống Hàng Hàng hướng về phía bóng lưng cậu nhóc đang chạy xe thục mạng ( dĩ nhiên, đây chỉ là cô giả tưởng thôi), dũng mãnh rống lên một tiếng:

"Nè, cậu nhóc mặt cương thi (xác chết sống), học kỳ sau gặp lại! Ha ha ha ha ha..."

Chậc chậc, trọng sinh thật là tốt, trước kia sao cô lại không phát hiện cuộc sống này tốt đẹp như vậy, sau này nhất định phải chú ý nhiều hơn! Khám phá nhiều hơn!

"Tôi có thể thay đổi thế giới, thay đổi chính mình, thay đổi những phiền toái, thay đổi tính hẹp hòi..." Líu lo líu lo, Tống Hàng Hàng cảm thấy trọng sinh thật quá tốt đẹp!

Cậu nhóc Cố Ngự Lâm bị người ta chĩa vào mặt mắng “cương thi” hắt xì liên tiếp, sau đó quyết định tối hôm nay về nhà phải uống thuốc cảm dự phòng, gần đây bệnh cảm cúm rất nghiêm trọng

Đạp xe đạp về nhà, vừa lúc ở dưới lầu gặp cha Tống vừa tan làm, hai người cùng nhau lên lầu, Tống Hàng Hàng hôn mẹ mình một cái thật kêu, sau đó quyết định mùa hè này phải võ trang cho bản thân một phen, thay đổi chính mình, chào đón năm học mới: 3 năm học Cao trung!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor