Thần tiên cũng phải sợ - Chương 020

Chương 20: Đại náo dị giới (11)

 

Sáu lão khọm, mười hai con mắt nhìn nhau diễn kịch câm, cuối cùng vẫn là lão Lâm lên tiếng: - Con nhóc ngươi muốn vào bí cảnh ăn hành, bọn ta không có ý kiến gì, nhưng còn bọn chúng... Lão liếc mắt nhìn đám linh thú. - Bọn chúng không thể vào được, dù chỉ là một sợi lông bay vào, cũng không thể được! Hạc toi nghe vậy, nhảy vọt lên chửi đổng: - Mẹ nó chứ, chỉ là mấy cục phân chó mà cũng dám không cho bà đây vào á? Con sâu nhổ nước miếng phì phì, ra vẻ khinh thường: - Hừ, một sợi lông á? Nói cho lũ đần chúng bay biết, không chỉ một  sợi lông, mà tất cả cháu chắt chút chít của lông trên người ông đây đều vào bằng hết! Sói ba mắt cũng đú đởn bè theo: - Chỉ là sáu con mắm khô mà cũng dám ngăn cản mấy ông đây à? Chúng bay còn chưa đủ trình đâu nhá, về bú thêm sữa mẹ đi. Diễm công chúa: "..." Hắc Dực: "..." Mấy lão khọm: "..." Thật là mẹ nó, còn có loại linh thú chửi bậy chuyên nghiệp hơn cả con người là cái trò quỷ gì thế? Diễm dứt khoát nhảy xuống khỏi Phượng Linh, cao giọng tuyên chiến: - Nhiều lời làm gì, nắm đấm ai mạnh, thằng đấy làm vua! Đám thái cực đồ bay lượn trên đỉnh đầu cô bắt đầu điên cuồng quay tít, tiếng sấm đì đùng cũng theo đó xuất hiện trở lại.  Phượng Linh bay vút lên không trung, truyền linh khí cho đám thái cực đồ, khiến kích cỡ của chúng lớn gấp gần bốn lần so với ban nãy. "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 216 đến từ Đỗ Dự." “Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 219 đến từ Tĩnh Lạp.” “Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 256 đến từ Lãnh Như Nguyệt.” “Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 257 đến từ Trình Tố Vân.” “Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 261 + 278 + 230...” - Ông trời ơi! Nó còn to hơn gấp bốn lần lúc nãy! Chạy, chạy mau mọi người ơi! Một tên kết đan hét lên khản giọng. - Chạy về phía cửa bí cảnh, chạy về phía cửa bí cảnh! Vài tên nguyên anh vừa kêu gào, vừa nhảy lên pháp bảo phóng vút đi. Đám người còn lại như vớ được cọng rơm cứu mạng, cũng vội vã huy động pháp bảo bay theo hướng mấy tên nguyên anh vừa biến mất. Đám thái cực đồ thấy con mồi chạy gần hết, chúng tự chia ra làm hai nhóm, một nhóm đuổi theo đám người chạy trốn, một nhóm ở lại oanh tạc mấy lão khọm. "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 279 đến từ Đỗ Dự." “Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 280 đến từ Lý Lâm.” “Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 290 đến từ Lãnh Như Nguyệt.” “Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 293 đến từ Trình Tố Vân.” “Hệ thống: Điểm số khiếp sợ... + 299 + 295 + 280...” - Ahh! Chạy nhanh lên, chúng nó chia quân đuổi theo kìa! - Dừng tay! Dừng tay! Ahh... Tiếng gào thét của bọn người tháo chạy, cùng tiếng xin hàng của mấy lão khọm bị sét đánh cho tan tác, vang vọng trong không trung. Diễm coi như điếc, cô ngồi trên Phượng Linh, dẫn bọn linh thú bay về phía cửa vào Duyệt Cổ bí cảnh. - Ahh! Con nhóc kia, mau mau quay lại đây... Ahh... Sáu lão khọm bất chấp đau đớn kêu gào, nhưng tất cả đều bị nhấn chìm trong tiếng sấm nổ tung trời. "Ký chủ, thái cực đồ kia là thứ đồ chơi gì vậy?" Hệ thống run lẩy bẩy hỏi. May mà nó chỉ là một cái hệ thống, nếu không chắc chắn cũng bị ký chủ cho thái cực đồ nhả sét oanh tạc tơi bời. - Là phù chú, mi bị đần à? Cô chửi xéo nó. Hệ thống: "..." Hứ! Cướp đâu ra được loại phù chú quái thai như cái mấy thái cực đồ kia, nó bị đần mới đi tin mấy lời nhăng cuội của ký chủ. Trên đoạn đường dẫn vào cửa bí cảnh, sấm chớp nổ đì đùng, bụi đất bay mù mịt, tiếng gào thét, tiếng rên rỉ đâu đâu cũng có. Những tên kết đan bị thái cực đồ nhả sét oanh tạc rơi từ trên pháp bảo xuống, cả người đen xì, bốc khói nằm vật ra đất. Những tên nguyên anh thì khá hơn một chút, vẫn đứng vững trên pháp bảo, bay ngược bay xuôi tránh từng đợt sét công kích. - Xin ngươi... Thấy Diễm cùng đoàn linh thú xuất hiện, cả đám nhao nhao kêu gào: - Xin ngươi mau mau làm cho mấy cái thái cực đồ kia dừng lại, bọn ta chịu không nổi nữa rồi! Vài người phụ nữ trong nhóm nhịn không được khóc nức nở, mấy gã đàn ông vùi mặt vào lòng bàn tay hoàn toàn bất lực. Ngày thường bọn họ ỷ vào có tu vi cao, thấy kẻ nào không vừa mắt trực tiếp dùng nắm đấm đè bẹp nó. Ai ngờ đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, hôm nay bọn họ cũng được nếm trải cảm giác bị người khác coi như con kiến hôi mà dẫm nát dưới chân là như thế nào. Trong khi những kẻ khác kêu gào xin tha, bọn người Như Nguyệt và Tố Vân vì không nuốn chịu khuất nhục trước mặt cô, nên vẫn cố kiên cường đánh giáp lá cà với vài thái cực đồ, đồng bọn của hai cô ả cũng đã gục không ít. Đưa mắt nhìn toàn cảnh, thấy đám người đa phần đã lâm vào trạng thái tê liệt, có đánh nữa cũng không được bao nhiêu điểm khiếp sợ, cô nâng tay cầm Phượng Linh vẽ ra một đồ án càn khôn hình tròn, có hai cực âm, dương.  Đường nét cuối cùng của đồ án vừa hoàn thành, thái cực đồ từ bốn phương tám hướng tụ tập lại, bay thẳng vào trung tâm đồ án, rồi hoàn toàn mất dạng. Sau khi thái cực đồ cuối cùng bay vào, đồ án xoay tròn trên không trung, một luồng sáng hình cung chói loà theo vòng quay của nó bắn ra tứ phía, như muốn cắt mọi thứ xung quanh thành hai mảnh. Tất cả người và vật xung quanh khiếp sợ, vội vã nhắm tịt mắt lại. "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 267 đến từ Trình Tố Vân." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 266 đến từ Lãnh Như Nguyệt.” "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 266 đến từ Tần Vũ Phong.” "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ... + 270 + 265 + 281...” Hơn một phút sau, luồng sáng tan đi, đồ án cũng hoàn toàn biến mất. - Vừa có chuyện gì sảy ra vậy? - Thái cực đồ đâu hết rồi, còn cả cái đồ án hình tròn phát sáng cũng đi đâu mất rồi? Cả đám ngơ ngác nhìn nhau hỏi dò, nhưng những kẻ bị hỏi cũng chịu không trả lời được. - Đồ án hình tròn đó là gì vậy? Như Nguyệt vẫn còn trong trạng thái khiếp sợ, ngắc ngứ hỏi Vũ Phong đang đứng bên cạnh. - Ta cũng không biết. Hắn nhìn chằm chằm nơi đồ án biến mất. - Là con ranh con Yến vẽ ra. Tố Vân nghiến răng kèn kẹt. - Chính mắt ta đã nhìn thấy. Mọi người xung quanh trợn mắt nhìn cô ả, rồi lại hốt hoảng nhìn về phía Diễm. Ông trời ơi! Sao đột nhiên lại xuất hiện một tên trúc cơ khủng bố như vậy! Thế này người thường còn sống sao nổi đây! - Chuyện gì vừa sảy ra vậy? Sáu lão khọm quần áo tả tơi, cả người vẫn còn bốc khói, cỡi phi kiếm bay thẳng vào trung tâm đám đông. - Luồng ánh sáng vừa rồi là gì thế? Phát ra từ đâu? Có phải là do bảo vật xuất thế tạo ra không? Lão khọm Lạp sốt sắng túm lấy một tên nguyên anh gần đó hỏi dồn dập. Tên bị hỏi nghệt mặt nhìn lão như thằng thần kinh. - Ngươi không bớt lời đi được hả? Lão Dự tức giận quát lên. Không hiểu sao linh cảm của lão mách bảo, tất cả những chuyện đó là do con nhóc kia bày ra.  Mà nhắc đến con nhóc kia lão lại nhớ đến mấy cái thái cực đồ, cũng may là chúng nó tự bay đi, nếu không e là hôm nay lão cùng đồng bọn muốn thoát thân cũng không dễ dàng đến thế. Nghĩ lại cảnh tượng bị gần mười tia sét oanh tạc, mồ hôi lạnh lại ướt đẫm lưng lão. Cô ả Tố Vân chớp lấy thời cơ bay vọt tới bên cạnh mấy lão tố cáo Diễm. Nhưng sự tình không như cô ta tưởng tượng, mấy lão già nghe xong thì thở dài thườn thượt. - Thì ra là chúng bị triệu hồi chứ không phải tự bay đi! Lão Thành cảm thán. - Sau này nên tránh xa con nhóc đó ra, lão đây không muốn tắm sét thêm lần nữa đâu! Lão Dự nhắc nhở đồng bọn. - Tại sao các vị phải tránh nó? Tố Vân hỏi khó hiểu. Lão Lâm lườm cô ta. - Ngươi thích thì cứ đâm đầu vào, đừng chơi trò mô kích để lôi lão đây vào cuộc chơi với ngươi. Bị lão nói trúng tim đen, mặt cô ta đỏ bừng, ấp úng không thành lời. - Con nhóc, chúng ta cần nghỉ ngơi, ngươi đi ra chỗ khác chơi đi. Lão Tự xua tay đuổi người. Biết không thể cò cưa được nữa, cô ta đành xoay người bay trở lại bên cạnh bọn Vũ Phong. - Thế nào rồi? Vũ Phong lên tiếng hỏi. - Mấy lão già đó không cắn câu. Tố Vân nhíu chặt đôi mày thanh tú, lắc lắc đầu. - Xem ra chúng ta nên bàn kế hoạch khác. Như Nguyệt đề nghị. - Ta nghĩ trong bí cảnh hung hiểm, thiếu gì cơ hội ra tay. Vừa nói cô ta vừa làm động tác cắt cổ. Hai tên Phong, Vân nghe vậy, mắt sáng như đèn pha ô tô. - Hay! Tố Vân hưng phấn kêu lên: - Có thế mà sao ta không nghĩ ra. Vũ Phong gật gù. - Cứ vậy đi, hy vọng con ranh đó không chết quá sớm bên trong bí cảnh. Tố Vân cười gằn. - Tốt nhất là như vậy, ta nhất định phải tự tay lột da xẻ thịt nó, mới thấy hả lòng hả dạ! Hai tên còn lại im lặng nhìn nhau, không ai tiếp lời cô ả. Ba kẻ này cuối cùng vì một chữ "tham", nên tạm gác lại ân oán cá nhân mà liên thủ với nhau, mục đích của chúng là bắt sống Diễm đoạt lấy tuyệt kỹ. Đương nhiên, cô ả Tố Vân ngoài muốn đoạt tuyệt kỹ, còn muốn đoạt luôn cả mạng của cô nữa.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/