Thần tiên cũng phải sợ - Chương 019

Chương 19: Đại náo dị giới (10)

 

Trong tình huống bình thường, năm lão hoá thần kỳ đỉnh phong và một lão hoá thần kỳ sơ cấp, dư sức tiêu diệt đám thái cực đồ trong vòng một nốt nhạc, nhưng xui cho mấy lão đây lại không phải tìn huống bình thường. Đám kết đan và nguyên anh bị sét đánh đến mức choáng váng, không nghe theo sự sắp xếp của sáu lão, bọn họ bay loạn lên khiến đám thái cực đồ cũng bay loạn theo. Thành thử đã hơn một giờ đồng hồ trôi qua, sáu lão khọm vẫn còn đang chật vật vừa chạy vừa đánh. Lão Dự áp sát lại gần một thái cực đồ, đang định ra chiêu "một kích chết luôn" thì có tên nguyên anh bị sét đánh trúng, vọt tới đập thẳng vào người lão, cả hai cùng ngã lăn xuống đất. - Con mẹ nó, lũ đần độn kia, bọn bay không thể đứng im một chỗ cho ông đây nhờ à? Lão điên tiết gào lên. Thái cực đồ cũng tinh ranh, chúng nó thấy lão đang mải mê gào thét, liền rủ nhau xúm lại nhả sét oanh tạc. - Ahh! Bị hơn tám tia sét đánh trúng cùng một lúc, lão đau đớn lăn qua lộn lại trên mặt đất. - Là đứa chết tiệt nào tạo ra mấy cái thái cực đồ chó má này, ông mà gặp được nhất định sẽ băm sống nó cho cá ăn! Ông sẽ... Lão còn chưa kịp gào xong, một loạt bước chân huỳnh huỵch, cùng tiếng gầm rú của đám linh thú khiến mặt đất rung chuyển, từ bên ngoài lối vào Duyệt Cổ bí cảnh vọng tới. - Lại đến rồi! Một tên kết đan đứng ở ngoài cùng kinh hoàng gào thét. - Mẹ mìn và đám linh thú lại đến rồi! Chạy mau, chạy mau! "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 129 đến từ Tĩnh Lạp." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 137 đến từ Trần Nghiễm." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 156 đến từ Lãnh Như Nguyệt." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 155 đến từ Trình Tố Vân." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 155 đến từ Tần Vũ Phong." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ... +214 + 212 + 198 + 168..." Nhìn đám người xung quanh điên cuồng bay về phía bọn họ, dẫn theo hơn mười cái thái cực đồ cùng bay tới, lão Lâm nhịn không được chửi ầm lên: - Con mẹ nó chứ! Bọn bay đang làm cái vẹo gì thế? Mau, mau dừng lại cho ông ngay! Nhưng giờ phút này bọn họ đâu còn tâm trí nào mà để ý đến mấy lời của lão, bọn họ chỉ biết rằng nếu không muốn bị ăn hành nữa thì phải tìm chỗ núp lùm, mà sáu lão hoá thần hiện tại chính là cái khiên che chắn vững chắc nhất. - Sư huynh! Lão Lạp bay tới nhắc nhở đồng bọn. - Con ranh tạo ra mấy cái thái cực đồ đang tiến vào đây, đi theo nó còn có một đám linh thú cấp chín cấp mười và một con bán thần hệ hắc ám, các huynh nhất định phải cẩn thận! Mấy lão còn chưa kịp tỏ thái độ gì sau lời kể của lão Lạp, bọn thái cực đồ tiếp tục tập kích, nhả sét đánh cho mấy lão tả tơi rơi rụng. - Ahh! - Mẹ nó! Được lắm! Sáu lão tóc tai dựng ngược, cả người đen thui phẫn nộ kêu gào. - Ô hô, lũ cù lần các ngươi vẫn chưa tàn tiệc à? Diễm ngồi vắt vẻo trên Phượng Linh, vẻ mặt hớn hở hỏi thăm. - Ha hả, anh em nhanh nhanh ra đây mà xem, lũ hai chân đần độn biến cục phân chó đen xì kia kìa. Ha hả... Con sâu ôm bụng cười lăn lộn. Hạc toi tò mò, lượn vài vòng trên đầu mấy lão khọm quan sát. -  Ô, thì ra phân chó có hình dạng như vậy à? Nó hỏi hồn nhiên như cô tiên. Quần chúng xung quanh: "..." - Sư huynh, chính là con ranh kia. Lão Lạp chỉ tay về phía Diễm mách lẻo. Mấy lão đang tức nổ phổi vì bị con sâu ví von như phân chó, nghe thế theo bản năng thả một tia thần thức về phía đối diện thăm dò. "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 123 đến từ Đỗ Dự." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 124 đến từ Dương Đồng." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 123 đến từ Lý Lâm." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 124 đến từ Bùi Vịnh." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 124 đến từ Huỳnh Phan." Mẹ nó, một trúc cơ đỉnh phong lại có một đoàn linh thú toàn cấp chín cấp mười đi theo! Đây là chuyện quỷ gì? Năm lão khiếp sợ đưa mắt nhìn nhau, một lão trừng mắt hỏi lão Lạp: - Sao ngươi lại gây thù chuốc oán với con ranh này?  Lão Lạp vội vã thanh minh: - Là con ranh kia dẫn đám linh thú tới san bằng Duyệt Cổ Hoàng thành, ta định ra tay trừng trị nó và đám linh thú, ngờ đâu nó không những biết lăng không vẽ phù, lại còn có cả khả năng vẽ ra thái cực đồ biến thái như vậy. Lần này các huynh nhất định phải lấy lại công bằng cho ta và những người khác. "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 112 đến từ Đỗ Dự." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 113 đến từ Dương Đồng." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 114 đến từ Lý Lâm." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 113 đến từ Bùi Vịnh." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 113 đến từ Huỳnh Phan." Mẹ nó, lấy lại công bằng cái bép gì! Cửa bí cảnh sắp mở, bên kia còn có mấy lão hoá thần kỳ nhăm nhe chiếm lợi với bọn họ, bây giờ mà đánh nhau với lũ linh thú này kiểu gì linh lực cũng bị tổn hại, đến lúc đó vào bí cảnh xác định là ăn hành tả tơi.  Lại nói con nhóc kia chỉ mới là trúc cơ, nhưng có thể mang theo một đám linh thú cấp khủng như vậy, nhất định không phải người tầm thường. Hơn nữa từ khi nó xuất hiện, mấy cái thái cực đồ liền ngưng oanh tạc bọn lão, chỉ tập chung bay lượn trên đỉnh đầu nó. Bọn lão mới không đần mà đi gây thù chuốc oán với loại người như vậy. Lão Lâm là kẻ giao tiếp giỏi nhất trong nhóm, lão bước lên phía trước một bước, giọng điệu ôn hoà: - Nhóc con, sao ngươi lại bọn linh thú xông vào tàn phá Duyệt Cổ Hoàng thành? Thấy lão không bật chế độ "vừa gặp là đánh" nên cô cũng ngay thẳng trả lời: - Vì Duyệt Cổ bí cảnh nằm bên trong Duyệt Cổ Hoàng thành. Mấy lão già biến sắc, lão Lạp nhịn không được cao giọng trào phúng: - Bằng ngươi mà cũng đòi vào Duyệt Cổ bí cảnh, đúng là nằm mơ giữa ban ngày! Diễm vênh mặt. - Ô, bà đây lại cứ thích nằm mơ đấy, ngươi quản được à? Mấy lão khọm: "..." Đám linh thú: "Ha hả..." - Ngươi bớt bớt lời đi! Lão Dự quát lên với tên sư đệ đần độn của mình. - Còn ngươi. Lão quay buồn bực xoay người về phía cô. - Ngươi muốn vào Duyệt Cổ bí cảnh là có mục đích gì? Diễm ngoáy ngoáy lỗ tai. - Ơ, thế các ngươi có mục đích gì? Mấy lão khọm: "..." Sáu lão đưa mắt nhìn nhau. Trên đại lục Thiên Nguyên, ai cũng biết rằng Duyệt Cổ bí cảnh là thế giới nhỏ do một vị thần vô danh sáng tạo ra từ thuở sơ khai. Bí cảnh có tổng cộng chín tầng, bên trong có vô số linh thú, yêu thú và kỳ trân dị bảo. Mỗi tầng đều được bọn linh thúc hoặc yêu thú cấp khủng bảo vệ, thậm chí còn có lời đồn, người bảo vệ tầng cao nhất chính là cao thủ hợp thể kỳ đỉnh phong. Biết là bên trong bí cảnh rất nguy hiểm, nhưng những ai tự nhận mình là cao thủ đều muốn đi vào bên trong, một là để khoe khoang thực lực với thiên hạ, hai là vì ba thanh thần khí được dấu bên trong bí cảnh. Hơn năm trăm năm trước, có một vị tiền bối đã nhìn thấy thanh thần khí hình lưỡi liềm tại tầng năm, chỉ là chưa kịp chiếm đoạt làm của riêng thì bị bọn linh thú bảo vệ tầng năm vây lại công kích, đành phải rút lui tìm đường thoát thân. Cũng từ đó cho đến nay, số lượng người đi vào bí cảnh tăng lên gấp nhiều lần, nhưng số người ra được cũng giảm xuống gấp nhiều lần. Bọn lão cũng vì thần khí nên mới ăn chực nằm chờ ở chỗ khỉ ho cò gáy này. Ma vì một vài nguyên nhân, thời gian cửa bí cảnh mở ra không cố định, có khi vài trăm năm mở một lần, có khi vài chục năm, thế nên luôn có người của các tông phái lớn canh chừng ở đây, hễ có dị tượng bọn họ sẽ báo ngay với cấp trên. Còn Diễm, cô biết rõ ngày bí cảnh mở ra như vậy, đương nhiên là nhờ có cốt truyện vạn năng mà hệ thống đã nhồi nhét cho cô. - Vậy ngươi cũng tới vì thần khí? Lão Thành trầm giọng hỏi. - Thế còn chúng nó? Lão chỉ về phía bọn linh thú. Diễm liếc mắt nhìn con ngựa đang đứng bên cạnh. - Các ngươi phong ấn cha mẹ nó lâu như vậy, đương nhiên là nó dẫn người tới cứu cha mẹ nó rồi. "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 127 đến từ Đỗ Dự." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 128 đến từ Dương Đồng." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 129 đến từ Tĩnh Lạp." "Hệ thống: Điểm số khiếp sợ... + 128 + 127 + 129..." Mẹ nó, thì ra con ngựa cấp bán thần kia là con của hai con quái vật Hắc Mã và Bạch Mã. Nghe nói gần một nghìn năm trước, một lão luyện hư đỉnh phong muốn thu chúng về tay, nhưng không biết vì lý do gì hai bên lại đánh đấm tới mức kẻ sống người chết. Cuối cùng lão già kia phong ấn chúng tại tầng sáu của Duyệt Cổ bí cảnh. Trước khi phi thăng, lão truyền lại cho đời sau bằng mọi cách không được để bọn linh thú cứu hai con ngựa kia ra. Lúc đó bọn họ miệng thì vâng dạ, trong lòng lại cười nhạo lão lo quá xa, bọn linh thú gan có lớn bằng trời cũng không dám xông đến nơi có nhiều cao thủ như Duyệt Cổ bí cảnh. Thế nhưng, ngày hôm nay bọn chúng đã đến, mà kẻ cầm đầu lại còn chính là con của hai con quái vật kia mới máu chó!

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/