Thần Hoàng - Chương 1440

Thần Hoàng
Khai Hoang
https://gacsach.com

Chương 1440: Rất không thành thật một chút (2)

Mắt của Tông Thủ lập tức nheo lại nguy hiểm. Vốn là lời nói đùa giỡn, không ngờ rõ ràng còn thực là như thế.

- Thế nhưng mà Phàm Mộng tán nhân? Nàng không cho ngươi ngủ?

Nếu thật là dám ngược đãi Tuyết nhi của hắn, mặc dù Lâm Phàm Mộng là sư tôn của nàng, là thân muội của Lâm Huyền Sương, khoản nợ này, hắn cũng muốn hảo hảo tính với nàng ta.

Trong miệng Sơ Tuyết lại hừ hừ:

- Mới không phải! Sư tôn đối với ta khá tốt, mỗi ngày phải làm cho tốt rất nhiều bài học, sắp xếp đầy đủ, bận không qua nổi. Ngay từ đầu ta cũng mắng nàng là lão yêu bà cơ mà! Nàng còn đem một mình Tuyết nhi ném đến địa phương tên là Linh Tàng giới, chỗ đó không có ai, bên trong tất cả đều là các loại địa tinh thú có hình thù cổ quái. Cơ hồ mỗi ngày đều phải đánh nhau.

Khóe môi của Tông Thủ lập tức gảy nhẹ, vị Phàm Mộng tán nhân này quả nhiên là có chút tiêu chuẩn.

Linh Tàng giới hắn chưa nghe nói, lại biết bản năng chiến đấu của Sơ Tuyết, Chiến Võ chi thể, chỉ có không gián đoạn chiến đấu ở cường độ cao mới có thể khai phá đến mức tận cùng!

Hung tính năm đầu hộ giá kia của Sơ Tuyết hiển nhiên cũng là bởi vậy mà đến.

Ở bên trong kịch chiến mà thu được ích lợi đấy, không chỉ là một người Sơ Tuyết mà thôi.

- Bất quá có một lần Tuyết nhi bị thương, sư tôn nàng chiếu cố ta bảy ngày bảy đêm. Về sau lại dẫn ta truy sát nửa ngày, đem đầu Thú Hoàng làm ta bị thương kia đánh chết. Sau đó Tuyết nhi cũng đã không nghĩ như vậy nữa, cũng lại không mắng nàng.

Tông Thủ ai thán thở dài, Sơ Tuyết này, hắn thật không hiểu nên nói như thế nào mới tốt, cũng rất dễ dàng bị mua chuộc.

Đều do hắn, trước kia không có dạy dỗ tốt.

- Dưỡng thương hơn mấy tháng, sư tôn nàng lại mỗi ngày ở trong than thể tích một loại dung dịch gọi là ngó sen gì đó, đầu khớp xương ngứa ngáy, lúc ấy cũng thật là đau. Bất quá từ khi vết thương lành lặn, những tinh thú ở trong Linh Tàng giới kia cũng không thể đánh lại được ta.

Lông mày Tông Thủ nhíu lên, nên là Linh Ngẫu Nguyên Sinh dịch. Từ trong ngó sen vạn năm chắt lọc ra chất lỏng, lại phối hợp với các linh dược khác để luyện thành.

Tuy không phải là Tiên đan, nhưng lại là một trong những loại linh dược trân quý nhất thế gian dùng để đoán thể.

Đặc biệt là tu sĩ Tiên cảnh, Thần cảnh, quả thực là tha thiết ước mơ.

Chẳng lẽ đây là lý do linh đoán ngọc cốt, tỏa linh tiên cơ?

Vị sư thúc này của hắn, quả nhiên là cam lòng lấy ra a!

- Lại qua mấy ngày nữa, Tuyết nhi ở Linh Tàng giới không có đối thủ, sư tôn nàng mới cho ta đi ra. Nhưng mà liền lại ném đến dưới đáy của một thác nước, nơi này còn có một cái vòng xoáy thật lớn. Nước ở nơi đó, cũng bất đồng với nước ở Vân Giới chúng ta, nặng ít nhất hơn một ngàn lần, chẳng những phải đứng vững ở dưới thác nước, còn phải ngày ngày học thuộc lòng những đạo điển kia, phục dụng một loại dược liệu là Cửu Thần Thông Huyền Đan.

Khóe môi Tông Thủ là đã run rẩy, Cửu Thần Thông Huyền Đan? Ngày ngày ăn?

Đan dược này ở Vân Giới là cực kỳ nổi danh, có thể tăng tu vi của người khác.

Thế gian tồn tại không nhiều lắm, người có thể luyện chế cực nhỏ. Bất quá cũng có rất ít người có thọ nguyên sung túc phục dụng nó.

Tu vị tăng lên nhanh chóng, tự nhiên cũng sẽ xúc động đến căn cơ.

Chỉ có những người mà đã vô vọng tiến thêm một bước mới có thể ký thác kỳ vọng vào Cửu Thần Thông Huyền Đan trùng kích cảnh giới của bản thân cao hơn một tầng.

Hắn lúc này cũng coi như là biết được, một thân tu vi kinh người của Sơ Tuyết rốt cuộc là làm sao mà có rồi.

Đại lượng Linh Ngẫu Nguyên Sinh dịch nhập vào trong cơ thể Sơ Tuyết, sau khi dược tính phát huy, còn có thể tồn đọng.

Dưới thác nước, trong nước xoáy cực lớn, nước chảy xiết như đao, chính là trợ giúp Sơ Tuyết rèn luyện thân thể, đem dược lực còn sót lại cùng nhau phát huy ra.

Mà ăn Cửu Thần Thông Huyền Đan, đối với người khác mà nói là con dao hai lưỡi. Nhưng đối với Sơ Tuyết mà nói, lại là hữu ích vô hại. Chiến Võ chi thể, vốn không cần ở trên Võ đạo Linh pháp thấm nhuần quá nhiều. Bản thân liền có thể ở trong lúc hồ đồ mà nắm giữ đại đạo.

Hắn đã từng điều tra, vấn đề về căn cơ của Sơ Tuyết, thậm chí còn mạnh hơn hắn không ít.

Về phần học thuộc lòng ký ức đạo điển, cũng là có phần có thâm ý.

Không thể chỉ bởi vì có Chiến Võ chi thể liền đối với một thân cảm ngộ của mình mà vứt bỏ.

Mạnh mẽ học thuộc lòng, ngày sau dù chỉ là trong lúc ngẫu nhiên có chút tích lũy, cũng có thể có ích cả đời cho Sơ Tuyết.

Vị Phàm Mộng tán nhân này còn thật không hổ mà minh sư. Trong khoảng thời gian ngắn lại đem Sơ Tuyết điều tiết tới mức này.

Nhớ tới Cửu Thần Thông Huyền Đan, nhớ tới Linh Ngẫu Sinh Nguyên dịch, Tông Thủ không khỏi là sinh ra một loại cảm giác ước ao ghen tỵ.

Nhìn sư tôn của Tuyết nhi một chút, thật đúng là tận chức tận trách.

Mà sư phụ của mình, vô luận là Long Ảnh hay là Lâm Huyền Sương, đều chính là loại không đáng tin cậy.

- Về sau mới nhẹ nhàng thoải mái, sư tôn nói tiến cảnh của ta quá nhanh, không phải là chuyện tốt. Sau này cũng không cần nóng lòng tấn cấp, chỉ cần tùy ý chơi đùa liền được. Chính là mấy tháng trước về tới Vân Giới, đi Thuấn Không long điện một chút. Tuyết nhi muốn giúp thiếu chủ, không muốn chơi đùa, là ở chỗ này ngây người hơn mấy tháng, sư tôn còn mấy lần nói ta tới.

Tựa hồ lại nghĩ tới cái gì, Sơ Tuyết lại nói:

- Đúng rồi! Sư tôn còn cho Tuyết nhi rất nhiều đồ vật, rất nhiều tiên thạch. Còn có mười mấy món bảo bối, đều là Tiên bảo cả, có thể đánh chết người.

Lấy ra một quả nạp giới, cười hì hì quơ quơ trước mặt Tông Thủ, dương dương đắc ý nhìn lại. Tựa hồ là nói, Tuyết nhi cũng có núi để dựa, về sau chủ nhân ngươi lại khi dễ ta, ta phải nói sư tôn đi tìm ngươi tính sổ.

Khiến cho Tông Thủ có phần cảm giác không thú vị, tiểu nữ oa này, xem ra không giáo huấn là không được.

Thiệt thòi cho hắn lúc trước òn vì nàng bị tổn thương mà bất công, muốn tìm Phàm Mộng sư thúc lý luận kia mà?

Trong lòng suy nghĩ, Tông Thủ liền trực tiếp động thủ đi làm. Lập tức liền vươn tay đi nhéo cái gương mặt kiều nộn của Sơ Tuyết. Tuyết Nhi cũng cười khanh khách ngồi dậy, hướng về phía sau trốn tránh.

Mà lập tức sau đó, hai thân hình liền bỗng nhiên dừng lại, hai tay của Tông Thủ đúng là may mắn thế nào lại nhéo vào trên ngực của Sơ Tuyết.

Mấy tức qua đi, trên mặt của Sơ Tuyết liền đỏ bừng một mảnh, hai tay ôm ngực, thương hoàng chạy ra ngoài.

- Thiếu chủ ngươi tên sắc lang này!

Thanh âm của Sơ Tuyết càng là quanh quẩn bên tai, thần tình của Tông Thủ hơi giật mình nhìn hai tay.

Sau khi mở ra lại nắm chặt, nắm chặt rồi lại mở ra, hướng về phía trước trảo một trảo.

Kỳ quái chính mình, làm sao lại có thể chụp lên bộ ngực của Sơ Tuyết?

Thật chẳng lẽ như Sơ Tuyết nói, mình là một sắc lang, không quản được tay của mình hay sao?

Trong nội tâm là vạn phần khó hiểu, bất quá cảm giác này cũng thực không tồi.