Thần Cấp Tiên Giới Hệ Thống - Chương 41

Thần Cấp Tiên Giới Hệ Thống
Chương 41: Khoái ý ân cừu, nộ tắc sát nhân
https://gacsach.com

"Cao Minh Tùng, ngươi đã muốn tìm chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi." Cao Minh Tùng khiêu khích đã triệt để chọc giận Phương Viêm.

Ở kiếp trước, Phương Viêm trầm mê trong game Tiên Giới chính là vì khoái ý ân cừu, ngoạn gia cùng ngoạn gia, chỉ cần một lời không hợp sẽ rút đao khiêu chiến, đồ sát đúng là thống khoái nhất, mà lúc này, tuy nhiên Phương Viêm xuyên qua, nhưng nhiệt huyết vẫn còn in trong xương tủy.

Trước kia thiên phú tu luyện của hắn không được tốt, nhưng không có nghĩa là bất cứ ai cũng có thể nhục mạ trên đầu hắn, trước kia không có thực lực, hắn có thể nhịn, nhưng bây giờ, hắn đã không cần nhịn nữa, đối với phương dám đến gây sự, trực tiếp đánh gục là được.

"Ngươi muốn chết." Cao Minh Tùngtrên mặt hiển hiện một vẻ tàn nhẫn, Cao gia gia chủ Cao Úy An đã thông báo cho tất cả các thành viên Cao gia, khi có cơ hội nhất định phải giết chết Phương Viêm. Cao Minh Tùng tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội diệt trừ Phương Viêm, cười lạnh một tiếng, rút ra trường đao sau lưng liền bổ tới hướng Phương Viêm.

Cao Minh Tùng vừa lên đã thi triển sát chiêu hổ phách Đoạn Hồn.

Đao mang phóng lên trời, môt khi bị chém trúng, Phương Viêm nhất định sẽ bị chém thành hai đoạn, nhưng Phương Viêm sẽ như hắn nghĩ sao?

Chỉ thấy thân thể Phương Viêm lui về phía sau, tiếp theo, đã vận sức chờ phát động Băng Sơn Quyền đánh về phía đao mang bổ tới kia.

Sau khi va chạm đao mang đã tan vỡ, quyền ảnh có chút ảm đạm, thế đi không giảm, tiếp tục phóng về phía Cao Minh Tùng.

"Quyền thế ngưng mà không tán, Băng Sơn Quyền của ngươi đã tiến vào cảnh giới tông sư, điều này sao có thể?" Cao Minh Tùng vung đao lần nữa, Hổ Phách Đao trong tay chém lên trên quyền ảnh, lực phản chấn kịch liệt Chấn cho hổ khẩu hắn có chút phát run, vẻ mặt ngưng trọng. Hắn chưa từng nghĩ tới phế vật của Phương gia này lại có thể đem tuyệt học trấn tộc Băng Sơn Quyền của Phương gia tu luyện tới cảnh giới tông sư, lập tức không khỏi kinh hô.

"Ha ha... Chuyện này có gì mà không có khả năng, kế tiếp chính là vì sự cuồng vọng của ngươi mà trả giá thật nhiều." Phương Viêm cười lạnh một tiếng, tiếp theo lại là một đòn Băng Sơn Quyền đánh về phía Cao Minh Tùng.

Phương Viêm thi triển Băng Sơn Quyền đến mức tận cùng, có khí thế của thiên địa, giống như mãnh hổ xuống núi, đối với lực đạo khống chế phi thường tinh chuẩn, bảy thức Băng Sơn Quyền đều đánh ra, Cao Minh Tùng cũng không chịu được cỗ lực đạo bá đạo này nữa, bị một quyền đánh bay, máu tươi phun đầy miệng.

"Là ai vậy, sao lại mạnh như vậy, lại có thể đánh bay cả cao thủ Luyện Khí kỳ tầng chín." Người qua đường liên tiếp thán phục.

"Ngươi ngay cả hắn cũng không biết, hắn chính là thiếu chủ của Phương Gia Phương Viêm thiếu gia a!" Người qua đường nghe vậy nói.

"Cái gì? Người này là thiếu chủ của Phương gia, thiếu gia Phương Viêm, điều này sao có thể, không phải nói Phương Viêm thiếu gia là phế vật tu luyện sao?

Mười lăm tuổi, mới Luyện Khí kỳ tầng ba." Người qua đường lộ ra vẻ mặt nghi hoặc.

"Điều ngươi nói đã là chuyện năm xưa rồi, bây giờ Phương Viêm thiếu gia chính là thiên tài tu luyện của Duyệt Châu thành, mười lăm tuổi đã là đại cao thủ Luyện Khí kỳ tầng tám rồi." Người qua đường nghe vậy tán thán nói.

"Điều này sao có thể, mười lăm tuổi đã là cao thủ Luyện Khí kỳ tầng tám." Người qua đường nghe vậy đều quay đầu lại.

"Không có khả năng ư, các ngươi chưa bao giờ nghe nói qua hậu tích bạc phát sao?

Phương Viêm thiếu gia chính là như vậy là thiên tài phát triển muộn, chuyện này càng không thể vãn hồi, các ngươi không thấy được sao? Đến cả cao thủ Luyện Khí kỳ tầng chín Cao Minh Tùng đều bị hắn đánh bại." Người qua đường nghe vậy vẻ mặt biểu lộ đặc biệt nói.

Cao Minh Tùng thua, tin tức này lan nhanh như gió lốc trên thị trường giao dịch Duyệt Châu. Mọi người trong thị trường giao dịch đều hướng về nơi phát sinh sự việc vây thành vòng tròn mà xem, nguyên một đám đối với Cao Minh Tùng vung tay múa chân.

Cao Minh Tùng bị Phương Viêm dẫm nát dưới chân, vẻ mặt xấu hổ và giận dữ, hận không thể tìm một cái lỗ chui xuống dưới.

"Cao Minh Tùng, ngươi không phải rất ngông cuồng sao? Bây giờ còn không phải bị ta dẫm nát dưới chân sao." Vẻ mặt Phương Viêm lãnh khốc, đem Cao Minh Tùng dẫm nát dưới chân.

"Phương Viêm, ngươi chớ đắc ý, đắc tội với Cao gia ta, ngươi sớm muộn cũng phải chết thôi." Cao Minh Tùng sắc mặt rét run, hướng về phía Phương Viêm gầm hét lên.

"Muốn ta chết, nhưng ngươi phải chết trước rồi." Phương Viêm cười lạnh một tiếng, tiếp theo liền mạnh mẽ đạp mạnh chân, giẫm lên trên đan điền của Cao Minh Tùng.

"Người nào dám gây rỗi ở thị trường giao dịch Duyệt Châu giao, không sợ phiền phức sao?" Đột nhiên một tiếng hét lớn vang lên trong đám người.

"Phốc!"

Theo tiếng hét lớn đột nhiên vang lên, Phương Viêm cũng không có ý định dừng tay, dưới chân mạnh mẽ phát lực, như là muốn đem sàn nhà giẫm xuyên vậy, chỉ nghe phù một tiếng, Cao Minh Tùng mạnh mẽ phun ra một ngụm máu tươi lớn, con mắt trừng thật to giống như mắt cá chết vậy.

"Đinh, chúc mừng kí chủ vượt cấp giết địch thành công, đạt được mười điểm tích lũy." Phương Viêm buông lỏng chân, tiếp theo, thanh âm hệ thống thông báo vang lên trong đầu Phương Viêm.

"Phương Viêm, ngươi vậy mà lại giết Cao Minh Tùng." Tiếng người vừa vang lên, một tên đại hán khôi ngô trợn mắt nhìn Phương Viêm, vẻ mặt không thể tin, không nghĩ tới lá gan của Phương Viêm lại lớn như vậy, mặc kệ hiện giờ Cao gia đang quản lý khu giao dịch,mạnh mẽ giẫm chết Cao Minh Tùng. Rất tàn nhẫn, hắn mà không chết, cũng sẽ trở thành một tên phế nhân, việc này so với giết hắn còn muốn tàn nhẫn hơn.

"Phế vật như vậy, giết thì đã giết, như thế nào, ngươi có ý kiến". Phương Viêm cười lạnh, vọt tới người vừa tới kia hỏi ngược lại.

"Dám giết đệ tử Cao gia ta, ta phải khiến cho ngươi trả giá thật nhiều cho sự cuồng vọng của ngươi." Cao Bằng hướng về phía Phương Viêm giơ lên ngón tay cái, sắc mặt xanh đen, trong mắt sát khí bắn ra bốn phía. Hôm nay hắn nhất định phải giết Phương Viêm diệt trừ cái tai họa này.

Theo thanh âm Cao Bằng vừa vang lên, một cổ khí tức cường đại trong cơ thể tràn ngập ra, thân thể thẳng đứng như một cây thương,

Tiếp theo là một trảo, tới hướng Phương Viêm.Cao Bằng là tu sĩ Bạo Khí Cảnh, Phương Viêm tuy mạnh mẽ nhưng còn chưa để hắn ở trong mắt, Cao gia nổi danh chính là bộ Hổ Phách Đao Pháp, đối với Phương Viêm mà dùng đao, hắn cảm thấy đây là một loại vũ nhục đối với thực lực của hắn.

"Băng sơn."

Đối mặt với khí phách của đối phương, Phương Viêm là cười nhạt một tiếng, liền là một kích Băng Sơn Quyền đánh tới hướng thủ chưởng của đối phương.

"Tiểu tử, trách không được ngươi lại càn rỡ như thế, nguyên lai là đem Băng Sơn Quyền của Phương gia tu luyện đến cảnh giới tông. Ngươi nghĩ dựa vào điểm tu vi đó có thể chống lại tu sĩ Bạo Khí Cảnh sao? Ta đây sẽ nói cho ngươi biết mười phần sai, ta hôm nay sẽ cho ngươi biết một chút về cái gì gọi là thực lực tuyệt đối, cho ngươi chết đi trong tuyệt vọng." Cao Bằng đánh ra một chưởng bị Phương Viêm đánh bay, vừa mới giao thủ, hắn đã ăn một phải thiệt thòi không nhỏ, giờ phút này, bàn tay của hắn còn có chút run lên.

"Có bản lĩnh liền phóng ngựa tới a." Phương Viêm cười lạnh, lại là một Quyền đánh về phía Cao Bằng.

Lúc này đây, Cao Bằng không có lấy bàn tay đi đón công kích của Phương Viêm, thân thể không ngừng lui về phía sau, tiếp theo liền rút ra bội đao bên hông chém tới cự đại quyền ấn của Phương Viêm.

Đao này dài bốn xích một tấc, rộng hai tấc sáu phần, thân đao trơn nhẵn sáng như tuyết, toàn thân hiện ra khí lạnh làm cho người ta không thở nổi, chứng minh trường đao này tuyệt đối không phải là đao bình thường, mà là một thanh bảo đao hiếm có, là một cây đao giết người, tên là Tuyết Hoa Đao, là thượng phẩm linh binh, đao này có thuộc tính đặc biệt, khi công kích địch nhân mang theo từng lớp bông tuyết, tiếp theo liền cho địch nhân một kích trí mạng.

"Mau nhìn, đây là Cao Bằng chính là cường giả tu vi Bạo Khí Cảnh, đánh với Phương Viêm vậy mà bị ép dùng đến Tuyết Hoa Đao, Phương Viêm thật là cường đại a."

"Hừ..., Phương Viêm lần này chết chắc, dám giết Cao Minh Tùng, Cao Bằng tuyệt đối sẽ không bỏ qua."

"Tuyết Hoa Đao a! Thượng phẩm linh binh, nếu ta có một món binh khí tiện tay như vậy thì tốt."..

Người xung quanh nhìn xem Phương Viêm đối chiến với Cao Bằng có tu vi là Bạo Khí Cảnh liền nghị luận tới tấp.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor