Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước - Chương 61

Chương 61: Vĩnh hằng không phai

"Tôi bỗng thay đổi chủ ý, không được sao?" Sở Luật chỉ nhíu mày, đem tất cả nói hời hợt, chỉ là, cặp mắt đen kia che giấu ánh sáng lại có chút giọng mỉa mai, đúng, anh là cố ý, anh cũng để cho cô mất hồn mất vía, lo được lo mất. Từ thiên đường tới địa ngục, lại từ địa ngục đến Thiên đường, lặp đi lặp lại, nhận hết tra tấn.

"Anh..." Mà Hạ Nhược Tâm ngơ ngác nhìn anh, trong mắt, chiếu đến một người đàn ông tuấn mỹ, từ đầu tới cuối chỉ có hình ảnh của anh, vẫn có chút không biết làm thế nào thì đột nhiên kinh hỉ tới.

Cho cô, Sở Luật nhét hoa vào trong tay của cô, nói dối tự nhiên như uống nước, tôi không phải cố ý, chỉ là bỗng nhiên có một hội nghị, tôi chỉ sớm hội xong mà thôi. Giống như biết cô đang suy nghĩ gì, anh làm bộ giải thích cho cô.

Khi anh tự nhiên mà xem nhẹ cô ửng đỏ hốc mắt, người phụ nữ này thật sự dễ dàng cảm động, nếu như cho cô một chút yêu, cô cũng có thể vì mình mà chết, nghĩ tới đây, độ cong môi anh giống như càng thêm lớn, anh thích cảm giác như vậy. Rất thích.

"Cảm ơn: "Hạ Nhược Tâm ôm lấy hoa, cây cát cánh màu tím, vô cùng đẹp mắt, mặt của cô nhẹ nhàng cọ xát bông hoa một chút, dùng sức ngửi hương hoa, lần đầu tiên cô nhận được hoa, mà lại là bó lớn như vậy.

Thật sự là một đứa ngốc, vừa khóc lại cười, ngón tay Sở Luật đặt ở trên mắt của cô, cao hứng cũng khóc, không cao hứng cũng khóc, anh thật sự chưa từng gặp qua dạng phụ nữ thích khóc vậy, mà anh biết, một câu nói của anhcó thể để người phụ nữ kia lại khóc, cũng có thể để cho cii cười.

Cô giống như càng yêu anh. Mắt đen càng thêm tĩnh mịch một chút, bên trong lại nhanh chóng lóe lên sáng nhạt người thường không bắt được.

"Đi tôi dẫn cô di ăn cơm, tôi đã đặt xong chỗ: "Sở Luật đứng lên, hạ ngón tay dính nước mắt của cô, sau đó có chút dùng sức lau trên người, giống như có chút chán ghét.

"Được: "Hạ Nhược Tâm nhẹ nhàng gật đầu một cái, cẩn thận cất kỹ hoa trong ngực, mới đứng ở trước mặt anh, giống như một người vợ nghe lời, cẩn thận chờ mệnh lệnh kế tiếp của anh.

Tay bị anh giữ chặt, lòng của cô đột nhiên ấm áp, có chút cảm động giây lát bắt lấy trái tim của cô.

"Đi thôi: "Sở Luật chỉ nắm chặt tay của cô, một đôi tay cực mềm, như môi của cô, người phụ nữ dưới thân này mỗi chỗ đều mềm không thể nghĩ, tự nhiên còn có lòng của cô.

Lại thêm một chút, khả năng chỉ cần nhẹ nhàng đụng một cái liền vỡ nát.

"Sở Luật: "Hạ Nhược Tâm nắm chặt ngón tay của anh, đột nhiên mở miệng.

"Chuyện gì?" Sở Luật cũng không quay đầu, vẫn nắm chặt tay của cô, giống như bọn họ có thể cả đời này, cả đời, cả đời, cũng không tách ra.

"Sở Luật, anh biết đó là hoa gì sao?"

Trầm mặc nửa ngày, cuối cùng Hạ Nhược Tâm mở miệng hỏi.

Sở Luật hơi ngừng một chút, trầm mặc nói ra.

"Không biết, nhìn thuận mắt liền mua." Cũng xác thực là như thế, anh vừa vào tiệm hoa, liền thấy, tùy ý chỉ bừa rồi mua.

Quả nhiên, Hạ Nhược Tâm chỉ cười khổ một tiếng, phần môi tràn ngập quá nhiều cay đắng, quả nhiên, anh không biết, nếu như anh biết, như vậy, có thể anh sẽ không đưa.

Cây cát cánh, hoa cô thích nhất.

Mà ý nghĩa của hoa...

Yêu vĩnh hằng không phai; chân thành, mềm mại, bi ai.

Cô muốn hỏi gì? Mắt đen Sở Luật một mực trầm nặng, luôn luôn không để cho cô biết lòng của anh đang suy nghĩ gì, còn có, thái độ của anh với cô như gần như xa.

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/