Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước - Chương 59

Chương 59: Anh đâm cô một dao

Anh hôn cực kỳ dùng sức, giống như muốn nuốt mất linh hồn của cô. Mà cô chỉ bị động nhận lấy tất cả cướp bóc. Bọn họ từ khi mới bắt đầu cũng là như thế, anh chiếm lấy, cô nhận mệnh.

Cuối cùng Sở Luật buông cô ra, tay đặt ở trên mặt của cô, nhẹ nhàng lướt qua môi cô chút hơi sưng đỏ, để cô có chút ướt át, mà mắt đen của anh càng thêm tĩnh mịch một chút.

"Hạ Nhược Tâm, nhớ, nơi này là của tôi." Tay của anh đặt ở trên môi cô: "Chỉ có tôi có thể đụng: "Sau đó tay dời tới ngang hông cô, thân thể của cô cũng là của tôi, chỉ có tôi có thể nhìn, còn có..."Trong mắt đen của anh nhanh chóng lóe lên cái gì?

Ngón tay chuyển qua lồng ngực của cô: "Nơi này cũng là của tôi, người của cô, hồn của cô, mạng của cô, tất cả đều là của Sở Luật tôi."

"Hiểu chưa?" Anh nắm chặt cằm cô, nhìn mắt cô hiện ra sóng nước long lanh, đôi mắt này rất xinh đẹp, là xinh đẹp nhất trong đám phụ nữ anh thấy, nhưng cũng là ác độc nhất, anh vẫn không có quên Dĩ Hiên của anh chết như thế nào?

"Hạ Nhược Tâm, cô hại chết Dĩ Hiên, cho nên cô phải dùng cuộc đời của cô, cô phải trả cho tôi."

Giọng của anh như tấm võng lớn màu đen, bao phủ trái tim Hạ Nhược Tâm thật chặt.

Hạ Nhược Tâm chỉ nhẹ nhàng gật đầu, cô biết, cô hiểu, cô biết trong cuộc hôn nhân này cô có thân phận gì, chỉ là, anh có thể đừng tàn nhẫn tổn thương cô như vậy hay không, cô có thể nhịn được tổn thương trên thân thể, nhưng đừng tổn thương lòng của cô.

Người đàn ông này là như thế, khi mình cho rằng anh đối với mình khác biệt, anh thường hung hăng đâm mình một dao.

"Lại khóc: "Ngón tay Sở Luật đặt ở dưới mắt cô, nhẹ nhàng lau sạch nước mắt của cô, sau đó đặt ở bên môi mình, đây là đầu tiên anh chủ động qua nếm qua nước mắt.

Thì ra, lại mặn như thế, mặn phần môi của anh.

Có khi, hận là một con dao hai mặt, hận một người đồng thời cũng hận chính mình...

Lúc tổn thương một người, có lẽ, chính anh cũng bị tổn thương.

Mà chiến tranh giữa bọn họ, giống như là thành một loại cục diện bế tắc.

"Cô gái ngoan, ngày mai nhớ chờ tôi." Anh cắn vành tai Hạ Nhược Tâm một chút, lại phát hiện lỗ tai mềm mại của cô đỏ lên, rất đáng yêu.

Lần này Hạ Nhược Tâm chẳng những đỏ cả vành mắt, đến đôi mắt đều muốn đỏ lên, anh nói còn có ngày mai, thật sự có ngày mai sao?

Cô cảm động, thật sự cảm động đến ý tốt của Sở Luật, nhưng thật sự không nghĩ tới, anh tốt, có thể là không có ý tốt.

Tay Sở Luật đặt ở trên đầu Hạ Nhược Tâm, khóe môi hơi lạnh giương lên vô cùng hoàn mỹ, không phân rõ là ý cười hay gì.

Nhưng rõ ràng không phải ý cười đơn thuần, bời vì, cái từ này vĩnh viễn sẽ không có trên con người lãnh khốc như Sở Luật.

Hạ Nhược Tâm khẩn trương chờ đợi ngày mai, anh nói ngày mai.

Cô đã sớm đổi xong một bộ quần áo, trong gương, đó là một cô gái cười long lanh, cô cười có chút ngây ngốc, nhưng là cười, không tiếp tục khóc.

Sở Luật, chồng của cô, cô ngồi ở đầu giường, ngón tay khẽ vuốt qua gối đầu, đêm qua bọn họ vượt qua một đêm yên tĩnh mà hạnh phúc, anh vẫn luôn ôm lấy cô ngủ, cô cho là giữa bọn họ ngoại trừ hận thì cái gì cũng mất, nhưng bây giờ không phải là, quan hệ giữa bọn họ giống như đang từng giờ từng phút biến tốt, cũng đang thay đổi.

Anh có thể không yêu cô, nhưng có thể ít hận cô là được.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/