Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước - Chương 109

Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước
Hạ Nhiễm Tuyết
https://gacsach.com

Chương 109: Cầu xin

Người phụ nữ trước mặt mặc dù có chút chật vật, trong con ngươi ảm đạm lại không có chút tức giận, gương mặt cũng không có một chút huyết sắc, cho dù cố ý trang điểm nhẹ, vẫn không thể che giấu bệnh tật trên người cô.

Song, cho dù là vậy, cô phát hiện người phụ nữ này vẫn rất đẹp, nhất là cái khí chất khiến người thương tiếc, không phải giả vờ, mà là bị bức ra.

Rõ ràng rất đáng thương, rất dễ ngã xuống, nhưng cô vẫn cố chấp ưỡn lưng, không sợ trên người đau đớn vẫn tiến về phía trước. Mà cô cuối cùng cũng biết, tại sao lại sinh ra câu phi nga dập lửa.

Trong nháy mắt đó thật sự là rất đẹp, một loại tươi đẹp khiến không ai có thể quên.

Mà lúc này, đối mặt với Hạ Nhược Tâm, thật sự khiến Lý Mạn Ny vô cùng xấu hổ, cô là người được giáo dục cao đẳng, tài sản khổng lồ, từ nhỏ chính là trên vạn người, bây giờ lại làm người thứ ba chen chân vào gia dình người ta, thật sự một loại khảo nghiệm đạo đức.

"Thật xin lỗi, " Lý Mạn Ny cúi đầu, quả thực không biết phải đối mặt với tất cả những thứ này làm sao. Còn đối với Hạ Nhược Tâm thân là vợ Sở Luật, bất kể Sở Luật có cảm tình với cô không, với thân phận của cô bây giờ, chính là vợ Sở Luật, vợ thật sự, phối với anh trên hộ khẩu.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi có thể làm được gì" Hạ Nhược Tâm buồn bã cười một tiếng. Lại khiến Lý Mạn Ny trong lòng rối như tơ vò, càng ngày càng khó chịu, thậm chí, cũng không muốn ở đây thêm nữa.

"Hạ tiểu thư, giữa tôi và Luật, không phải như cô nghĩ " mà cô không biết làm sao để tự nói tròn câu đó, bởi vì, cô căn bản cũng không biết phải nói thế nào, bởi vì, cô và Sở Luật hiện tại đúng là ở yêu, mặc dù để tôn trọng cô, Sở Luật cũng chưa từng đụng vào cô, nhưng tất cả những chuyện liên quan tới tình nhân, bọn họ cũng đã làm hết.

Bây giờ nói cho người khác biết, bọn họ cái gì cũng không phải, đó không phải là tự vả thì là gì.

Hạ Nhược Tâm khẽ gật đầu, thật ra thì, cô không cần nói, cái gì cũng không cần, Sở Luật đã nói rất rõ ràng rồi.

"Lý tiểu thư, cô có thể rời khỏi anh ấy không" Hạ Nhược Tâm sâu kín hỏi Lý Mạn Ny, ưu nhã giơ ngón tay, gia thế tốt đẹp, cô so ra còn kém.

Sắc mặt Lý Mạn Ny đột nhiên trắng nhợt, "Tôi" cô chần chừ nửa ngày, mặc dù biết Hạ Nhược Tâm tìm cô để nói vấn đề này, nhưng cô không ngờ, cô ta sẽ trực tiếp như vậy, lại càng không ngờ, cái vấn đề này sẽ sắc nhọn đến thế.

"Lý tiểu thư, cô cái gì cũng có, có gia thế, có tướng mạo, cũng có trình độ học vấn, tiền đồ sau này không thể đo được, cho dù không có Sở Luật, cô vẫn là cô, nhưng tôi, cái gì cũng không có, " Hạ Nhược Tâm nắm chặt ngón tay bị níu cho biến dạng, giọng hết sức tối nghĩa, "Tôi chỉ có anh ấy, chỉ có một mình anh, cô nói cho tôi biết, nếu tôi rời khỏi anh ấy, làm sao tôi sống nổi "

Cô nghiêng mặt, ánh sáng bên ngoài chiếu lên mặt cô, lúc ngửa đầu có chút bi thương, "cô không biết một người phụ nữ có thể yêu một người đàn ông đến mức nào đâu, mười mấy năm, tôi đợi anh ấy mười mấy năm, yêu anh mười mấy năm, cho dù anh ấy yêu người phụ nữ khác, tôi vẫn yêu anh ấy. Cho dù tôi biết anh ấy ôm mắt cưới tôi, tôi vẫn yêu anh ấy, tôi yêu anh ấy, không có vốn liếng, không có bản thân, cũng không có tất cả. Đúng vậy, tôi yêu anh ấy, yêu đến có thể vì anh ấy mà nằm lên giường người khác, để người đàn ông khác làm nhục."

"Lý tiểu thư, cô nói người phụ nữ như vậy không phải rất đáng buồn sao" cô quay đầu lại, một hàng nước mắt trong suốt cuối cùng cũng rơi xuống, hung hăng đập xuống người Lý Mạn Ny.

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/