Sương Mù Vây Thành - Chương 12

Chương 12

Tần Tang không ngớt lời khiêm tốn, biết Diêu phu nhân thế này là quá khách sáo với mình rồi, nên cô cùng Diêu tiểu thư ngồi xuống ghế tràng kỷ, rồi có một ma ma già dâng nước trà lên.

Tần Tang thấy Diêu tứ tiểu thư này không có cái tật thiên kim tiểu thư so với các vị thiên kim nhà quân phiệt khác, nên thấy cô quá mức hoạt bát đáng yêu, vì vậy cũng cùng cô chậm rãi nói chuyện phiếm với nhau.

Vị Diêu tứ tiểu thư này tên là Diêu Vũ Bình, từng học tại đại học Xương nghiệp khoa văn học, vừa từ Xương Nghiệp trở về đây, nên hai người nói chuyện với nhau tương đối hợp ý.

Mãi cho đến khi đến mời các cô tham gia tiệc, Diêu phu nhân vẫn thấy hai người đang nói chuyện rất vui vẻ, liền tự mình đi tới, nói: “Không ngờ tứ tiểu thư nhà chúng ta lại có duyên với thiếu phu nhân như vậy, thường ngày nó đều rất bướng bỉnh, nếu nó chịu học nửa điểm của thiếu phu nhân thôi, thì tôi cũng bớt ít tâm tư dạy bảo nó rồi.”

Tần Tang nói: “Tứ tiểu thư vốn là sinh viên tân thời, ngược lại phải là ta học tập cô ấy một chút mới đúng.”

Diêu phu nhân nhún nhường đương nhiên không nói thêm gì, nhưng Diêu Vũ Bình nghe cô nói ra những lời này, không khỏi mừng rỡ, nghĩ vị phu nhân thiếu tướng này rất hòa nhã dễ gần, nên sau khi ăn tiệc xong xuôi, lúc đi nghe hí kịch, cô cố ý để lại hai chỗ ngồi, cốt để được ngồi cạnh Tần Tang.

Tần Tang đối với việc xem hí kịch này vốn không có hứng thú mấy, Diêu Vũ Bình cũng không thích mấy dạng chiêng trống náo nhiệt như thế này, hai người ban đầu còn nói về hí văn (hay còn gọi là kịch nam loại hình sân khấu miền nam thời xưa), sau đó lại bỏ kịch nam qua một bên nói về phim chiếu bóng.

Tần Tang khi còn bé không có nhiều bạn chơi cùng, sau khi lớn lên bạn đồng học cũng chỉ có mình Đặng Dục Lâm, hiếm có Diêu Vũ Bình không cách biệt tuổi tác so với mình nhiều lắm nên cô tính tình cũng càng cởi mở hơn, cuộc trò chuyện giữa hai người cũng rất mới mẻ tươi vui, đó cũng là lí do hai người trò chuyện rất ăn ý với nhau.

Đến lúc chuyển đến giữa buổi hí liền đổi sang xướng cát tường hí, Diêu Vũ Bình lại tự mình cố tình dẫn cô đến một phòng khách nhỏ ăn điểm tâm, uống chút cà phê.

Tần tang thấy phòng tiếp khách này cũng gộp chung thư phòng lại với nhau, trong cả bốn chiếc tủ bên vách tường đều chất đầy tiểu thuyết trong nước ngoài nước và cả thư tịch, liền gật đầu nói: “Ở đây rất tốt, chỗ ta ở Xương Nghiệp cũng có một gian phòng như vậy, nhưng ở Phù Viễn này thì lại không có thư tịch gì cả. Cô ở đây có tiểu thuyết gì hay, cho ta mượn một hai quyển, tầm hai ngày nữa ta sẽ đem trả lại cho cô.”

Diêu Vũ Bình cười, trên mặt còn có một đôi má lúm đồng tiền, thật sự là rất dễ thương. Cô ấy nói: “Cô nhìn trúng quyển gì thì cứ lấy đi là được, còn nói cái gì mà trả với không trả chứ.”

Tần Tang nói: “Có vay có trả, mượn thêm cũng dễ hơn nhiều. Ta không chỉ mượn cô một quyển hai quyển không đâu, nên nhất định phải trả lại mới được.”

Diêu Vũ bình liền chọn mấy quyển tiếng Anh tiếng Trung tiểu thuyết tân thức đưa cho Tần Tang, Tần Tang đã cầm lấy mấy quyển sách, thì bỗng nhiên Diêu Vũ Bình nhớ ra cái gì đó, liền đem quyển ở giữa cầm trở lại, lật bên trong quyển sách ra, đem một phong thư theo kiểu Tây Âu từ trong sách lấy ra, giả bộ một bộ dạng rất là tùy tiện, lặng lẽ bỏ vào trong túi áo của mình.

Tần tang thấy hai tai cô đều đỏ hết cả lên, liền biết phong thư này không hề bình thường.

Vẻ mặt thiếu nữ như vậy, đương nhiên cô lúc còn ở trên giảng đường cũng đã từng trải qua, thấy thư của Lịch Vọng Bình gửi đến, liền lặng lẽ kẹp ở trong một trang sách, vì sợ để người khác biết được. Bây giờ lại như gợi lại, phảng phất giống như cách nhau cả một đời người, làm cho người ta không khỏi buồn vô cớ.

Diêu Vũ Bình tuy đem thư giấu đi, nhưng thấy Tần Tang với mình cũng không thân quen cho lắm, sợ cô nghĩ ra được đầu mối gì, vì vậy làm bộ dạng thờ ơ như không, nói: “Là một bạn gái thân của tôi, từ Xương Nghiệp viết thư gửi tới, mà tôi lại kẹp ở trong sách mà quên khuấy đi mất.”

Tần Tang gật đầu, thuận theo ý cô nói: “Tôi ở Xương Nghiệp cũng có một cô bạn gái thân, bất quá cũng rất lâu rồi không có gửi thư đến, cũng không biết cô ấy gần đây như thế nào rồi. Ngày mai tôi cũng định viết cho cô ấy một phong thư chuyển phát nhanh, gửi lời hỏi thăm cô ấy một chút xem sao.”

Diêu Vũ Bình nghe được lời cô nói, biết rõ cô đang giải vây cho mình, liền biết mình nói dối thật không cao minh chút nào, thế nhưng hiếm thấy lại được Tần Tang bằng lòng thay cô cho qua hết chuyện này. Cho nên đối với Tần Tang bây giờ càng có thêm thiện ý hơn, mà lại càng có một phần cảm kích.

Cô mặc dù cả cổ đều đỏ ửng hết lên, nhưng đột nhiên cũng rất nguyện ý đến hết tâm sự trong bụng mình nói ra hết cho Tần Tang nghe. Những lời này ngay cả phụ mẫu huynh đệ cô cũng không kể cho ai, nhưng không biết vì sao cô đối với Tần Tang lại có cảm giác tín nhiệm.

Cô đỏ cả mặt lên, cầm cái thìa khuấy cốc cà phê, chậm rãi nói: “Thật không dám giấu, thiếu phu nhân…”

Tần Tang nói: “Chúng ta không phải đã nói rồi sao? Đừng có khách khí với nhau như vậy, nếu như cô tự nguyện thì cứ gọi tôi một tiếng tỷ tỷ đi, tôi cũng rất thích có một tiểu muội đáng yêu như muội đấy.”

Diêu Vũ Bình rất cảm kích, ngẩng dầu lên nói: “Tỷ tỷ, tuy muội với tỷ chỉ quen biết nhau sơ sơ. Thế nhưng không biết vì sao muội vừa thấy tỷ liền muốn đem hết tâm tư phiền não ra nói hết cho tỷ nghe, còn mong tỷ tỷ có thể đưa ra một chút ý kiến cho muội nữa.”

Tần Tang nói: “Tôi bất quá cũng chỉ hơn muội có hai tuổi, chủ ý chưa chắc đã cao minh hơn muội là bao. Nhưng nếu như muội có gặp phải trắc trở gì, mà ta có thể giúp gì được cho muội, ta nhất định sẽ vui vẻ giúp đỡ.”

Chuyện này của Diêu Vũ Bình vốn cô đều giấu diếm người nhà của mình, ngay cả bạn thân của mình cũng không hay biết gì. Cô cũng có một đồng học nữ rất thân, nhưng lại ở tận Xương Nghiệp, đã từ rất lâu rồi cũng không có tâm sự gì với cô ấy cả.

Hôm nay tuy là lần đầu cô gặp Tần Tang, nhưng cảm giác được cô ấy có một loại điềm đạm hiếm có cứ như người thân của mình vậy, nên hết thảy phiền não chất chứa trong lòng, cuối cùng không nhịn được đều nói hết ra một lần cho cô nghe.

Nói ra chuyện như vậy, cô lại có phần nói ấp a ấp úng, cô sờ phong bì thư, mặt đỏ đến tận mang tai nói: “Không dám dối gạt tỷ, phong thư này…phong thư này là anh ấy gửi tới.”

Tần Tang nghe được chữ: “Anh ấy”, liền biết lá thư này cùng chuyện tình yêu nam nữ có liên quan đến nhau, cô vốn không hề thích quản chuyện riêng của người khác, nhưng thấy vẻ hốt hoảng của Diêu Vũ Bình, lại làm cô nhớ tới mình cách đây hai năm trước.

Khi đó bản thân mình cũng lo lắng không yên giống vậy, cái kiểu dằn vặt này đích thị giống hết tựa hồ như chuyện cũ vẫn rõ ràng ở trước mắt mình vậy, nên nhịn không được mà mềm lòng, nhẹ giọng hỏi: “Như vậy là muội cùng anh ta gặp gỡ nhau giấu diếm người nhà hay sao?”

Diêu Vũ Bình gật đầu, nói: “Mặc dù muội không có ý kiến gì về chuyện gia môn không tương xứng, nhưng tỷ cũng biết đấy, người nhà muội… người nhà muội…”

Nói tới đây, cô lại chậm rãi cúi đầu thấp xuống. Ngón tay cứ quấn lấy khăn tay vắt phía trên vạt áo, bộ dạng thật là rầu rĩ.

Tần Tang thở dài, nói: “Luyến ái chuyện tình, quan trọng nhất vẫn là ở duyên phận. Nếu như trong nhà không thông qua, thì đành cố gắng vượt qua trở ngại vậy.”

Diêu Vũ Bình lại như hạ quyết định quyết tâm định làm cái gì đó, ngẩng đầu lên nói: “Nếu như thật sự không được, muội sẽ rời khỏi gia đình này, muội còn có hai bàn tay này, không đến mức không tự nuôi sống bản thân mình được.”

Tần Tang nghe cô nói những lời này, ngược lại có chút xúc động, vì vậy nói: “Đó cũng chỉ đường lui cuối cùng mà thôi, sự tình còn chưa đến mức không có cách nào vãn hồi, hà tất phải ra hạ sách như vậy chứ? Nếu như gia cảnh nhà đối phương chỉ là nghèo khó mà thôi, ta ngược lại còn có thể từ đó mà suy nghĩ ra chút biện pháp, rồi đi nói với Diêu sư trưởng phu nhân một câu.” Cô lại tự giễu cợt cười mình một cái, “Nói tới đây chẳng phải cuộc hôn nhân của ta cũng không hề môn đăng hộ đối đấy sao nhưng kết quả thì sao. Ta vốn xuất thân từ một nhà lái buôn, lúc đó vạn vạn lần không hề xứng với Dịch gia công tử còn gì.”

Diêu Vũ Bình nghe xong lời cô nói, liền vươn tay ra cầm lấy tay cô, thập phần khẩn thiết lắc lắc tay của cô, nói: “Tỷ tỷ, người đừng nói như vậy. Nếu như có thể để phụ mẫu ta, chịu vứt bỏ thành kiến được thì đương nhiên không thể nào tốt hơn được nữa, nhưng muội hiểu cha mẹ của muội. Đại tỷ muội bởi vì tỷ phu mất sớm, cho nên muốn tái giá, nhà chồng đều không có ý kiến gì với việc này, thế nhưng cha muội ngược lại lại mắng chửi tỷ ấy một trận, chửi tỷ ấy làm mất mặt tổ tông, thậm chí còn không chịu nhận tỷ ấy làm nữ nhi của mình nữa. Muội cứ nghĩ đến chuyện này trong lòng lại phát lạnh, chỉ sợ chuyện của muội, phân nửa hi vọng cũng đừng hòng có được. Tỷ tỷ, người có ý tốt muốn giúp muội, muội hiểu, nhưng muội không muốn tỷ bị kẹp giữ chuyện này.”

Tần Tang mỉm cười, an ủi cô nói: “Ta biết ta không đủ khả năng để có thể khuyên nhủ được Diêu sư trương, thế nhưng Diêu sư trưởng chắc chắn sẽ nể chút mặt mũi của một người.”

Diêu Vũ Bình nghe cô nói như vậy, sớm đã đoán ra ý tứ của lời cô vừa nói, chính là để cho Dịch Liên Khải đứng ra, đi gặp cha mình nói tốt đôi lời.

Tuy nói rằng Diêu sư trưởng không thể không nể nửa phần mặt mũi của Dịch Liên Khải được, thế nhưng liên quan đến loại chuyện thế này, nữ nhi không khỏi xấu hổ, vì vậy đỏ mặt nói: “Muội đã coi tỷ tỷ như người một nhà rồi, nên muội mới nói cho tỷ biết chuyện này, nhưng tỷ tuyết đối không được nói ra cho người không liên quan biết, muội không muốn như vậy.”

Tần Tang cười nói: “Muội yên tâm đi, ta tuyệt đối không nói cho người không liên quan biết đâu.”

Diêu Vũ Bình định nói cái gì đó, nhưng lại nghe thấy bên ngoài song cửa có tiếng bước chân truyền đến, ngay sau đó có người ở ngoài song cửa nói: “Tứ tiểu thư, phu nhân mời người cùng Dịch thiếu phu nhân đi xem hí, nói Phùng Khiếu Sơn chuẩn bị ra sân khấu rồi.”

Phùng Khiếu Sơn nguyên là ở trong gánh hát Kiến Bình nổi danh, vang danh khắp Vĩnh Giang nam bắc này, nên màn kịch hôm nay đặc biệt mời anh ta lên xướng sau cùng. Anh ta còn chưa lên sân khấu mà phía dưới khán đài đã sớm có đầy người ngồi xuống rồi.

Vì là Chúc thọ lão nhân gia nên mới mời cả một đoàn hí kịch đến, đã xướng từ khi rạng sáng cho đến tận một hai giờ lận. Cũng vì khách nhân đều biết có Phùng Khiếu Sơn đến xướng hí kịch, nên cũng không có ai bỏ về trước cả.

Tần Tang đối với việc nghe hí này thật ra cũng không để tâm cho lắm, thế nhưng gia chủ đã đặc biệt niềm nở như vậy, cô không thể không miễn cưỡng hùa theo được. Cô vẫn như cũ cùng Diêu Vũ Bình ngồi chung một chỗ với nhau, chợt nghe có người phía sau lưng mình xì xào bàn tán: “Chẳng lẽ cô ta không biết sao?”

“Sao có thể không biết chứ, rõ ràng là đang giả bộ hồ đồ thôi.”

Mấy lời cứ không đầu không đuôi đó cứ truyền đến tai cô, cô cũng không hề để ý đến.

Trên đài đang xướng bài 《Cam lộ tự》*, Phùng Khiếu Sơn xướng một câu: “Khuyến cáo thiên tuế gia sát tự hưu xuất khẩu” vừa dứt, dưới khán đài đã sớm rung ầm trời âm thanh của tiếng reo hò vang lên, có tiếng khen, có cả tràng vỗ tay, ầm ĩ đến độ có khi cả khu vực khán đài như muốn lật tung lên vậy. Phùng Khiếu Sơn quả nhiên rất được, rất có trung khí thập túc (rất biết thu hút sự chú ý?), nhất là đoạn điệu tây bì (làn điệu trong ca kịch dân gian Trung Quốc đệm với đàn nhị) hát lưu loát từng câu từng từ một, làm người nghe ở đây nghe tràn đầy mê say.

*(Xin mọi người hãy bỏ ra chút thời gian đọc chú thích liên quan đến bộ kinh kịch này rồi hẵng đọc tiếp, mình đã cố hết sức đi mò tiếng Trung đem về dịch phần này để đọc đoạn sau sẽ dễ hiểu hơn một chút)<<Cam lộ tự>>là một bộ kinh kịch được lấy đề tài trong truyện《Tam quốc diễn nghĩa》từ hồi thứ 54 đến hồi thứ 55. Diễn biến thông thường từ 《Hồi Kinh Châu》, cho đến 《Mỹ nhân kế》.Đồng thời còn được gọi là《Long phượng trình tường>> . Các nhân vật chủ yếu: Kiều Huyền, Lưu Bị, Tôn Quyền, Ngô Quốc Thái, Tôn Thượng Hương, Triệu Vân, Kiểu Phúc, Cổ Hoa, Lữ Phạm. Nội dung liên quan việc Tôn Quyền gả con gái cho Lưu Bị là Tôn Thượng Hương đến Đại Chiến Xích Bích trong truyền thuyết.

Diễn viên đóng vai Lão sinh (trong tuồng cổ, thường hay đeo râu diễn tuồng) kia, mặc dù nghe thấy hát rất hay, nhưng Tần Tang lại không hiểu hí mấy, hơn nữa cũng chả hiểu xướng khang độc thoại cho lắm (lời hát độc thoại), chỉ thấy mọi người xung quanh đều khí thế bừng bừng, cô đành nín nhịn ngồi ở chỗ kia.

Một lát sau, trên đài mấy cung nữ vây quanh công chủ lui ra sau, thì bỗng nhìn thấy có vị hoa đán (diễn viên đóng vai con gái..) đang giả trang Tôn Thượng Hương* kia đeo mũ phượng mặc khăn quàng vai, vừa cất giọng một tiếng, cả sảnh đường đều có âm thanh hò reo. Có đôi ba người nhàn rỗi, không tự chủ được, quay đầu lại phía sau nhìn, đúng lúc đụng phải Tần Tang đang nhìn tới, liền vội vã quay đầu sang chỗ khác.

*Tôn Thượng Hương tên nhân vật trong vở kịch trên. Vị này Tôn phu nhân, một vị phu nhân của Lưu Bị, con gái của Tôn Quyền.

Tần Tang thấy họ quay đầu lại quan sát mình, không khỏi cảm thấy có chút quái đản..

Trên đài Tôn Thượng Hương đã khẽ hé đôi môi đỏ mộng, xướng ra: “Tích nhật lương hồng phối mạnh quang…”(sở dĩ mình không dịch mấy câu hí vì sợ hỏng ý hay của người ta J )

Tuy cái cô hoa đán kia thoa son chát phấn, nhưng lại có một đôi mắt rất trong, nhìn qua thấy thật là quen mắt. Chẳng qua ở trong mắt Tần Tang, mấy lê viên đào kép giả trang này ( vũ nữ người diễn kịch) cũng chỉ như người bình thường khác mà thôi.

Theo lý mà nói, đáng lẽ ra khi xướng xong câu này, những người ngồi ở dưới khán đài phải vỗ tay tán thưởng mới đúng, vậy mà hết lần này tới lần khác mấy người ở hàng trên chỉ nói chuyện với nhau, cả tiếng vỗ tay cũng thưa thớt hẳn. Tần Tang trong lòng cảm thấy kì quái, bởi vì sau khi kết thúc tuồng 《 Long Phượng trình tường》, tuồng này từ trước đến giờ nổi tiếng có rất nhiều người thích, huống hồ hôm nay Kiều Huyền* chính là do Phùng Khiếu Sơn đóng, mà Tôn Thượng Hương cũng là một người rất chuyên nghiệp không kém đóng, thế mà tại sao ngay cả tiếng tán thưởng cũng không có một tiếng?” *Kiều Huyền trong Tam quốc, chủ nhân của Kiều gia trang, có hai người con gái là Đại Kiều và Nhị Kiều được mô tả là những tuyệt thế giai nhân thời Tam Quốc. Hai chị em sau này lấy Tôn Sách và Chu Du và cũng được xem là một trong những nguyên nhân gây ra trận Đại chiến Xích Bích nổi tiếng

Cô nhìn Tôn Thượng Hương xem như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục xướng, bộ dạng vẫn rất ung dung. Cô cũng chẳng nghĩ nhiều, lén lút ghé sang bên ghế Diêu Vũ Bình hỏi: “Vị công chủ này, chẳng lẽ xướng sai cái gì rồi hay sao?”

Diêu Vũ Bình nghe hí cũng không hiểu, nghe cô hỏi như vậy, liền quay đầu đi hỏi người khác, bỗng thấy ở trên góc Tây Bắc mọi người đều đứng hết lên, còn có vài người trong quân đội Phù Viễn chào theo nghi thức của quân đội.

Diêu Vũ Bình nhìn xung quanh một cái, quay đầu cười với Tần Tang nói: “Mau nhìn xem, là ai đang tới kìa?”

Tần Tang vừa nhìn tới, quả nhiên là Dịch Liên Khải. Anh đang mặc trường sam, chỉ dẫn theo hai người tùy tùng theo sau, bộ dạng lại rất chi là thoải mái.

Chỉ tại anh ta đến như vậy, nên vở hí kịch trên sân khấu không còn có ai nghe nữa.

Gia chủ đã sớm nghênh đón anh từ xa, nhưng bởi vì khoảng cách xa quá, nên Tần Tang không nghe được họ đang nói gì, cũng chỉ đoán họ đang nói rất nhiều lời khách khí với nhau mà thôi.

Diêu phu nhân tự mình dẫn Dịch Liên Khải ra chỗ đám nữ quyến bên này, Tần Tang đã sớm đứng lên, cười hỏi: “Vì sao anh lại tới đây?”

Dịch Liên Khải trên mặt hàm chứa vài phần ý cười, còn cùng các nữ quyến khác gật đầu chào hỏi, mọi người đều không khỏi khách khí ngồi xuống, Diêu Vũ Bình liền đem chỗ ngồi của mình nhường cho Dịch Liên Khải.

Anh nói: “Không cần khách khí như vậy đâu, hôm nay tôi mới từ bên ngoài trở về, không biết bị cảm lạnh thế nào, mà đầu đang vô cùng đau. Nhưng nếu không quay lại đây thì lại quá là thất lễ rồi, nên định ghé qua đây chơi một chuyến. Hí kịch thì cũng không thể nghe được rồi, dù sao ngày mai cũng còn đến phủ một lần nữa. Có gì ngày mai xem kịch cũng được.”

Tần Tang nghe anh ta nói bị đau đầu, liền hướng sang phía Diêu phu nhân cáo từ trước, Dịch Liên Khải từ trước đến giờ trước mặt người khác luôn rất để ý phong độ, nên tự mình nhận áo bành tô của Tần Tang rồi tự mình mặc vào cho cô.

Diêu phu nhân rất khách khí, dẫn theo Diêu Vũ Bình tiễn họ ra đến tận cửa chính, nhìn bọn họ lên xe rồi mới đi vào trong nhà.

Tần Tang thấy Dịch Liên Khải sau khi lên xe, vẫn còn hơi chau mày, vì vậy hỏi:“Anh có đau đầu lắm không? Có muốn tìm đại phu xem thử một chút không?”

Dịch Liên Khải lại cười triển mi, nhỏ giọng nói: “Đầu ta ngược lại không hề đau chút nào, bất quá tôi biết em không thích xem kinh kịch, hơn nữa đã nữa đêm rồi lại còn phải ngồi ở chỗ kia bắt chuyện với một đám nữ quyến, nên lúc ấy tôi mới đau đầu thay cho em mà thôi.”

Tần Tang nghe anh nói như vậy, không khỏi vừa cười vừa nói: “Chỉ có anh mới có tâm tư như vậy thôi.”

Dịch Liên Khải nói tiếp: “Tôi đây là vì muốn tốt cho em thôi mà, lẽ nào em lại không cảm kích tôi chút nào sao?”

Tần Tang nói: “Được rồi, thế thì tôi cảm ơn anh vậy.”

Dịch Liên Khải lại nói: “Làm cho tôi đã hơn nửa đêm rồi, còn phải mau mau chạy đến đón em, tôi vì em mà nói dối như vậy, chẳng lẽ một câu cảm ơn là xong sao?”

Tần Tang nói: “Không nói chuyện với anh nữa, anh nói quanh co (1) chết đi được.”

Trên mặt anh có một tầng trắng mỏng như phấn, lúc này lại hơi ửng đỏ, phảng phất giống như cánh hoa sen mùa hè vậy, từ cánh hoa trắng noãn lại lộ ra chút sắc đỏ, nói không nên lời được vẻ đẹp động lòng người này.

Dịch Liên Khải nhịn không được giơ tay lên sờ mặt cô, nói: “Bình thường tôi rất ít khi thấy em dùng phấn thơm.”

Tần Tang nói: “Đây là tiệc mừng thọ của bề trên, cũng phải trang điểm đẹp đẽ một chút để cho anh đỡ bị mất mặt còn gì.”

Dịch Liên khải nói tiếp: “Tục ngữ có nói nữ vi duyệt kỷ giả dung (nữ tử vì người nam nhân mà làm đẹp), theo lý mà nói em phải trang điểm cho tôi ngắm mới đúng, vậy vì sao thường ngày ở nhà em lại không thèm trang điểm chứ?”

Hai người bọn họ trên đường nói chuyện một hồi, xe cũng đã đến nơi.

Vệ binh thấy bọn họ liền mở cửa xe ra, Dịch Liên Khải xuống xe trước, quay đầu cầm túi cho Tần Tang, rồi nâng (bế)Tần Tang xuống xe.

Tần Tang nghĩ việc này thật là ngại đi mà, nên vội vàng dùng tay đem tóc mai bị gió thổi sửa lại một chút.

Vào phòng, Tần Tang cởi áo bành tô ra, Dịch Liên Khải vẫn cầm túi của cô, đi theo cô vào tận trong phòng thay quần áo, Tần Tang ngẩng đầu nhìn qua mặt kính to vẫn nhìn thấy anh ở đây, không khỏi xụ mặt, nói: “Người ta đi thay quần áo mà anh cũng đi vào theo, rõ thật là! Vừa này xuống xe anh cũng táy máy tay chân như vậy, làm cho người ta nhìn vào thật không hay ho gì mà.”

Dịch Liên Khải thấy cô đang trách mắng mình, lại có một vẻ nhõng nhẹo không nói ra được động lòng người, nhịn không được đưa tay ra ôm lấy hông của cô, nói: “Thấy thì cũng đã thấy rồi, chúng ta đâu phải là kẻ trộm, em chột dạ cái gì chứ.”

Tần Tang nói: “Ai thèm chột dạ, là do cái tính tình này của anh làm cho người ta chán ghét mà thôi.”

Dịch Liên Khải không khỏi nở nụ cười, Tần Tang thay xong quần áo, thấy anh lại đang vui vẻ như vậy, nhân cơ hội này nói: “Được rồi, có chuyện tôi cần làm phiền anh một chút.”

Dịch Liên Khải thấy cô nghiêm túc như vậy thật lạ, vì vậy hỏi: “Chuyện gì?”

Tần Tang liền đem chuyện của Diêu Vũ Bình ra nói hết một hơi, còn nói thêm:“Loại chuyện thế này, Diêu phu nhân chưa chắc đã làm chủ được, tôi nghĩ anh nếu có thể cùng Diêu sư trưởng đề cập đến, nói không biết chừng có khi lại được.”

Dịch Liên Khải cười nói: “Muốn tôi đi gặp Diêu sư trưởng nói cũng được thôi, ngược lại chuyện này cũng rất dễ, nhưng tôi giúp em một chuyện như vậy, em định cảm ơn tôi thế nào đây?”

Tần Tang nói: “Chuyện này anh giúp tôi một chút, dù gì đây cũng là chuyện của Diêu tiểu thư, anh nói giúp cho, cũng đã là giúp cho Diêu tiểu thư rồi.”

Dịch Liên Khải nói: “Nếu đây là chuyện của Diêu tiểu thư, vậy thì tại sao lại muốn em tới nói với tôi cơ chứ?”

Tần Tang oán trách: “Anh cái người này cứ thích quanh co (1) như thế nhỉ, một chút chuyện nhỏ như vậy cũng không chịu giúp cho tôi.”

Dịch Liên Khải nghe cô nói những lời này xong, không biết vì sao tự dưng rất cao hứng, nhưng lại cố ý nói: “Vào buổi tối như thế này, mà em đã nói với tôi như vậy hai lần rồi đấy, ngược lại tôi muốn nhìn xem, rốt cuộc em hiểu thế nào là quanh co phiền phức nhé (1)? (1)Mình xin giải thích một chút cả ba chỗ mình đánh số (1) từ đó là nì wai腻歪 mình tìm nghĩa thì ra rất nhiều nghĩa nhưng nghĩa chính là trong thời gian quá dài quá lâu mà cảm thấy phiền chán. Ý của câu nói của DLK lại mang nghĩa khác vì từ này cũng có nghĩa là một số hành động thân mật của đôi tình nhân với nhau nữa, một kiểu nói lái nghĩa J )

Anh vừa nói, vừa hướng tới chỗ Tần Tang mà đi tới, Tần Tang đẩy anh chặn lại, rồi xoay người chạy vô phòng tắm, nói: “Không cùng anh nói lung tung nữa, tôi đi tắm đây.”

Sáng sớm ngày thứ hai, Dịch Liên Khải bởi vì ngủ dậy muộn, nên vội vàng thay y phục định đi ra ngoài.

Tần Tang vẫn chưa tỉnh hẳn, nhấc đầu dậy khỏi gối ngáp một cái, nhìn thấy anh đang thắt nút âu phục, nói: “Chuyện anh đồng ý với tôi, đừng có quên đấy.”

Dịch Liên Khải không quay đầu lại, chỉ bận nhìn vào trong gương: “Tôi có đồng ý với em cái gì sao?”

Tần tang biết anh đang cố ý trêu mình, vì vậy không để ý đến anh, lại nằm xuống gối nói: “Tuy chuyện này cũng không cần gấp gáp gì, thế nhưng anh cũng vẫn phải để trong lòng đấy, có cơ hội thích hợp phải đề cập với Diêu sư trưởng ngay. Tục ngữ có nói ninh sách tam tọa miếu, bất hủy nhất môn thân (phá hủy ba ngôi đền, cũng không nên phá hủy một cuộc hôn nhân). Loại chuyện thế này nếu người ta nhờ tới tôi, tôi đương nhiên sẽ tận tâm tận lực đi làm…”

Dịch Liên Khải nói: “Người ta nhờ em, chứ không nhờ tôi. Hơn nữa loại chuyện này, tôi dù cho có nói lại với Diêu sư trưởng đi chăng nữa, nhiều lắm cũng chỉ gọi là cổ vũ mà thôi, tôi cũng đâu thể buộc người ta đem nữ nhi của mình đem đi xuất giá được. Còn nữa, em ngay cả sự việc còn chưa rõ chân tướng thế nào, đã tự mình ôm đồm vào người rồi. Nếu như Diêu tiểu thư này nhìn trúng thiếu tướng Mộ Dung Phong của Thừa Quân thì làm sao đây, lỡ đâu tránh không được lại giống Romeo và Juliet thì sao, nếu quả đúng là như vậy, lẽ nào tôi lại còn đi miễn cưỡng làm mai được hay sao?”

Anh ngoảnh đầu lại thấy Tần Tang đang ngồi ở kia, ngẩn người bàng hoàng nhìn mình không khỏi cười nói: “Em sốt ruột cái gì chứ, chuyện chung thân đại sự của người ta, em lo thành cái dạng như thế này rồi.”

Tần Tang hồi phục lại tinh thần, nói: “Thế mà anh cũng nghĩ ra được, Mộ Dung Phong mới có mười sáu tuổi thôi, Diêu tiểu thư làm sao lại đi để ý đến anh ta được!”

Dịch Liên Khải cười nói: “Cũng không thể chắc chắn như thế được, từ xưa đến này mỹ nhân đều ái mộ anh hùng, mà Mộ Dung Phong thiếu niên anh hùng như vậy, nói không chừng Diêu tiểu thư đã nhìn trúng anh ta thì sao. Cô ấy nếu thật sự nhìn trúng thiếu tướng Thừa Quân ngược lại còn đỡ, chứ làm sao biết được mấy vì thiên kim tiểu thư này nghĩ cái gì, bọn họ đều ngây thơ hồn nhiên như vậy, cái gì cũng không hiểu, lỡ đâu cô ấy lại trúng kế của người khác, gặp phải dân lừa đảo, bị người ta lừa tiền lừa sắc cái, đến lúc đó mới thật sự là không ổn đấy.”

Tần Tang nghe anh nói bậy bạ như vậy, tuy trong lòng biết rằng loại khả năng này khó có thể xảy ra, nhưng trong lòng vẫn có một phần ái ngại.

Chờ Dịch Liên Khải đi rồi, Tần Tang mới rời giường rửa mặt chải đầu, rồi đi đến Diêu phủ.

Bởi vì hôm nay mới đúng là ngày mừng thọ, nên từ giờ ngọ đã bắt đầu xướng hí khúc rồi, còn có người nhà Diêu gia biểu diễn ảo thuật, còn có người khác thì ngồi kể chuyện ngày xưa. Nên toàn bộ Diêu phủ so với ngày hôm qua còn náo nhiệt hơn rất nhiều.

Diêu phu nhân thấy Tần tang cùng Diêu Vũ Bình chơi thân với nhau, nên hôm nay cũng như trước để Diêu Vũ Bình bắt chuyện với cô.

Tần Tang thừa dịp không có người để ý tới, nói với Diêu Vũ Bình: “Ta có lời này muốn nói với muội.”

Diêu Vũ Bình liền tìm một chỗ trống, đưa cô đến phòng khách lần trước, còn không kịp ngồi xuống chỗ của mình, Diêu Vũ Bình đã cướp lời nói: “Tỷ tỷ, chuyện ngày hôm qua muội thật sự một chút cũng không biết, ngay cả quản sự cũng bị gia mẫu mắng cho một trận rồi, đều là do chúng ta làm việc không được chu toàn, đã để tỷ tỷ bị ủy khuất rồi. Tỷ Tỷ xin tỷ đừng nóng giận, muội ở chỗ này xin bồi tội với tỷ.”

Tần Tang nghe cô nói những lời này liền ngây người ra, không khỏi cười nói:“Muội nói gì làm cho ta cũng hồ đồ luôn rồi, rốt cuộc ngày hôm qua xảy ra chuyện gì…”

Diêu Vũ Bình nói: “Muội biết tỷ tỷ là người đại nhân đại lượng sẽ không vì người ngoài mà chấp nhặt đâu. Gia mẫu hết lần này đến lần khác nói với muội, nói muội không nên ở trước mặt tỷ nói chuyện này nữa, tránh làm cho tỷ phiền não thêm. Thế nhưng muội nghĩ việc này là do người nhà muội làm sai, đáng lẽ ra không nên gọi cô ta tới đây, cho nên ngày hôm nay muội nhất đinh phải bồi tội với tỷ.”

Tần Tang trong lòng vẫn rất mơ hồ, nhìn cô trịnh trọng hướng về phía mình khom lưng, liền vội vàng đỡ cô lên, nói: “Được rồi được rồi, ta không hề tức giận.”

Diêu Vũ Bình nói: “Tuy rằng tỷ tỷ không tức giận, thế nhưng trong lòng ta rất chật vật. Mẫn Hồng Ngọc kia từ trước đến nay đều giống như hồ ly tinh vậy, mẹ muội cũng chẳng hề thích cô ta. Cái này cũng là do quản gia mời đến xướng hí, bởi vì gia mẫu muội có quá nhiều việc nên cũng không để ý kĩ, mới để cho tỷ tỷ bị ủy khuất đến vậy.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor