Sương Mù Vây Thành - Chương 06-2

Chương 6-2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mấy ngày sau, Dịch Liên Thận đối với cô cũng có vài phần kính trọng, mọi ngày đều mời cô dùng bữa, những lúc như thế đều không đề cập đến chuyện của Dịch Liên Khải nữa, ngược lại lại cùng nhau đàm đạo thi từ ca phú. Dịch Kế Bối luôn được xưng là “Nho tướng” (vị tướng nhà nho), ngoài việc ngang ngược bạo tàn ra, ông cũng được người trong và ngoài nước công nhận là một thư nhân. Dịch Liên Di, Dịch Liên Thận từ thuở nhỏ đã được danh sư dạy dỗ, tuy không được gọi là học xuyên suốt hoàn toàn kiến thức Trung Quốc và Phương Tây, nhưng nói về học thuật cũ thì lại rất có nền tảng, Dịch Liên Thận thi thoảng cao hứng, còn có thể ngâm vịnh đối câu, có thể sáng tác một bài thơ thất tuyệt hoặc ngũ luật. Tần Tang tuy đã từng học ở trường Tây Dương, nền tảng kiến thức khi còn bé cũng không hề tệ, nên cũng thấy Dịch Liên Thận đối thơ cũng không tồi, rất có khí khái mạnh mẽ. Tuy Tần Tang mỗi ngày đều cùng anh ta nói chuyện phiếm, nhưng trong lòng lại rất sốt ruột, bởi vì trong phủ cấm được đi ra ngoài, vậy nên tình hình bên ngoài một chút cũng không biết được, thậm chí ngay cả tin tức trong phủ, cũng hoàn toàn bị chặt đứt. Nhưng cứ nói chuyện phiếm như vậy cũng có chỗ tốt. Chẳng hạn như cô có thể nhân cơ hội này nói ra một ít yêu cầu nho nhỏ, đem nữ quyến rải ra giam lỏng. Bởi vì gian nhà bây giờ họ ở tương đối nhỏ hẹp, mọi người đều bị nhét chung vô một chỗ, ăn không ngon mà đến ngủ cũng không ngon. Tứ di nương ngày đó bệnh cũ lại tái phát, vừa thấy mấy tên lính liền sợ đến sủi cả bọt mép, đành phải thuốc thang liên tục, mà ở chung lại cực kỳ bất tiện. Mấy yêu cầu đơn giản như vậy Dịch Liên Thận đều đáp ứng cô hết, nhưng cô nhiều lần nói, muốn gặp nhị tẩu, thì Dịch Liên Thận lại không chịu.

Nếu thật sự bây giờ Dịch Kế Bối còn sống, cũng mong là bệnh tình của ông không bị chuyển biến xấu đi, thế nhưng bệnh trúng gió là loại bệnh đặc biệt rất nguy hiểm, không biết tình hình bệnh trạng của ông như thế nào rồi. Tuy cô rất ít khi nghĩ đến Dịch Liên Khải, lúc nghĩ đến cũng chỉ là chợt lóe lên thôi, nhưng nhiều năm như vậy rồi cô chỉ thấy anh sống rất phóng túng, cho tới tận bây giờ cũng chưa thấy anh nghiêm chỉnh hẳn hoi bao giờ. Lần này gặp phải đại biến không may này, nếu như Dịch Liên Khải quả thực giống như lời Dịch Liên Thận nói, anh ta thực sự định mang theo lục quân vây thành thì…Nếu như Dịch Liên Thận chỉ là ăn nói lung tung, không biết chừng giờ này Dịch Liên Khải đã trốn đi thật xa rồi.

Cô mỗi lần nghĩ tới Dịch Liên Khải, cô sẽ theo bản năng không muốn nghĩ đến nhiều. Ngày ấy Dịch Liên Thận nói vậy cô chẳng hề tin. Nhưng rốt cuộc trong lòng vẫn có chỗ hoài nghi, giống như một hạt giống, đang rục rịch nảy mầm, dần dần từ dưới đất chui lên. Trong lòng cô biết lời Dịch Liên Thận chín phần là giả (thật ra người ta viết là 99% là giả nhưng vì nó hiện đại quá nên…), nhưng chiêu này của Dịch Liên Thận xuất ra, khiến cho mình hai mắt chỉ biết trơ ra rơi vào cạm bẫy của anh ta, bởi vì cô quả thật không hề thích Dịch Liên Khải tí nào. (rốt cuộc anh đã làm gì để TT ghét anh thế này)

Gia đình có biến cố lớn nên cô mới bị ép gả cho Dịch Liên Khải, không có cách nào khiến cho phụ thân từ bỏ chuyện gả cô cho Dịch Liên Khải được. Cuộc sống hôn nhân đều như ở trong một đám bùn lầy, cô như cá thiếu nước, đau khổ giãy dụa cuối cùng vẫn là phí công. Mà đặc biệt Dịch Liên Khải đối với cô đều là hỉ nộ vô thường, đôi lúc còn lật mặt rất nhanh. Rất khó để lấy lòng được anh, hoặc có thể cô vốn chẳng hề muốn đi lấy lòng anh làm gì, nhưng cho dù cô muốn, cô cũng biết là việc này là vô tòng hạ thủ (không có cách nào làm được).Dịch Liên Khải giống như bầu trời vào tháng sáu vậy, đôi lúc thì sấm chớp ầm ầm, đôi khi thì trời lại mây thu sương mù. Quá khó để hiểu được anh, mà cô trong lòng cũng không muốn hiểu anh ta làm gì.

Cô thậm chí còn nghĩ, so với Dịch Liên Khải, Dịch Liên Thận còn dễ ứng phó hơn nhiều, tuy Dịch Liên Thận lòng dạ độc ác thủ ác, nhưng được cái bề ngoài lại tao nhã, chỉ cần đừng có chọc gì đến anh ta là được, anh ta luôn là một bộ dạng lễ độ nho nhã như vậy, nhưng có đôi khi cũng lật mặt rất nhanh, có nét giống các thế gia công tử khác, nếu ngày ấy Tần Tang chưa từng thấy anh ta ra lệnh giết người, thì sẽ bị anh ta lười bịp cho đến chết mất. Được cái anh ta mỗi ngày đều đối xử với mình có phần rất nhẹ nhàng, chắc chắn là có dụng ý sâu xa gì đó, nhưng cô nghĩ mãi cũng không ra. Mỗi ngày cô cũng được đi ra ngoài một chút, tạm thời đều không bị nhốt ở trong căn nhà nhỏ như trước nữa, coi như vạn hạnh trong bất hạnh vậy.

Cô hiện tại mỗi ngày đều lo lắng cho Đại thiếu phu nhân, cũng vì hiện tại tình hình của Dịch Liên Di như thế nào cũng không biết được. Nhưng cũng may là Dịch Liên Di đều nằm liệt ở trên giường, nên Dịch Liên Thận cũng không để anh vào trong mắt mình, đoán có lẽ chỉ bị giam lỏng lại thôi. Mỗi ngày đều như vậy kéo dài mãi, đảo mắt cái nửa tháng đã trôi qua, Dịch trạch lớn như vậy cũng tự nhiên rất yên tĩnh, đối với thế giới bên ngoài một tiếng động cũng không truyền tới được. Tần Tang tuy rằng mỗi ngày đều có thể gặp Dịch Liên Thận, nhưng không hỏi thêm được bất cứ tin tức gì cả, càng không biết thời cuộc bên ngoài rốt cuộc đã biến chuyển như thế nào, chỉ đành bó tay mà thôi.

Hôm nay trời mới vừa tờ mờ sáng, Tần Tang lại đột nhiên bị hàng loạt âm thanh trầm muộn đánh thức dậy. Đại thiếu phu nhân nhìn cô trong phút chốc rồi ngồi dậy, không khỏi hỏi: “Cái gì vậy?”

Đại thiếu phu nhân lắng tai nghe, nói: “Hình như là tiếng sấm.”

Tần Tang đột nhiên kéo tay cô, nói: “Tiếng pháo, là tiếng pháo đấy!”

Đại thiếu phu nhân vẫn còn hồ đồ, nói: “Đang yên đang lành, sao lại có tiếng pháo được chứ?”

Tần Tang nói: “Là đang đánh trận, nên mới có tiếng pháo, gần như vậy nhất định là ở bên ngoài thành đang đánh trận. Ngoài thành có tiếng pháo, có khi chúng ta bị bao vây rồi.”

Đại thiếu phu nhân “Chao ôi” một tiếng, nói: “Không biết đang đánh nhau với ai? Tại sao chúng ta lại bị bao vây? Làm thế nào bây giờ đây?”

Tần Tang lẩm bẩm nói: “Không biết nữa… có lẽ nào Lý Trọng Năm đã đến rồi chăng. Có lẽ đã đem binh đi xuống phía nam rồi…” Cô thậm chí còn nghĩ, có khi chính là Dịch Liên Khải.

Cho dù là ai, chỉ sợ Dịch Liên Thận bây giờ đang đối mặt với nguy hiểm, Phù Viễn tuy là nơi đóng quân quan trọng, cũng là thủ phủ của tỉnh Phù Châu, nhưng chỉ trong vòng nửa tháng mà đã có tiếng pháo ở bên ngoài thành rồi, nếu đúng là xuôi binh về phía nam, thì quả là thần tốc quá rồi.

Tần Tang liền nghĩ, hay có khi Giang Tả có người tạo phản, có người không phục, muốn làm phản. Dịch Liên Thận tuổi còn rất trẻ, kể ra cũng chỉ ở trong quân đội được một thời gian thôi, Dịch Kế Bối đều đã đào tạo tâm phúc bên cạnh mình cả rồi, về phía các lữ trưởng sư trưởng, thì chưa biết chừng còn đang có tâm tư khác, mỗi người đều tự có tính toán riêng cho mình. Chẳng hạn như Lý Trọng Năm, ngang nhiên phát điện đến toàn quốc muốn mượn binh qua sông, hoặc như Cao Bội Đức, cũng ngang nhiên muốn dẫn binh xuôi xuống phía Nam, mà Phù Viễn lại phòng thủ kiên cố như vậy. Hiện tại nghe tiếng pháo oanh oanh liệt liệt, biết chắc là đã vây thành rồi.

Trận này tựa hộ phải đánh rất lâu, bởi vì Phù Viễn thành nổi tiếng là dễ thủ khó công, nên cũng phải giao chiến mất nửa ngày, mới nghe tiếng hỏa dược ngoài thành dần thưa thớt. Đại thiếu phu nhân gấp đến độ đi vòng quanh phòng, thế nhưng ngay cả cửa cũng không ra ngoài được, cũng chỉ biết sốt ruột mà thôi. Tần Tang thấy bên cạnh tủ có một cái máy thu phát, đột nhiên nhanh trí, nghĩ thầm nhiều ngày qua như vậy rồi mà mình lại không hề để ý tới cái này, máy thu phát tất nhiên thể nào cũng sẽ bắt được đài phát thanh của Trung Quốc và bên nước ngoài, nghe được phát thanh cũng có nghĩ là biết được tin tức bên ngoài, mình quả là ngu ngốc quá đi.

May mắn thay là vẫn chưa quá muộn, Tần Tang đem máy thu phát xuống, ở trong chăn mải mê, đánh liều lặng lẽ điều chỉnh các kênh, rốt cuộc cũng tìm được một kênh phát thanh ngoại quốc, nói toàn tiếng Anh, Tần Tang cố gắng nghe, lại không dám vén chăn lên, chỉ đành dán lỗ tai lên trên loa, rốt cuộc cũng nghe thấy câu được câu không, thì ra mười ngày trước tuần duyệt sử Thừa Châu Mộ Dung Thần muốn “Viên Nam” (muốn đem quân cho mượn đi xuống phía nam), đại quân vừa xuất phát đã đi qua Phụng Minh quan, mượn đường chỉ huy Tể Châu đi xuống phía nam, cùng Cao Bội Đức qua sông giằng co. Cao Bội Đức tuy không phục ở dưới chướng Dịch Liên Thận, nhưng vẫn kiên trì không lùi về phía sau, cố thủ hào ở trên sông. Hai quân qua vài lần giao chiến, vẫn thắng bại bất phân, đúng lúc này Lý Trọng Năm nhân cơ hội tuyên bố Nghĩa Châu tách ra riêng, ngay lập tức điều binh từ phía Đông tiền vào Phù Châu, mặt khác Vọng Châu, Vân Châu tất cả đều tuyên bố tách riêng ra, hưởng ứng Lý Trọng Năm. Mà Lý Trọng Năm lúc đến Phương Gia Điếm, liền lôi kéo thêm Dịch Liên Khải tham gia cho anh làm thống soái liên quân, còn tự xưng là quân đến cứu viện Dịch Kế Bối, nói Dịch Liên Thận động binh biến có ý đồ giết cha. Truyền thông trong ngoài nước đối với trận đánh lần này đều tranh nhau đưa tin, có người nói đây chỉ là việc gia đình của Dịch gia, có người còn nói Dịch Kế Bối đã chết rồi, thế cục Giang Tả bây giờ không có người nào có khả năng đàn áp được, vì vậy mới có chuyện quần hung nổi dậy như thế này.

Đại thiếu phu nhân nhìn sắc mặt Tần Tang nghiêm trọng như vậy nghe máy phát, thấy đều toàn là nói tiếng nước ngoài. Đại thiếu phu nhân trong lòng sốt ruột, thế nhưng lại không dám làm phiền cô, cuối cùng đợi đến khi Tần Tang bỏ máy phát xuống, cẩn thận để lại chỗ cũ rồi, Đại thiếu phu nhân mới hỏi: “Thế nào? Rốt cuộc là ai đang đánh tới?”

Tần Tang nói: “Là liên quân đánh tới.”

“Liên quân nào? Liên quân này là thuộc quân của ai?” Đại thiếu nãi nãi trong đầu không có ý tưởng gì hết, hỏi: “Liên quân là địch sao? Đại soái của bọn họ là ai?”

Tần Tang cũng không nói lời nào, nghĩ thầm Dịch Liên Khải mặc dù trên danh nghĩa là thống soái, nhưng đội quân lại thuộc về Lý Trọng Năm, trận này vốn dĩ chỉ là anh em trong nhà cãi cọ lẫn nhau, nhưng cuối cùng chẳng biết được hươu chết thuộc về ai. Dù cho cuối cùng liên quân có thắng đi chăng nữa, nhưng Lý Trọng Năm nào phải nhân vật dễ đối phó, chỉ sợ Dịch Liên Khải đối với hắn chỉ là lớp ngụy trang bên ngoài, một khi đã thắng rồi, Dịch Liên Khải dù sao cũng chỉ là con tốt thí, Lý Trọng Năm thể nào cũng qua cầu rút ván. Nếu như thua, Lý Trọng Năm sẽ không giữ lại Dịch Liên Khải để làm gì, nói không chừng còn có thế giết chết anh ta, để dễ dàng đàm phán với Dịch Liên Thận. Nghĩ như vậy, bất luận là thắng hay thua, tình cảnh của Dịch Liên Khải đều nguy hiểm vô cùng, cô không khỏi khẽ thở dài một cái. Đại thiếu phu nhân nhìn cô thở dài như vậy, đoán trong lòng cô đang rất rầu rĩ, liền đi tới an ủi cô vài câu. Đại thiếu phu nhân đối với thế cục bên ngoài đều dốt đặc cán mai, nên cũng chỉ qua loa khuyên nhủ, cũng không thể giúp cô có chút cảm giác an ủi nào.

Ngày hôm đó bởi vì đã bắt đầu khai chiến, nên Dịch Liên Thận cũng không thấy xuất hiện như trước nữa. Tần Tang mấy ngày liền đều chờ đợi trong lo lắng, vừa mệt lại vừa rầu rĩ, nằm phục ở trên giường ngủ liền thật say. Đến lúc cô không ngủ được nữa, ngủ được bao lâu đã giật mình tỉnh dậy, lúc tỉnh lại chỉ thấy Đại thiếu phu nhân đang quỳ trước cửa sổ, dáng vẻ có vẻ tiều tụy.

“Đại tẩu.”

Đại thiếu phu nhân vốn bó chân, nên đứng dậy có hơi bất tiện, Tần Tang giúp cô một tay dìu cô đứng dậy, Đại thiếu phu nhân khuôn mặt u sầu nói: “Ai, rốt cuộc thì nhị đệ cũng là người một nhà của ta, ta cầu xin Bồ tát phù hộ cho đệ ấy, cầu cho liên quân gì kia mau lui binh đi, chiến tranh cũng không phải chuyện tốt gì, đặc biệt còn là người khác đến tận cửa đánh chúng ta nữa.” Lại hỏi Tần Tang: “Muội nghĩ cuộc chiến này, nhị đệ có thắng được không?”

Tần Tang khẽ thở dài, nghĩ cũng thật may, may là mình không nói cho cô biết chuyện này có liên quan đến Dịch Liên Khải, nếu như cô biết, nhất định sẽ nghĩ hai anh em đánh nhau có gì hay chứ, vị thiếu phu nhân này vẫn luôn mang tư tưởng cũ, thế nhưng có khi tư tưởng cũ cũng có chỗ tốt của nó, tốt ở chỗ hiểu ít, thì hạnh phúc hơn rất nhiều.

Lúc buổi tối, đêm khuya thanh vắng, Tần Tang nghĩ tới, rốt cuộc trận này, mình mong là ai thắng đây? Nếu như Dịch Liên Thận thắng, có thể cả đời này mình cũng không thể gặp lại Dịch Liên Khải được nữa. Bởi vì cô biết Dịch Liên Thận đang giữ cô như một quân cờ trong tay, một ngày nếu như cô mất đi giá trị lợi dụng, kết cục rất khó có thế nói được. Còn nếu như Dịch Liên Khải thắng thì sao? Có phải mình sẽ quay lại cuộc sống như trước chăng? Cuộc sống ngày trước cô kỳ thực không hề muốn nhớ tới. Trong nháy mắt cô lại nhớ đến Lịch Vọng Bình, nhưng Lịch Vọng Bình cô biết đã chết rồi, ở trong lòng cô, từ khi anh đã nói ra những lời đó, Lịch Vọng Bình đã chết thật rồi, kẻ còn sống chỉ là Phan Kiện Trì mà thôi, đối với cô cũng chỉ là người lạ.

Tần Tang nghĩ lúc này đang có chiến tranh, nhưng cũng chẳng khác ngày thường là mấy, cũng đều bị nhốt ở trong phòng, chỉ nghe bên ngoài thi thoảng có tiếng pháo, từng đợt súng vang lên rồi lại dừng, dừng rồi lại vang. Ngoại trừ Dịch Liên Thận không mời cô qua nói chuyện phiếm ra, những thứ khác tất cả đều không có gì thay đổi. Một ngày dài như sông vào mùa đông, trên mặt sông cũng đã sớm đóng băng lại, mà nước lại ở sâu dưới mặt băng, chậm rãi, không một tiếng động, chảy về phía trước. (tả ngày dài thôi mà -_-). Mà tương lai như thế nào, đâu có ai biết được.

Duy chỉ có một việc, Tần Tang cuối cùng cũng đã gặp được vị nhị thiếu phu nhân kia. Từ khi xảy ra gia biến đến nay, nhị thiếu phu nhân vẫn chưa từng xuất hiện. Tần Tang được hộ vệ mời tới, mới biết tình cảnh của vị nhị tẩu này so với nữ quyến đều không khác nhau là mấy. Có khác là cô vẫn ở trong viện của mình, bên người cũng có nhiều lính hộ vệ hơn, trên danh nghĩa là bảo hộ, kỳ thực ra cũng chả khác giám sát là mấy. Tần Tang thấy tình hình như vậy, liền biết không thế nói được gì nhiều với cô rồi. Hơn nữa nhị thiếu phu nhân còn đang mang thai sáu tháng, bụng to ra nên cuộc sống cũng hơi có bất tiện, nhưng vẫn cho người bày một bàn đầy thức ăn, nói là Tần Tang đã trở về lâu, còn chưa đón tiếp chu đáo được cô.

Nhị thiếu phu nhân hỏi: “Đại tẩu có khỏe hay không?”

Tần Tang nói: “Đại tẩu vẫn tạm ổn.” Còn chủ động nói: “Mấy di nương cũng rất khỏe, tứ muội muội tuy là bị bệnh, nhưng mấy ngày nay nghe nói đã khá hơn rồi.”

Nhị tiếu phu nhân nói: “Vậy là tốt rồi.”

Nói linh tinh vài câu xong, nhị thiếu phu nhân lặng lẽ ngồi chung với Tần Tang, hai ngươi ngồi ở đó ăn cơm, liên khoái* trên đầu bằng bạc thanh âm lay động rất nhỏ có thể nghe thấy được. Sơn hào hải vị nuốt xuống cũng không trôi, ăn được một nửa thời gian, đột nhiên nghe tiếng pháo nổ, bởi vì đánh rất gần, cho nên gian nhà ở đây cũng rung theo, trên tường nhà rơi xuống rất nhiều bụi. Nhị thiếu phu nhân bị tiếng pháo làm cho hoảng sợ, rơi chiếc đũa trên mặt đất cũng không biết, kinh hãi lấy tay để ở trên bụng mình, Tần Tang thấy cô như vậy, chỉ cảm thấy ngũ vị trần tạp (năm vị chua, cay, mặn, ngọt, đắng trộn lại với nhau).

*liên khoái là trâm cài đầu hay đũa cài đầu

img4882

Nhị thiếu phu nhân ngẩng đầu lên, chỉ cười cười với Tần Tang, nói: “Thân thể ta rất mệt mỏi, phiền tam muội dìu ta lên lầu nghỉ ngơi một chút.”

Trên lầu là phòng ngủ, hộ vệ cũng không tiện đi theo sau, nhưng có mấy nữ hầu vẫn tiến lên theo các cô. Nhị thiếu phu nhân trên đường đi lên cũng không nói gì nhiều, thẳng đến khi vào phòng ngủ, Tần Tang thuận tay đóng cửa lại, nhị thiếu phu nhân mới nhẹ nhàng thở dài, nhẹ nhàng hướng Tần Tang gật đầu.

Tần Tang với nhị thiếu phu nhân cũng không quen biết nhau nhiều, bởi vì Dịch Liên Thận với Dịch Liên Di bất hòa với nhau, bọn họ đều ở tại biệt cư bên ngoài, chị em dâu họ có một năm ăn tết mới gặp được nhau lấy một lần, nhị thiếu phu nhân rõ ràng có chuyện gì đó muốn nói với cô, nhưng mấy nữ hầu kia lại một tấc không rời, canh giữ các cô liên tục, đây đều là phụng mệnh của Dịch Liên Thận mà làm. Tần Tang bỗng nhiên nhanh trí, thấp giọng dùng tiếng anh hỏi: “Nhị tẩu có lời gì muốn nói với muội sao?”

Nhị thiếu phu nhân cùng đại thiếu phu nhân khá là tương phản với nhau, nhị tẩu là một người rất thời thượng, trước đây nhị thiếu phu nhân cùng Dịch Liên Thận là đồng học với nhau, cô vốn là một tiểu thư tân thời vừa đi du học trở về. Cưỡi ngựa, khiêu vũ mọi thứ đều biết rõ, hơn nữa rất hay kể chuyện bằng Tiếng Anh và Tiếng Pháp.

Nghe Tần Tang nói tiếng anh, mắt cô ấy sáng ngời, rồi dùng tiếng anh nói chuyện với Tần Tang: “Thay ta khuyên bảo Peter. Từ khi xảy ra chuyện đến nay, anh ấy vẫn luôn cự tuyệt không gặp ta, ta nghe nói anh ấy đã từng gặp qua muội rồi.”

Peter là tên tiếng Anh của Dịch Liên Thận, Tần Tang thấp giọng nói: “Nhị tẩu, người so với ta vẫn là hiểu rõ tính cách của nhị ca hơn cả, anh ta đã hạ quyết tâm làm như vậy, làm sao lại nghe lời muội khuyên ngăn được.”

Trong mắt nhị thiếu phu nhân từng đợt sáng từng điểm từng điểm đều tối tăm lại, sau một lúc lâu mới nói tiếp: “Nếu vậy, muội cứ giúp ta khuyên anh ấy gặp ta một lần được không?”

Tần Tang lại nghĩ chuyện phu thê bọn họ lại gọi một ngoại nhân như mình đi truyền lời, đúng là cổ quái thay. Ngơ ra một lúc, mới lên tiếng: “Muội mấy ngày qua đều chưa từng được gặp nhị ca, nhưng nếu gặp được nhị ca, muội sẽ tận lực truyền lời lại.”

Nhị thiếu phu nhân cầm tay cô, ngón tay của cô hơi lạnh, nói với Tần Tang: “Cảm ơn muội.”

Ăn cơm xong, nhị thiếu phu nhân tự mình đưa Tần Tang đến trước cửa viện.

Tần Tang trở lại nói cho Đại thiếu phu nhân biết, cũng chỉ nói chuyện hôm nay cô gặp qua nhị thiếu phu nhân, mà không nói ra chuyện hôm nay hai người các cô ngồi nói chuyện gì với nhau.

Đại thiếu phu nhân chỉ thở dài: “Đúng là nghiệt chướng mà, không biết sao bây giờ lại hội nháo đến như vậy. Nhị đệ làm vậy mà hoàn toàn không biết gì cả, ta chỉ mong nhị đệ sớm mau mau hiểu ra, còn liên quân kia cũng mau mau rút đi.”

Liên quân vẫn chưa diệt trừ được, đánh hơn nửa tháng. Căn bản cả hai bên đều ở thế giằng co trên dưới, chẳng ngờ lúc này liên quân lại có viện trợ từ nước ngoài. Không biết Dịch Liên Khải du thuyết (vận động hành lang) thế nào,lại khiến cho đông doanh (Nhật Bản) đồng minh rất dứt khoát dừng mọi hoạt động hòa giải. Còn nói về việc dừng mọi hoạt động hòa giải thì chính là đem đông doanh hạm đội chuyển đến xác nhập vào Vĩnh Giang, dọc theo đường sông Tây tiến, phá vỡ hoàn toàn kho lương thức Kỷ An trọng yếu lương thực của Phù Viễn, Phù Viễn bị cắt đứt mấy nguồn thủy sản lương thực trọng yếu, rốt cuộc Phù Viễn chỉ cố thủ thành được hơn một tháng, đành trong ngoài cùng nhau đàm phán với nhau. Điều kiện để hòa đàm cực kì hà khắc, Tần Tang lén lút nghe máy phát thanh nói toàn tiếng anh, liên quân đưa ra hơn mười điều kiện đàm phán, Tần Tang nghe xong liền biết Dịch Liên khải sẽ không chấp thuận.

Dịch Liên Thận đã không thể kháng cự thêm được nữa, lần này chiến tranh kết thúc rất nhanh, thương pháo vang lên nửa ngày mới dừng, bỗng nhiên Dịch Liên Thận cho người đi mời Tần Tang tới.

Tần Tang cũng không biết rốt cuộc tình hình ngoài thành như thế nào, vì mỗi ngày tuy đều có tiếng pháo nổ đùng đùng ở bên ngoài, nhưng trong phủ lại yên lặng như trước.

Khí trời bắt đầu trở lạnh, đại thiếu phu nhân rảnh rỗi không có việc gì làm, ngồi may một cái áo bông bằng tơ tằm dài, nói là may cho lão gia tử.

Vị tẩu tẩu này là người cực kỳ hiếu thuận, hàng năm đều may vài món đồ mới cho Dịch Kế Bối, thế nhưng hiện tại Dịch Kế Bối sống chết ra sao còn chưa rõ, nhưng áo choàng năm nay thì vẫn phải làm.

Tần Tang tuy không biết may y phục, nhưng cũng bắt chước cô cùng nhau thớ bông tơ, hai người đều đang bề bộn, thì lính hộ vệ liền mở cửa tiến vào, nói Tần Tang là Dịch Liên Thận có lời mời.

Không biết anh ta có dụng ý gì, nhưng cũng không thể không đi được. Tần Tang hơn nửa tháng nay đều không gặp qua Dịch Liên Thận, vì anh chắc cũng phải bận rộn việc quân vụ nhiều, đoán anh ta cũng chả có tâm trạng tâm sự với mình. Hiện tại lại sai người đến mời cô tới, cũng không biết là lành dữ ra sao, dễ dàng nhìn ra được, tình hình chiến đấu bây giờ đã quy về một dạng, thế nhưng cô không biết rằng liên quân đã thắng, còn quân đội Phù Viễn vẫn còn giữ được.

Dịch Liên Thận không mặc quân trang, chỉ mặc một bộ trường bào đứng ở trong trời đông giá rét, mặt mày hơi gầy một chút, nhìn qua cũng có vài phần dáng điệu của thư sinh nho nhã. Lần này tuy vẫn thiết yến ở trong nhà thủy tạ, nhưng hoa quế đã tàn, cỏ huyên* đã khô vàng cả lại, sắc trời đang dần tối lại, đám mây xám dần buông xuống, trong đình viên càng ảm đạm đi vài phần. Vì trời lạnh nên khung cửa đều bị đóng lại, dưới mặt kính chỉ thấy lá sen dưới hồ cũng héo rũ lại, mặc dù trời trong, nhưng gió mùa tây thổi một chỗ, cũng có vài phần hiu quạnh. Tần Tang thấy trên bàn có bày rượu thức ăn nghi hoặc cầm đũa, không khỏi chần chừ do dự, Dịch Liên Thận nói: “Lần trước ta thay tam muội tẩy trần, lần này là bữa để tiễn tam muội rời đi.” Tần Tang lặng im không nói gì, Dịch Liên Thận khẩu khí thập phần ung dung nói: “Vị tam đệ kia của ta quả là rất thú vị, lúc hòa đàm hắn muốn ta đưa lão phu xuất ra ngoài thành, nhưng không có một câu nào nhắc đến cô, nhìn hắn khó xử như vậy, ta thay hắn cũng sốt ruột dùm, không biết khi nào hắn mới nói đến nội dung chính đây.”

*Cỏ huyên hay còn gọi là cỏ vong ưu

7ad94d52bb807ef8602374eaa4bda090

Tần Tang nói: “Nhị ca lại quá lời rồi, muội sớm đã nói Tần Tang chỉ là một nữ nhân mà thôi, tất nhiên anh ta sẽ không để muội ở trong lòng rồi. Đại trượng phu sao lại có thể để ý chuyện nữ nhi thường tình được, ở trước việc đại sự một nữ nhân có đáng gì đâu.”

Dịch Liên Thận cười ha ha, nói: “Tam đệ của ta vốn là một người đàn ông làm nên đại sự sao, vậy cứ nghĩ như thế đi.” Anh ta vẫn như cũ tự mình cầm bình rượu, rót cho Tần Tang một chén, nói: “Lần trước muội một giọt rượu cũng không uống, lần này phải nể mặt ta uống đi chứ.”

Tần Tang nói: “Nhị ca, muội không biết uống rượu, mong nhị ca đừng miễn cưỡng muội.”

Dịch Liên Thận nói: “Rượu này muội không muốn uống cũng phải uống.” Thanh âm của anh tùy hứng, phảng phất có chút hời hợt,: “Bởi vì … trong ly rượu này có độc, xyanua* là loại độc mà đặc vụ Anh Quốc thích sử dụng nhất, có thế khiến cho vừa uống vào trong miệng đã chết ngay tức khắc, không phải chịu thêm bất cứ đau đớn gì.” Tần Tang không hề nghĩ ngợi, cầm ly rượu lên uống một hơi hết sạch, khiến Dịch Liên Thận hơi bất ngờ. Cô căn bản không uống được rượu, uống nhanh quá suýt nữa thì bị sặc, lấy hơi mãi mới nói: “Chả có mùi vị gì cả, không biết khi nào mới chết ngay được đây.”

*mình nghĩ cái này là Kali xyanua, có mùi hạnh nhân có hình thức bề ngoài giống như đường và hòa tan nhiều trong nước. Nó gây ngộ độc bằng cách ngăn chặn quá trình trao đổi chất của các tế bào và không cho các tế bào hemoglobin lấy được oxy. Chất kịch độc này phản ứng cực nhanh, nạn nhân có thể chết ngay sau vài giây tiếp xúc. (ai đọc Conan chắc cũng biết chất độc này)

Dịch Liên Thận vỗ tay liên tục nói: “Tần Tang à! Tần Tang! Cô quả đúng là một diệu nhân, tại sao lại chịu gả cho một tên như Dịch Liên Khải vậy, tiểu tam có tài đức gì mà có thể có một thê tử như cô vậy.”

Tần Tang nhàn nhạt nói: “Nhị ca uống say rồi, nhị ca cùng nhị tẩu làm một đôi cầm sắt mới hợp với nhau, nhị tẩu mới đích thị là hiền thê của nhị ca, nhị ca chớ đừng khi dễ nhị tẩu.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor