Sương Mù Vây Thành - Chương 06-1

Chương 6-1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tần Tang thở dài, nói: “Nhị ca, nhị ca cũng biết Lan Pha đối xử với muội như thế nào rồi đấy, muội cũng không dám trông mong gì anh ta sẽ nhớ đến tình nghĩa phu thê. Chuyện ngày hôm nay đều là do muội sai, là muội tự ý hành động không biết suy nghĩ, đây là chủ ý của một mình muội, cũng là muội buộc dì Tư đi theo muội, dì Tư không thể không làm theo, xin nhị ca đừng nên giận chó đánh mèo với người khác. Tứ muội muội thật sự là bị bệnh thật, muội biết nhị ca sẽ không bỏ mặc sống chết của người khác đâu, hơn nữa còn là người một nhà của mình nữa, hi vọng nhị ca cấp cho tứ muội một bác sĩ thật tốt để xem qua bệnh. Tứ muội dù sao cũng là nữ nhi duy nhất trong nhà, con bé còn rất nhỏ, nhị ca hãy thương tình cho con bé, dù sao con bé cũng là muội muội ruột của nhị ca.”

Dịch Liên Thận thấy cô nhận hết lỗi về mình, không khỏi cười nói: “Muội muội yên tâm, ta thật sự không hề chọc tức lão nhân gia, cũng không đi bức chết tiểu nhân.” (tiểu nhân ở đây là người yếu thế hơn mình)

Tần Tang nghe anh ta nói những lời này với mình, trong lòng không khỏi lo lắng, đêm qua những lời cô nói bất quá chỉ là để kích tướng mà thôi, lúc này lại thấy anh ta cười mỉm nhìn mình, cũng không giống như đang tức giận, vì vậy thản nhiên cười: “Nhị ca vốn là đại nhân đại lượng, sẽ không đi chấp nhặt loại nữ nhân chỉ biết quanh quẩn trong nhà như muội chứ.”

Dịch Liên Thận nói: “Loại nữ nhân chỉ biết quanh quẩn trong nhà mà lại lợi hại được như muội đây, ta e rằng cả đời này cũng chưa từng nhìn thấy người thứ hai.”

Tần Tang nói: “Muội có lợi hại hơn nữa cũng chỉ là loại ngoài mạnh trong yếu mà thôi, còn làm cho nhị ca tức giận nữa. Huống chi thuộc hạ của nhị ca dùng hơn hai mươi khẩu súng chĩa thẳng về phía muội, muội nếu như dám làm ra hành động thiếu suy nghĩ gì, lập tức sẽ bị bắn thành tổ óc vò vẽ ngay, nói thật ra, muội trong lòng đang rất sợ.”

Dịch Liên Thận bật cười, nói: “Tam muội muội, lão tam làm sao lại đi lấy một tên hề như muội vậy chứ, lúc giả bộ đáng thương trông tới thật là đáng thương, nhưng một khi đã dám to gan, thì ngay cả giết người phóng hỏa cũng không sợ.”

Tần Tang phát cáu, nhưng lại cười nói: “Nhị ca lại quá khen rồi, nếu trong lòng muội không bị dọa cho sợ đến như vậy, thì muội tuyệt đối không dám ra cái hạ sách này đâu. Nói thật nhị ca đây mới là anh hùng thực sự, đứng ở đây súng để ở trước, quả thật muội nói cả nửa ngày cũng không nói hết vẻ phi phàm của nhị ca.”

Dịch Liên Thận mỉm cười: “Được rồi, trước tiên muội thu súng lại đã, vũ đao lộng thương (múa đaolộng kiếm) không phải chuyện nữ nhân nên làm. Quay về lại làm cái vị di nương sợ hãi, còn có cả đại tẩu và tứ muội nữa.”

Tần Tang nghe được trong lời anh nói có ý uy hiếp, không sai toàn bộ nữ quyến của cả phủ này đều nằm trong tay anh ta, huống chi mình đang bị vây lại, họng súng đen ngòm kia toàn bộ đều chĩa về phía mình và Tứ di nương, bây giờ tuyệt đối không có một tí cơ hội nào cả, chỉ có thể bỏ súng xuống. Người lính cảnh vệ cầm súng chậm rãi tới gần, đem trường thương trong tay cô tước đi, sau đó Dịch Liên Thận nói: “Hộ tống tam thiếu phu nhân cùng tứ di nương quay trở lại” anh cười cười: “Buổi trưa nay, ta sẽ tổ chức thiết yến giúp tam muội tẩy trần.”

Tần Tang không biết anh ta đang có ý định gì, trong lòng nghi ngờ không thôi, nhưng bản thân mình đã bị giữ lại ở đây, cũng giống như con cá nằm trên thớt vậy, chỉ đành binh lai tương đang, thủy lai thổ yểm (binh tới tướng đánh, nước tới đất ngăn)vậy. Cô ung dung thong thả nói: “Vậy xin đa tạ nhị ca trước.”

Hai người bị đưa về nhà trên, lục di nương thấy các cô bị hộ vệ giơ súng áp giải về, đặc biệt hơn là Dịch Liên Thận còn đi theo phía sau, nhất thời sợ đến suýt ngất đi. Dịch Liên Thận đi tới phòng trong, tiến vào nhanh như chớp đi thẳng đến bỏ khăn trong miệng Tôn đại phu ra, nói: “Tam muội thật sự là nghịch ngợm, đã khiến cho Tôn tiên sinh bị kinh hách rồi, ta nhất định sẽ bắt muội ấy đến nhận lỗi với ngài. Muội muội của ta bệnh thật sự rất nặng, khẩn xin Tôn tiên sinh hãy ở lại đây mấy ngày, chờ đến khi muội ấy khỏi hẳn rồi mới trở về.”

Tôn tiên sinh được tháo dây trói ra, tay chân mỏi rã rời, lại được cảnh vệ của Dịch Liên Thận đỡ đứng lên, trông ông giống như muốn khóc đến nơi rồi, không biết khi nghe những lời vừa nãy có phấn chấn nổi hay không nữa. Dịch Liên Thận nho nhã lễ độ, sai người mang mực đem tới, mời ông viết đơn thuốc cho Hiểu Dung, rồi sai người đưa Tôn đại phu đến hậu viện an bài chỗ nghỉ ngơi. Tần Tang lúc bấy giờ mới hiểu được câu đã vào không thể ra ở phủ này, ngay cả là đại phu có đi vào đi chăng nữa thì cũng không thể đi ra ngoài được.

Chờ tới khi Tôn đại phu vừa đi, Dịch Liên Thận liền sai người đem tên lính bị trói kia đưa ra ngoài, tạt một thùng nước giếng vào người hắn, lính hộ vệ kia chậm rãi tỉnh dậy, thấy mình bị trói thật chặt nằm dưới đất, không kịp để hắn nói nhiều lời “bang bang” đem người lính hộ vệ kia bắn chết.

Cả phòng nữ quyến đều bị dọa cho một trận, đại thiếu phu nhân không dám nhìn, tứ di nương tuy không khóc nhưng cả người đều run rẩy, mấy vị di nương khác thì sợ đến mặt xám như tro, chỉ có Tần Tang tay nắm chặt lại, nhìn máu tươi chảy ở miếng gạch vuông trên mặt đất, từ từ chảy tới chân cô, cô vẫn không nhúc nhích, tựa như cũng bị dọa cho sợ đến choáng váng rồi.

Dịch Liên Thận sai người đem thi thể kéo ra ngoài, sau đó đem nước tẩy sạch vết máu ở dưới mặt đất, chỉ trong chốc lát, cả căn phòng đều được lau dọn sạch sẽ, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra hết, Dịch Liên Thận không quay đầu lại, chỉ nói với Tần Tang, rằng: “Tam muội đừng quên bữa thiết đãi trưa nay, đến lúc đó ta sẽ cho người đến mời.”

Trong phòng lặng im như tờ, mọi người đều im như tượng đá. Anh ta đã đi một lúc lâu rồi, nhưng đại thiếu phu nhân vẫn không tài nào nhịn được, chạy đến góc bên cạnh, “ọe” ói ra mội tiếng, tứ di nương toàn thân mềm nhũn, miệng sủi bọt mép ngồi phịch xuống, lục di nương có kéo như thế nào cũng không dậy nổi, cứ tựa như đống bùn nhão ở dưới đất vậy, họ không còn dũng khí để trốn thoát lần nữa. Hơn nữa, sau chuyện này Dịch Liên Thận chắc chắn sẽ tăng cường phòng vệ bên ngoài, nên họ hoàn toàn không có khả năng bỏ trốn được nữa rồi.

Cô lại nghĩ đến lúc buổi trưa đến chỗ anh ta tẩy trần, nhất định đây là một bữa Hồng Môn Yến* rồi. Có lẽ bữa thiết đãi này là bữa cơm cuối cùng của cô chăng, ai mà biết được đấy? Anh ta ở trước mặt nữ quyến đem tên hộ vệ kia giết chết, cho dù xem như là giết gà dọa khỉ đi chăng nữa cô cũng chả sợ, cô dù gì cũng đã thấy nhiều người chết nhiều lần rồi, lần trước là Tống phó quan, lần này lại là vừa nãy, cô hiện tại không sợ gì cả, tuy cô chỉ có một mình ở nơi đây, cô nhớ Đặng Dục Lâm trước đây từng nói cô nhu nhược, nhưng cô ấy căn bản không biết rằng mình luôn nhu nhược như vậy bởi vì mình luôn nghĩ cho cha mẹ, cũng là vì nghĩ cho Lịch Vọng Bình, cô luôn vì người khác mà lo nghĩ,nhưng bây giờ cô chỉ có hai bàn tay trắng, lại càng không sợ gì hết, vì cô chỉ có một mình thôi.

* Hồng Môn Yến được sử dụng theo nghĩa bóng để chỉ một cái bẫy hay một tình huống vui vẻ nhưng trong thực tế lại nguy hiểm

Kì lạ là cô bây giờ vô cùng kiên định. Nói là tiệc thiết đãi nhưng cũng chỉ bày ra ít sơn trân (đồ ăn trên núi hay sơn hào), có chỗ đặc biệt hơn là ăn cơm trong Thủy tạ* ở Tây Viện, nơi này được xây nên để thưởng ngắm cây quế. Chỗ này tuy vốn là khu vườn bị bỏ hoang của một vị vương công nào đó thời Thanh, sau lại được Dịch gia xây dựng lại, trùng tu thành đình Thái nhà khách, tuy nhiên vẫn giữ nguyên cây cối và khối đá được điêu khắc khéo léo ở đây. Khi đến dịp Trung thu, bên cạnh Thủy Tạ phía trước có hai gốc cây kim quế** được hơn 100 trăm tuổi, hai cây quế to lớn vô cùng, cành lá đang có lấm tấm hoa vàng, hương thơm ngào ngạt vô cùng. Sắc trời đang trở nên âm trầm, vào buổi chiều có trận mưa nhỏ, mưa phùn nhè nhẹ rơi vào trong ao, cá hồng hùa nhau, cùng với hoa sen ào ào theo tiếng mưa, trong không khí còn có mùi ẩm trầm xen lẫn với mùi của hoa quế thoang thoảng hương thơm, còn cảm thấy chút hơi lạnh của mùa thu, tiếng gió dần dần nổi lên. Khung bên dưới cửa sổ có một chiếc bàn vuông, vừa vặn cho Tần Tang cùng Dịch Liên Thận hai người cùng ngồi. Bên ngoài cửa sổ dài là Hà trì, nghe tiếng mưa rơi vang vọng lại, rơi xuống lá sen có tiếng rì rào, tạo nên một loại cảm giác rầu rĩ thẫn thờ. Nhà bếp đang làm món cua chưng, Dịch Liên Thận nói: “Lưu đích khô hà thính vũ thanh (Ngắm sennghe tiếng mưa), cũng chỉ có nơi này là có thế khả dĩ nhập thi (có khả năng sáng tác thơ)được, ở những nơi khác đều quá là dung tục.”

*Thủy tạ là nhà trên hồ

298280

** hoa kim quế

r1908-4-large

Tần Tang nói: “Nhị ca xưa nay vốn là người rất văn nhã, đọc đủ các loại thi thư, ăn mặc cũng rất đĩnh đạc, không có nửa phần tục khí.” Dịch Liên Thận cười tủm tỉm nói: “Cho dù muội có rót vào tai ta nhiều lời ngon ngọt như vậy đi nữa, ta cũng sẽ không trúng kế của muội đâu, sẽ không đem muội thả ra dễ dàng như vậy được. Nhưng nói thật, muội nói mấy lời ngon ngọt như vậy, thật ra cũng có tác dụng đấy” Tần Tang thấy giọng nói anh không nghiêm túc như vậy, không khỏi rét run trong lòng, nói: “Nhị ca là huynh trưởng, sao lại nói lời không nghiêm túc như vậy chứ?” Dịch Liên Thận cười nói: “Ta có nói muội dùng mĩ nhân kế với ta sao, muội lo gì chứ?” Tần Tang nhàn nhạt nói: “Nhị ca xin nhị ca hãy tôn trọng muội, Tần Tang này tuy rằng chỉ là một nữ nhân, nhưng nếu bị ép buộc, dũng khí nhảy xuống Thanh Trì vẫn có. Mặc dù cái ao này không sâu, nhưng cũng đủ khiến muội chết đuối được rồi. Nếu như muội chết, tội lỗi của nhị ca lại tăng thêm một cái. Thí phụ bức muội sát em dâu (Giết cha bức muội giết em dâu), truyền đi thật là không được tốt lắm đâu. Lẽ nào nhị ca muốn học Lý Thế Dân*, hay còn muốn học Ung Chính hoàng đế thời Thanh**? Nhị ca đừng quên Ung Chính hoàng đế cho dù có nhượng bộ cho viết bộ “Đại giác nghĩa mê lục”, cũng không bịt được miệng lưỡi của thiên hạ.

*Việc lên ngôi của ông rất nổi tiếng qua “Huyền Vũ môn chi biến”, ông đã khiến hai người anh em của mình là Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát bị giết chết tại cửa Huyền Vũ, Trường An

cuoc-chinh-bien-tranh-ngoi-doat-vo-chan-dong-duong-trieuHuyền Vũ môn chi biếnlà sự kiện tranh giành quyền lực diễn ra vào ngày 2 tháng 7 năm 626 khi Tần vương Lý Thế Dân, một người con trai của Đường Cao Tổ (vị hoàng đế sáng lập nhà Đường), trong cuộc đua giành ngôi vị với anh mình là Thái tử Lý Kiến Thành đã tổ chức một cuộc phục kích trước cửa Huyền Vũ, trên con đường tới cung của Đường Cao Tổ, giết chết Lý Kiến Thành cùng em là Tề vương Lý Nguyên Cát. Sau khi biết chuyện, Đường Cao Tổ đã truyền ngôi cho Lý Thế Dân, tức Đường Thái Tông, còn mình làm Thái thượng hoàng cho đến hết đời.

**Ung Chínhtên húy là Dận Chân ai xem Bộ Bộ Kinh Tâm thì đây là Tứ a ca nên biết tại sao Tần Tang lại nói thế rồi nhé. (còn không biết thì nên xem, không lên wiki vì dài lắm) nhưng theo “Đại giác nghĩa mê lục” có tố cáo Ung Chính là kẻ “mưu phụ”, “ép mẫu”, “giết huynh”, “sát đệ”, “tham tài”, “hám sát”, “hoang dâm”, “ưa nịnh”, “xu nịnh”. Nhưng bộ “Đại giác nghĩa mê lục” này được ghép từ một bộ khác do Tằng Tĩnh viết về tội trạng của Ung Chính, nên đoạn kia cũng vậy, cả quyển này không hẳn là chỉ viết về tội của ông.

Dịch Liên Thận cười ha ha, nói: “Trách không được lão tam lại bị muội làm cho thất kinh bát đảo như vậy, muội quả thực là rất thú vị đấy.” Tần Tang thở dài, nói: “Nếu anh ta quả thật bị muội khiến cho thần kinh bát đảo, thì đã sớm cùng muội trở về đây rồi.” Dịch Liên Thận nói: “Đúng vậy, tết Trung thu, hắn bỏ lại tam muội ở đây thật không nên.”Anh tự mình cầm bình rượu, giúp Tần Tang rót một chén rượu. Loại rượu này là rượu nếp ngọt đặc sản của Phù Viễn, mùi rượu thơm, rót vào chén trắng trong, phảng phất chút mùi ngọt. Tần Tang nói: “Đa tạ nhị ca, muội không uống được rượu.” Dịch Liên Thận cũng không miễn cưỡng cô, chỉ nói: “Điện báo báo lại cho ta rằng hai người tuy cùng lên xe lửa, nhưng hắn lại giữa đường đi xuống xe. Ta liền cân nhắc một hồi, hắn tại sao lại xuống xe sớm như vậy, rõ ràng ta còn chưa có phát động sự tình gì, hắn làm vậy rốt cuộc là cố tình hay vô ý đây?” Tần Tang nói: “Muội cũng không ngại nói cho nhị ca biết, anh ta ở trên xe cãi nhau với muội một trận, vì vậy tức giận liền đi xuống xe, lúc này anh ta ở đâu muội cũng không biết nữa.” Dịch Liên Thận cười nói: “Ta cũng đâu có nghi ngờ tam muội. Tam đệ hành tung như thế nào, ta cũng không để tâm đến, hắn dù sao cũng chỉ có một bàn tay trần, sao có thế tạo ra sóng gió gì được.”

Tần Tang gật đầu, nói: “Nhị ca, bây giờ toàn bộ quyền hành đều do nhị ca nắm giữ, lại có phụ thân đại nhân trong tay, cho dù người ta có thuyết tam đạo tứ (nói xấu sau lưng)đi chăng nữa, cũng không thể hành động thiếu suy nghĩ được.” Dịch Liên Thận thở dài, nói: “Cũng không chắc, Lý Trọng Năm vừa phát điện báo tới, nói không đồng ý để cho ta tiếp quản chức vụ đốc quân, còn nói muốn lấy mạng của Trương Hi Côn nữa, lão còn uy hiếp nói muốn đi đến Thừa Châu gặp hai cha con Mộ Dung mượn binh giúp lão một tay, khiến ta đang rất phiền não đây.”

Tần Tang trong lòng không khỏi nhảy dậy lên, chẳng biết anh ta đang nói thật hay nói đùa nữa, Dịch Liên Thận nói: “Cao Bội Đức càng đáng ghét hơn, vừa mới gửi điện phát tới, nói rằng nếu đại soái bị bệnh nặng, hắn thỉnh cầu được mang binh về phía nam. Trên mặt nói là đi thăm bệnh, nhưng thật ra là muốn bức vua thoái vị, có ý muốn tạo phản.” Tần Tang không lên tiếng, Dịch Liên Thận lại nói: “ Bạt kiếm tứ cố tâm mang nhiên (Rút kiếm ra xung quanh tâm mờ mịt)… Phóng nhãn vọng khứ( Đưa mắt quay lại nhìn),thực sự không ai hiểu cho ta. Phụ thân đã không hiểu ta, những người khác càng không hiểu ta, chỉ có thể ngồi ở đây, thật là ứng với bốn chữ – cô gia quả nhân ( người cô đơn).”

Tần Tang chậm rãi nói: “Phụ thân đại nhân vốn rất yêu thương nhị ca mà, sớm muộn gì cũng có một ngày, phụ thân đại nhân sẽ đưa hết quyền hành giao cho nhị ca thôi, nhị ca cần gì phải nóng vội như vậy chứ, ngược lại lại khiến người ta có chuyện để nói về nhị ca.”

Dịch Liên Thận lắc đầu, nói: “Ta nếu không chịu động thủ, chỉ sợ lão tam đã đem bì đái (thắt lưng da) xương cốt của ta toàn bộ đem thu đi hết rồi.” (ý chỉ giết không để lại mảnh nào)

Tần Tang nói: “Anh ta vốn quen sống phóng túng rồi, chuyện quân chính đại sự cứ nói đến là anh ta lại đau đầu, tuyệt nhiên sẽ không đi tranh cái gì đó với nhị ca được. Huống hồ nhiều năm như vậy, nhị ca suy cho cùng vẫn là cánh tay phải của phụ thân, phụ thân hà cớ gì mà lại vì anh ta mà đi xem thường nhị ca được chứ.”

Dịch Liên Thận cười không nói, chỉ nhìn cô từ trên xuống dưới. Tần Tang bị anh ta nhìn trong lòng bỗng sợ hãi, cố trấn an bản thân mình, trong tay nắm chặt bát cua đồng đỏ, giấu cây kéo nhỏ ở trong lòng bàn tay, mồ hôi đầm đìa. Lại nghe Dịch Liên Thận nói: “Muội và hắn đã làm vợ chồng được hai năm rồi, rốt cuộc vẫn không nhìn ra được hắn là dạng người như thế nào sao?”

Tần Tang nói: “Nhị ca chỉ sợ là nhị ca với anh ta có hiểu nhầm nho nhỏ rồi, làm sao anh ta có thể xứng được, cùng là anh em máu mủ ruột thịt với nhau, anh ta xưa nay vốn luôn hành xử lỗ mãng như vậy, nếu có lỗi lầm gì với nhị ca, cũng mong nhị ca tha thứ cho một chút.” Dịch Liên Thận cười ha ha, nói: “Muội muội diễn trò này, cũng làm cho ta được cười một trận no bụng rồi. Nhưng việc muội lấy hắn, thật sự làm ta không ngờ được đấy.”

Tần Tang ôn hòa bình tĩnh nói: “Nhị ca chuyện này đâu có gì đáng để nói đến, nhị ca cũng không nên dùng lời như vậy để mỉa mai muội muội.”

Dịch Liên Thận cười nói: “Xem ra muội thật sự là không biết – Vị tam đệ kia của ta, vừa thấy muội liền yêu thích rồi, nhất định bắt phụ thân phái người đến cầu hôn. Nghe nói lệnh tôn đại nhân thấy hắn nhân phẩm không được tốt, vì vậy cũng uyển chuyển từ chối. Nhưng không lâu sau, việc làm ăn của lệnh tôn có vấn đề xảy ra, bị người ta lừa lấy một khoản tiền rất lớn. Tài sản tư nhân cũng bị ngân hàng đem đóng băng, các chủ nợ kéo đến ùn ùn suốt mấy đêm liền, hết lần này đến lần khác đều phải đem ruộng đất đi thế chấp cho quân đội. Lệnh mẫu vốn thân thể không được khỏe, vừa tức vừa sốt ruột, bệnh đến không dậy nổi, qua một thời gian, dĩ nhiên là buông bỏ trần thế. Sau đó muội muội nghỉ học về nhà thương tang mẫu, lại bị phụ thân bắt ép, hơn trăm ngày sau đã được gả cho tam đệ ta rồi.”

Tần Tang nói: “Tôi không tin lời anh đâu.”

(mình đổi cách xưng hô vì Tần Tang bây giờ đang không tin và cũng chẳng có hơi đâu gọi nhị ca này nọ nữa)

“Tên lừa đảo đó rất có tiếng, tên là Phó Vinh Tài. Hắn đã làm ra một cái bẫy rất hoàn hảo, dụ lệnh tôn nhảy vào trong đó, mà tên Phó Vinh Tài đó là một tên vô lại có nghề, lúc đó lấy của tam đệ ta năm nghìn đồng đại dương, cho nên làm việc cực kỳ cẩn thận. Đáng tiếc là hắn vừa được hưởng năm nghìn đại dương thì cũng mất mạng luôn, lúc vớt được thi thể của hắn thì đều phù nề hết cả không nhận ra được ra được là ai với ai nữa.”

“Tôi tuyệt đối sẽ không tin anh đâu”

Dịch Liên Thận cầm cái búa đồng nhỏ, gõ vào vỏ cua, nhàn rỗi xác thực lại: “Vị tam đệ kia, từ nhỏ bụng dạ hắn đã đầy tâm tư rồi, giỏi nhất là tính kế người khác. Lần này để hắn chạy thoát. Thành thật ra trong lòng ta cũng có một chút lo sợ bất an. Cũng may là tam muội lại đang ở trong tay ta, có mồi thơm ngon ở đây, ta còn sợ hắn không cắn câu chắc.”

Tần Tang nói: “Nhị ca không nên đi ly gián vợ chồng chúng tôi như vậy, tôi tuy gọi anh một tiếng nhị ca, nhưng không có nghĩa là tôi sợ anh. Đến thời điểm này rồi mà anh còn muốn gây chia rẽ giữ tôi và Lan Pha…”

“Hắn dù sao cũng coi như đã góp một nửa phần vào việc giết chết mẫu thân cô, tin hay không thì tùy cô.” Dịch Liên Thận cẩn thận lấy thịt cua trắng tuyết ra, chấm vô đĩa chanh gừng, hoàn toàn thờ ơ. “Ta ly gián hai người cũng chả để làm gì, hiện tại lão tam không biết ở chỗ nào, không biết chừng tương lai cô thấy hắn, cũng sẽ không một phát bắn chết hắn ngay đâu. Ta chỉ cảm thấy cô là một nữ nhân rất thú vị, không nên bị lão tam lừa gạt thêm nữa – nhưng thật ra hắn cũng thật sự rất thích cô, thích đến cái độ cái đầu cũng bị hỏng luôn rồi.”

Tần Tang nói: “Anh sai rồi, nếu anh ta thật sự nhớ đến tình phu thê dù một chút, cũng sẽ không để tôi quay trở về chỗ này một mình. Nếu như anh ta thật sự biết anh muốn làm gì, nếu như anh ta cố ý nửa đường xuống xe, cũng sẽ không để tôi quay trở về đây một mình.”

Dịch Liên Thận cười nói: “Kẻ ngu ngốc, chính vì hắn thích cô, cho nên mới để cô về đây một mình. Bởi vì hắn biết nếu cô trở về đây một mình, ta sẽ không dám làm khó cô. Còn hắn, sẽ đi thuyết phục một đám thúc bá lãnh tướng, những người đó nào đâu có thuộc dạng dễ dối phó, huống hồ còn liên quan đến việc anh em trong nhà chúng ta, thể nào cũng có vài kẻ muốn giết hắn để đến chỗ ta tranh công, dù sao hắn cũng là huynh đệ ruột thịt của ta, ta cũng không tiện giết hắn, nếu như có thể thay ta hạ thủ, không phải càng thể hiện lòng trung thành hơn sao. Hắn ta một mình đơn độc mạo hiểm như vậy đã đủ nguy hiểm rồi, việc gì còn phải dắt cô theo để bị liên lụy chung… Lỡ như hắn có thể làm được, có thể phát binh xuống phía nam vây hãm Phù Viễn, ta cũng không thể đem cô nhốt lại được, đành phải dùng cô cùng hắn thương lượng với nhau. Còn nếu hắn không làm được, một mình hắn chết ở trong loạn quân, cũng không liên lụy tới cô. Hắn vì cô mà lo nghĩ như vậy, chẳng lẽ còn không phải là thích cô đến đầu óc mê muội rồi sao?”

Tần Tang lắc đầu, nói: “Anh ta nếu quả thật thích tôi, nhất định sẽ giữ tôi lại ở bên cạnh mình, để tôi cùng anh ta sống chết với nhau, chứ không phải phu thê bản thị đồng lâm điểu, đại nạn lâm đầu các tự phi sao (Vợ chồng vốn như chim ở chung một rừng, đại hoạ đến mỗi người tự bay đi. Vợ chồng vốn thân thiết, nhưng đến khi gặp đại hoạ tức là chết, thì tự mình lo chống chọi với cái chết.). Nhị ca đoán sai rồi, anh ta nếu như thấy cái gì đó bất tiện mà không cầmđược, sẽ tiện tay vứt bỏ. Anh ta đã để tôi đơn độc trở về đây, bất quá cũng chỉ để tung hỏa mù mà thôi. Ở trong mắt đàn ông các người, cho tới giờ chỉ toàn là thiên hạ, chỉ toàn là đại sự, tôi rốt cuộc cũng chỉ là phận nữ nhân, vốn không hề quan trọng gì, sẽ không có người đem tôi để ở trong lòng đâu. Giống như nhị ca, lẽ nào sẽ vì một nữ nhân, mà buông bỏ ba ngàn dặm giang sơn như họa sao?”

Dịch Liên Thận bị cô nói đến ngẩn ngơ cả người, nâng ly rượu lên chậm rãi uống một chén. Tần Tang nhìn mưa phùn rì rào, lấp đầy ao sen, gió gửi vào không khí chút hương hoa tinh tế, hoa quế nở thật đúng lúc, màu xanh ngọc bích dịu dàng, nhị hoa vàng phả ra hương thơm, mưa phùn kéo dài dường như nhỏ dần, được gió thổi vào xen lẫn hương thơm lúc có lúc không, đình đài lầu các ở xa, đều bị màn mưa che phủ.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor