Sương Mù Vây Thành - Chương 02-1

Chương 2-1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tần Tang nhìn khuôn mặt ani_1_1948261843x2662488178_21h ở trong bóng tối, cảm thấy đỡ đáng ghét hơn bình thường có lẽ do cô đang nghĩ đủ tất cả các cách để đi qua được ải lần này. Cô nhìn anh một lát, anh càng trở nên tức giận nói: “Cô nhìn cái gì?”.

Tần Tang không nói lời nào, chỉ đặt tay lên vai của anh, Dịch Liên Khải định hất tay cô ra,nhưng lại vô thức giữ lấy tay cô ngược lại nắm chặt lấy. Ánh mắt cô trong bóng đêm sáng như ánh sao, có chút ít ánh sáng như đang phản chiếu xuống bóng mặt hồ lấp lánh. Hơi thở cũng ngọt ngào, phảng phất mùi thơm vụn vặt yếu ớt lan tỏa khắp nơi. Dịch Liên Khải đẩy tay cô ra rồi bật dậy khỏi giường, cúi đầu đi tìm dép. Tần Tang nằm yên không động, nhìn anh đang tìm đồ, càng gấp thì lại càng không tìm được. Anh dễ dàng tìm thấy một chiếc, nhưng chiếc còn lại có lẽ đã rơi vào gầm giường. Anh đang nghĩ như vậy, thì bỗng nhiên cảm thấy không tìm thấy thì không tìm nữa, cớ gì mà anh lại phải đi.

Với ý nghĩ như thế anh bĩu môi nằm lại lên giường một lần nữa, đem cô kéo vào trong lồng ngực mình, đột ngột hôn xuống phía dưới, râu cằm của anh mọc lởm chởm. Cô càng tránh thì càng bị anh ghìm lại, gò má mềm như vỏ trứng gà vừa mềm lại vừa trơn, Tần Tang giằng co lại không khỏi cảm thấy đau.

Trong lòng anh bỗng khẽ động, ngày trước mỗi lần bị đau, cô cũng chỉ im lặng chịu đựng. Vậy mà lúc này đây lại làm cho anh có cảm giác muốn ức hiếp cô, như bị kích thích vậy.

Cô giống như con cá hoặc giống một chú chim nhỏ không chịu an phận nằm ở trong tay anh mà ra sức giãy dụa, bất qua cũng không thoát được lòng bàn tay của anh; Tần Tang tuy trong lòng không thấy tự nhiên nhưng lại cảm thấy hơi thở của anh ở bên tai mình, đẩy một vài cái không thấy anh nhúc nhích gì, đành mặc kệ, ngược lại Dịch Liên Khải thì lại thở dài.

Tống phó quan đều cả ngày không rời Dịch Liên Khải nửa bước, tất cả những việc lớn nhỏ đều không thể thiếu hắn ở bên cạnh. Buổi sáng hôm nay, Tống phó quan như thường lệ đi lên tầng hai, không ngờ lại thấy gia nhân từ trong phòng Dịch Liên Khải đi ra, trong tay còn cầm khăn vải trắng, chắc là mới dọn dẹp phòng xong. Tống phó quan kinh ngạc: “Sớm vậy đã dậy rồi?”

Gia nhân kia cười cười nói: “Còn lâu mới dậy, ngài ấy ngày nào mà chả đến chiều mới ra khỏi giường.”

“Vậy ngươi đây là …” Tống phó quan thắc mắc song thấy anh nhìn khăn mặt trong tay mình, gia nhân kia chỉ cười rồi chỉ về phía đầu hành lang, nói: “Còn chưa dậy đâu.”

Tống phó quan nghe thấy thế không khỏi kinh ngạc, cũng may anh thấy cảnh này nhiều cũng quen rồi cho nên trong lòng thầm cân nhắc một chút rồi xoay người đi xuống lầu. Anh ở dưới tầng hút thuốc lá một lát, rồi anh đưa điếu thuốc cho gia nhân hút cùng sau đó lại thấy người gác cổng cùng một đám gia nhân đứng tán chuyện phiếm. Đang nói đến mức vô cùng náo nhiệt, chợt nhìn thấy má Hàn người hầu ở bên cạnh Tần Tang đi đến, má Hàn cùng lắm chỉ mới hơn 20 tuổi, bình thường đều ở phòng cao cấp nên rất ít nói chuyện với các gia nhân khác. Cô đứng ở cửa chẳng nói câu gì, Tống phó quan cùng mấy gia nhân nhìn thấy cô, Tống phó quan bèn mở đầu trò đùa: “Hôm nay ngọn gió nào đưa em đến đây vậy.”

Má Hàn mặc đồ giống mấy người gia nhân bên cạnh, đều là áo vải xanh, có khác là cô không bện tóc thành hai bên như trẻ con mà bện một cái đuôi sam ở phía sau (1),đây đều là quy củ của Giang Tả, phụ nữ kết hôn rồi có thể tết tóc đuôi sam. Một gia nhân thừa dịp cô cùng Tống phó quan nói chuyện liền lẳng lặng đi ra phía sau rồi kéo đuôi tóc sam của cô. Má Hàn đang không đề phòng, suýt nữa thì ngã ra phía sau, cô cầm bện tóc ở trong tay không nhịn được mắng: “Thằng khỉ gió, không biết trên dưới gì hết, đừng để ta đi nói lại với bên trên lúc đó đem ngươi đi lột da bây giờ”.

(1)Đuôi sam:

images1 Cô gắt lên bọn gia nhân thấy liền cười ầm cả lên, Tống phó quan nói: “Các ngươi đừng trêu cô ấy nữa, có khi cô ấy bây giờ thực sự đang có việc phải làm đấy”.

Gia nhân đều nói: “Vị ở trên kìa còn chưa dậy, làm sao có thể có chuyện gì phải làm được chứ.”

Má Hàn nói: “ Thiếu gia thì chưa có dậy, nhưng thiếu phu nhân đã dậy từ sớm rồi, kêu tôi chuẩn bị xe nói là phải đi lên núi ngay bây giờ”.

Mấy gia nhân đều không tin nói: “Mới sáng sớm, làm gì có chuyện đi lên núi, thiếu phu nhân muốn đi lên đồi chí ít cũng phải ăn cơm trưa xong mới đi chứ.”

Đang nói đến đó chợt nghe thấy tiếng rung chuông, thấy từ phòng trên truyền xuống, quả nhiên là phát ra từ trong phòng Tần Tang. Sợ Tần Tang sốt ruột đám gia nhân liền kêu má Hàn: “Ngươi nhanh lên đi kìa, có khi thiếu phu nhân đang tìm ngươi đấy.”

Má Hàn cũng sợ để Tần Tang chờ lâu, vội quay đầu đi, cô mới vừa đi thì Tống phó quan cũng chợt nhớ ra, vỗ mạnh vào bắp đùi, nói: “Chết”.

Gia nhân nhìn theo không hiểu chuyện gì, Tống phó quan kiếm mũ khắp nơi rồi vội vã đi lên trên, một gia nhân thấy vậy liền cười hắn: “Thiếu phu nhân rung chuông, người gấp làm cái gì?”

Tống phó quan chỉ lo đội mũ, vội kéo cửa ra không quay đầu lại nói: “Các ngươi thì biết cái gì, vị kia hôm qua ngủ ở chỗ nào, có khi chính ngài ấy đang cho gọi người.”

Hắn vội vàng lên lầu, thấy phòng lớn có mấy nữ gia nhân cầm quần áo khăn lông đi ra đi vào, nên đành đứng chờ ở cửa ho khan một tiếng thông báo, quả nhiên nghe được tiếng Dịch Liên Khải nói: “Vào đi”.

Tống phó quan rất ít khi vào căn phòng này, nên bước đi vô cùng cẩn thận, đi trên thảm càng không phát ra âm thanh nào, chỉ thấy phòng trong bên cửa khép hờ có thể thấy Tần Tang đang mặc quần áo ngủ, ngồi trước gương chải tóc, anh rũ mắt xuống không dám nhìn kĩ. Dịch Liên Khải ngồi ở phòng bên ngoài dựa vào ghế salon hút thuốc lá, Tống phó quan xuôi tay đứng thẳng người cung kính. Dịch Liên Khải sớm đã thay sang áo sơ mi kiểu Tây hiện tại đang để chân đặt lên trên gối tựa thêu (2), vừa rung chân vừa hát Côn Khúc (3) nghe không rõ anh đang hát cái gì. Một lúc lâu sau, đột nhiên cao giọng goi: “Xong chưa? Mỗi lần ra cửa đều để ta phải nói.”

(2) Kiểu gối tựa sofa vậy :

1340513658-goi-dua-sofa8(3) Côn khúc là loại hình ca kịch phổ biến ở Trung Quốc thời nhà Thanh và đầu thời Trung Hoa dân quốc trước khi lụi tàn vào giữa thế kỷ 20, đặc biệt là trong thời gian Cách mạng Văn hóa

Tống phó quan bị dọa cho giật mình, lúc này mới biết anh đang nói với Tần Tang. Nhưng phòng trong không có một âm thanh nào, nhưng hiếm khi Dịch Liên Khải lại kiên nhẫn như thế, chỉ ngồi ở chỗ đó hát thêm đôi câu. Lúc này cánh cửa vừa mở, thấy một mình Tần Tang đi ra chắc là cô đã trang điểm xong, Tần Tang mặc một bộ sườn xám màu xanh lá Bích Hải Đường Xuân Thủy (4), đeo thêm một đôi hoa tai Phỉ Thúy Thu Diệp (5), lại càng thướt tha hơn, liền nói: “ Lúc ở một mình thì mãi không chịu dậy, đến lúc ở cùng nhau thì lại thúc giục hoài”.

(4) Sườn xám kiểu màu xanh lá có thêu lá hoa Hải

(5) Hoa tai Phỉ Thúy Thu Diệp :

images2b252822529 Dịch Liên Khải không trả lời, quay đầu hỏi Tống phó quan: “Xe chuẩn bị xong cả chưa?”.

Tống phó quan chân đứng nghiêm, và nói: “Thưa, đã chuẩn bị xong rồi ”

“Vậy thì đi thôi” Dịch Liên Khải lúc này mới đứng lên, anh mặc dù vốn học hành chẳng ra sao nhưng dù gì anh cũng từng học ở trường Tây Dương trong nhiều năm mới trở về nước, nên bình thường cả người đều mang trên mình phong thái của một quý ông. Vì vậy, vừa đứng dậy liền xách túi giúp Tần Tang. Tống phó quan hướng Tần Tang cúi chào một cái rồi đi xuống lầu chuẩn bị xe.

Chờ Dịch Liên Khải cùng Tần Tang đi xuống thì xe hơi đã đợi sẵn ở cửa, má Hàn cầm một cái giỏ đựng đồ ăn Nhật đi theo Tống phó quan ngồi lên xe hơi ở phía sau.

Tần Tang ngồi trên xe nhìn ra bên ngoài, hiếm khi được ngày trời nắng nên không khí trong núi đặc biệt tốt, trời trong xanh như vừa được gột rửa, mây trắng như được tôi luyện lên, mà ở đằng xa núi Thanh Phong thật là to lớn, đoạn đường lên đỉnh núi đều là đường nhựa. Nói là leo núi nhưng trên thực tế người đến nghỉ hè đa phần đều là ngồi xe mà đi lên đỉnh. Tuy núi Chi Sơn này mặc dù cao nhưng địa thế của đỉnh núi lại rất thoải, ở xa có một gò đất lớn được lát sỏi để làm bãi đậu xe. Sau khi xuống xe, đi lên thêm tầm trăm bước nữa chính là nơi cao nhất của Chi Sơn – Xuyết Thúy đình.

Gió trong núi rất lớn, Tần Tang chỉ mặc một cái áo khoác choàng bên ngoài lại bị gió thổi tung lên, làm lộ ra lớp lót hoa sen màu xanh,cũng có chút hơi ngại ngùng, xấu hổ. Dịch Liên Khải ít khi tâm tình lại tốt như vậy, cho người quét dọn đình, gia nhân vội vàng xếp nệm trải ra, lại bày biện đồ ăn lên trên bàn đá, Dịch Liên Khải hướng Tần Tang nói: “Thấy thế nào, có phải rất giống với phong cảnh ở Bắc Âu hay không?”

Thời điểm Tần Tang được gả đi, Dịch Liên Khải từng có ý định muốn đi Bắc Âu hưởng tuần trăng mật, nói thẳng ra là muốn kiếm cớ đi ra nước ngoài chơi nhưng hết lần này đến lần khác Tần Tang đều bị bệnh nên đành bỏ kế hoạch. Hôm nay Tần Tang cũng phá lệ trở nên hiền hòa hơn, ngồi xuống uống nửa ly rượu vang trắng cùng anh, ăn một chút bánh kem điểm tâm. Cô vốn không quen uống rượu nên lúc này hai gò má đã ửng hồng, Dịch Liên Khải không khỏi cười cô: “Tửu lượng y như trẻ con, uống một tí đã say rồi”.

Tần Tang nghiêng mặt ngắm nhìn phong cảnh, đây là nơi cao nhất ở Chi Sơn, nhìn ra được một hồ nước rộng lớn màu xanh bích êm dịu thu hết vào tầm mắt , mà ở xa lại là một đạo bạc trắng quanh co, chính là dòng Thuận Giang, nước sông quanh co chảy vào Sướng hồ, kết hợp lại và đổ về hướng Nam. Ở đây đưa mắt nhìn có thể thấy một phần tường thành màu xám mờ nhạt, đó chính là trọng trần của Giang Tả – Xương Nghiệp. Trong lòng cô bỗng suy nghĩ đến rất nhiều chuyện, lúc này không khỏi thở dài một cái.

Âm thanh cô thở dài rất bé vốn không thể nghe thấy được, bỗng thấy trên mặt rất lạnh,thì ra là Dịch Liên Khải đang cầm hoa tai của cô, nhẹ nhàng kéo, hỏi: “Điều gì khiến em thở dài vậy?”.

Những gia nhân kia cũng tránh sang một bên đình, trong đình bây giờ chỉ có hai người họ, nhưng Tần Tang đem tay người kia gỡ ra, nói: “ Người ta thấy bây giờ”.

Dịch Liên Khải đang có tâm trạng tốt, nên cũng không đi so đo làm gì, chỉ nhéo mặt cô một cái, nói: “Nếu vậy, đem chuyện trong lòng em nói tôi nghe xem nào.”

Tần Tang nói: “Tôi có thể có chuyện gì được chứ. Nếu anh chịu đối xử tốt với tôi một chút, ít nhờ tôi bao che giúp anh ở trước mặt phụ thân là được rồi.”

Dịch Liên Khải không sợ trời, không sợ đất chỉ là có chút sợ Dịch Kế Bối, nhưng mà lúc này núi cao hoàng đế lại ở xa, lão cha đang ở tận Phù Viễn cũng không cần lo sợ làm gì. Liền cười cười đáp lại với cô: “Quanh năm suốt tháng cũng không quay về nhà cũ hại em lo lắng thành cái bộ dạng như thế này đây!”

Tần Tang nói: “Vậy nên tôi đang muốn cùng anh thương lượng đây, lần này trở về dù gì cũng phải có ít đồ cho đại ca đại tẩu, còn có nhị ca nhị tẩu nữa, coi như có chút lễ.”

Dịch Liên Khải lại không đồng ý, nói: “Lão đại thì không nói làm gì, nhưng lão nhị ở đó, còn muốn cái gì nữa? Cả thiên hạ này đều là của lão nhị, chúng ta còn tốn sức làm cái gì?”.

Tần Tang nói: “Chúng ta ở riêng bên ngoài, cũng không thể không mang cái gì về được.”

Dịch Liên Khải cười nói: “Tôi hiểu rồi, thì ra cái em lo là lo về chuyện tiền bạc. Được rồi yên tâm đi, vấn đề tiền bạc tôi sẽ thay em nghĩ cách, em cũng đừng nên lo lắng nữa”.

Tần Tang biết anh ta là kẻ chả có nghề ngỗng gì, nhưng do anh là con cưng của Dịch Kế Bối nên hàng năm đều được cấp cho một khoản tiền nhỏ, hơn nữa tên Cao Bội Đức lại có ý nịnh bợ, nên mấy cửa hàng bạc, bán buôn đều có cổ phần của anh thành ra anh tiêu tiền cũng tự nhiên hoang phí vô cùng. Tần Tang cầm chân ly thủy tinh, móng tay vô thức vạch lên ánh sáng chiếu vào vách của thân chiếc ly, miệng lại nói: “ Anh cho rằng tôi tìm anh vì muốn có tiền sao?”.

Dịch Liên Khải nói: “Tôi biết rõ em không phải vì tiền mà tới tìm tôi”, lại gần bên tai cô cười nhẹ: “Em là vì nhớ tôi đúng không?”

Tần Tang hai má ửng hồng, quét măt nhìn anh một cái, nói: “Anh nghiêm chỉnh một chút đi có được không?”.

Dịch Liên Khải nói: “Tôi hiện tại đang rất nghiêm chỉnh, chắc trong lòng ai không đứng đắn thì mới cảm thấy tôi không đứng đắn mà thôi.”

Tần Tang biết anh ta xưa nay luôn là cái ngữ điệu này, nếu như so đo thì mãi cũng không xong, vì vậy nói: “Vậy chúng ta nói chuyện đứng đắn đi, con của cữu cữu họ hàng bà con xa của tôi không biết đắc tội với kẻ nào bị người ta vu oan là quân cách mạng. Vị biểu ca này mặc dù tôi chưa từng gặp qua, nhưng tôi biết tội này là người ta cố tình đổ oan anh ý, cho nên tôi nhờ anh đi tìm người nói giúp, nếu xác định là hiểu nhầm thì thả người ra là được”.

Dịch Liên Khải lắc đầu nói: “ Loại chuyện này tôi sẽ không làm đâu, lần trước chỉ vì cháu ngoại của lão Vương, tôi liền đứng ra bảo đảm đưa hắn ra ngoài, nhưng không biết tại sao lão Nhị lại biết,liền ở trước mặt phụ thân tố cáo tôi, nói tôi can thiệp việc quân, những chuyện như vậy tôi sẽ không làm nữa, không làm thì người ta cũng không kiêng kỵ mình”.

Tần Tang biết huynh đệ bọn họ diện mạo cùng suy nghĩ đều rất khác nhau, hơn nữa Dịch Liên Khải lại là con thứ xuất (6) , cùng với con đại phu nhân là lão Đại, lão Nhị vốn xưa nay không hề hợp nhau. Cũng may Dịch Liên Khải ngoài ăn chơi đàng điếm ra thì những cái khác đều không có hứng thú. Dịch Kế Bối thấy anh như vậy thật không ra thể thống gì, đành phải tổ chức đám cưới cho anh rồi đuổi cổ tống ra ngoài Xương Nghiệp cho đỡ ngứa mắt ông, mà Dịch Liên Khải cũng chỉ ước không phải ở cạnh ông ta để tha hồ làm gì thì làm.

(6) Con của vợ lẽ, trên danh nghĩa con vợ lẽ không được quyền tham gia quân vụ của gia đình, nên DLK không được tham gia quân vụ

Tần Tang hạ ly rượu xuống, hướng về phía anh từ từ mỉm cười: “Nếu anh đã thấy khó như vậy, vậy tôi đành đi tìm đại tẩu giúp cho vậy”.

Con dâu cả Dịch gia cũng là do bố mẹ mai mối cưới hỏi về, thuở nhỏ cũng là thanh mai trúc mã của lão Đại, nhưng kể từ khi Dịch Liên Di nằm liệt giường, Dịch gia còn định đến nhắc tới chuyện hoãn sính lễ, nhưng vị đại thiếu phu nhân này lại không đồng ý. Vị này vốn mang phong cách phụ nữ phong kiến ngày xưa trên lưng chỉ biết có “Nữ giới”, “Nữ huấn”, cho rằng nữ nhân vô tài mới là đức, qua cửa đã hơn mười năm rồi tới bây giờ mỗi ngày đều như cũ chỉ mặc vạt áo qua váy (7) , âu phục cũng chưa mặc bao giờ mặc lấy một lần, thậm chí còn không ra cổng trước không bước cổng sau. Bởi vì như vậy nên Dịch Kế Bối càng coi trọng cô con dâu được hỏi cưới về này hơn. Đại phu nhân của Dịch Kế Bối sau khi qua đời trong nhà đều là vị đại thiếu phu nhân này làm chủ mọi việc. Dịch Liên Khải vừa nghĩ tới chị dâu chân nhỏ (8) kia liền thấy buồn cười, nói: “ Thua em thật rồi cái đấy cũng nghĩ ra được, vị đại tẩu kia sẽ có cách hay sao?”.

(7) Đây là kiểu váy của đại tẩu :

images2b252812529

(8) ý Dịch Liên Khải là đại tẩu là người phụ nữ cổ hủ, vì chỉ phụ nữ ngày xưa mới có tục bó chân cho chân càng nhỏ càng tốt. “Trưởng tẩu như mẫu, chuyện này anh không quan tâm, bảo tôi biết trông cậy vào ai được đây? Tôi không có cách nào khác là cùng đại tẩu nói chuyện một chút, phiền đại tẩu nghĩ để ý qua dùm một chút. ”

Dịch Liên Khải quả nhiên sắc mặt âm trầm xuống, đặt ly rượu lên trên mặt bàn, “Hừ” một tiếng, Tần Tang thấy sắc mặt anh ta khó coi, liền cười nói: “Thôi! Coi như tôi chưa từng đề cập qua việc này”

Dịch Liên Khải cười lạnh một tiếng, nói: “Tôi lại rất muốn nhìn xem người mà cô muốn đưa ra khỏi đại lao là người như thế nào mà cô lại dám dùng kế khích tướng này với tôi.”

Tần Tang nghe anh nói thế, liền im lặng không nói tiếp nữa. Vào buổi trưa, Sướng Hồ dưới chân núi phản chiếu sắc trời, giống như một cái kính phóng to mọi thứ, sóng gợn lăn tăn trên mặt hồ tựa như hàng vạn con kim xà đang nhảy múa, những ánh sáng vàng nhỏ kia phản chiếu đến chỗ kính mắt của Dịch Liên Khải, giống như hai luồn ánh sáng kì lạ đang nhấp nhô, nhảy múa. Không nhìn ra được bên dưới tròng kính kia, anh rốt cuộc đang có biểu cảm gì. Qua một lúc lâu mới nghe anh cười lạnh một tiếng, nói: “ Cô lên núi, cũng chỉ vì chuyện này thôi có đúng không?”

Tần Tang đem mặt dời mặt đi chỗ khác, không đề phòng, anh duỗi cánh tay đem tất cả cốc chén, đồ trên bàn tất cả đẩy xuống đất, rơi xuống vỡ thành từng mảnh.

Bên ngoài đình gia nhân nghe thấy âm thanh đổ vỡ liền chạy tới, vừa nhìn thấy Dịch Liên Khải đang tức giận không khỏi nín thở, đứng ở đó không dám nhúc nhích. Tần Tang đang ngồi ở trước bàn, vụn chén bát bắn ra tứ phía, có chút mảnh sứ văng đến vạt sườn xám của cô, cô khẽ nhíu mày ngồi ở đó không nhúc nhích.

Dịch Liên Khải quay đầu không nói chuyện với cô nữa, Tống phó quan vội vàng đuổi theo sau, dường như nghe thấy anh đang nói gì đó, Dịch Liên Khải lại không nói tiếng nào nổi giận bước đi. (Dịch cáu kỉnh, đúng là Dịch cáu kỉnh)

Mấy gia nhân lúc này mới phát hiện ra trên tay Tần Tang có vết thương do bị mảnh sứ văng trúng vào, má Hàn kêu lên một tiếng “ Ai dô” rồi vội bước lên dùng khăn tay sạch đem vết thương đè lại, rồi nói: “Bây giờ thì tốt rồi, sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ?” Tần Tang không muốn để ý lời cô, miễn cưỡng đứng lên, nói: “Trở về thôi.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor