Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày - Chương 97

Chương 97

Tiếng vó ngựa từ xa lại gần, khí thế cực mạnh, rất nhanh đã gần đến chỗ A Nghiên và đám lưu dân. một đám đại gia hỏa chung quanh vốn đang nghỉ tạm, hai mặt nhìn nhau, trên mặt có ý sợ hãi, rất nhanh mọi người xôn xao đứng lên, tất cả lưng đeo đồ, ôm đứa nhỏ, chạy trốn ẩn nấp.

A Nghiên kéo Tiểu Linh nhi, vội vàng đi theo đám người chạy trối chết.

Nàng từng làm tướng quân, có thể nghe thấy người người cưỡi tuấn mã béo tốt khẻo mạnh, sợ không phải loại ngựa Đại Hạ Quốc quen dùng, ngược lại là nhân mã Bắc Địch, hơn nữa người tới rất nhiều, phải đến mấy trăm.

Những người này nếu thật sự là người Bắc Địch, sợ là mạng nhỏ khó giữ.

Giờ phút này tất cả đều bắt đầu chạy trối chết, đám người xuất hiện chen lẫn dẫm đạp, người ngã bị người cuống quít chạy trối chết đạp lên, tiếng kêu khóc vang động.

Nhưng tất cả đã trải qua nhiều như vậy, ai cũng hiểu, chậm vài bước, có thể mạng nhỏ không còn.

A Nghiên nghĩ Tiểu Linh nhi tuổi nhỏ, liền lôi kéo nàng theo theo lề đường chạy trốn. Nàng tuy rằng bước chạy không nhang, nhưng đến cùng có kinh nghiệm, gắt gao túm Tiểu Linh nhi, một đường chạy ngược chạy xuôi, không bao lâu đã chạy tán loạn đến phía trước mọi người.

Ai biết đang chạy, Tiểu Linh nhi bỗng nhiên chân lảo đảo, cứ như vậy té ngã.

A Nghiên vội túm Tiểu Linh nhi lên muốn tiếp tục chạy, Tiểu Linh nhi trong mắt hàm chứa lệ, không kịp thở nói: "Cố ca ca... Ngươi chạy đi... Ta, ta không được... Chạy không nổi..."

A Nghiên vừa thấy mắt cá chân nàng thế, biết chân nàng sợ là đã gẫy, cũng khó cho nàng cô nương nhỏ như vậy, thế nhưng phải trải qua chuyện thế này.

Nàng cắn răng một cái, ngồi xổm xuống đi, trực tiếp đưa Tiểu Linh nhi lên lưng.

Tiểu Linh nhi liều mạng giãy dụa: "Cố ca ca, buông ta ra... ngươi chạy đi..."

Nàng tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng cũng không phải đứa nhỏ không hiểu chuyện, biết giờ phút này đang chạy trối chết, Cố ca ca thân mình gày yếu, vốn cơ hội đã không lớn, nay lại cõng nàng, sao có thể thoát được!

A Nghiên cõng Tiểu Linh nhi trầm trọng chạy về phía trước, vừa bên chạy vừa cắn răng nói: "Ta Cố Nghiên sống nhiều đời như vậy, dù từng làm việc thiện, nhưng mỗi một lần đều không được báo ứng. Ta từng thề nhất định phải thống hận thế gian này, từ nay về sau chỉ làm ác, sẽ không có thiện niệm nữa. không phải ta phụ người trong thiên hạ, là người trong thiên hạ phụ ta. Nhưng mà. "

Nhưng việc tới bây giờ, nàng chung quy minh bạch, ngay cả khắp thiên hạ đều có lỗi với nàng, thì sao? Nàng vẫn cầu không thẹn với lương tâm.

Sống lâu như vậy, cuồn cuộn cuốn nàng đi, nàng bây giờ càng minh bạch.

Nàng muốn cứu Tiểu Linh nhi, tiểu cô nương đơn thuần đáng yêu gọi mình là Cố ca ca. Chẳng sợ mình vì thế mà chết, nàng vẫn muốn cứu.

Chết kỳ thật cũng không có gì, dù sao mạng nhỏ của nàng này sớm muộn gì cũng phải chết, so với không hiểu chết đi, không bằng làm chút việc có giá trị.

Tiểu Linh nhi trên lưng, nàng vội chạy trốn, tiếng vó ngựa đã sát sau người, trong khoảnh khắc tiếng ngựa hí, tiếng nam nhân thét to, cùng với dân chạy nạn hoảng sợ thét chói tai, còn có tiếng cương đao bổ về phía nào đố, tất cả quanh quẩn bên tai.

A Nghiên biết trốn không thoát, đành dừng lại, buông Tiểu Linh nhi, đã thấy cả người nàng co rúm lại, hai môi run run nói: "Cố ca ca, chúng ta phải chết, có phải không sống nổi hay không."

A Nghiên nắm chặt tay nàng, ôm chặt nàng, thấp giọng nói: "không sao, chết rồi, còn có thể đầu thai chuyển thế."

Nhưng Tiểu Linh nhi lại khóc: "thì sao, đó là đầu thai chuyển thế, nhưng đầu thai chuyển thế rồi ta còn là ta sao? Ta còn có thể nhớ được cha ta, đệ đệ ta còn cả Cố ca ca sao?"

A Nghiên sửng sốt, không biết vì sao cổ họng lại có chút nghẹn ngào.

Nàng sẽ nhớ được, đầu thai chuyển thế nàng vẫn là nàng, nhưng chẳng phải ai cũng như vậy.

Hai người đang nói chuyện, đã thấy những thiết kỵ Bắc Địch quay chặt dân chạy nạn, trong đó một gã râu quai nón gào lên: "Ô lạp ô lạp oa oa, ô cô đô đô bốp bốp!"

Vừa hô, râu hắn còn nhếch lên nhếch xuống theo.

Dân chạy nạn nhất thời trợn tròn mắt, bọn họ nghe không hiểu.

Xem ra người Bắc Địch không phải muốn giết mình, mà là muốn nhóm người này làm cái gì.

Vị râu quai nón kia thấy bọn họ một đám mờ mịt, không khỏi nổi giận, nắm chặt đại đao trong tay, lại hô: "U thụ đức đài ngẫu mi ân tư Tiêu Đạc, a trạch vạn tử uy uy ngươi khắc ngẫu vưu!"

Mọi người triệt để choáng váng, bọn họ thực nghe không hiểu a!

A Nghiên nhấp môi khô ráp, cẩn thận buông Tiểu Linh nhi ra, tiến lên nói: "Các ngươi muốn tìm Tiêu Đạc, nhưng Tiêu Đạc căn bản không ở chỗ chúng ta."

Nàng có thể nghe hiểu.

Nàng có một đời từng làm công chúa nơi dị vực, lại có một đời làm tướng quân tiểu quốc hẻo lánh, đều ở phương bắc. Râu quai nón này nói cực kì tương tự ngôn ngữ tiểu tộc nàng từng biết.

Râu quai nón vừa đúng đang nói, chúng ta đang tróc nã Tiêu Đạc, các ngươi cần phải giao hắn ra đây, bằng không giết chết hết thảy các ngươi.

Cái kia râu quai nón nhìn thấy A Nghiên, nhất thời trước mắt sáng ngời: "Khố có an tang thản đức thước?"

A Nghiên gật đầu, dùng ngôn ngữ bọn họ nói: "Đúng, ta có thể nghe hiểu."

Râu quai nón lại hỏi A Nghiên: "Ân tư Tiêu Đạc hắc ngươi?"

A Nghiên khẳng định nói: "Chúng ta là dân chúng bình dân, căn bản không có khả năng biết Tiêu Đạc. Ta cũng chỉ là nghe nói đương kim Cửu hoàng tử gọi là Tiêu Đạc, lúc này Hạ quốc đang tróc nã hắn, các ngươi đang tróc nã hắn, các ngươi nói xem nhân vật như vậy, làm sao có thể ở trong đám dân chúng chạy nạn phổ thông chúng ta đây?"

Râu quai nón vừa nghe nổi giận, vẫy vẫy tay nói: "Khắc ngẫu trạch mộc!"

A Nghiên vội bảo: "Ngươi giết bọn họ, trừ bỏ phát tiết phẫn nộ, căn bản vô bổ, vẫn tìm không thấy Tiêu Đạc. Chẳng bằng buông tha chúng ta, đến lúc đó ta có thể đi theo các ngươi, giúp các ngươi phiên dịch, như vậy cũng có thể giúp tìm được Tiêu Đạc."

Râu quai nón nhíu mày nghĩ nghĩ, đánh giá A Nghiên nói: "U khảm hán nôn hắt nhị ti?"

A Nghiên gật đầu: "Phải. Ta có thể giúp các ngươi phiên dịch, như vậy các ngươi sẽ không có trở ngại ngôn ngữ."

Râu quai nón ánh mắt xẹt qua đám người vẻ mặt kinh hoàng, đại đao trong tay giật giật.

Mọi người một sợ tới mức nói không nên lời, đều dùng ánh mắt xin giúp đỡ nhìn về phía A Nghiên.

Bọn họ đã nhìn ra, A Nghiên biết ngôn ngữ man nhân, A Nghiên đã định can thiệp vào những người này.

A Nghiên là cứu tinh của bọn họ.

Giờ này khắc này, vốn dĩ địa vị A Nghiên trong cảm nhận bọn họ có chút cao lớn, nay đã giống như thần.

A Nghiên cảm nhận được ánh mắt mọi người xin giúp đỡ, trong lòng càng nặng nề.

Nàng nhớ đời thứ sáu, một lần làm thần y kia. Kỳ thật lần đó, nàng đã cứu rất nhiều người, những người đó dùng ánh mắt khát vọng mà cảm kích nhìn nàng, còn nàng lại một mảnh bình tĩnh trong lòng.

Lúc đó nàng chỉ yên lặng làm nàng chuyện nên làm, lại cũng không thể từ đó có cảm giác khác.

Nhưng hiện tại, nàng khắc sâu ý thức, nàng phải làm chút gì, để cứu vớt tính mạng những người này.

Nàng cắn cắn môi, ngẩng mặt, nói với người râu quai nón vung đại đao: "Nếu ngươi giết bọn họ, ta cũng sẽ chết, ngươi không thể nhanh chóng tìm được một người biết ngôn ngữ của các ngươi ở Hạ quốc chúng ta. Nhưng nếu ngươi đồng ý giữ tính mạng bọn họ, ta sẽ đi theo các ngươi, giúp các ngươi phiên dịch. Ta tin tưởng ngươi làm tướng một quốc gia, tất nhiên có thể lựa chọn chính xác."

Lời này vừa ra, râu quai nón kia không khỏi ngửa mặt cười ha ha lên.

"Cổ đức, ai uy ngẫu tạp xâu u."

A Nghiên nghe thế, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, nàng xoay người lại nói với dân chạy nạn: "Vị tướng quân này nói, có thể thả mọi người rời đi, mọi người không cần lo lắng."

Mọi người nghe thấy thế, cuối cùng thở dài nhẹ nhõm một hơi, trong đó Tiểu Linh nhi tiến lên, lo lắng nhìn A Nghiên: "Cố ca ca, chúng ta nếu đi rồi, vậy còn ngươi? Bọn họ có phải sẽ giết ngươi hay không?"

A Nghiên lắc đầu: "sẽ không, ta có thể giúp bọn họ làm việc, bọn họ sẽ không dễ dàng giết ta."

Mọi người tạ ơn A Nghiên rồi, một đám đều đi, còn lại Tiểu Linh nhi, khập kễnh theo ở mọi người, mỗi bước lại nhìn về phía A Nghiên.

A Nghiên cười cười với nàng, vẫy tay.

Nàng biết mình khác người thường, nàng cùng với rất nhiều người thường thế gian duyên phận giống như dòng suối, suối chảy róc rách gặp nhau, mặc dù nhất thời mắc cạn một chỗ, nhưng chung quy là duyên mỏng, vẫn còn chảy tiếp, đều tự đi đều tự quy túc.

Hà Tiểu Khởi là như thế này, Tiểu Linh nhi cũng là như thế này.

Tiểu Linh nhi cũng rất luyến tiếc A Nghiên, đi ra thật xa, bỗng nhiên khóc gọi nàng: "Cố ca ca, phải sống, nhất định phải còn sống! Ta không tin đầu thai chuyển thế, không tin cái gì còn có kiếp sau, kiếp sau Tiểu Linh nhi không phải là Tiểu Linh nhi hiện tại, kiếp sau Cố ca ca nhất định cũng không phải Cố ca ca hiện tại! Chúng ta đều phải còn sống!"

A Nghiên trong mắt phiếm nóng, không khỏi nâng tay lên, vẫy tay với Tiểu Linh nhi càng chạy càng xa: "Ta sẽ còn sống!"

Nàng đứng tại chỗ nhìn thật lâu, mãi cho đến khi đám dân chạy nạn không còn thấy tung tích, râu quai nón bên cạnh cũng bắt đầu thúc giục, mới không thể không thu hồi tầm mắt.

Sau này A Nghiên đi theo người Bắc Địch tìm Tiêu Đạc. Đám người Bắc Địch kia lúc bắt đầu hiển nhiên cũng không tín nhiệm nàng. Nhưng qua mấy ngày, thấy nàng hết sức thành thật, chẳng những giúp phiên dịch, hơn nữa biết nấu ăn, làm nghề y, thậm chí còn biết nơi nào có món ăn thôn quê, chậm rãi cũng bắt đầu tín nhiệm nàng.

"Giúp chúng ta giết Tiêu Đạc, ta đưa ngươi về lĩnh thưởng." Râu quai nón nói.

A Nghiên nghe lời này, nhân cơ hội hỏi: "Tiêu Đạc không phải Trạm vương điện hạ của Hạ quốc sao, các ngươi sao có thể tìm hắn trong dân chúng bình dân?"

Râu quai nón thấy nàng không hiểu, nói: "quân tiên phong chúng ta lúc trước gặp phải Tiêu Đạc, luân phiên nếm mùi thất bại, vốn mặt xám mày tro trở về. Ai biết hắn bỗng nhiên lâm trận đào tẩu, khiến cho chúng ta đại công cáo thành, công phá thành trì. Nay Tiêu Đạc đắc tội Kiến Ninh đế Hạ quốc, đã bị Kiến Ninh đế hạ thánh chỉ tróc nã. Ta còn nghe nói, Tiêu Đạc từ khi rời Yến kinh, liên tục bị đuổi giết, bên người lại không có tùy tùng bảo vệ, lẻ loi một mình, bản thân bị trọng thương, đã là nỏ mạnh hết đà, chúng ta mới đoán hắn có lẽ muốn ẩn thân tránh né chỗ lưu dân. Mấy ngày trước đây được tuyến báo, biết hắn gặp một lần phục kích ở gần đây, chính là chạy thoát từ trong này."

A Nghiên giật mình, gật đầu, vừa gật đầu, vừa nắm chặt nắm tay.

Nam nhân ngày xưa phong cảnh vô hạn, hiện đã thành chó nhà có tang?

PS: Đáp án tình huống hôm qua: Chương 100++

Lỗ tai nàng ngứa, mặt cũng đỏ lên, hơi hơi cúi đầu, nhỏ giọng nói:

"Uhm, sau đó thế nào?"

bàn tay to hữu lực của Tiêu Đạc nâng lên, dừng ở phần eo sau lưng nàng, nhẹ nhàng dùng sức, khiến nàng tựa vào ngực mình. hắn cúi đầu, thanh âm khàn khàn nói bên tai nàng: "Ta muốn thử hung khí của ta."

"Ngươi điên rồi." Nàng nghiến răng nghiến lợi.

Giờ phút này chẳng lẽ không phải là nên chạy trối chết, chạy trối chết, chạy trối chết sao?! Thế nhưng còn nghĩ muốn thử hung khí! thật sự là không biết trời cao đất rộng, không biết chết là chuyện đáng sợ bao nhiêu, nàng không chỉ bội phục hắn mà còn khinh bỉ hắn a!

"Bản thân ta bị trọng thương, ngươi lại không có võ công, đối phương đến ba mươi hai người, hơn nữa người người đều công phu không tệ, ai cũng có kiếm. Tình cảnh khó khăn này, ngươi nói chúng ta có thể thoát được sao?"

A Nghiên ngẫm lại cũng đúng, sợ là trốn không thoát được.

Hơn nữa nàng cũng có thể nghe thấy, đối phương phát hiện chỗ này khác thường, đã lặng yên khôngmột tiếng động tới bao vây. Bọn họ bây giờ muốn trốn, sợ là đã không còn kịp rồi.

"Nếu ngươi nói là thật, chúng ta sinh hoạt vợ chồng, kiếm của bọn họ sẽ loạn vũ, đến lúc đó bọn họ nhất định nghi thần nghi quỷ, đương nhiên không dám tiến lên." Tiêu Đạc thì thầm, vừa nói, còn vừa nhẹ nhàng cắn vành tai nàng.

Đấy là tác giả viết thế, ta ko có liên quan gì, ta bị choáng váng quá nhưng ai ngờ các nàng còn làm ta choáng hơn. Hóa ra ta ngây thơ nhất đội hình à.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor