Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày - Chương 60

Chương 60

A Nghiên bị tiếng chim sẻ líu ríu đánh thức.

Nàng cố sức mở mắt ra, đầu tiên nhìn thấy lại là một đầu tóc đen bóng, quay đầu cẩn thận nhìn, là Tiêu Đạc đang ngủ bên cạnh.

Nàng vừa tỉnh ngủ còn ngơ ngẩn nằm sấp, thấy Tiêu Đạc vẫn say sưa mộng đẹp.

Hắn từ nhỏ đã rất đẹp đẽ, hình dáng ngũ quan rõ ràng, có góc có cạnh, như dao khắc rìu đục, mày kiếm anh tuấn, mí mắt hẹp dài hơi hơi nhếch lên làm cho khuôn mặt mười phần khí thế mạnh mẽ, hơi thở tản ra xung quanh mị hoặc mà khêu gợi.

Nếu như hắn tỉnh, đôi mắt kia khi thì lãnh liệt tuyệt tình, khi thì ôn nhu như nước.

Dù loại nào, A Nghiên cũng không muốn nhìn thấy.

Nhưng hiện tại hắn đang ngủ.

Hắn ngủ, sợi tóc đen vương trên trán, nhìn qua đơn thuần mà vô hại, càng giống một đứa trẻ.

ánh mặt trời ban ngày xuyên qua màn che màu lam hồ chiếu vào, bao phủ một tầng màu lam nhạt mông lung trên khuôn mặt hắn như bạch ngọc, càng làm cho người ta cảm thấy, nam tử ngủ say trước mắt này phảng phất như thượng tiên bị biếm trích, thoạt nhìn rất không chân thực.

Nhìn hắn như vậy, ngươi thậm chí sẽ hoài nghi, có phải da thịt óng ánh trong suốt được lam ngọc chạm khắc thành hay không?

Đúng lúc này, Tiêu Đạc tỉnh.

Tiêu Đạc tỉnh, trong con mắt hẹp dài có một khắc mê ly, bất quá rất nhanh đã khôi phục trong sáng.

Hắn thong thả phóng ánh mắt đến trên người A Nghiên, kinh ngạc nhìn một lát, gợi lên một chút cười với A Nghiên.

mày kiếm đen đặc hơi hơi giơ lên, con ngươi sâu thẳm đen thâm thúy mị hoặc, hắn cười như vậy, gợi cảm câu hồn phách người.

A Nghiên đã ngồi dậy, phù phù một tiếng, lại nằm trở lại.

Nàng lúc này vẻ mặt mờ mịt.

Nàng thế nhưng không chết?

Vì sao, kia không phải tam công đằng sao? Không không, sẽ không sai, đúng là tam công đằng.

Tam công đằng, độc vật kiến huyết phong hầu a, cho dù nàng chỉ ăn một ngụm, cũng hẳn là phải chết.

A Nghiên cau chặt mày, lâm vào trầm tư.

Tiêu Đạc tỉnh lại rồi, liếc mắt một cái liền nhìn thấy A Nghiên hai tay chống cằm ghé vào trong ngực đang nhìn mình, trong nháy mắt con ngươi đen bóng nhìn mười phần mê muội.

Cho nên hắn liền nở nụ cười một chút với nàng.

Kết quả thế nào, nàng sợ tới mức trực tiếp ngã trở về?

Tiêu Đạc không hiểu nhíu mày, xoay người một cái, nghi hoặc nhìn A Nghiên: “A Nghiên, không cần giận ta...”

thanh âm hắn có thô suyễn đặc trưng của nam tử, trầm thấp gợi cảm, khiến cột sống A Nghiên bỗng chốc tê dại.

Bất quá trong lúc tê dại run rẩy, nàng rất nhanh suy nghĩ cẩn thận.

Tiêu Đạc là thể chất bách độc bất xâm, nước bọt của hắn có thể là giải độc đi?

Cho nên, tối hôm qua hắn đút tay gấu cho mình, tuy rằng bụng bị đau, nhưng bởi vì có nước bọt kia mà độc bị giải, cho nên cũng không phải lo lắng về tính mạng?

Nghĩ như vậy, thật sự là bừng tỉnh đại ngộ, kinh hỉ nhảy ra!

Thì ra là thế!

Trong mắt nàng chiếu ra quang mang vui sướng, trong giây lát xoay người một cái, trực tiếp bổ nhào vào trong lòng Tiêu Đạc.

Nàng ôm lấy cổ hắn, nhìn môi mỏng khêu gợi của hắn, không cần giải thích đã tiến lên, trực tiếp hung hăng hôn lên.

Đây chính là thuốc hay giải độc a! trong cơ thể nàng có lẽ vẫn còn tàn độc!

Nàng bá đạo tách cánh môi hắn ra, dùng đầu lưỡi xâm nhập vào trong, tham lam hút nước bọt trong miệng hắn.

Đến giải độc đi!

Tiêu Đạc như rơi vào mộng.

Hương thơm đánh úp tới, tiểu cô nương mềm mại bá đạo lao lên cường hôn hắn. Hai người quá thân gần gũi, hắn thậm chí có thể nhìn thấy trên gò má nàng có lông tơ của thiếu nữ, trong mắt ướt ngập nước của nàng tràn ngập khát vọng mông lung, khuôn mặt tinh xảo khéo léo nhưng lại mơ hồ lộ ra quyến rũ. gò má ửng hồng, hai cái cánh tay hoàn toàn ôm chặt mình, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái, đối với mình càng cuồng nhiệt, bộ dáng mong mỏi kia, dường như mình là mật đường của nàng... môi nàng oánh nhuận, hương vị ngọt ngào...

Tiêu Đạc rốt cuộc không khắc chế được, giống như mưa rền gió dữ, lúc A Nghiên không kịp trở tay gắt gao ôm chặt nàng trong ngực, cúi đầu, bá đạo không cho cự tuyệt, hắn bắt đầu phản kích, thận trọng xâm nhập, hơi thở dồn dập mãnh liệt.

”Là ngươi mời ta...” Tiêu Đạc khàn khàn nỉ non bên tai A Nghiên, làm A Nghiên chấn động nóng bừng.

Hắn không khống chế được, giống như mãnh thú hồng thủy, cơ hồ bao phủ nàng.

A Nghiên chỉ kịp “Ngao ô” một tiếng, rốt cuộc phát không ra nổi thanh âm gì.

Tiếng quần áo xé rách vang lên...

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói mát lạnh lại vang lên.

”Khởi bẩm Cửu gia, Ninh Phi có chuyện trọng yếu bẩm báo!”

”Ninh đại nhân, mời ngươi đi ra ngoài.” thanh âm Hạ Hầu Kiểu Nguyệt ôn nhu mà kiên định vang lên.

Kế tiếp thanh âm hai người liền thấp xuống, nhưng cũng làm A Nghiên bỗng chốc tỉnh táo lại trong mộng vừa rồi.

”Ngừng!” Nàng dùng sức đẩy bả vai đang áp chế mạnh mẽ, thở hổn hển kháng cự.

”Không ngừng.” Giọng Tiêu Đạc khàn khàn cuồng bạo mà hỗn độn.

không dừng lại? A Nghiên cái khó ló cái khôn, trực tiếp nâng tay sờ chỗ dưới nách của Tiêu Đạc.

Nàng đã làm đại phu, rất tinh tường các huyệt vị trên thân thể, có thể thuận tiện có thể liếc mắt một cái nhìn ra người nào đó sợ ngứa hay không.

Nàng đã sớm cân nhắc rõ, Tiêu Đạc nhất định sợ ngứa!

Lập tức nàng không chút khách khí cù dưới cánh tay Tiêu Đạc.

Đáng thương Tiêu Đạc, trong thời khắc mấu chốt, bỗng nhiên trúng chiêu như vậy, hắn ngừng lại, nhếch môi mỏng, cứng cả cằm, gắt gao nhịn xuống, cứng ngắc nhìn chằm chằm tiểu cô nương dưới thân.

A Nghiên buồn bực nhìn hắn, này, thế nhưng không hữu hiệu?

Ta lại đến!

Lập tức không chút khách khí làm vài cái nữa.

”Ha ha ha ha.” Tiêu Đạc bỗng nhiên cất tiếng cười to.

A Nghiên xem thế liền đắc ý, hừ hừ, chiêu này quả nhiên lợi hại.

Đang đắc ý, nàng cũng không quên mau chạy, mau mau mau chạy, lập tức nghiêng ngả lảo đảo xuống giường.

Tiêu Đạc đang cười, trong mặt phun ra tức giận, hắn gian nan cố gắng điều chỉnh hô hấp kiềm chế ý cười, cũng xuống giường đuổi theo A Nghiên.

”Xú nha đầu... Rất xấu... Ta không buông tha ngươi...”

”Tha mạng a!”A Nghiên bị bắt, vừa đá đạp lung tung giãy dụa, vừa la to cầu xin tha thứ.

Tiêu Đạc từ phía sau gắt gao ôm lấy nàng, nghiến răng nghiến lợi: “Xem ta hôm nay thu thập ngươi thế nào!”

Nói xong, hắn sờ soạng nếm thử, cũng học A Nghiên cù dưới cánh tay nàng.

A Nghiên bị chạm đến thịt mềm mẫn cảm, nhất thời cười to lên.

Nàng cười đến nước mắt cũng chảy ra, đương nhiên không cam lòng, lại đi bắt Tiêu Đạc.

Trong viện, Ninh Phi vừa rồi cất tiếng, hơi hơi nhíu mày, nghi hoặc nghe động tĩnh bên trong, khóe miệng không khỏi run rẩy.

vị bên trong này thực là Cửu hoàng tử cao lãnh tôn quý của bọn hắn sao?

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt lúc này đã lệnh cho các thị nữ lui ra, một mình trông coi tại chỗ, lúc này nghe thấy bên trong tiếng vui cười đùa giỡn, cũng xấu hổ không thôi. Khe khẽ thở dài, nàng nhìn về phía Ninh Phi: “Ninh đại nhân, ta thấy ngài vẫn nên lui ra trước, sau đó lại đến đi?”

vị gia trong phòng kia, không khỏi rất mất mặt đi?

Qua một hồi, A Nghiên và Tiêu Đạc đã náo loạn đến mồ hôi đầm đìa.

Tiêu Đạc rốt cục bình tĩnh lại, nâng tay nhéo nhéo gò má A Nghiên, mặt trầm xuống uy hiếp: “Về sau không được cù ta!”

A Nghiên nhíu mày, đắc ý cười: “Ta sẽ cù!”

Tiêu Đạc không nói gì, nhíu mày nói: “Về sau không được hôn ta.”

A Nghiên càng đắc ý: “Ta sẽ hôn!”

thanh âm nàng rất vang dội, nói xong chính mình liền sửng sốt.

Tiêu Đạc nở nụ cười, trong con ngươi đen bóng dường như lóe ra tinh thần: “Ta đặc chuẩn cho ngươi có thể tùy tiện hôn ta.”

A Nghiên kiễng mũi chân lên bóp mũi hắn: “Ngươi thật giảo hoạt!”

Tiêu Đạc nâng tay ngăn nàng lại, ôn nhu nói: “Ngươi ở trong phòng ngoan ngoãn, ta bảo Kiểu Nguyệt mang đồ ăn sáng đến, để ngươi ăn trước.”

A Nghiên không hiểu: “Vậy còn ngươi?”

Tiêu Đạc sờ sờ tóc a nàng: “Ta có chút việc phải xử lý.”

A Nghiên chỗ hiểu chỗ không, gật đầu: “Được.”

Nhất thời Tiêu Đạc đi ra ngoài, A Nghiên vội chạy đến cửa sổ xem thế nào, thấy Ninh Phi đang chờ ở ngoài.

mặt nạ sắt lạnh lẽo như trước, áo bào đen tuyền, quần áo tung bay.

Nàng định nhìn qua cửa sổ, vừa đúng lúc thấy Ninh Phi nhìn sang.

Bốn mắt nhìn nhau, con ngươi Ninh Phi lạnh lùng lướt qua một đạo ánh sáng trong giây lát rồi tránh đi.

A Nghiên hơi giật mình, cơ hồ cho rằng cảm giác vừa rồi của mình là ảo giác.

Nàng nhìn qua cửa sổ rồi, tựa vào tháp, tinh tế suy nghĩ về Ninh Phi.

Tổng cảm thấy có chút không đúng ở đâu đó?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor