Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày - Chương 28

Chương 28: Bánh canh đầu cá 1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

A Nghiên là người trải qua mấy đời luân hồi, trải qua nhân thế bất đồng tạo nên kiến thức rộng rãi, xuất thân bất đồng cũng tạo nên kỹ năng bất đồng.

Thí dụ như hiện tại nàng phải làm bánh canh đầu cá, cũng không phải là đồ ăn thông thường của Đại Chiêu quốc, là thứ bọn hắn căn bản chưa từng ăn qua. Nàng bây giờ làm ra, người khác xem tự nhiên thấy tươi mới phá lệ.

Nàng đem mấy con cá mình bắt được kia xử lý sạch sẽ, sau đó bắt đầu cắt thành từng miếng bề rộng chừng nửa ngón tay, chờ khô nước bên trong.

Hà Tiểu Khởi đứng ở bên cạnh, ôm cánh tay, sắc mặt không tốt xem nàng hạ dao lưu loát.

Lúc này hắn nhíu mày, lạnh lẽo phun một câu: "Nào có ngươi làm cá như vậy!"

Đại Chiêu quốc đối với cá thực ra có vài loại nấu nướng bình thường như hấp, kho tàu, rán, cách thủy, hầm canh, nhưng vô luận thế nào đều là cho cả con cá vào nồi, bởi vì mọi người cho rằng như thế mới có thể giữ nguyên bản hương vị cá thơm ngon trơn mềm hoàn mỹ nhất.

A Nghiên nghe xong, chậm rì rì liếc mắt quét hắn một cái, không quan tâm, bắt đầu nổi lửa đun nóng chảo.

Hà Tiểu Khởi liếc mắt nhìn nàng tay nhỏ trắng nõn cầm nồi mỡ lợn, thế nhưng xem ra thành thạo không có vẻ nặng nề, liền xả môi cười lạnh: "Cố A Nghiên, đừng tưởng rằng trên đời này chỉ có ngươi biết nấu ăn."

A Nghiên liếc mắt nhìn hắn, không cho là đúng nói: "Hà Tiểu Khởi, đừng tưởng rằng người khác không biết ngươi vụng trộm học ta nấu đồ ăn."

Hà Tiểu Khởi đột nhiên nghe thế, nhất thời đỏ mặt lên.

Hắn bất quá là tuổi thiếu niên mười lăm sáu thôi, sinh ra thanh tú trắng nõn, chẳng qua trong ngày thường luôn làm ra bộ dáng quạnh quẽ, làm cho người ta cảm giác có một khoảng cách lạnh lùng, nhưng nay trên mặt hắn đỏ lên như vậy, có chút xấu hổ trừng A Nghiên, lại có vẻ hết sức trẻ con.

A Nghiên vừa thấy, không khỏi nở nụ cười, nhíu mày trào phúng nói: "Ai u, còn ngượng ngùng a, vụng trộm học người khác nấu ăn, loại sự tình này truyền ra cũng thật không xuôi tai đâu!"

Phải biết rằng này học y có quy củ học y, luyện võ có quy củ luyện võ, đầu bếp nấu ăn tự nhiên cũng có quy củ đầu bếp nấu ăn, ngươi không được người khác cho phép đã học tay nghề người khác, thì phải là lén lút, nói nhẹ chút là không hỏi tự tìm, nói nặng chút có thể coi là cướp bát cơm người khác, đây là sẽ chuyện bị người ta khinh thường, là chuyện bị người trong nghề chê cười, người bình thường đều sẽ kiêng dè một chút, dù sao cũng là ám muội.

Kỳ thật cũng là do Hà Tiểu Khởi tâm cường hiếu thắng, mới không tự giác lén hoc A Nghiên, nay bị A Nghiên nói toạc ra, cơ hồ xấu hổ vô cùng, mặt đỏ giống mông khỉ.

"Ta, ta, ta cũng chỉ học một hai loại... Cũng là vì làm cho Cửu gia..." Hắn mặt cứng ngắt, ra vẻ hữu lý, cứ như vậy lúng túng bắt đầu giải thích, nhưng nói được một nửa, hắn dường như nhụt chí, nói không ra lời.

nói dối bịa chuyện, đây là một loại bản lĩnh, cần da mặt rất dày, mà cố tình vị Hà Tiểu Khởi này thoạt nhìn lòng tự trọng thực lớn, da mặt cũng rất mỏng.

Kỳ thật Hà Tiểu Khởi người này phi thường đơn giản, đã trải qua bảy lần luân hồi A Nghiên liếc mắt một cái là nhìn thấu.

Không phải là tiểu thiếu niên khó chịu lãnh cảm, lòng tự trọng lớn, mẫn cảm lại hiếu thắng sao?

Nàng cũng lười quan tâm hắn, dù sao cũng không phải con trai nàng, cũng không phải đệ đệ nàng, mặc kệ nó!

Mắt thấy nồi cũng nóng, nàng ở trong nồi cho một chút dầu hạt cải, tiếp theo là hạt tiêu, ớt còn có một chút tỏi, cầm thìa gỗ đảo vài cái, tỏi và hạt tiêu liền phát ra mùi hương tràn ngập toàn bộ phòng bếp, cái loại mùi này thật sự nồng đậm làm cho người ta thống khoái, kích thích nước miếng trong miệng chảy ra.

Hà Tiểu Khởi nuốt nước miếng, theo bên cạnh khô cằn nói: "Ta dám làm dám chịu, nay thừa nhận, ta chính là học trộm ngươi mấy thứ tay nghề! Ngươi, ngươi thích mắng thì mắng, thíc đánh thì đánh! Bất quá ta cũng đã nói với ngươi, thứ nhất, vài món đồ ăn của ngươi, ta chỉ là làm cho Cửu gia ăn, cũng là vì muốn Cửu gia cao hứng. Thứ hai, vài món đồ ăn này, tương lai ta đi hội Bạch Lan tuyệt đối không dùng. Nếu ta dùng, sẽ cho ta bị trời phạt, thiên lôi đánh xuống, chết không được tử tế! Ta Hà Tiểu Khởi nói được thì làm được!"

Hắn càng nói càng kích động, cuối cùng nói đến mức cổ cũng đỏ lên.

A Nghiên liếc mắt quét hắn một cái, căn bản không rảnh quan tâm, tiếp tục làm đồ ăn.

Nàng đem mấy khúc cá lúc trước để vào nồi, bắt đầu nấu.

Giờ phút này kỳ thật là cần lửa lớn, nàng vội vã muốn thêm một chút lửa nữa.

Ai biết Hà Tiểu Khởi cũng đã đi trước nàng một bước, ngồi ở đó, cầm lấy que đánh lửa bắt đầu đun.

Nàng kinh ngạc nhìn hắn một cái, có chút ngoài ý muốn.

Chỉ cho rằng hắn là một người dù đao đặt trên cổ cũng muốn cứng cổ giữa lòng tự trọng, không nghĩ tới nguyên lai hắn còn biết đạo lý co được dãn được?

Trẻ nhỏ dễ dạy a!

Đã có cái đại trù Hà Tiểu Khởi đun bếp, làm món ăn này càng đơn giản.

Kỳ thật có đôi khi nấu ăn vấn đề lớn nhất chính là giữ lửa thôi, A Nghiên trong lòng biết Hà Tiểu Khởi có thể thông qua tầng tầng chọn lựa đi đến phòng bếp Tiêu Đạc làm việc, kia nhất định là không đơn giản, đun bếp chính là công phu cơ bản, với hắn tự nhiên không thành vấn đề.

Bên này khúc cá được đun, nàng lại ở trong nồi bỏ thêm các dạng gia vị, như là rượu vàng, nước tương, một chút dấm chua, cũng tiếp tục đảo đều. Đợi cho thịt cá này chín năm thành, nàng liền mang tới một nồi nước ấm có sẵn đổ vào, ào ào nước ấm gặp chảo nóng, phát ra âm thành, đồng thời mùi hương cơ hồ xông vào mũi. Đợi cho nước triệt để ngập nồi kia dầu nóng, trong nồi cũng dần dần ổn định lại.

Nàng từ tốn cho hành, gừng tỏi cắt nhỏ vào nồi, lại thêm chút muối ăn cùng đường.

Xoa xoa tay, nàng ung dung phân phó Hà Tiểu Khởi: "Giữ lửa vừa, một khắc sau, ngừng."

ngữ khí này, rõ ràng là coi Hà Tiểu Khởi trở thành người giúp việc.

Như trước đây, Hà Tiểu Khởi còn không phải là trực tiếp nhảy lên trừng nàng, bất quá hiện tại, Hà Tiểu Khởi này có lẽ là đuối lý, có lẽ là có việc cầu người cho nên cúi cái đầu tôn quý, thế nhưng cũng không tức giận, thực sự nghe nàng phân phó canh lửa vừa.

A Nghiên vừa lòng gật đầu, vừa lấy bánh lúc trước đã sắp ra, cắt thành khối nhỏ hình vuông, vừa thuận miệng hỏi Hà Tiểu Khởi: " hội Bạch Lan là cái gì a?"

Hà Tiểu Khởi kinh ngạc nhìn nàng một cái: "Ngươi mà lại không biết?"

A Nghiên lắc đầu: "Thâm sơn cùng cốc, tự nhiên không biết."

Nàng thản nhiên bổ sung: "Cũng là người trong thành các ngươi biết thưởn thức đâu."

Hà Tiểu Khởi không hiểu, cảm thấy lời này có chút ý tứ trào phúng, bất quá hắn lặng yên, sau đó nhịn xuống, giải thích cho A Nghiên: "Hội Bạch Lan là cuộc thi nấu ăn do hào môn quý tộc từ Yến kinh tổ chức ra, năm năm một lần, tụ tập danh trù thiên hạ, đến lúc đó từ các dạng đồ ăn ở cuộc thi, chọn ra một đầu bếp xứng đáng nhất, cũng đem hoa bạch lan trong hội Bạch Lan tặng cho hắn."

A Nghiên nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nhíu mày nói: "Nói cách khác, một đám người chạy tới tham gia cái cuộc thi trù nghệ gì đó, cuối cùng chỉ vì một đóa hoa."

Hà Tiểu Khởi gật đầu: "Đúng!"

A Nghiên buồn bực: "Tự mình đi hái! hoa Bạch Lan nhiều như thế, phía sau núi ta có thể tùy tiện hái cả rổ!"

Lời này nói ra khiến sắc mặt Hà Tiểu Khởi nhất thời không tốt nổi, trong mắt dần hiện ra vẻ khinh bỉ: "Ngươi từ nhỏ sống ở nông thôn, đương nhiên là không hiểu, hoa Bạch Lan này đối với các danh trù mà nói, chính là vinh dự, nếu có thể nhận được hoa lan bạch ngọc này, chứng minh đời này không uổng làm một đầu bếp."

"A?”A Nghiên càng kỳ quái: "Sư phụ ta đến nghe cũng không nghe nói qua hội bạch Ngọc Lan này, vậy hắn đây là uổng phí làm đầu bếp?"

Hà Tiểu Khởi xem thế này muốn tử tế với A Nghiên cũng không thể: "Hạ trùng bất khả ngữ băng (Côn trùng mùa hè không thể nói chuyện băng tuyết), ngươi thật không hiểu biết."

A Nghiên đối với chính mình hiểu hay không cũng không quan tâm, dù sao nàng chỉ quan tâm có thể sống sót hay không, về phần hoa lan trắng hoa lan đen cái gì, để cho người khác mang đi.

Lúc này nồi đã được, nàng mở nồi ra, nhiệt khí ngùn ngụt khói trắng bay ra, bên trong một cỗ mùi vị làm cho người ta ngửi thấy liền chảy nước miếng, đó là thịt cá tươi mới cùng nước sốt tỉ mỉ điều chế trộn lẫn, phối hợp với nhau làm cho đầu lưỡi người ta đều run rẩy.

A Nghiên vừa ngửi thấy hương vị này, liền vừa lòng gật gật đầu.

Kỳ thật bánh canh đầu cá này, năm đó nàng cũng chỉ là ăn qua thôi, lúc đó nàng cũng không phải đầu bếp, mới không quan tâm con cá này bánh này làm như thế nào đâu. Bây giờ bất quá là căn cứ hương vị năm đó ăn thử, tự mình sờ soạng làm ra, cũng là lần đầu tiên, có thể làm ra hương vị giống như đã từng quen thuộc này, thật sự là rất bội phục bản thân mình.

Hà Tiểu Khởi vừa ngửi được hương vị này, sắc mặt nhất thời đổi đổi, hắn vội đi qua, cẩn thận xem xét nước sốt kia, đã thấy mùi tương nồng đậm, thịt cá trắng noãn hơi nhiễm màu tương, cho thấy vô cùng ngon miệng.

Hắn cứng ngắc nhìn A Nghiên dùng thìa múc nước sốt ra sau đó tưới lên bánh chiên mặn đã cắt sẵn, bánh chiên sớm đã ngội bị nước sốt nhiệt khí ngùn ngụt nồng đậm đổ vào, nhất thời màu tương ngấm vào trong bánh, trên bánh cũng tỏa ra mùi thơm, đánh sâu vào vị giác và đầu lưỡi.

A Nghiên liếc măt xem xét hắn: "Muốn thử một miếng hay không?"

Hà Tiểu Khởi trầm mặc một lát, rốt cục gật đầu.

Vì thế A Nghiên cho hắn thử một chút.

Hà Tiểu Khởi thử thăm dò nếm một miếng, thử xong sắc mặt càng thay đổi.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor