Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày - Chương-121

Chương 121

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tiêu Đạc nói như vậy, trong lòng A Nghiên cũng thả lỏng một ít. Trùng hợp là sắp tới ngày tết, trong cung bận rộn, A Nghiên làm hoàng hậu, đương nhiên phải lo liệu mọi việc, quản lý hậu cung. May mắn là hết thảy đã có Hạ Hầu Kiểu Nguyệt theo giúp, dù vậy cũng làm A Nghiên mệt đến eo mỏi lưng đau. Sau đó danh sách muốn vào hậu cung được trình lên, đã thấy trong đó là mệnh phụ trong ngoài và hoàng thân quốc thích vân vân, danh sách đa dạng, bên cạnh còn được Hạ Hầu Kiểu Nguyệt dùng chữ nhỏ đánh dấu đây là cô nương nhà ai, phụ thân là tướng quân gì, tước hầu gì.

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt chậm rãi nhỏ nhẹ nói với nàng: "phụ thân Hồ Nhụy Nương này chẳng qua vốn chỉ là tả tướng quân, vì lần này hưởng long ân, lập công lớn, được phong làm Định An hầu."

"À?” A Nghiên minh bạch, Hạ Hầu Kiểu Nguyệt trong một danh sách dài như vậy lại chỉ ra một người, tất nhiên là có dụng ý.

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt ngước mắt nhìn A Nghiên, hơi do dự rồi nói: "Hồ Nhụy Nương năm nay mười sáu, nghe nói tư thái trầm ngư lạc nhạn, dung mạo bế nguyệt tu hoa, còn truyền rằng năm tuổi nàng đã ngâm thơ, sáu tuổi có thể làm câu đối, từ nhỏ trí tuệ. Vì tổ mẫu nàng thân mình suy yếu, nàng đi theo nữ đại phu học châm cứu điều dưỡng, đối với y thuật cũng có chút tinh thông. Vốn dĩ nàng theo phụ thân đóng ở Nhữ Châu, nay phụ thân nàng được phong Định An hầu, nàng cũng đi theo vào kinh, mới chỉ hơn hai tháng, vốn dĩ tài mạo không ai có thể chê, cũng có danh tiếng nữ thần y."

A Nghiên lúc đầu nghe còn cảm thấy thú vị, cái gì đẹp bế nguyệt tu hoa, cái gì đẹp trầm ngư lạc nhạn, là tiểu mỹ nhân có tâm nhãn, kiến thức, sau lại nghe thấy "Nữ thần y" không khỏi cười một tiếng.

"Phải không, nàng ấy biết y thuật? Đây chính là khó có được, người thú vị như thế, đến lúc đó bản cung nhất định phải trông thấy."

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt nhìn A Nghiên dường như trong lòng có chút không để ý, không khỏi ngầm thở dài. Phải biết rằng vị Hồ Nhụy Nương này từ lúc vào Yến kinh, không biết bao nhiêu đệ tử quyền quý tới cầu hôn, nhà nàng đều cự tuyệt. Nàng ấy đến cùng đánh chủ ý gì, người sáng suốt đều biết.

Còn có chuyện, mấy ngày trước đây Hạ Hầu Kiểu Nguyệt ra cung làm việc, lại êm đẹp gặp phu nhân Định An hầu, đối phương đúng là thập phần thân thiện mượn sức mình, dường như muốn hỏi thăm chút tin tức.

Tâm tư Tư Mã Chiêu người qua đường đều biết, hiển nhiên vị Hồ Nhụy Nương này một lòng muốn vào cung, hơn nữa theo nàng thấy, tất nhiên là tâm cao khí ngạo không cam lòng ở dưới người.

Tuy rằng hoàng thượng dường vẫn sủng ái, trong mắt trong lòng chỉ có A Nghiên, hơn nữa còn dùng tính tình như tiểu hài tử sủng đến cố chấp. Nhưng đến cùng bây giờ không thể so với trước kia. Trước kia có thể tùy hứng làm bậy, cũng có thể chuyên sủng chuyên ái. hiện tại sợ là có nhiều vướng bận, so với trước kia có nhiều băn khoăn hơn.

Lại nói, trong hậu cung này, sao có thể chỉ có một hoàng hậu đây, luôn có tam cung lục viện, bảy mươi hai phi, một khi phi tần được sắp xếp vào trong này, cho dù hoàng thượng không chạm vào, thời gian lâu, cũng khó tránh được sinh ra hiềm khích.

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt bên này lo lắng, nhưng ai ngờ A Nghiên không để ý, ngược lại nói sắp mừng năm mới, vừa đúng bên ngoài tiến cống hạt dẻ, muốn làm chút hạt dẻ cao để ăn.

Nàng ghét bỏ ngự trù trong cung làm không đúng khẩu vị, muốn tự mình đi ngự trù phòng làm món ăn, còn nói muốn làm nhiều một chút đưa đến chỗ hoàng thượng bên kia.

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt thấy vậy, cũng bất đắc dĩ thở dài một cái.

Có câu tục ngữ hoàng đế không vội, thái giám vội, hiện tại cũng là hoàng hậu không vội, nữ quan vội. Nàng làm nữ quan cho hoàng hậu thật sự cũng làm đến nát tâm.

A Nghiên kỳ thật không đem chuyện này để ở trong lòng, nàng còn nhớ Tiêu Đạc, người này mặc dù đã đăng cơ làm đế, vẫn cao ngạo quạnh quẽ, cô đơn một mình, còn chưa bao giờ để ý đến nữ nhân. Có lẽ cả đời này, có mình thôi đã là cực khó, đâu có thể nào đúng dịp như vậy lại có tâm nghĩ tới nữ tử khác.

Đơn giản một câu, gả cho một nam nhân làm thiên tử, vậy phải tận tình hưởng thụ.

Nhưng nếu gả cho một nam nhân làm thiên tử đối với nữ nhân khác đều không được, vậy cứ yên tâm lớn mật làm đi.

A Nghiên căn bản không đem vị trí hoàng hậu này coi là cái gì, nàng đối với lễ nghi phiền phức cùng với danh mục sự vụ trong hậu cung càng không có hứng thú, hết thảy ném cho Hạ Hầu Kiểu Nguyệt, chính mình chạy đến ngự trù phòng chơi.

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt đau đầu không thôi, nàng lại còn có tâm địa tốt an ủi Hạ Hầu Kiểu Nguyệt nói: "Kiểu Nguyệt tỷ tỷ, ngươi hảo hảo làm đi, đợi ngày nào đó ta nghĩ biện pháp đưa Hạ Hầu Mãng tới Yến kinh, tứ hôn cho ngươi."

Lời này nói ra nhất thời Hạ Hầu Kiểu Nguyệt mặt đỏ bừng, cắn môi, suýt nữa giận.

"Hoàng hậu nương nương, ngươi đùa giỡn cái gì?"

"Ta đang nói chuyện đứng đắn!”A Nghiên cũng không phải ngốc, sớm nhìn ra hai người kia tình chàng ý thiếp, chỉ cách một tầng cửa sổ giấy, không phá thủng mà thôi. Chính bọn họ nếu không đâm phá, nàng không muốn nhận gậy gộc.

Nàng cúi đầu: "hắn là ca ca ta."

"ca ca cái gì!"

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt á khẩu không trả lời được, nửa ngày mới bật ra một câu: "hắn tính tình thế, nhìn thấy là tức."

A Nghiên nháy nháy mắt: "Cho tới giờ chưa thấy ngươi tức giận với người khác a, thế nào chỉ đối với mình hắn, chuyên nhất như thế?"

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt cứng họng, đến tận đây rốt cuộc nói không ra lời, A Nghiên ngược lại cười ha hả rồi đi.

A Nghiên dẫn dắt cung nữ đi tới phòng bếp, bận rộn một phen, tự tay làm hạt dẻ cao thường ngày thích ăn, hạt dẻ cao kia là chưng chín hạt dẻ, quấy mịn, ở giữa cho lá kim cao và bột đậu lọc sạch làm thành. A Nghiên cố ý làm thành vài tầng, thượng trung hạ là bột hạt dẻ màu vàng, ở giữa xếp kim cao hồng nâu và bột đậu lọc, nhìn qua sắc màu diễm lệ, hết sức mê người.

A Nghiên chính mình thử một miếng, bánh xốp tinh tế, hương vị ngọt ngào vừa miệng, thập phần vừa lòng. Nàng nghĩ Tiêu Đạc gần đây rất bận rộn, ban ngày bận làm chính sự, buổi tối vội vàng theo mình niệm kinh, thật sự vất vả, liền nghĩ phải thưởng cho hắn, một đám cung nữ đi theo phía sau, dùng hộp có nắp đậy đựng hạt dẻ cao, nghênh ngang đi đến ngự thư phòng.

đi đến ngự thư phòng, thái giám ngoài cửa vừa thấy hoàng hậu nương nương, vội vàng đi vào bẩm báo.

Tiêu Đạc bên kia đang cùng vài tâm phúc trao đổi chính sự, giây lát nghe thấy A Nghiên tới, cũng hơi kinh ngạc, vì A Nghiên rất ít khi tới, lập tức vội sai người mời vào.

A Nghiên đi vào, thấy ngự thư phòng nổi tiếng thiên hạ này so với mình tưởng tượng đơn giản hơn rất nhiều, đi vào nhìn thấy là cái bàn dài tinh xảo khéo léo sơn đen mạ vàng, bên cạnh bày biện mấy cái đôn thêu, bên trái dựng giá sách và cái bàn hình bán nguyệt, bên cạnh còn có ít đồ vật trang trí, trên tường là ngự bút của lịch đại đế vương.

Xem ra thật sự cũng không thần kỳ, bất quá so với thư phòng tầm thường tinh xảo hơn thôi.

Tiêu Đạc lúc này đang ngồi ở chỗ bàn dài sơn đen mạ vàng trên, trong tay cầm ngự bút, đang cúi đầu nhìn một cái bản đồ địa hình, bên cạnh là vài thần tử, có người nhìn quen mắt, đúng là Thập Thất hoàng tử.

A Nghiên vừa tiến đến, ngoài Tiêu Đạc, vài vị khác cùng với thập thất hoàng tử đều tới bái kiến.

Đợi mọi người đứng lên, thập thất hoàng tử mở to ánh mắt tinh lượng, cười hì hì hỏi: "Xem đi, ta sớm nói ngươi sẽ làm tiểu tẩu tử của ta, nay quả nhiên không sai."

đã hơn một năm không gặp, thập thất hoàng tử vóc người so với trước kia cao hơn rất nhiều, cao ngất thon dài, hơi có chút phong thái của Tiêu Đạc. Khuôn mặt cũng dường như bớt tính trẻ con trước kia, xem như trầm ổn.

Đương nhiên đây là lúc không nói chuyện, vừa mở miệng, đã lộ nguyên hình.

A Nghiên mới đến, cười cười, gật gật đầu với thập thất hoàng tử và vài vị thần tử, rồi tới bái kiến Tiêu Đạc, con ngươi đen nhánh của Tiêu Đạc nhìn nàng một cái, chỉ chỉ một cái ghế thêu bên cạnh, ý tứ là bảo nàng ngồi xuống.

A Nghiên vừa ngồi xuống, Tiêu Đạc cuối cùng mở miệng, cũng vừa cúi đầu vẽ phác cái gì, vừa lạnh nhạt hỏi: "Làm đồ ăn ngon gì?"

Nghe vậy, A Nghiên không khỏi kinh ngạc: " sao ngươi biết ta làm đồ ăn?"

Trước mặt vài đại thần tâm phúc, Tiêu Đạc vừa mới đăng cơ làm tân đế cũng rất trầm ổn, như trước thản nhiên nói: "Ta ngửi thấy."

Lập tức thập thất hoàng tử cười, vài vị đại thần khác cũng cười rộ lên phụ họa.

"Hoàng huynh, ngươi đã ngửi thấy, vậy thử xem, hoàng tẩu làm món gì?"

Tiêu Đạc nhướng mày: "Ta hình như ngửi thấy mùi hạt dẻ, chẳng lẽ là hạt dẻ cao?"

Kỳ thật hắn đoán như vậy, thứ nhất là thật ngửi thấy một chút mùi, thứ hai là canh giờ này, vừa không phải bữa trưa cũng không phải bữa tối, mười phần là điểm tâm.

Thập thất hoàng tử nghe xong, vội hỏi A Nghiên: "Hoàng tẩu, đoán đúng không?"

A Nghiên cũng có chút ngoài ý muốn: "thật sự đoán đúng rồi."

Cái mũi chó, tương đối linh mẫn.

Nhất thời vài đại thần cũng tán thưởng hoàng thượng thần cơ diệu toán, tiếng khen liên tục.

A Nghiên theo bên cạnh, không khỏi muốn cười, kỳ thật vài đại thần này, một đám cũng không ít tuổi, lương đống cẩn thận vững vàng đương triều, nhưng tân đế đăng cơ, bọn họ có lẽ cũng sợ sờ không rõ tính nết tân đế, khó tránh khỏi có cơ hội là muốn vuốt mông ngựa.

Được mọi người khen ngợi, ai ngờ Tiêu Đạc bỗng nhiên lại mở miệng nói: "Hoàng hậu xưa nay hiền lành, trù nghệ kỹ càng, thiên hạ không ai bằng, biết trẫm hết ngày này đến ngày khác bận rộn quốc sự, cố ý vì trẫm tự tay làm điểm tâm đưa tới, các vị ái khanh đã ở đây, cũng là có phúc, không bằng cùng hưởng."

Kỳ thật văn võ bá quan trong triều đối với hoàng hậu A Nghiên này có nhiều bất mãn, vì A Nghiên một mình chiếm hậu cung. Bất mãn này, hoặc là có tư tâm, hoặc vốn là ngoan cố coi hậu cung cũng phải theo tổ chế, cho rằng thân là thiên tử hẳn phải sớm chiêu nạp phi tần, vì hoàng thất khai chi tán diệp mới củng cố nền tảng lập quốc. Kể từ đó, ở trong mắt bọn họ, A Nghiên thật sự là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt.

Tiêu Đạc tuy rằng không kiêng kị thần tử, nhưng hắn cũng không thích người khác liên tục dâng tấu chương công kích A Nghiên. Hôm nay thấy A Nghiên làm điểm tâm tới, liền muốn để thần tử biết, hoàng hậu nhà hắn trù nghệ tốt như thế nào. Dù A Nghiên không có gì tốt, chỉ bằng một tay trù nghệ, cũng đủ để thuyết phục mọi người.

Hắn có tâm khoe khoang, ai ngờ lại có một người không nể mặt.

"A? Phải ăn điểm tâm hoàng tẩu làm? Ta... Ta có thể không ăn sao?"

Thập thất hoàng tử đáng thương, nhiều năm thế này, hắn vẫn nhớ được năm đó hắn ở nhà A Cửu, chịu dâm uy uống xong bát cháo kia. nghe nói là tiểu tẩu tử tự tay làm ra, cháo mĩ vị như thế nào, như thế nào.

Cả đời đều khó quên a!

IMG

Hạ dẻ cao của A Nghiên chắc là thế này

PS: Tiểu Thập Thất đã trở lại, ta có 1 câu đố đây, ai trả lời đúng có quà, tiểu Thập Thất tên là gì? Biết là họ Tiêu rồi, nhưng Tiêu gì? Nhân thể hỏi luôn Tam hoàng tử đã đổ kia là Tiêu gì?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor