Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày - Chương-111

Chương 111: Cho nàng một đứa trẻ

Hạ Hầu Thiên Khải một cái tên khí phách như vậy, A Nghiên vốn tưởng rằng cũng phải là người kiêu hùng xưng bá một phương, ai ngờ lại là bộ dáng một nam tử trung niên, thư sinh văn nhược, ba chòm râu đẹp, sắc mặt tái nhợt, hơi có bệnh. A Nghiên nhớ tới Hạ Hầu Kiểu Nguyệt từng xin nghỉ, nguyên nhân là phụ thân bệnh nặng, nay xem ra đúng là chuyện lạ thực sự.

Hạ Hầu Thiên Khải hết sức cung kính với Tiêu Đạc, biết hắn muốn đến, cố ý chuẩn bị sân kín đáo yên tĩnh, chung quanh thị vệ thân tín canh cũng cũng, ngay cả thị nữ hầu hạ cũng đều tinh khiêu tế tuyển (chọn lọc kĩ lưỡng).

"Cũng không dám để người khác làm, nơi này ta tự tay chuẩn bị mọi việc, mong rằng điện hạ và cô nương an tâm ở lại." Hạ Hầu Kiểu Nguyệt cười cúi đầu, nói với Tiêu Đạc và A Nghiên.

A Nghiên đã lâu không gặp, thật sự tưởng niệm nàng ấy. Nếu như trước đây, nàng tất nhiên chạy tới cao hứng phấn chấn ôm lấy, nhưng nay đã trải qua sinh tử vinh hoa, như ve sầu kia chờ thiên mệnh, đối với việc ly biệt cũng đạm mạc, chỉ mím môi cười.

Tiêu Đạc đến Hạ Hầu phủ rồi hết sức bận rộn, mỗi ngày ít thấy người, hiển nhiên là đang thương lượng đại sự. A Nghiên cũng không hiểu lắm, nàng cũng không muốn biết, một mình ở phía sau viện, một người tĩnh tọa. Lúc này rất lạnh, trong tiểu viện nước chảy dưới cầu sớm đã đông lạnh, ngẫu nhiên gặp trên mặt băng cành lá héo úa, hết sức tiêu điều, như tâm tình nàng.

Nàng sống nhiều đời như vậy, mỗi một lần đều chết thảm, nhưng luôn có thể giữ tâm tính vô cùng tốt một lần nữa tiếp tục. Chưa từng nghĩ, một đời này, lại cùng Tiêu Đạc dây dưa như vậy, biến thành người có chút tinh thần sa sút.

một ngày Hạ Hầu Kiểu Nguyệt sai người làm chút đồ ăn bổ dưỡng, chính mình dẫn theo nha hoàn tự mình mang tới.

đã thấy A Nghiên một thân áo dài cuộn lên, lộ ra dáng người như miêu như tước, bên ngoài khoác áo choàng lông tuyết trắng nạm vàng, một đầu tóc đen cũng không trang điểm, như mây buông ở trên vai gầy, mày liễu giống như thu thủy, băng cơ khinh phong, ngọc tư trong suốt đứng bên hồ đóng băng, thậtsự là nhược thái xinh đẹp, nhất thời nhìn lại nhưng lại như thi như họa.

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt xưa nay biết bản thân mình rất có tư sắc, thế gian ít người có thể so, ngày xưa A Nghiên mặc dù sinh ra thanh tú, nhưng bình tĩnh đánh giá cũng không so nổi mình. Ai ngờ mới hơn nửa năm không gặp, mặt mày nàng ấy rõ ràng chưa thay đổi, nhưng dường như là thoát thai hoán cốt, từ phàm thế tục nhân lột xác thầnh thiên nhân tuyệt tư, cả người khí phái cùng tĩnh mị nói không nên lời, khiến nàng thấy tư sắc bản thân mình trở nên thô tục.

Đừng nói là nam nhân, dù bản thân mình là nữ nhân, nhìn thấy trong lòng đều không khỏi sinh ra thương tiếc.

"cô nương, cẩn thận bên ngoài trời lạnh, hay là vào nhà đi?" Hạ Hầu Kiểu Nguyệt tiến lên, nhẹ giọng nhắc nhở.

"Điện hạ từng trở về chưa?" Tiêu Đạc đã mấy ngày không gặp, hẳn đang trù tính đại sự.

"Chưa từng, đã nhiều ngày đều vội vàng đi." Hạ Hầu Kiểu Nguyệt cũng cũng không biết chuyện bên ngoài.

A Nghiên gật gật đầu, không nói gì nữa, nhưng cũng nghe Hạ Hầu Kiểu Nguyệt, định quay về phòng. Nay Tiêu Đạc đang lúc mấu chốt, nếu mình cảm mạo bi nguyệt ở trong này bị bệnh, sẽ liên lụy Tiêu Đạc vướng bận.

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt và A Nghiên vào phòng, phân phó bọn thị nữ hạ mành xuống, tự mình lấy lò sưởi đồng cho A Nghiên dùng. Vừa mở ra hộp đồ ăn, Hạ Hầu Kiểu Nguyệt cười khanh khách nói: "Ngày xưa cô nương nấu ăn giỏi, Kiểu Nguyệt cũng từng đi theo học một ít, nay cô nương nếm thử, tay nghề ta có bị giảm xuống?"

A Nghiên nở nụ cười, lấy thìa múc canh, vừa lòng gật đầu: "Hương vị vô cùng tốt, tay nghề này có thể xuất sư."

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt vừa nghe, cũng nở nụ cười: "Danh sư xuất cao đồ, quả nhiên là không giả."

Hai nữ tử ở trong này vừa thưởng thức cháo thịt băm, vừa nói chuyện, lúc nhắc tới tình thế bên ngoài, A Nghiên không khỏi thở dài: "Lại là một hồi nhân gian hạo kiếp."

Ngay cả làm người mấy đời, ngay cả trải qua ít nhiều tinh phong huyết vũ, nhưng chung quy là tâm còn áy náy, chỉ vì trường hạo kiếp này đúng là do mình gây ra.

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt sát ngôn quan sắc, thấy A Nghiên không vui, lập tức cố ý nói: "một trận hạo kiếp đương nhiên là khó có thể tránh, bất quá thiên hạ vốn là như thế, phân lâu tất hợp, hợp lâu tất phân, thái bình vài thập niên, lại phải can qua một hồi. Ngươi thua ta thắng, ngươi tâm phục khẩu phục ta hãnh diện, tất cả tiếp tục ngồi xuống nói chuyện, bàn bạc thỏa đáng, thiên hạ này mới tiếp tục thái bình."

nói xong nàng bỗng nhiên nở nụ cười: "Lại phải nói tiếp, đây thật giống như vợ chồng sống ở nông thôn, ngày qua quá mức trôi chảy giống như không có ý nghĩa, luôn phải làm chuyện hại thân, mưa gió cãi nhau qua rồi mới sống tiếp."

A Nghiên không nghĩ tới Hạ Hầu Kiểu Nguyệt nói ra như vậy, không khỏi giật mình, chính mình cúi đầu suy nghĩ một phen, cũng hơi có chút đạo lý.

"Kiểu Nguyệt tỷ tỷ, ngươi thật sự là hiểu tình thế, cũng không phải như thế sao."

"Ta hiểu sự tình vì ở Huề Châu chúng ta có một thượng cổ miếu, phương trượng chủ trì trong miếu là một diệu nhân, hồi nhỏ ta thường xuyên đi theo phụ thân đến xem bọn họ đánh cờ, cũng ngẫu nhiên nghe bọn hắn nói. Chỉ nói thiên hạ thái bình đã lâu, nhân tâm sẽ sinh ra tham muốn, một hồi tinh phong huyết vũ rửa sạch rồi, mới có thể ổn định, hoà bình lâu dài."

A Nghiên nhíu mày, lại hỏi Hạ Hầu Kiểu Nguyệt: "Nếu không có Tiêu Đạc, trường hạo kiếp này cũng là không thể tránh được sao?"

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt cười nói: "Đó là đương nhiên, không có Trương Tam còn có Lý Tứ, không có Vương Ngũ còn có Triệu Lục đâu."

A Nghiên nghĩ một chút, cũng nhịn không được nở nụ cười, trong miệng lại trách cứ nói: "Tiêu Đạc người này, sát khí quá nặng!"

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt cười: "Tuy là sát khí nặng, nhưng trên đời này có lẽ cần hắn một người như vậy. Năm đó điện hạ và cha ta đến thượng cổ miếu, vị lão phương trượng kia lại có chút coi trọng điện hạ, chỉ nói điện hạ tương lai có thể bình định người trong thiên hạ."

A Nghiên một đời này đến nay, cũng đã sống tám đời, sinh tử sớm nên nhìn thấu, chẳng qua một đời này nhân tâm còn áy náy, lại có Ninh Phi, Sài Hỏa mỗi người tạo áp lực cho nàng, khiến nàng đi vào ngõ cụt. Nay được Hạ Hầu Kiểu Nguyệt nói như vậy, đúng là có điều lĩnh ngộ.

Cũng là lừa mình dối người, cũng là bao nhiêu khai tưởng, nàng hơi gật đầu, bề ngoài mặc dù không nói gì nữa, nhưng mặt mày có vài phần thoải mái.

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt thấy vậy, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra.

Nàng có trọng trách trong người a!

Ai ngờ vừa nhẹ nhàng thở ra, A Nghiên hốt nhiên nhớ tới một sự kiện, liền hỏi: "Ngươi vừa rồi nói cái gì miếu, thế nhưng gọi là thượng cổ miếu?"

Thế nào lại là hai chữ này?

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt cũng không biết sự tình ở Thượng Cổ Sơn, lập tức gật đầu: "Đúng vậy, chính là gọi như thế, ở vùng Huề Châu nổi danh là linh miếu."

A Nghiên nhíu mày: "Chờ một ngày rảnh rỗi, ngươi dẫn ta qua xem, ta muốn bái kiến vị lão phương trượng này một chút."

Hay là thượng cổ miếu ở Huề Châu này có liên quan với Tiêu Đạc? Nghĩ như vậy, nàng bỗng nhiên hiểu được, có lẽ Hạ Hầu Thiên Khải cũng giống như Mạnh Hán, Sài Hỏa, kỳ thật từng là nô bộc của Tiêu Đạc?

Những người này theo Tiêu Đạc cùng nhau luân hồi thế gian, là phụ tá đắc lực của hắn, thời điểm mấu chốt là vì hắn hộ giá hộ tống.

đang nghĩ tới đây, lại nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân. đó là tiếng ủng đinh sắt da trâu dẫm lên đá lát.

A Nghiên trước kia chưa chắc đã muốn gặp hắn, nay hiểu ra rồi, bỗng nhiên biết hắn trở lại, trong lòng không hiểu sao lại mạnh mẽ xuất hiện chờ mong, không tự giác đứng lên.

Tiêu Đạc vào phòng, ánh mắt sâu thẳm dừng ở trên người A Nghiên, vội nhìn chằm chằm không rời, nóng rực mà mong mỏi, mang theo một chút nghiền ngẫm.

Về phần Hạ Hầu Kiểu Nguyệt bên cạnh, hắn dường như triệt để không thấy.

Nếu là trước đây, A Nghiên đã trực tiếp xoay mặt, lười nhìn hắn, hoặc là rõ ràng nói với hắn vài câu chói tai, bất quá hôm nay trái tim dâng lên xấu hổ quẫn bách khôn kể.

Kỳ thật trong lòng nàng cũng thích hắn, không thích không được, chỉ là trước đây không dám.

Tiêu Đạc thấy thân mình A Nghiên mảnh khảnh, con ngươi như nước muốn nhìn mình, lại như trốn tránh, nhưng lại có vẻ sở sở động lòng người, đặc biệt là khuôn mặt nổi lên đỏ ửng động lòng người giống như lúc ban đêm hai người quấn lấy nhau, lập tức hô hấp nặng nề, tiến lên muốn ôm A Nghiên.

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt biết mình đã bị bỏ qua, bất quá không nghĩ tới thế nhưng có thể bị bỏ qua triệt để như thế, lập tức lui vội về phía sau một bước. Nàng vốn muốn nói "Điện hạ, cô nương, Kiểu Nguyệt cáo từ trước", nhưng thấy hai người kia sóng mắt giao hòa, căn bản là không thấy nàng, nên cái gì cũng không nói, làm như không có việc gì chạy nhanh đi.

“A Nghiên, ngươi càng ngày càng đẹp." Tiêu Đạc ôm nàng trong lòng mảnh mai yêu kiều, thật sự là không rõ, vì sao rõ ràng vẫn là nàng, lại càng khiên tâm động phế, thật hận không thể khảm nàng vào cốt nhục mà yêu thương.

đã nhiều ngày không gặp, ngẫu nhiên trong lúc thương nghị đại sự, trong đầu hiện ra bộ dáng của nàng, có vui cười làm nũng, cũng có tức giận đánh hắn, cũng có ở trên giường khóc cầu xin tha, mỗi một thần thái đều khiến hắn muốn ngừng mà không được, chỉ có thể âm thầm nhẫn nại.

Trong doanh trại, các loại kiếm được tướng sĩ đeo bên hông, đứng lên lại hạ xuống, hạ xuống lại đứng lên, lặp lại vài lần, dần dần tất cả thế nhưng nhìn mãi thành quen (?!).

A Nghiên mấy ngày không gặp Tiêu Đạc, làm sao không nhớ nhung, nàng mím môi, nói cũng không nói, thân mình cứ như vậy mềm nhũn buông trong ngực hắn. Cánh tay tinh tế thon dài ôm lấy cổ hắn, đầu vô lực bám vào trong ngực hắn kiên cố, bên tai quanh quẩn là tiếng hít thở nóng bỏng của hắn.

Nàng sớm phát hiện, mình đúng là trời sinh mị cốt, dường như vừa thấy hắn, thân thể của mình liền không thể tự chủ. Giờ phút này không khỏi nghĩ tới lời Sài Hỏa, hắn không phải trách cứ mình mê hoặc chủ tử hắn, hại chủ tử hắn sao? Nay nghĩ như vậy, đúng là không giả, nàng trời sinh chính là đến mê hoặc hắn, vừa mê hoặc hắn, chính mình cũng đắm chìm trong đó không thể tự thoát ra được.

“A Nghiên, ta nhớ ngươi." Giọng hắn khàn khàn trắng trợn nói ra suy nghĩ trong lòng: "đã nhiều ngày ta ở bên ngoài, tuy biết ngươi tất nhiên an phận trong nhà chờ ta ở đây, nhưng mà trong lòng luôn bất an."

"Trong lòng ta nghĩ, làm thế nào mới khiến ngươi cả đời đều không rời khỏi ta, muốn rời đi cũng không được, sau này ta cuối cùng xem như nghĩ ra một biện pháp."

Câu nói đời đời kiếp kiếp không gặp lại nhau luôn luôn bồi hồi trong lòng hắn. không thể rời đi, hắn vĩnh viễn sẽ không nói với A Nghiên, lúc hắn nghe thế, trong lòng dâng lên kinh hoàng xa lạ, hắn thực sợ đời đời kiếp kiếp không thể gặp lại A Nghiên!

"Ta muốn ngươi và ta cốt nhục tương liên, để chúng ta ràng buộc không ngừng, để ngươi vĩnh viễn không thể rời khỏi ta."

Cho nên biện pháp tốt nhất, đó là cho nàng một đứa nhỏ của mình.

Hắn muốn nàng vì mình dựng dục một cốt nhục, một đứa nhỏ chảy dòng máu của hai người.

sẽ ràng buộc bọn họ đời đời kiếp kiếp.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor