Rũ bóng nghiêng chiều p3 - chương 13

Trước khi ra khỏi nhà, Đạt với bà Ngự đã trải qua một trận tranh cãi khá gay gắt. Tuy nhiên, cả hai vẫn phải giữ ý, cố gắng kiềm chế để Liên không nghe thấy. Chuyến này, Đạt sẽ chuộc lại bằng khoán ngay sau khi rút tiền từ nhà băng, sẵn tiện, anh dắt Liên theo, thực hiện kì trăng mật mà anh từng hứa.
Nghe nói cả hai sẽ đi tầm chục bữa, bà Ngự liền phản đối. Bà viện bao nhiêu cớ để giữ Liên ở nhà. Nói tới nói lui, chung quy cũng vì bà muốn anh ân cần với Cẩm thêm chút nữa. Rồi bà đề nghị anh nên chở Cẩm theo, cô mới là người cần có tinh thần thoải mái để chuẩn bị cho thời kì hành thai cũng như sanh đẻ. Nhưng Đạt đã từ chối.
Rõ ràng Cẩm không hề có bất cứ đòi hỏi gì, không hiểu sao hết Diệp tới bà Ngự đều bắt anh thế kia để làm vui lòng Cẩm. Thực tế, Đạt cũng chăm lo rất nhiều. Đứa con này thực sự quan trọng với anh. Nhưng chuyện chở cẩm đi thay vì Liên thì không được. Lần trước lỡ tay đánh trúng cô, anh rất ăn năn. Với lại, nếu lần này không thực hiện tuần trăng mật thì phải đợi rất lâu sau mới có thể thu xếp được.
Nếu cứ tiếp tục thế này, Đạt nghĩ mình sẽ cho Cẩm tới ở một nơi khác, càng xa Liên càng tốt. Chắc chắn là cực trong chuyện lui tới thăm nom. Nhưng thà vậy còn hơn, để Cẩm ở nhà, Đạt thấy chẳng khác nào đang kê mồi lửa ngay vạt áo. Đạt đã tính rồi, chuộc xong bằng khoán, trong vòng mấy tháng tới, Đạt phải ra ngoài để kiểm tra điền thổ, đây sẽ là cái cớ che đậy cực kỳ thích hợp cho sự vắng nhà thường xuyên sau này.
Mải toan tính, Đạt không để ý tới tâm trạng người đang ngồi bên cạnh. Một phần cũng bởi Liên im lìm trong suốt đoạn đường. Liên đang đắn đo. Đúng hơn là, cô sợ! Niềm tin dành cho Đạt, không phải là niềm tin mù quáng của trái tim mê muội. Đó là niềm tin được xây dựng trên nền tảng vững chắc, hơn cả tường thành hùng vĩ.
Nhưng nếu không làm sáng tỏ thì lòng lại nặng. Những lời vô tư của con gái dã làm quặn thắt tim Liên. Nó hỏi, có phải nội nó không còn thương nó nữa? Dĩ nhiên, Liên nói không, chẳng qua vì dì Cẩm đang có em bé trong bụng, nội lo cho em bé. Con nhỏ liền nước mắt ngắn dài.
- Vậy là bà nội với cô Diệp thương em bé, cho con ra rìa.
Đâu chỉ riêng bà Ngự, ngay cả Đạt cũng dành sự quan tâm quá mức cho Cẩm. Thỉnh thoảng, Liên vẫn thấy Đạt sờ bụng Cẩm, còn lén xuống phòng Cẩm buổi đêm.
Mọi chuyện cứ sờ sờ, muốn nhắm mắt cho qua cũng không được. Liên quyết định hỏi thẳng một lần.
- E có chuyện muốn hỏi anh…
- Tới rồi!
Tiếng Đạt cất lên ngắt ngang ý định vừa nhen nhóm. Bất giác nhìn theo anh ra ngoài. Xe chạy chậm dần rồi dừng lại trước một khách sạn lớn theo phong cách phương Tây. Đạt tươi cười vòng tay mở cửa.
- Em còn nhớ tới kì trăng mật anh từng nói không? Anh sợ sau này sẽ bận bịu nên tiện thể, hai vợ chồng mình sẽ làm một kì trăng mật rồi hãy về nhà.
Sau khi giao va li cho một anh bồi, Đạt dắt tay Liên lên bậc thềm, bước qua cửa lớn. Khu sảnh rộng, cột lớn, nền lát gạch bông, tường quét vôi trắng, chính giữa có đèn chùm, bình bông lớn, ghế ngồi chạm khắc cầu kỳ… tất thảy đều rực rỡ, tạo nên sự tráng lệ lung linh. Đây là một trong những khách sạn sang trọng nhất xứ Nam Kỳ.
Bị nhiều ánh mắt đổ dồn, Liên hơi chùng bước. Xung quanh người qua lại, ai cũng mặc đầm tây, không thì áo dài với trang sức vàng đầy người. Tuy bộ bà ba của Liên vẫn mới, vẫn đẹp nhưng giữa chốn này, nó khiến Liên chẳng khác chị đàn bà quê mùa đang lạc lõng giữa đám đông hào nhoáng. Chân lại mang guốc, mỗi bước đi đều khua động mặt nền, lấn át mọi âm thanh của gian phòng cùng cộng hưởng. Bất giác, Liên rụt khỏi tay anh. Khác với Liên, Đạt chẳng tỏ chút e dè, anh phớt lờ mọi ánh mắt, nắm chặt tay kéo cô đi, khiến tiếng lốp cốp khua dài từ cầu thang, qua hành lang rộng, tạo thành trường âm mạnh mẽ.
Nói là hưởng tuần trăng mật nhưng Đạt ra ngoài suốt, anh chỉ về nhà vào buổi trưa và chiều tối. Vì những nơi phải tới đều bát nháo nên Đạt không thể cho Liên đi chung. Với lại, anh muốn tranh thủ càng nhanh càng tốt.
Nhờ vậy, không quá ba ngày, mọi việc đã xong. Đặt va li xuống bàn, Đạt rót một ly nước, anh vừa uống vừa ngắm nhìn Liên đang giấu người trong mền bông trang nhã.
- Vợ chồng với nhau, có gì mà mắc cỡ? Làm như anh chưa thấy bao giờ vậy!
Đạt nắm mép mền giật một cái làm lộ ra cặp đùi trắng nõn, nhưng ngay sau đó, Liên co chân rồi kéo gối che lại. Dù anh nói, mặc cái này thì cũng giống như mặc đầm tây thôi, cũng có một mảnh phủ từ trên xuống dưới, vòng kín từ trước ra sau, thậm chí đầm tây tay ngắn còn hở luôn cánh tay chớ đâu có ít, trong khi áo của anh thì ống tay quá dài. So ra thì nó còn nhiều vải hơn biết đâu chừng.
Anh nói cho sướng miệng anh chớ không giúp Liên bớt mắc cỡ dù chỉ một phần. Đầm tây là đầm tây, áo sơ mi là áo sơ mi. Dẫu cái áo đang mặc có rộng thùng thình, hay có dài tới gối, thì nó cũng chỉ là cái áo, chớ đâu phải cái đầm. Áo thời phải có quần. Mà quần của anh, Liên mặc đâu có vừa. Liên đã mặc thử, nhìn không giống ai, khác luôn mười hai con giáp.
Lần trước, chỉ trong một buổi chiều, Bửu đã mua cho cô bộ đồ đàng hoàng đẹp đẽ, người nhiều mưu mẹo như Đạt, lẽ nào không thể. Huống chi anh có tận ba ngày. Lần nào nhắc, anh đều nói tại nhiều công chuyện nên quên. Liên đành bấm bụng chờ anh xong việc.
Cũng may, khách sạn này không chỉ có kiến trúc theo kiểu Tây mà phục vụ cũng theo kiểu tây luôn một thể. Cần gì thì cứ rung chuông sẽ có người lên tận nơi phục vụ, cơm nước không cần nhắc nhở, tới giờ tự khắc đem lên. Cho nên Liên không cần phải ra ngoài. Thậm chí, nếu muốn, cô không cần xuống giường cũng được, vì Đạt thường về đúng giờ cơm. Để Liên không bỏ bữa, anh đem đồ ăn lại giường, còn nằng nặc đòi đút cho bằng được. Liên đành ở trên giường ngắm cảnh giết thời gian.
Phòng cả hai ở tầng năm, tầng cao nhất của khách sạn. Giường được kê ngay cửa sổ, Liên không cần ra ban công, bất cứ lúc nào, chỉ cần quay đầu, cả khung trời thoáng đãng liền hiện ngay tầm mắt. Từ trên cao nhìn xuống, đồng ruộng như thảm gấm xanh rờn, còn dòng sông uốn quanh tựa con rồng đang hơi mình tắm nắng, một bức tranh quê cực kỳ sống động.
Đạt lẳng lẳng cởi giày, tháo vài nút áo cho thoáng rồi trườn người gác đầu lên chiếc chiếc gối trăng tinh nãy giờ che chắn đôi chân trần, mơ màng nhắm mắt. Anh tự kéo tay cô rồi nhõng nhẽo đòi cô ấn huyệt thái dương.
Từ ngón tay day nhẹ. Liên không ngắm cảnh mà nhìn xuống chân mình. Vầng trán rộng kia dường cũng không hề thư thả. Liên có thể cảm nhận được sự tĩnh tại hiện thời, chẳng qua là một sự gượng ép.
- Anh có giấu diếm em chuyện gì không hả Đạt?
Gió thổi vào lồng lộng, đem theo những hạt nước nhỏ li ti. Nước mát lạnh chớ không nóng hổi. Không phải nước mắt. Có điều, Đạt sợ. Sợ chắng mấy chốc nó sẽ thành nước mắt.
- Anh mệt!
- Nếu anh không trả lời, thì là “có”.
Mắt anh từ từ mở. Dù chưa rõ Liên thực sự muốn hỏi gì. Nhưng anh dự cảm, sắp có một cơn dông mạnh chẳng kém đám mây đang vần vũ ngoài trời.
- Đợi sau chuyến này về, mình hãy nói tới mấy chuyện khác được không em? Anh giỡn thôi, chớ anh mua quần áo cho em rồi. Đang để ở dưới nhờ người ta giặt. Mai sẽ đem lên. Mình đi chơi khoảng năm bữa nữa hãy về. À, em muốn ở đây hay đi chỗ khác? Đi Sài Gòn, Ô Cấp… hay xa hơn cũng được…
- Con của Cẩm… có phải là của anh không?
Đôi mắt Đạt chứa đựng tầng mù sương dày đặc. Dù vẫn dối mặt cùng nhau, Liên lại không nhìn thấy vẻ ngạc nhiên hay thảng thốt, cứ như anh có thể đoán được cô sẽ nói, sẽ hỏi những gì. Ẩn sau nỗi muộn phiền, đáy mắt vẫn toát ra sự kiên định chớ không phải là ăn năn hay hối hận. Cũng không một lời nào để biện minh hay giải thích. Thậm chí khi Liên đã chủ động quay đi vẫn bị anh dùng tay kéo về.
Có lẽ, chồng cô hơn một số khác, như Thìn chẳng hạn, không quay quắt gắp lửa bỏ tay người, không điêu ngoa múa mép tỏ vẻ thảm thương chứng minh mình vô tội. Đạt vẫn đáng mặt đàn ông. Đúng! Đàn ông như bào đàn ông khác! Mong muốn của anh cũng như họ vậy thôi!
Hạnh phúc mong manh vậy sao? Hèn chi, người ta luôn nói vật đổi sao dời. Và đừng bao giờ tin vào đàn ông.
Liên dứt khoát bước xuống giường, lục lọi vai li lớn, nếu Đạt không chịu mua dùm thì cô sẽ không ngần ngại mặc luôn quần tây của anh để về.
Tiếng Đạt từ phía bên kia.
- Cho anh thêm chín tháng nữa. Chỉ cần ngần đó thời gian, sóng gió lớn nhất sẽ trôi qua.
Ngần đó thời gian đủ cho đủ con trong bụng Cẩm sanh ra. Ngửa mặt lên trần, Liên cố gắng giữ cho tâm mình bình lặng. Liên không nghĩ, sóng gió chỉ ngắn ngủi từng ấy đâu.
- Em hiểu rồi. Chỉ xin anh một chuyện, khi anh đã có một đứa con khác thì cho con Khanh được theo em. Anh muốn bao nhiêu cũng được, còn em chỉ có mình nó thôi.
Liên sắp không kiềm chế được nữa, giọng cô bắt đầu nghẹn khi phải nhìn nhận vào một sự thực hiển nhiên.
- Em đừng có mơ. – Giọng Đạt nhát gừng. Anh đổ quạu vì cứ tưởng cô hiểu thiệt, hóa ra lại chẳng hiểu gì. Nhưng ngay sau đó, anh cố bình tĩnh lại - Hãy tin anh. Từ khi hay tin Cẩm cấn bầu, anh và cô ấy không hề… Chỉ cần đợi thêm vài tháng, con được sanh ra. Con sẽ là của em, của một mình em. Cẩm hoàn toàn không liên quan tới nữa.
Có vẻ Liên chưa hiểu hết ý anh nên Đạt giải thích thêm cho rõ. Ngay sau khi Cẩm đẻ, Đạt sẽ lập tức làm giấy khanh sanh cho con và tên má sẽ là Võ Huỳnh Như Liên, còn tên cha là Nguyễn Bửu Quân Đạt. Đứa nhỏ sẽ giao cho Liên và cô toàn quyền quyết định chuyện nuôi dưỡng, tự nuôi hay mướn vú hoặc giao cho bà Ngự, Đạt đều đồng ý. Phần Cẩm, Đạt sẽ đưa tới một nơi khác thiệt xa. Nếu Liên sợ Cẩm có thể tìm về thì anh sẵn sàng tìm cách cho Cẩm rời xứ, thậm chí đi Pháp cũng được.
Ra là vậy. Không hề có người bà con nào của bà Ngự có chửa hoang hết, tất cả chỉ nhằm dọn đường cho Đạt danh chính ngôn thuận đem con của mình về nuôi mà thôi. Nếu Cẩm không được đưa về nhà thì có lẽ, cả đời này, Liên không bao giờ biết sự thực. Càng không thể biết, có người đàn bà khác bị mất con bởi tay mình. Càng nghĩ, Liên càng thấy sợ. Cô không thể không nói điều này.
- Anh… thực tàn nhẫn.
Liên kiên quyết tới va li kếm quần. Lúc Đạt chạm vào tay cô, cô đã phủi đi và nhích người như muốn né tránh thứ côn trùng dơ bẩn. Trong mắt cô, Đạt trở thành kẻ đáng ghê tởm mất rồi. Tới với Cẩm là cả một đoạn đường dài, có cả dằn xé đắn đo, cả sự ngả nghiêng của cảm xúc. Nhưng tội lỗi vẫn là tội lỗi, dù nó có được bao biện bởi bất cứ lí do chính đáng hay thuyết phục nào. Đạt càng không muốn đem sự nhục nhã mình đã gặp để làm sự biện minh. Liên chỉ cần biết một điều, anh tới với Cẩm đơn giản vì một đứa con trai. Để bà Ngự mát mặt với họ hàng và thiên hạ, để làm tròn chữ hiếu với ông Duy. Có như vậy, tình yêu mà anh dành cho cô mới không còn hổ thẹn.
Nói hết câu mà Liên vẫn không chịu bỏ ý định. Đạt hiểu sự nghiêm trọng của lần này nên anh chạy ra ban công với định ý điên rồ.
- Mình cá với nhau một lần này nghe em. Anh sẽ tuột từ đây xuống mặt đất, nếu anh bình yên thì em phải nghe theo anh, nếu anh trượt chân té hay gặp bất cứ chuyện gì thì… em muốn sao cũng được.
Liên không để ý, Đạt kiên nhẫn đứng ngoài đó chờ đợi. Mưa bắt đầu nặng hạt, sấm chớp giăng phía xa xa, bầu trời tối sầm bỗng nhá lên ánh sáng rồi đoàng một tiếng. Liên giật mình nên bất giác ngoái đầu. Đạt đang nắm chặt thanh sắt, tóc anh rũ rượi vì ướt.
Để níu kéo Liên, anh luôn có những hành động không thể nào tưởng tượng nổi. Liên thấy giận nhiều hơn. Thay vì giải quyết triệt để vấn đề, anh luôn để nó lơ lửng, buộc Liên phải chấp nhận với chuyện đã rồi. Hết lần này tới lần khác, anh biến cô thành kẻ yếu hèn. Nhưng như vậy còn dễ chấp nhận hơn chuyện, anh muốn cô cùng anh làm chuyện ác. Chia rẽ tình mẹ con của người khác, Liên không muốn.
Liên nhất quyết không nhân nhượng!
Nhưng Đạt là ai kia chứ? Anh nói là làm. Liên càng cứng rắn, anh càng kiên quyết tới cùng. Trước khi Liên quay lưng trong tích tắc, Đạt liền nhảy qua thanh sắt. Thân hình to lớn biến mất khỏi lan can, để lại một hình ảnh nhập nhòa tan vào ánh chớp ma mị.
Trái tim cứng rắn lập tức mềm như nước, đầu óc cũng mù mịt rồi trống rỗng. Liên chạy ào ra lan can, chồm người nhìn xuống dưới. Đường lộ bên dưới hóa vực sâu còn mép lan can tở thành mỏm núi, dù rằng tầng năm chỉ cách bên dưới vài chục thước. Nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ lấy mạng một ai đó bất cẩn không may té xuống. Đạt đang treo lơ lửng thế này thì khác gì ngàn cân treo sợi tóc, sơ sảy vuột tay thì coi như xong đời.
Liên không dám chửi anh khùng, không dám chửi anh điên, càng không dám trách móc anh nhẫn tâm hay độc ác. Cô chỉ xin anh, xin anh đừng tổn hại bản thân mình. Nhưng Đạt không vì những lời thống thiết ấy mà thay đổi, anh cương quyết buộc cô phải tha thứ, buộc cô phải chấp nhận chuyện đã rồi như một lẽ của tự nhiên trong dòng đời biến chuyển.
Tay Đạt bắt đầu mỏi, mồ hôi lại ướt đẫm lòng bàn tay, anh tuột khỏi thanh ngang, cũng may anh kịp níu vào mấy chấn song dọc.
Liên cũng hét lên một tiếng thảng thốt tới khàn giọng. Khuôn mặt cô dần trắng bệch, hơi thở khó khăn, chân từ từ quỵ xuống rồi nằm bẹp ra nền gạch. Ba hôm nay cô không ra ban công vì mỗi khi nhìn xuống dưới, cô luôn chóng mặt. Nay lại thêm cú sốc tinh thần, tinh lực cả người đều tan biến.
----------------------------------------
Quay mặt vô phía vách, Liên thều thào.
- Sao anh cứ làm tình làm tội trái tim em!
Đạt vòng tay ôm chặt tấm thân gầy guộc vào lòng. Âm thầm nói lời xin lỗi. Dù thế nào, Đạt cũng không thể vuột mất cô. Biết là cô ngột ngạt, biết là cô không vui, cũng như tự biết mình ích kỷ. Nhưng anh không đủ rộng lượng để buông cô ra.
- Sao anh nỡ làm tình tội gì em cho được! Em có biết không? Trước khi mất, cha đã đồng ý cho anh đón em về. Cha rất thương vợ chồng mình… Chuyện anh có thể làm cho cha... chỉ có như thế.
Bản chất của Đạt chưa bao giờ thay đổi. Đạt không hẳn là người xấu nhưng anh không quá tốt đến mức để bản thân mình chịu thiệt thòi. Nếu có thể, anh sẵn sàng làm tất cả để được vuông tròn, để có thể nắm được cả hai tay. Anh muốn giữ Liên thật chặt nhưng vẫn muốn có nhiều thứ khác. Tiếc thay, cuộc sống không bao giờ toàn vẹn, con người luôn có sự đánh đổi để lựa chọn nặng nhẹ trong lòng mình.
Liên không được như anh. Cô không đủ nhẫn tâm để chia cắt mẹ con người khác. Xa anh… liệu cô có thể? Cùng chia sẻ anh với đàn bà khác… liệu cô có cam tâm?
Mớ hỗ độn rối rắm của trái tim và lý trí sẽ giải quyết thế nào cho êm đẹp. Liên kéo cao cổ áo, vùi đầu vô gối, chịu đựng cơn nhức đầu âm ỉ. Mưa tạt qua khung cửa, ngoài trời u ám, căn phòng càng tối tăm. Đạt cứ nằm ôm cô như vậy. Thôi thì, mọi chuyện, cứ để mai hẵng tính.
----------------------------------
Tự dưng cửa mở rộng. Một đám người ùa vào trong sự kinh ngạc của cả hai. Hai người đàn ông dựng máy chụp hình, tiếng tách tách vang lên. Ánh sáng đèn chớp nhá làm mắt Đạt nheo lại. Anh bật dậy, định nhảy xuống giường thì nghe tiếng Liên thất thanh. Nhìn lại mới nhớ mình hoàn toàn không mặc gì, còn Liên thì chỉ có mỗi chiếc áo sơ mi đã bị mở hết nút trong đêm qua.
Liên mất bình tĩnh nên chỉ có thể lấy tay giữ hai mép áo. Thấy vậy, Đạt mới lần tay xuống nút. Nhưng vì luống cuống, gài hoài mà chỉ mới có hai nút được gài một nửa rất qua loa. Ba người đàn bà chỉ cần giật mạnh, cái áo liền tuột ra. Liên co người, lấy tay che ngực. Đạt liền kéo cao mép mền để choàng lên lưng cô nhưng chưa kịp. Ba người đàn bà vồ tới khiến Liên phải nhích người nép vào Đạt. Đạt cũng không thể suy tính được nhiều, vòng tay ra sau kéo cô dán chặt vào anh. Nhờ vậy phía trước cả hai đều không bị lộ rồi mới kéo mền che chắn phía sau.
Vì ba người đà ba xông tới một lượt, Đạt không thể một lần lo cho cả hai. Anh chỉ che cho lưng Liên trước, còn phần mình, Đạt chẳng màng. Anh là đàn ông, rủi bị thấy thì anh cũng không bị thiệt. Mép mền chỉ che từ eo xuống dưới, nguyên tấm lưng rắn rỏi trần trụi phô ra. Mấy người đàn bà thấy vậy cũng hơi thẹn. Nhưng rất nhanh sau đó lấy lại tinh thần.
- Bị bắt gian tại trận mà còn thản nhiên ôm ấp nhau như vậy. Đúng là không biết mắc cỡ.
- Mấy người là ai?
Đạt hét lên mấy lần nhưng không hề có câu trả lời đàng hoàng. Hai người đàn ông thì chỉ chú tâm là công chuyện, còn ba người đàn bà thì nói những thứ mà cả hai không thể hiểu. Ừ thì đánh ghen, nhưng Liên và Đạt với họ có quen biết gì đâu mà đánh với ghen kia chớ. E có sự lầm lẫn. Ba người đàn bà khẳng định rằng không, bắt đầu xắn cao tay áo, chỉ thẳng mặt Liên.
- Cần chi quen biết. Tụi tao thù nhứt là cái thứ giựt chồng kẻ khác. Loại đàn bà như mày, ai đánh mà không được!
Rồi họ túm nhau giật mền. Móng tay như nanh vuốt cào xuớc lưng Liên từng vệt dài rướm máu. Đã vậy, miệng năm miệng bảy, cả ba cùng tru tréo vang động.
- Đồ trắc nết! Đồ đĩ thỏa! Đồ giựt chồng!
Nhận tiền tiền làm việc là đương nhiên nhưng cả ba đều có chồng, và không ít lần đi đánh ghen cho chính mình, thế nên, chỉ cần nghe tới hai chữ “nhơn tình” hay “vợ bé” là cả ba đã lồng lộn, đánh ghen càng thêm hăng máu. Cộng với kinh nghiệm đã từng thì đánh đâu trúng đó. Đánh xong còn phải lột hết đồ con đàn bà khốn nạn giật chồng, cho trần truồng một trận ra giữa lộ để bàn dân thiên hạ nhìn vô sỉ vả, phun nước miếng tới khi không ngóc đầu lên được mới thôi.
Nghĩ thôi đã thấy hả dạ, ba người dùng sức kéo nhưng Đạt cứ ôm chặt Liên không buông, còn thừa cơ tung đấm về phía trước.
Tách Liên khỏi Đạt hoài không được, cả ba hùa nhau giật tóc, rồi cào cấu loạn xạ trên mặt cô. Tóc Liên vừa dài lại chắc, khiến đầu cô như sắp đứt khỏi cổ. Đau đớn không chịu nổi, cô phải hét tới khàn giọng. Đạt cố gắng gỡ những bàn tay núc ních kia ra khỏi tóc cô.
- Mấy người mua buông vợ tui ra! Không thì đừng có trách!
Trước sự náo loạn của cả đám người, tiếng Đạt trở nên chìm nghỉm. Đạt điên máu, chỉ muốn bẻ cổ cho chết tươi bất kì người nào anh nắm được. Nhưng không thể vì họ tới ba người, trong lúc anh giải quyết một người thì e Liên đã bầm dập dưới tay hai người còn lại. Đã vậy, còn hai tên khốn kiếp đang lăm le máy chụp hình đứng đó. Chỉ sợ sơ sảy, bọn chúng sẽ nhìn thấy thân thể ngàn vàng của vợ. Đạt đành bất lực, cố gắng thay Liên hứng hết hứng hết móng vuốt như cọp cái của bọn đàn bà.
Cũng không hiểu vì sao, đàn bà đi đánh ghen toàn chăm chăm đánh đàn bà cùng phận yếu đuối như mình, còn đàn ông thì họ ít khi đụng tới. Bực quá, Đạt thét.
- Có làm gì thì làm gì tui nè! Đừng đụng tới vợ tui!
Ba người đàn bà cùng nhìn nhau. Thực ra cả ba cũng chẳng lành lặn gì, một thì ôm cái tay như sắp gãy do bị Đạt bẻ, một xoa lên cái má bị đấm tới sưng phồng nhìn cứ tưởng tham ăn ngồn cả tô cơm trong họng, mụ còn lại thì nguyên con mắt đen in rõ hình tròn màu tím than. Tính ra thì số tiền nhận được đã bị lỗ so với công sức bỏ ra, nhưng vì trong đời, lần đầu gặp thằng đàn ông bị đánh ghen tận giường mà không hề mắc cỡ, còn lớn tiếng vợ này vợ nọ, xả thân bảo vệ bằng được nhơn tình đã khiến ba trái tim chớm già nua càng thêm căm phẫn. Càng nghĩ càng thương thay cho chị vợ ngoan hiền bị chồng phản bội, ba mụ xông vô đánh không màng sống chết, vừa xả giận cho mình, vừa làm phước cho người một thể.
Trận ẩu đả sắp tàn thì một toán lính ập vào. Ba người đàn bà coi như xong bổn phận, rút lui ngay sau ba tên cầm máy ra dáng ký giả lúc nãy.
Một thầy đội là sếp oai vệ bước lên, hắn ngó nghiêng quan sát rồi ra ngoài để hai vợ chồng mặc lại quần áo, đâu đó xong xuôi mới bước vào. Nghe Đạt trần tình cả bọn nhìn nhau rồi cười rộ. Thầy đội quơ quơ cây ba trắc.
- Vợ chồng gì mà không ở nhà lại chạy tới khách sạn, để bị người ta đánh ghen? Thôi trình giấy tờ ra đây rồi tính tiếp.
Chỉ mình Đạt có đầy đủ giấy, cả chứng nhận nhân thân lẫn giấy thông hành, riêng Liên thì một mảnh cũng không. Sếp đội liền làm vẻ nghiêm nghị.
- Tui tới để dẹp trận tự trị an. Nghe báo, ở đây có người người hành nghề không phép. Nếu không có giấy thì theo tui về bót.
Mặt Đạt tái xanh, môi anh run run.
- Mấy người không được nói bậy! Không được xúc phạm vợ tui!
Riêng Liên vẫn chưa hiểu, cô ngơ ngác hỏi.
- Hành nghề không phép là sao? Tụi tui có mua bán gì đâu?
Một tên lính ôm súng chống xuống nền, hắn nhìn Liên từ trên xuống dưới, ánh mắt lộ liễu chẳng khác nhìn ngó một món hàng. Hắn vuốt vuốt lên chiếc cằm nhọn lú nhú vài sợi râu.
- Hành nghề không phép là làm đĩ lậu đó! Biết mà cứ giả đò hoài! Thôi, mau theo tui về đồn.
Thầy đội vừa quay lưng, một tên lính liền chạy tới túm cổ tay Liên để áp giải. Mặt mày Liên tái méc trong phút chốc. Lính tráng luôn là nỗi khiếp sợ của người dân. Thời buổi này, hễ bị bắt vô đồn bót thì chắc chắn sẽ có tội và bị bỏ tù. Mang tiếng làm đĩ đã là một sự sỉ nhục khủng khiếp, lại phải chịu cảnh tù tội, bi giam cầm, mất tự do, phải xa con gái, xa tất thảy mọi người, trước mắt Liên không khác gì địa ngục. Và tên lính đang nắm khuỷu tay là hiện thân của đầu trâu mặt ngựa, ngã quỉ vô thường, Liên vùng vẫy lẫn gào thét.
- Tui có tội gì đâu! Làm ơn thả tui ra! Tui không làm nghề đó!
Đâu có ai bị bắt mà nhận tội để phải đi tù, kể cả những kẻ ăn sương. Đó là kinh nghiệm mà bọn lính đã đúc kết. Thế nên, hắn bực khi Liên cứ chống cự, từng ngón tay thô ráp ra sức mạnh hơn, chẳng hề thương hoa tiếc ngọc.
- Không được đụng tới vợ tui!
Tiếng Đạt gầm lên. Anh lao tới đẩy tên lính khiến hắn phải lùi lại nhưng mọi chuyện vẫn không thể thay đổi. Đạt tay không, còn cả bọn lại đều có súng gắn lê dài. Mũi lê sáng lạnh trườn lên chĩa thẳng khắp người Đạt. Tình thế đã vậy, Đạt chỉ còn cách trấn an Liên để cô không bị tổn hại.
- Cứ đi theo họ. Yên chí! Tin anh! Anh nhứt định chuộc em ra ngoài!