Rũ bóng nghiêng chiều - chương 26

Suốt mấy đêm liền anh thức rất khuya và hút thuốc liên tục. Đêm nay cũng vậy, chiếc gạt tàn đã đầy tràn mẩu thuốc lá chưa cháy hết, khói bay ngập phòng, xông thẳng vô mũi làm Liên thấy khó chịu. Cô choàng thức, đưa tay che mũi rồi ho lên vài tiếng, không gian im lìm, chỉ thấy anh đang ngồi đối diện. Qua làn khói mong manh, cô nhìn thấy được ánh nhìn lạnh lẽo cùng nỗi đau khổ hiện ra làm cho người đối diện phải hoảng sợ. Liên ngập ngừng đi tới ngồi cạnh bên anh.
- Có chuyện gì vậy anh, sao anh không ngủ? Mấy bữa nay anh lạ lắm.
Đạt quay mặt nhìn Liên thật lâu, cái nhìn đầy ngờ vực. Anh đưa nửa điếu thuốc đang cháy lên môi hút một hơi thật dài, đốm lửa sắp tàn nơi đầu điếu thuốc đỏ rực lên nhưng không đỏ bằng ánh mắt băn khoăn của anh đang nhìn cô. Cô không trốn tránh ánh nhìn đó, anh thấy phía sau hàng mi diễm lệ là nỗi buồn bã pha lẩn nét băn khoăn.
- Đó không phải là đêm đầu của em, đúng không?. – anh nhướn mắt hỏi cô, từng chữ được bật ra trong khó nhọc như đang cố kìm cơn giận dữ.
Trong thoáng chốc, Liên không hiểu Đạt muốn nói tới việc gì, cô chớp chớp mắt nhìn anh. Anh nhìn thật kĩ đôi mắt của người anh đã đem lòng yêu thương, đôi mắt hiện rõ nét hiền lành và ngây thơ của sự chưa từng trải, rồi anh tự hỏi lòng mình, đó là sự thật chỉ là giả dối được ngụy trang.
- Ý anh muốn hỏi gì? - Đôi mắt vẫn mở to rồi chớp chớp ra chiều chưa hiểu.
Đạt cười khẩy.
- Tui muốn nói, tui không phải là người đàn ông đầu tiên của cô hay nói cách khác, cô đã không còn trong trắng khi về làm vợ tui, đúng không?
Đôi mắt mở to của sự ngây thơ đã chuyển sang ngỡ ngàng hoảng hốt, sự thật bị phơi bày, phút chốc Liên trở thành kẻ phạm tội, cô cúi mặt tránh ánh nhìn của anh như tội nhân gục đầu nhận tội trước quan tòa. Cái cúi mặt của cô khiến lòng Đạt thêm đau đớn vì sự khẳng định kia đã hầu như là chắc chắn. Nhưng anh vẫn muốn nghe chính miệng cô trả lời.
- Đúng không? – âm thanh của anh vang lên như muốn xé rách cả không gian. Liên trở nên run rẩy, cô vội vàng nắm lấy tay anh mà nói gấp gáp.
- Anh Đạt, anh nghe em nói với anh chuyện này trước cái đã.
Đạt giận dữ hất tay Liên ra rồi nắm chặt vai cô, bây giờ anh không không muốn nghe cô nói gì khác ngoài lời xác nhận. Anh hét lên một lần nữa.
- Đúng không?
- Anh Đạt, em muốn nói…
- Tui chỉ muốn nghe một lời thôi, là đúng hay không? – Anh nghiến răng nhấn mạnh từng chữ một.
- Dạ, đúng. – Liên cúi đầu, miệng lí nhí trả lời một cách rụt rè và sợ hãi, cô không dám nhìn thẳng anh mà hơi nghiêng đầu né tránh.
Giọng Liên rất nhỏ, cứ như là hơi thở qua khẽ môi thoát ra ngoài, Đạt đang trong chờ đáp án, nên anh tập trung vào bờ cô cô, vậy nên dù âm thanh có nhỏ đến đâu thì anh vẫn nghe thấy được một cách rõ ràng và chân thực. Đôi mắt anh mở lớn rồi anh thở một hơi mạnh đầy thất vọng và đau thương. Anh đứng lên, nắm chặt cổ tay cô mà gằn từ tiếng một, âm thanh chỉ lọt qua kẽ răng mà hung dữ kinh hồn.
- Với ai, ở đâu, từ bao giờ? Là từ trước hay sau khi về làm vợ tui, hả? Cô nói mau.
Đầu óc Liên trống rỗng, cô vô cùng hoảng sợ trước thái độ của anh, một Quân Đạt thật xa lạ, trái ngược với những gì cô được biết, khi mà cô và anh còn chưa thân thiết, anh cũng chưa bao giờ có nét hung bạo đáng sợ đến vậy, dù trước đây, cô cũng tâm lý sợ anh nhưng chưa bao giờ sợ tới lạnh người như lúc này. Cái đêm khủng khiếp ấy đã tồn tại trong trái tim cô như ngọn lửa ma trơi đầy ám ảnh nhưng khi anh trao cho cô vòng tay ấm áp cùng cảm xúc dịu dàng trong đêm ái ân đầy mật ngọt thì tất cả đều đã bị đẩy lùi vào tận nơi xa. Nhưng, nỗi đau kia đã trở về và nó càng thêm chồng chất. Liên cúi mặt không thể trả lời, cô khóc.
- Nước mắt, đàn bà thì lúc nào cũng dùng nước mắt để giải quyết vấn đề, cô nghĩ chỉ cần im lặng và khóc là có thể coi như xong chuyện hay sao? Chuyện là thế nào? cô nói đi, nói đi rồi hãy khóc, nói cho rõ ràng đi, tui sẵn sàng nghe cô nói, chỉ cần, cô đừng nói láo là được, dẹp nước mắt đi, đừng đem nước mắt ra lúc này, nó không giúp được gì đâu. Hãy để con người thật của cô được phơi bày, mình phải sống với nhau cả đời, làm ơn đừng giả dối với tui nữa.
- Giả dối, sao anh lại nói em như vậy? – Liên ngước mắt nhìn anh sau màn lệ, cô không hiểu vì sao anh lại nói cô như vậy, cô đã làm gì để anh có suy nghĩ đó về cô.
- Còn không đúng sao? Cô đã gạt được tui rồi đó. Cô đã là đàn bà từ lâu rồi, mùi vị gì mà cô chưa nếm trải, vậy mà còn ra vẻ thẹn thùng như con gái, tui đúng là ngu, vậy mà còn sợ làm cô đau, làm sao mà cô đau được nữa. Chắc là đêm đó, cô cười thầm trong bụng cho sự ngu ngốc của tui chớ gì? Cô là thứ đàn bà trơ trẽn.
Liên ngơ ngác nhìn anh, cô đau đớn nghe từng lời anh nói. Từng lời, từng lời một không phải là dao, sao lại bén tới vậy. Cô từ một cô gái không còn trong trắng trở thành một ả đàn bà lừa gạt đến trơ trẽn trong mắt anh sao? Anh nặng lời với cô khi mà anh còn chưa biết biết nguồn cơn sự việc. Nhưng, nếu anh biết sự thật thì có gì khác nhau không, cái quan trọng tạo ra cơn cuồng phong giận dữ kia chính là việc cô không còn trong trắng nữa, và đó là sự thật duy nhất mà thôi.
- Anh Đạt, em không gạt anh, cũng chưa bao giờ em giả dối, cuộc sống của em, cảm xúc của em, tất cả đều là chân thật. Việc đó đã là quá khứ, em cứ tưởng nó đã bị xua tan, hai đứa mình đã là vợ chồng, anh có thể bỏ qua chuyện đó được không anh?
Đạt đưa tay lên đỡ trán. Dù chạy theo cách sống phương tây nhưng anh không thể nào từ bỏ được bản chất á đông của mình. Chuyện của cô như cú sốc đối với anh, trong cơn tức giận hiện thời, anh còn chưa biết mình phải đối diện ra sao thì anh không thể biết được là mình có thể bỏ qua cho cô được không.
- Anh Đạt, em không hề muốn gạt anh, em đã định nói với anh, nhưng những ngày đầu còn bỡ ngỡ, em với anh lại xa lạ với nhau, bao nhiêu lo lắng đè nặng nên em chưa có cơ hội mở lời, đến khi em quyết định nói thì đã trễ.
- Đã trễ, về đây với ngần ấy thời gian mà cô lại không kịp để nói sao? Dối trá.
- Em nói thật.
- Vậy thì bây giờ hãy nói đi, nói hết cho tui nghe, nói nhanh đi. Có phải cô đã từng yêu rồi bị người ta bỏ, cha má cô mới gả cô qua đây cho tui, hèn gì mà cha cô kiên quyết muốn đám cưới diễn ra. Chắc là ông ấy đã biết cô gái của mình bị thất thân từ lâu nên muốn đẩy đi càng nhanh càng tốt.
- Anh Đạt, - cô hét lớn để ngăn anh lại, hòng không cho anh nói tiếp – sao anh có thể nói những lời như vậy, nếu chuyện của em là nhuốc nhơ thì anh sỉ nhục một mình em thôi, đừng đụng chạm tới cha má em, họ không biết gì hết, họ gả em cho anh chỉ vì đám cưới đã tới ngày, vì hoàn cảnh không thể thay đổi, cũng như anh cưới em cũng vì hoàn cảnh ép buộc vậy thôi. Họ cũng muốn con mình có một gia đình yên ấm, cha má em không lừa gạt gì anh, có gì thì một mình em chịu, xin anh đừng nặng nhẹ cha má em. – Cô đưa tay quẹt nước mắt – chẳng lẽ, người con gái bị người ta dùng sức mạnh để cưỡng bức lại đáng bị sỉ nhục tới vậy sao anh?
Đạt biết mình đã nặng lời, và đã có lời không hay về cha má vợ, nhìn mặt Liên đầm đìa nước mắt, anh thấy có chút ăn năn. Dù cơn giận trong lòng chưa thể nào nguôi được, anh vẫn cố gắng lắng nghe cô nói tiếp.
- Em không phải là loại người phóng túng, đa tình như anh nghĩ. Trước giờ, em cũng biết là con gái phải giữ gìn tiết hạnh. Em xin lỗi vì không thể trao cho anh một tấm thân trong trắng như những người vợ khác. Dù em về với anh không phải do tình yêu nhưng em không hề có suy nghĩ buông thả. Đó là một tai nạn, tai nạn khủng khiếp nhất với người con gái, ngay trong đêm em lạy xuất giá thì em đã bị người ta cưỡng bức.
- Là ai?
- Em không biết.
Liên chỉ biết khóc, khóc thật nhiều, bởi vì ngoài nước mắt, cô không có cách nào khác để có thể biện bạch cho mình. Cô biết, cái bản chất cố hữu của đàn ông luôn là vậy, họ khó lòng chấp nhận một người vợ không còn trinh tiết, thậm chí họ cũng không quan tâm tới việc đã phải lâm vào hoàn cảnh như thế nào. Nhưng, có một điều cô không biết, cơn giận của anh lớn tới vậy không chỉ vì tự tôn đàn ông bị xúc phạm mà còn vì một nỗi thất vọng chua cay cho sự sụp đổ của một hình ảnh đẹp. Hình ảnh của cô trong anh ngay lần đầu gặp gỡ là một hình ảnh đẹp rạng ngời mà đằm thắm, rồi giây phút cô e lệ trong cánh tay anh, sự tinh khôi của cảm xúc đã tô điểm cho hình ảnh ấy càng lung linh huyền dịu, nó khiến anh si mê cuồng nhiệt nhưng vẫn trân trọng nâng niu. Để rồi sau đó, anh nhận ra hình ảnh ấy không đẹp như anh nghĩ, đó không phải là nhánh bông lục bình trôi giữa dòng nước, hay đóa sen hồng trên đồng ruộng mênh mông, đó chỉ là mớ lá rong rêu tàn úa lấy ánh mặt trời chói lóa, lấy sương đêm mờ ảo để tạo nên vẻ đẹp giả dối cho mình hòng đánh lừa những kẻ ưa mơ mộng. Để cho họ tự tưởng tượng rồi vẽ vời tô điểm, sau đó giật mình khi thấy được sự thật lúc nắng tắt sương tan.
Trong lòng anh đầy nghi hoặc. Cô nói là bị cưỡng bức, nó xảy ra ngay trước ngày cô về với anh, liệu đó có phải là sự thật. Trùng hợp tới vậy sao? Một thời gian dài anh không hề ở đây, anh không biết nhiều về cô. Đôi mắt cô long lanh đen láy ngời lên nét đôn hậu đoan trang, phía sau đôi mắt ấy có phải là Như Liên mà anh nghĩ. Người đàn ông đó là ai, là kẻ đã cưỡng bức cô hay là người được cô dâng hiến, là mối tình đầu thắm thiết hay chỉ là một gã sở khanh. Càng nghĩ anh càng thêm thấy máu giận sôi tràn, anh đưa tay quăng mạnh bộ bình tách trên bàn xuống đất, tất cả đều bị chấn động mạnh mà bể nát tan tành.
Nửa đêm Thành mới về tới phòng của mình, vừa mở cửa bước vô, Thành đã ngửi được mùi thuốc nồng nặc, đốm lửa đỏ phía đầu giường rực cháy trong đêm. Trong bóng tối, Thành đã nghe tiếng Đạt gọi mình buồn bã.
- Anh hai.
Nghe thanh âm từ giọng nói, Thành đã biết là Đạt và cũng có thể đoán lờ mờ là Đạt có chuyện buồn nên mới nằm ở phòng anh. Thành kéo ghế lại gần giường rồi ngồi xuống.
- Sao chú lại nằm ở đây, cãi nhau với thím ấy à?
- Anh hai, lúc trước khi anh còn thường xuyên lui tới nhà cha má vợ em, anh thấy Liên là người ra sao? – Đạt vẫn nhìn lên trần nhà, giọng đều đều một cách ủ rũ.
- Vợ chú mà chú đi hỏi tui, ăn ở với nhau cũng gần cả năm rồi mà chú chưa biết thì làm sao tui biết được. – Thành trợn mắt ngạc nhiên.
- Ở với nhau cả đời chưa chắc hểu được nhau huống gì mấy tháng.
- Ờ thì, hồi đó gặp mặt cũng không nói chuyện gì nhiều, nhưng trong ba chị em thì tui thấy Liên là người hiền hậu và dịu dàng nhứt. Mà, có chuyện gì không chú?
- Cái tên Bửu gì đó, hồi đó, hắn có ý với Liên… - Đạt hỏi một cách lơ đãng.
- Cái này ai mà không biết, nhìn là thấy liền.
- Vậy còn Liên, cô ấy có ý với hắn không? – Đạt quay mặt qua nhìn Thành một cách chăm chú.
- Không. – Thành suy nghĩ rồi trả lời.
- Anh chắc không? Đạt nôn nóng nắm lấy tay Thành.
- Tui thấy sao thì nói vậy, còn việc chắc hay không thì chỉ có thím ấy biết, làm sao anh biết được. Chú muốn biết thì đi mà hỏi thím ấy để thím ấy trả lời cho chắc.
Đạt thở dài tiếp tục hút thuốc, có những chuyện riêng tư mà anh không thể nói cùng ai, kể cả người đó là Thành, những điều mà Thành nói thì Đạt cũng có thể nhận ra, nhưng điều đó chưa đủ, có những thứ sâu xa hơn anh không làm sao mở miệng mà hỏi được.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor