Rũ bóng nghiêng chiều - chương 10

      Ngả lưng trên chiếc ghế dài, Đạt đốt một điếu thuốc rồi mơ màng nhả khói, công việc quá bộn bề đã khiến cho anh mấy ngày rồi không về nhà, khi về thì cũng đã khuya, người nhà đều đã ngủ. Ông Duy nói mình đã già, muốn được nghỉ ngơi nên giao lại mọi việc cho hai anh em Đạt. Thành đã coi sóc đồn điền ở Lộc Ninh nên ông Duy muốn Đạt gánh phần coi sóc việc ruộng vườn điền thổ nhưng Đạt không muốn công việc của mình chỉ quanh quẩn với ruộng đồng, trồng trọt. Với anh, một đất nước muốn giàu có và mạnh mẽ thì không chỉ quay đi quẩn lại với đất đai, người xứ Nam kỳ đang trong thời kỳ thay đổi dù sự thay đổi đó bị bó chặt trong sự kìm tỏa của Pháp quốc, nhưng trong sự vận động của riêng mình, những suy nghĩ mới vẫn được nảy sinh. Những thương gia người bản xứ đang cố gắng cạnh trạnh với người Tàu, người Ấn, người Pháp để tìm cho mình chỗ đứng trên chính quê hương của mình.

      Đạt nhận thấy, phương tiện di chuyển chuyên chở của người dân quá ư là hạn chế, thuyền bè chỉ di chuyển trên sông rạch, trên đường bộ chỉ có xe ngựa là phổ biến nhưng nó chỉ đi được đoạn đường ngắn, muốn di chuyển xa thì cần phải có một thứ sức lực bền bỉ, không biết mệt mỏi, đó là động cơ, máy móc. Tàu hỏa thì chính phủ Pháp giữ thế độc quyền, trong khi ở nam kỳ các hãng xe đò để vận chuyển thì rất ít. Vậy là, Đạt quyết định mở một hãng xe đò bao gồm các chuyến chạy khắp nam kỳ lục tỉnh. Việc giấy tờ đã gần hoàn tất, xe đã được nhập về, những việc cần thiết khác như phải tuyển người làm công, gặp gỡ các chủ hãng khác để sắp xếp lịch trình, tìm kiếm bến bãi cũng đã hoàn tất, nhưng càng tới những ngày cuối, những công việc không nằm trong dự tính không biết từ đâu cứ đua nhau ùa tới như cuốn hết sức lực của con người.

       Cũng mấy ngày này Đạt không gặp Liên, về tới nhà lúc khuya thì Liên không có ở trong phòng, sáng đi sớm thì không gặp, những những nghỉ thì anh dậy hơi trễ, xuống dưới nhà đã thấy Liên cặm cụi làm công chuyện. Đạt thầm nghĩ, không biết có đôi vợ chồng son nào như mình không, từ ngày cưới tới hôm nay mà hai vợ chồng chưa nói với nhau câu nào cho ra hồn. Đạt đứng dậy đi ra ban công, ngay trong tầm mắt, cây bông giấy đang dần xơ xác, từng chiếc lá như đang héo tàn rũ chết, Đạt đi nhanh xuống nhà, ra phía cửa sau để đến chỗ cây bông giấy đưa xơ rơ héo úa.

     Đạt nhìn về phía người đàn ông đang nhổ cỏ gần đó và lên tiếng hỏi.

     - Anh Sửu, sao cây bông này héo lá hết vậy? Anh Sửu bước tới cây bông giấy, anh nhìn lên mấy chiếc lá đang héo.

     - Dạ thưa cậu, chắc nó thiếu nước, nó mới được bứng về trồng chưa bao lâu nên rễ còn yếu, chưa đâm sâu được, mấy bữa nay không tới nên nó mất sức đó đa.

     - Nó có chết không? - Lá mới héo một chút thôi, bây giờ tưới đều đặn thì cứu được.

     - Thiệt tình, con Nhanh này, đã biểu nó tưới rồi mà nó để cây bông của tui ra nông nỗi như vầy. Vậy, anh nhớ tưới nó thường xuyên dùm tui.

     - Dạ.

      Đạt bước vô nhà, con Nhanh nhìn thấy anh đã run lên, nó nghe được câu chuyện Đạt nói với Sửu. Mấy hôm trước Đạt có biểu nó tưới cây một lần mỗi bữa nhưng nó lại quên, làm cây sắp chết, nó gần như sắp khóc khi Đạt đưa mắt lạnh liếc nhìn nó. Vừa lúc đó, Liên từ cửa bên kia đi vào, ngay lập tức Đạt dời mắt về phía Liên, Nhanh mừng thầm vì biết đâu hai người nói chuyện với nhau Đạt sẽ quên nó. Và đúng như mong muốn, Đạt không còn nhớ tới việc phải rầy la nó mà chỉ nói với Liên, nhưng trong câu nói nó nghe rõ sự ra lệnh.

      - Liên, đem một ly nước lên phòng cho anh, nhanh lên. Vừa nói xong là Đạt quay lưng bước lên lầu mà không hề bận tâm tới việc Liên đang nhìn theo anh với bao suy nghĩ.

       Liên bưng ly nước lên phòng đã thấy Đạt ngồi trên giường, lưng anh dựa lên phía đầu giường, hai chân thì duỗi thẳng. Khi thấy Liên bưng ly nước đi vào, Đạt vẫn giữ nguyên tư thế, chỉ đưa mắt nhìn về phía Liên với cái ánh nhìn nghiêm nghị.

      - Để xuống ở đó đi – Đạt chỉ tay về phía bàn giấy, khi Liên vừa đặt ly nước lên mặt bàn, Đạt tiếp tục với giọng ra lệnh - lại đây, anh có chuyện muốn nói với em.

      Thái độ của Đạt không thay đổi, nhìn khuôn mặt lạnh lùng cùng giọng nói thâm trầm, Liên không khỏi lo lắng trong lòng, cô như thấy một cơn giận đang cháy lên nhưng được đè nén lại. Liên chỉ biết ngoan ngoãn làm theo lời anh. Cô chầm chậm bước lại giường, Đạt bỏ chân xuống rồi ngồi thẳng lên như muốn Liên ngồi vào chỗ đó nhưng cô lại ngồi ở mép phía cuối giường, anh thấy giận thêm vì cô cứ như muốn xa cách với mình. Anh vẫn cố gắng đè nén sự bực tức, gằn giọng hỏi cô một cách chậm rãi.

      - Mấy đêm qua em ngủ ở đâu?

      - Em ngủ ở trong phòng. – Liên cúi mặt trả lời.

      - Phòng nào, ở đâu, em có biết là mấy đêm qua tui chờ em…- nói đến mấy chữ này thì Đạt ngừng lại, Đạt không thể nói là mình đã chờ cô, đã mong cô, nó sẽ anh trở nên yếu thế, như vậy thì sau này anh khó mà dạy vợ, anh sửa lại câu nói của mình – mấy đêm qua tui về phòng mà không hề thấy em đâu, em không có trong phòng.

      - Không phải phòng này mà là phòng ở phía đầu dãy, chỗ gần cầu thang – Liên vội vàng lên tiếng.

      - Sao lại ở đó? – Đạt gắt lên, khuôn mặt anh bộc lộ vẻ ngạc nhiên.

      - Tại bữa mới tới, em được chỉ ở phòng đó, đồ đạc của em cũng để ở đó, em tưởng anh cho em ở phòng đó nên em ngủ lại đó. – Liên rụt rè trả lời, cũng không biết phải nói sao cho phải nên đành nghĩ gì thì nói nấy.

      - Em nghĩ gì vậy Liên, vô phòng không thấy chồng đâu mà em không thắc mắc gì sao? – Đạt bắt đầu lớn tiếng dù anh không hề muốn mình lớn tiếng với cô, khi mà cô chỉ mới được gả về đây nhưng càng nghe cô nói thì anh càng không dằn được sự bực bội trong lòng mình.

      - Dạ tại, ban đầu em tưởng là anh không vô phòng, bữa sau, em mới biết là em vô lộn phòng. – tới lúc này thì Liên bắt đầu thấy sợ.

      - Vậy sao biết lộn rồi mà em không dọn về phòng này, em đừng nói là em không hề biết anh ở phòng này luôn đó nha.

      - Dạ, em biết, nhưng, tại …em sợ làm phiền anh.

     - Nói vậy là sao, phiền là phiền cái gì, sao em lại có thể nghĩ như vậy được hả? – thanh âm trong giọng nói càng lúc càng lớn, biểu thị sự bực dọc đang càng lúc càng tăng.

     - Em thấy anh không hỏi tới, em nghĩ anh cũng không muốn em dọn về nên em ngủ luôn ở đó cho tiện - Liên thật thà thú nhận.

     - Vậy nếu tui không lên tiếng thì cô định ở đó luôn chớ gì? Qua bên đó dọn đồ về đây ngay cho tui, có ai là vợ chồng mới cưới mà ngủ ở hai phòng hay không? – Đạt phát tiết cơn giận. Mấy ngày anh âm thầm đợi cô thì cô lại nghĩ anh muốn cô ở phòng khác, hai người rõ ràng là vợ chồng mới cưới, sao cô có thể có những suy nghĩ lạ đời như vậy, liệu đó là suy nghĩ thật của cô hay đó chỉ là một sự biện minh vô lí, càng nghe cô nói, anh càng không kềm chế được sự bực bội trong lòng - Tui không tin lí do của em chút nào, em muốn tránh chồng mình thì có.

      Liên không dám trả lời, làm sao có thể thừa nhận một việc dễ dàng làm người ta giận dữ, và khi người đó lại là chồng cô, là người có quyền tức giận trọng việc này. Một điều trớ trêu, Đạt bây giờ là chồng cô, nhưng anh cũng là người mà Liên không hề thấy chút thiện cảm nào trong những lần gặp mặt trước khi cưới. Biết là không thể nào tránh né nhưng trong những ngày đầu bỡ ngỡ, Liên chỉ nghĩ, thôi thì tránh được lúc nào thì hay lúc ấy và biết đâu Đạt cũng không mấy quan tâm tới cô. Nhưng bây giờ, Đạt đã lên tiếng với vẻ khó chịu, Liên đành nghe theo vì bây giờ, cô đã là vợ anh rồi.

      Thấy Đạt tức giận, Liên không dám nói thêm gì, chỉ yên lặng dọn hết quần áo đồ đạc từ nhà đem tới qua phòng Đạt, và cũng là phòng cô. Lấy chồng, ngoài việc phải làm đám cưới, phải về ở một nơi xa lạ, phải kêu hai người khác là cha má, kêu một người đàn ông xa lạ là chồng thì Liên không biết gì nữa, việc ở chung với một người đàn ông như thế này thật sự là không quen, cho nên, hễ bước vô phòng thấy Đạt là cô cúi đầu vì ngượng nghịu và lo lắng, mỗi lần thấy anh nhìn mình là Liên thấy sợ, càng sợ hơn khi cái nhìn đó không chỉ là một cái nhìn thoáng qua như những ánh mắt vô tình gặp nhau tại một điểm trong hành động nhìn ngó trong không gian, đó là cái nhìn có chủ đích, là cái nhìn chăm chăm, nhìn như muốn ăn tươi nốt sống người đối diện.

      Dọn đồ xong là Liên quay lại nhà bếp, cô ước gì mình có thể ngủ ở dưới luôn nhưng không thể. Khi cô trở về phòng thì thấy Đạt đã tắt đèn đi ngủ, cô đóng cửa nhè nhẹ rồi rón rén đi lại giường vì sợ làm anh thức giấc. Chậm rãi nằm sát mép giường, cô cố chọn một vị trí càng xa người bên cạnh càng tốt.

      Trong giấc ngủ mơ màng, Liên cảm nhận có một bàn tay chạm nhẹ lên người, cô giật mình ngồi dậy rồi co rúc một góc phía đầu giường một cách sợ hãi, nỗi ám ảnh của cái đêm kia bỗng dưng trở dậy, cô giơ tay kéo mạnh chiếc mền đôi về phía mình mà trùm lên người kín mít. Trong ánh sáng lờ mờ, Đạt thấy rõ hình dáng Liên đầy sợ hãi đang ngồi ở góc giường, hai tay cô ôm chặt đôi chân, cằm tựa lên đầu gối, anh biết cô chưa quen với việc có một người đàn ông bước bỗng dưng bước vào cuộc đời mình, nên việc cô có chút phản ứng là chuyện bình thường nhưng nhìn cô như thế này dường như là hơi quá so với lẽ bình thường của sự việc. Đây không chỉ là do không quen mà còn là một sự sợ hãi đến mức phải tránh xa. Đạt thầm nghĩ anh đã làm gì để cô phải sợ anh đến vậy, trong lòng cô anh là người thế nào, đến mức cô phải tỏ thái độ đó, đây không phải là một chút sợ sệt của người con gái trước cuộc sống gối chăn mà là nỗi sợ đối với kẻ sẽ làm tổn hại tới bản thân mình.

       Lúc Liên bước vào phòng, Đạt vẫn chưa ngủ, anh thức chờ cô, anh nghĩ, hai người đã là vợ chồng, vậy mà suốt mấy ngày sau cưới anh với cô mới có thể chung phòng nên khi thấy cô nằm yên quay lưng phía mình, anh không ngăn được suy nghĩ trong đầu, anh tự hỏi có phải cô cũng như anh, cô đang chờ đợi, đợi anh mở lời, đợi anh chạm vào cô, đợi cái phút giây mà người con gái sẽ có sự thay đổi lớn của cuộc đời. Vậy nên, anh nhẹ trở mình quay mặt về phía cô. Anh chỉ nhìn thấy tấm lưng của cô, người mà anh thấy quyến luyến ngay sau lần đầu tiên gặp gỡ, và bây giờ là vợ anh. Đạt bỗng tràn dâng khao khát được ôm cô vào lồng ngực, để cô thủ thỉ những lời mật ngọt, để cô rúc vào cánh tay anh nhờ anh che chở cả đời, anh sẽ là tùng bách vững chãi cho cô làm bồ liễu tựa nương. Nghĩ vậy nên anh mới nhẹ nhà đặt bàn tay lên eo cô, phản ứng của cô đúng là ngoài sức tưởng tượng của anh, anh vừa ngạc nhiên vừa nghe có chút gì chua chát.

     - Em sợ anh tới vậy hả Liên? Vài giây đã trôi qua, Liên đã trấn an trở lại, cô cúi mặt xuống giường.

     - Dạ, không phải, tại, em chưa quen – Liên không thể nói cho Đạt biết về nỗi sợ của mình, một vết nhơ còn hằn trong kí ức.

      Đôi mắt Đạt suy tư, là do chưa quen như lời Liên nói hay là gì đó khác nữa thì qua thái độ của cô, trong lòng anh đều có suy nghĩ nhưng tạm thời anh chỉ có thể chấp nhận lí do này thôi.

     - Nằm xuống ngủ đi – nói xong Đạt quay mặt nằm xuống rồi kéo mền lên đắp, biết Liên vẫn ngồi yên không nhúc nhích, anh nói như ra lệnh – anh biểu em cứ nằm xuống ngủ đi, em yên tâm, em không muốn thì anh không đụng tới em đâu.

      Liên biết mình như vậy là không đúng, Đạt là chồng cô, anh có quyền nhưng cô có một nỗi sợ và một nỗi nhớ tồn tại song song, cái cô cần bây giờ là thời gian. Liên hướng mắt về phía lưng Đạt với sự thành khẩn dù anh không hề nhìn thấy.

      - Anh Đạt, anh cho em một chút thời gian, được không anh? Đạt nằm phía bên kia, anh nhắm mắt mà trả lời như vẻ không quan tâm.

      - Ờ, em muốn bao lâu cũng được .

      Câu trả lời hờ hững nhưng đó cũng có thể coi là một lời hứa giúp Liên có chút yên lòng, một kết quả tốt hơn mong đợi.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/