Rũ bóng nghiêng chiều - chương 04 - tự dưng "muốn vợ"

Trời tháng Tư đã xuất hiện những cơn mưa nặng hạt. Mây dày đặc kéo đến liên hồi nên mặt trời cũng lười thức giấc. Mà có hề chi. Dẫu bên ngoài có bão, thì cũng chưa sánh được được dông lốc bên trong.
Mọi người tất bật ra vào, ai cũng nôn nóng nhưng không sao thắp được tia sáng trong ăn nhà đang phủ trùm ảm đạm. Bà Chung ngồi trên bộ đi văng, tay chống cằm thiểu não, ông Nghị đã đi ra ngoài từ rất sớm, Liên với Cúc tựa vai nhau trên chiếc bàn dài giữa nhà. Cả hai cũng lo âu, trên tay Liên còn cầm bức thư vừa ráo mực.
Đó là bức thư mà Huệ để lại khi quyết định ra đi. Thư chỉ vỏn vẹn vài dòng xin lỗi. Huệ không nói rõ lí do cũng như không nhắc tới nơi mà cô sẽ đến. Ai cũng như có lửa trong lòng. Chỉ còn bảy ngày nữa sẽ tới ngày cưới, áo cô dâu đã may, thiệp hồng đã gửi, kế hoạch nấu nướng đãi đằng đã tính xong, chỉ còn chờ tới ngày dựng rạp rồi tiến hành hôn lễ.
Trời đã khuya nhưng cả nhà Liên không ai ngủ được. Bà Chung bỏ ăn, chỉ biết thở dài, hố mắt thâm sâu chứa đựng biết bao phiền muộn, đôi mắt bà hoe đỏ in hằn lên nỗi niềm rối rắm như tơ.
Ông Nghị thì ngày lúc càng giận dữ. Suốt mấy ngày ông tất tả tìm kiếm khắp nơi nhưng Huệ vẫn bặt vô âm tính.
Một không khí nặng nề trùm phủ, không ai dám nói một lời nào. Đây thực sự là một cú sốc quá lớn đối với gia đình.
Liên biết Huệ và Thành không có tình yêu và dù Huệ có bản tính mạnh mẽ quật cường, dù hằng ngày không phải lúc nào Huệ cũng vâng vâng dạ dạ, cúi mặt phục tùng nhưng cái việc bỏ nhà ra đi như thế này quả là một việc động trời. Đến nghĩ, Liên còn chưa dám, nói chi tới viêc sẽ làm. Hai chị em đã mấy lần trò chuyện, nhưng Huệ không hề hé môi.
Sau mấy ngày tìm kiếm không kết quả, sắc mặt ông Nghị càng ngày càng đanh lại, ông lặng im không nói như đang níu giữ sự bình tình trong cơn tuyệt vọng. Dù muốn dù không thì sự thực vẫn là sự thực, không chấp nhận cũng không được.
Đắn đo suốt cả đêm, cuối cùng ông cũng quyết định dứt khoát.
- Chuyện đã tới nước này thì phải qua nhà sui gia nói với người ta một tiếng để còn chung tay lo liệu.
Bà Chung rầu rầu nét mặt.
- Vậy là phải dẹp đám cưới hả ông?
- Dẹp hay không… phải tùy bên đó. Nhưng tui ráng ráng… coi sao? Mình còn tới hai đứa con gái.
Dù là ai trong ha cô con gái, thì việc gả đi trong hoàn cảnh này là đau xót vô cùng. Nhưng bà không dám cản ông. Hơn nữa, bà biết, không chỉ vì nhà Thành là một mối tốt, điều hệ trọng hơn, nếu chuyện đổ bể, gia đình sẽ mang tai tiếng, ông bà không chỉ bị coi khinh, mà chuyện tương lai của hai đứa con còn lại, cũng khó bề êm đẹp.
------------------------------------------------------
Trên đường qua nhà Thành, ông Nghị mang một tâm trạng nặng nề chưa từng có. Khối rối rắm trong lòng ông, dẫu có trăm bàn tay cũng không thể nào gỡ nổi. Một việc thật khó để mở lời, đúng là một trò cười cho thiên hạ!
Cho đến khi xe dừng trong sân nhà Thành, ông vẫn không muốn bước xuống như cố níu kéo thời gian càng lâu càng tốt, nhưng bản thân ông tự hiểu được rằng, việc này càng để lâu thì hiển nhiên càng không tốt.
Trước thái độ niềm nở của ông bà Duy, ông Nghị càng thấy thẹn thùng, ông không dám ngẩng nhìn thẳng hai vị thông gia trước mặt. Sau một tá lời xin lỗi mở đầu, rốt cục ông Nghị cũng nói ra được vấn đề mà mình muốn.
Còn ông bà Duy khi nghe xong, ban đầu thì giật mình hốt hoảng, sau đó thì mặt đỏ bừng vì giận dữ. Ông Duy nói như hét, tiếng ông hát vang khắp cả ngôi nhà đồ sộ. Trong cơn tức giận, những câu nói của ông đều mang âm thanh chát chúa.
- Anh nói nhà tui phải làm sao đây? Con gái của anh nếu không đồng ý thì cứ nói một tiếng, gia đình tui không bao giờ ép buộc. Cứ đi khắp xứ lục tỉnh này, thử hỏi có cô gái nào, có nhà nào không muốn làm sui với nhà này. Sớm không đi, trễ không đi, đợi tới hôn lễ sắp gần kề lại bỏ đi, bộ nhà này có thù oán gì với nó sâu nặng lắm hay sao, mà nó phải kéo nhà này mang tiếng xấu theo nó chớ?
Bà Ngự tiếp lời chồng.
- Nếu tui biết trước con gái anh là loại hư đốn như vậy, có cho vàng tui cũng không dám rước về đâu. Bây giờ anh có qua đây xin lỗi thì ích gì.
Ông Duy nhìn thẳng ông Nghị mà hỏi gằn.
- Bây giờ anh định tính sao đây hả anh Nghị?
Ông Nghị chắp tay ngang bụng, khúm núm nói.
- Dạ thưa anh, tui bây giờ như cá mắc cạn, cũng không biết tính sao, tất thảy lỗi là của con gái tui. Ông bà ta nói, mũi dại lái chịu đòn, bây giờ anh chị tính sao thì tui xin nghe vậy chớ không dám ý kiến gì. Thực lòng, được làm sui với gia đình anh là một niềm vui lớn với gia đình tui, bản thân tui không bao giờ muốn dẹp đám cưới…
- Anh khéo nói quá đa, con anh gây chuyện rồi bây giờ biểu nhà tui tính. Tính như ra sao? Để tui chống mắt coi, mai mốt có ai còn dám bước tới làm sui với nhà bên đó hay không?
Giọng bà Ngự cất lên lanh lảnh, khiến ông Nghị cúi gằm mặt.
Ông Duy ngắt lời bà.
- Thôi, bà yên lặng một chút để cho tui tính. – Rồi ông nhanh chóng quyết định - Được, nếu anh đã nói vậy thì để tui tính. Nhà anh có tới ba cô con gái, cô chị đã đi rồi thì để cô em thế vô đi.
Được lời như mở tấm lòng, ông Nghị run run mừng rỡ.
- Dạ, không giấu chi anh, hồi ở bên nhà, tui cũng là có ý đó. Chỉ e, không biết anh có chấp nhận hay không nên chưa dám nói ra. Giờ anh cũng có ý vậy, thực sự tui mừng lung lắm đa!
Ngay lúc đó, Thành lù lù xuất hiện. Anh hét lớn.
- Không! Con không chịu! Con không cưới nữa!
Trong hoàn cảnh này, điều ông Nghị có thể làm, là cúi đầu im lặng. Và ngồi yên chờ đợi cả nhà Thành bàn bạc với nhau.
Sau khi vào phòng, Thành khăng khăng giữ nguyên ý kiến.
- Cha má, con nói rồi, con chịu đâu, đã như vầy thì không cần cưới hỏi gì nữa!
Bà Ngự tán đồng.
- Đúng đó. Con nhà đó đã tai tiếng như vậy, bây giờ, mình tránh còn không kịp, làm sao còn dám cưới về? Không có cô dâu thì khỏi cưới, dù gì con mình cũng là con trai có gì mà phải sợ.
Ông Duy vỗ tay xuống bàn liên tiếp.
- Cả hai bên đều chuẩn bị xong. Cái quan trọng là thiệp mời đã gửi từ lâu, một số người ở xa đã chuẩn bị tới dự hết rồi.
Vốn dĩ là muốn có một đám cưới rình rang, nên số khách mời không phải là ít, khách khứa của nhà Thành đâu chỉ có họ hàng mà còn có những người có tên tuổi và địa vị. Mấy tờ nhật trình lớn cũng đăng tin báo hỉ. Gần như cả Lục tỉnh đều xôn xao. Tuy nói đàn trai không sợ thiệt thòi, nhưng với gia thế của nhà Thành thì mất mặt là điều không thể tránh.
Nhưng Thành không bận tâm.
- Xấu hổ thì xấu hổ! Con không cưới nữa. Con đâu phải là con rối mà muốn thế nào thì thế nấy. Ban đầu cưới vợ cũng là nghe lời cha má, vậy mà bây giờ con bị người ta bỏ, cha má còn kêu con làm cái chuyện kì cục như vậy nữa sao?
Ông Duy nạt.
- Cái gì mà kì cục? Không phải con với con Huệ bên nhà đó cũng không có gì với nhau sao? Ban đầu muốn cưới nó chỉ vì theo thứ tự nó là con lớn, với lại tuổi tác hợp nhau, bây giờ không có nó thì có đứa khác. – Rồi ông dịu giọng - Cha cũng muốn kiếm nhà khác. Khổ một nỗi, hiện thời, ngày cưới gần kề thì kiếm đâu ra, ai mà chịu gả con cho mình trong hoàn cảnh như vầy? Chi bằng cứ cưới con gái thứ bên đó. Điều quan trọng hơn hết, đám cưới phải diễn ra để nhà ta không bẽ mặt trước họ hàng. Cùng lắm, cha cho phép con bỏ nó nếu con muốn, hay cưới thêm vợ hai, vợ ba cũng được. Nghe lời cha lần này, xong rồi thì muốn làm gì làm, cha không bắt con phải ăn đời ở kiếp với nó đâu mà sợ.
Đắn đo mọi lẽ thì Ngự cho là chí lý, dù có cưới ai thì đối với bà chỉ là một đứa con dâu, nhà có thêm một người, thêm một chỗ ở, thêm một miệng ăn, chẳng có gì to tát. Còn như bị mất mặt thì làm sao bà dám ra đường. Bà đổi giọng khuyên Thành.
- Cha con nói đúng đó. Lần này chỉ cưới cho có thôi cũng được, xong rồi mình tính tiếp, con là con trai mà sợ gì. Dù nói là con không thiệt gì, nhưng người ta sẽ nghĩ, con phải như thế nào thì mới bị bỏ, cũng không hay cho lắm đâu con.
Nhưng Thành trước sau không đổi.
- Không! Con nói không! Cha má mà không chịu, thì lần này tới lượt con bỏ nhà đi luôn! Có cô dâu mà không có chú rể thì coi đám cưới có khác hơn không?
Ông Duy lại bị chọc giận. Ông chỉ tay vào mặt Thành.
- Cái gì, mày nói cái gì? Người ta đang tính cho êm, mày muốn phá?
Bà Ngự vội níu vai ông.
- Thôi mà ông – đợi ông bình tĩnh, bà tiến tới chỗ Thành để khuyên lơn - Thành đồng ý đi con, cứ coi như lần trước con nói đó, chỉ là cưới vợ thôi mà, cưới ai mà không được.
Thành tiến lên một bước.
- Lần trước khác lần này khác, đâu có giống nhau đâu má.
Mọi người tiếp tục đôi co, tình hình thêm căng thẳng, bởi ông Duy với Thành, chưa ai chịu nhường ai. Đối với Đạt, chuyện Huệ bỏ đi, hay cưới xin đổ bể, tất thảy đều vô thưởng vô phạt, anh chẳng mấy bận tâm. Thế nên anh vào phòng rất trễ, chẳng qua để biết tình hình chớ không phải để góp ý. Không biêt là may hay rủi, anh lại vào đúng ngay cái lúc nảy lửa nhất. Đó là khi ông Duy dứt khoát quyết định, Thành phải cưới Liên.
Trong Đạt xuất hiện một cảm giác rất lạ, giống như mình đang bị tuyên án phải ngồi tù. Chuyện Liên phải gả cho một ai đó, Đạt đã từng nghe ở nhà Hai Chỉ. Dĩ nhiên, anh không vui. Nhưng so với việc cô trở thành chị dâu của mình, thì việc cô làm vợ của Bửu bỗng nhẹ như bông.
Cứ nghĩ tới chuyện phải gọi cô bằng chị hai thay vì Huệ, rồi nhìn cô với Thành gần gũi, tương thân tương ái… Hoặc giả, cô bị Thành hắt hủi, phải đau khổ, khóc ròng… Ngày ngày đối mặt trong một nhà, liệu Đạt có kiềm được lòng mình?
Thêm nữa, cha má anh đã hứa, chỉ cần cưới, nếu sống không được thì có quyền bỏ. Đằng nào cũng không bị thiệt!
Đạt quyết định sau vài phút đắn đo.
- Cha má, anh hai không muốn thì để con cưới đi.
- Hả?
Không ai biểu ai, cả nhà đều quay đầu hướng mắt về phía Đạt để khẳng điều họ mới vừa nghe. Mới bữa trước thôi, nhắc tới chuyện đi coi mắt, Đạt viện bao nhiêu cớ để từ chối. Thúc ép dữ quá, Đạt đùng đùng đòi về lại Pháp. Làm bà Ngự phải xuống nước hồi âu. Cách có một đêm, tự dưng lại “muốn vợ”? Khiến ai cũng hết hồn vì khó tin.
Đạt hiểu ý nên lặp lại một lần nữa thiệt rõ ràng.
- Con nói, con sẽ cưới Liên. Đám này, coi như cưới vợ cho con vậy.
Mọi người chỉ cần một đám cưới vào đúng ngày đã định nên không ai lên tiếng. Ngoại trừ Thành. Anh không muốn Đạt chỉ vì cứu vớt một chút sĩ diện mà phải hi sinh hạnh phúc của bản thân mình.
Hẳn nhiên, Đạt không bao giờ là loại người như thế. Nhưng anh không tiện nói ra hết suy nghĩ của mình. Đạt vỗ lưng anh.
- Em không vì ai hay vì bất cứ gì khác. Em vì chính em thôi. Đằng nào thì em cũng phải cưới vợ, tiện thể bây giờ cưới luôn, sau này đỡ tốn kém.
Lúc này, bà Ngự mới tỏ thái độ không bằng lòng.
- Nhưng má đâu có muốn cưới con nhà đó cho con. Hồi trước thì không sao, bây giờ đã có chuyện như vầy…, nhìn mặt nhau còn không muốn, nói gì đến chuyện thông gia. Ép lòng lắm mới chấp nhận cho con nhà đó bước về đây, vì đằng nào thằng Thành cũng mang tiếng. Chớ bằng không đó hả, đừng mong gì má đem trầu cau qua nhà đó một lần nào nữa!
Chuyện hơi bất ngờ, nhưng trúng ý Ông Duy, tuy vậy ông vẫn hỏi Đạt cho chắc.
- Con suy nghĩ kĩ chưa? Ngày cưới cận lắm rồi, cha không muốn có xáo trộn gì nữa đâu.
Đạt cười thư thái.
- Dạ, cha má cứ để cho con cưới đi. Anh hai gặp chuyện này còn đang khó chịu trong lòng, ép ảnh chỉ càng làm cho ảnh quạu, lỡ ảnh quậy trong ngày cưới thì càng mệt thêm, cứ để con cưới là êm xuôi. Cha má đã hứa thì nhớ giữ lời. Có điều, không biết… Liên có đồng ý không?
Ông Duy lạnh giọng.
- Hừ, cớ sự là do chị hai nó gây, nhà nó phải gánh. Chịu hay không chịu cha không cần biết.
- Nếu con Liên không chịu thì bắt con Cúc thế vô. Đằng nào cũng phải có một đứa qua đây làm cho xong đám cưới.
Không biết bà Ngự nói thực hay chỉ bù vô câu nói còn chưa trọn của chồng, dù thế nào, bà cũng làm Đạt bị thất kinh. Anh hấp tấp tiến lên một bước.
- Cha má, con không cưới Cúc đâu nghen! Con chỉ cưới Liên…, - Đạt dừng lại một chút, cố tìm lí do rồi nói tiếp với giọng cương quyết - em Cúc còn nhỏ lắm! Con không chịu đâu. Với lại… tóm lại, con chỉ cưới Liên thôi! Cưới Liên thôi đó! Không phải Liên thì con không cưới.
Câu nói lủng củng trở thành điều kiện tiên quyết. Trong đó ẩn chứa điều gì, không ai bận lòng để ý, vì mỗi người đều có một tâm trạng riêng. Điều hệ trọng nhất lúc này đó là, đám cưới sẽ được cử hành như dự định.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor