Rũ bóng nghiêng chiều - chương 03 - Anh em cột chèo

Mai mới đám giỗ nhưng từ chiều thì cả nhà Liên đã có mặt ở nhà Hai Chỉ để phụ cúng Tiên thường. Hiếm hoi lắm, bà con họ hàng mới có dịp tụ họp, nên ai cũng hớn hở vui tươi.
Lúc còn nhỏ, Liên thích nhất là nằm trên ván, nghe mấy dì mấy thím với má nói chuyện cùng nhau. Chuyện trên trời dưới đất, có người phàn nàn chồng vô tâm quá, người than thở chuyện làm ăn thất bát, người vui miệng kể chuyện cô gái nào đó may mắn lấy được chồng giàu, hồi môn lên chục quả… Tuy không hiểu, cũng chẳng biết người trong câu chuyện mặt mũi ra sao, mỗi câu chuyện như một thế giới khác được mở ra, vô cùng lôi cuốn. Đã vậy, còn được ăn uống thỏa thê, muốn thì cứ lấy, ăn xong chạy đi chơi. Ngày giỗ y như ngày hội.
Lớn lên thì khác, phải xắn tay phụ sự mấy dì, mấy thím chớ không được nhong nhong. Tuy nhiên, niềm vui cũng không hề bớt.
Công việc nhiều nhưng người đông, nên mỗi người cứ góp một tay là xong hết. Một rổ rau mà cả chục người chụm lại ngồi lặt, lột vỏ mấy củ tỏi mà ba bốn đứa ngồi làm. Nhóm lớn rồi nhóm nhỏ, cứ túm tụm vô nhau, kể hơn nửa ngày mà chưa hết chuyện. Công việc theo đó cũng trễ nãi hơn một chút.
Khiến mấy bà sắm vai nấu chánh phải luôn miệng than thở, rằng quá bận rộn nên làm không ngớt tay mặc dù người vẫn nhiều hơn việc. Ai than thở thì cứ than thở, ai vui thì cứ vui, có điều, người than thở cũng không có gì thấy buồn bực trước cảnh náo nhiệt đông đủ trong nhà.
Lúc cùng mấy chị bưng rổ rau ra sàn nước để rửa, Liên nghe thấy tiếng nói phía sau lưng. Không cần hỏi cũng biết là Bửu. Anh đang cười chào với Liên, cô cũng cười chào đáp lại rồi vội vã đứng lên. Bỏ lại rổ rau cho mấy chị đang che tay cười khúc khích.
Mỗi khi thấy Bửu, Liên phải tránh mặt. Nhưng anh cứ lẽo đẽo đi theo. Khổ nỗi, mọi người cũng có ý tác hợp, hễ Bửu xuất hiện thì y như rằng họ chủ động tản ra, nhường không gian cho cả hai trò chuyện. Mà chuyện của Bửu, Liên không muốn nghe, chỉ thấy nhạt nhẽo và nhàm chán.
Mặc cho Bửu hỏi han đủ thứ, Liên chỉ “dạ, có”, “dạ, không” mà chẳng muốn nói thêm gì. Biết mình có phần thất lễ, Bửu rất nhiệt thành… nhưng cô không thể ngăn được cảm giác này, thậm chí còn muốn nói, muốn làm cái gì đó thiệt điên khùng để Bửu có thể tránh cô thiệt xa.
Cũng may, xung quanh Bửu khá nhiều người nịnh nọt, nên anh thường bị kéo đi. Có người chớp cơ hội, đứng ra làm ông mai hay tự ngỏ ý cho con gái nhà mình nên Bửu khá bận.
Lúc ngồi vô bàn thì Bửu càng không có cơ hội. Vì trong các bữa tiệc, có một thói quen, đó là đàn ông và đàn bà đều ngồi riêng với nhau, không phải do vấn đề nặng về lễ giáo nam nữ thọ thọ gì đó, mà đơn giản là vì đàn ông ăn tiệc thì không thể nào thiếu rượu, còn đàn bà chỉ uống nước trà. Không chỉ thế, đàn bà thì chỉ nói với nhau về gia đình, con cái, những chuyện vặt vãnh hằng ngày còn đàn ông thì nói toàn chuyện xa xôi, chuyện quốc gia đại sự, xã hội trị an…
Bàn của Liên toàn là con gái và dĩ nhiên, chuyện họ nói cũng chỉ xoay quanh những vấn đề quen thuộc, chẳng hạn như, ai sẽ lấy chồng, gia đình đó là người thế nào, rồi chuyện quần áo, phấn son, cô này đẹp, cô kia xấu…
Huệ không mấy thích nghe những chuyện thế này nên cô không có vẻ gì hào hứng, còn Liên im lặng ngồi nghe, ai hỏi tới mình thì trả lời, chỉ có Cúc luôn miệng góp vui một cách hào hứng.
Phía đối diện, cách hai bàn, có một vị khách không ngờ. Tuy chỉ mới gặp có một lần, nhưng Liên vẫn nhớ cái tên “hách dịch” ấy. Có lẽ, hắn còn để bụng chuyện cô chửi hắn, nên mắt hắn cứ nhìn chăm chăm về phía này.
Nghiền ngẫm thêm một lát, Liên nghĩ, có lẽ chỉ vô tình. Phía trước Liên còn có một bàn tiệc toàn con gái… cũng khá đẹp. Biết đâu… không phải nhìn cô.
Liên cắm cúi ăn cho cho hết miếng cơm trong chén. Lúc với tay gắp miếng cá dĩa bên kia, cô ngẩng đầu lên thêm lần nữa… Cũng ánh mắt… một cách vô tình chạm nhau. Có câu này, “không nhìn người ta thì làm sao biết người ta nhìn mình”, Liên cho là phải. Nên cô phớt lờ đi, cố gắng thật tự nhiên như không có gì. Nhưng cảm giác bị ai đó nhìn vẫn chưa buông.
Để tìm ra sự thật, Liên không né tránh, cô quyết định hướng mắt về phía ấy. Lần này Đạt đang hơi nghiêng đầu một chút sang người bên cạnh để đang lắng nghe người đó nói. Liên thấy nhẹ nhõm vì cảm giác của mình đúng là sai rồi. Vì cả hai đối diện nên thỉnh thoảng ánh mắt vô tình bắt gặp nhau thôi. Đúng, chỉ là vô tình!
Đầu Liên lắc nhẹ, tay vuốt lên ngực, bất giác mỉm cười. Bỗng nhiên đôi mắt đang cụp nhẹ hàng mi lại quắc lên nhìn. Mặt Liên nóng bừng. Cô đã bị bắt quả tang. Từ người bị nhìn trở thành người đi nhìn trộm, thực sự rành rành, Liên không thể chối. Bàn tay cô quờ quạng làm chén ly ngả đổ lung tung, may mà chưa bể. Túng thế, cô phải giả bộ cúi người lượm đũa.
Phía bàn tiệc bên kia, Hai Chỉ hồ hởi rót rượu, hết đưa ly mời Thành rồi quay qua mời Bửu, miệng Hai Chỉ nói oang oang.
- Đây đây… Tui kính cẩn mời hai dượng. Mai mốt tụi mình sẽ thân càng thêm thân. Dượng Thành với Bửu chắc cũng biết sơ về nhau rồi, tự khắc sẽ biết nhiều thêm, sau khi cả hai chánh thức thành anh em cột chèo. Dượng Thành chèo mũi, Bửu chèo lái. Hê hê…
Thành vẫn giữ vẻ thản nhiên theo phép xã giao, chỉ có Bửu, anh không giấu được nét hớn hở trên mặt, cầm ly lên môi nhấp, nhận lấy lời chúc rất đỗi nhiệt tình.
Những bữa tiệc như thế này, Đạt cũng không mấy quan tâm. Qua vài nét cư xử, Đạt thấy không ưa Hai Chỉ. Cũng chẳng phải vì nể mặt Thành, anh đến vì anh biết hôm nay sẽ có người anh muốn gặp. Ngoài Thành, hầu như anh chưa chủ động trò chuyện với ai.
Nhưng khi nghe Hai Chỉ nói thì Đạt thay đổi thái độ. Anh chăm chú hơn. Thấy Đạt cứ nhìn mình, Hai Chỉ tươi cười giảng giải.
- Chú Đạt làm gì mà nhìn tui dữ vậy? Anh em cột chèo mà chú cũng không biết nữa hả, là hai người đàn ông cưới hai chị em ruột đó. Đám cưới của Thành với Huệ xong xuôi thì tới đám cưới của Bửu với Liên liền. Công nhận nhà dì dượng tui có phước thiệt, gả được hai cô con gái tới nhà danh giá như vậy!
Khuôn mặt hờ hững trở nét đăm chiêu, hết nhìn về phía Bửu, rồi tiếp tục nhìn về phía bàn đối diện, lòng Đạt bỗng dưng gợn chút bâng khuâng.