Rũ bóng nghiêng chiều - chương 02 - Có người tên "Hách Dịch"

Bữa trước vừa làm xong cái tiệc chào mừng, bữa sau Đạt đã phải xuống nhà bà con thăm hỏi. Với người lớn thì đây là lễ nghĩa cần thiết, cha má anh còn ra sức thúc ép, nên Đạt không thể từ chối.
Lên xe từ nãy giờ, Đạt vẫn còn hậm hực.
- Còn mấy tháng nữa anh mới cưới mà cha má đã kêu em về rồi.
Thành cười cười, một tay chìa điếu thuốc.
- Tại cha má sợ chú quyến luyến cô đầm nào rồi ở luôn bên đó nên phải bắt về sớm. Mà nè, ở bển, chú có thương ai chưa?
Đạt gác tay lên khung cửa. Gió thổi vào lồng lộng làm khói thuốc chưa kịp bay thì đã tan ra. Bên ngoài, cánh đồng trải rộng. Thỉnh thoảng, xe sượt qua mấy cô gái đội nón lá, bưng thúng đi trên đường. Có vài khuôn mặt xinh tươi, làm Đạt phải ngoái đầu nhìn theo tới khi khuất bóng. Con gái xứ ruộng đồng có thân hình nảy nở, trong bộ bà ba càng thêm e ấp. Đối với cặp mắt đã quen với đầm tây, thì hình ảnh kia bỗng trở nên thú vị.
Lần này về, thế nào, cha má anh cũng tìm cho anh vài mối. Chuyến đi này, ngoài việc thăm hỏi thì chắc chắc sẽ có khối người tới ra mắt cho mà coi.
Đạt chợ nhớ tới Ngân, cô gái mà anh quen khi còn ở Pháp. Một cô gái xinh đẹp. Cô là người Việt Nam nhưng lại mang nhiều nét phương tây, tân thời, khỏe khoắn, tươi trẻ và cuốn hút. Đạt và Ngân gặp gỡ, trò chuyện rồi hẹn hò. Nếu Thành hỏi anh đã thích ai chưa thì anh có thích, không chỉ một mà rất nhiều nữa là khác, nhưng Thành lại hỏi anh đã thương ai, đây là điều khiến Đạt chưa thể trả lời.
- Anh với chị Huệ thương nhau bao lâu rồi?
- Lâu mau gì. Đâu có thương.
Câu trả lời dứt khoát của Thành khiến Đạt trố mắt.
- Không thương sao lại cưới?
- Cưới thì cưới thôi. Không là Huệ thì cũng là người khác, có gì khác nhau?
- Sao anh không chờ kiếm được người mình thương thì hãy cưới?
- Kiếm ai? Mấy cô gái bây giờ, người thì tân thời quá mức, chỉ biết chưng diện, khiến tây ta lẫn lộn, kẻ thì yếu mềm nhu nhược chỉ biết gọi dạ bảo vâng. Nhìn đâu cũng thấy mấy tiểu thơ đài các chỉ biết sống cho mình. Nghe kể thì, có lẽ con gái nhà này là được nhứt rồi.
- Trời ơi! Cái lí do anh cưới chị Huệ chỉ có vậy thôi đó hả?
- Ờ.
Chưa bao giờ Đạt nghĩ, cái nguyên nhân sâu xa của việc Thành cưới Huệ lại đơn giản tới mức giống như ăn một bữa cơm, không cá thì thịt.
- Không biết phần chị Huệ thì sao ta? Chắc cũng như anh quá!
Thành không suy nghĩ, nói liền.
- Về phần Huệ thì chắc là vì anh đẹp, anh giàu, vậy thôi.
- Ha ha ha… Không biết chị Huệ mà nghe mấy câu này của anh thì chỉ sẽ như thế nào? Bữa đó, em chưa nhìn kĩ chị dâu tương lai của mình nữa, bữa nào phải nhìn cho kĩ mới được.
- Cần gì để tới bữa nào, lát nữa anh sẽ ghé ngang nhà bên đó để biếu ít quà, chú tha hồ mà ngắm. Nhưng mà nói trước cho chú khỏi thất vọng, Huệ không đẹp như mấy cô bồ mà chú đã dẫn về đâu.
- Chuyện xấu đẹp thì có liên quan gì tới em. Anh cưới chớ có phải là em cưới đâu, em có gì để hy vọng đâu mà sợ thất vọng.
Xe thong dong chạy trên đường. Câu chuyện tới đó thì không còn gì để nói. Thành tập trung lái, còn Đạt thì nhìn qua cửa để phóng tầm mắt ra xa. Chẳng có gì ngoài những cánh đồng trải rộng bạt ngàn, xanh thẳm. Ở nơi này, dường như bước chân tới nơi đâu người ta cũng chỉ bắt gặp một thứ, là lúa, chúng đang tắm mình trong cái nắng vàng ươm, giòn giã để nhựa sống sinh sôi, chờ ngày trổ bông ra hạt.
Xe tới nhà Huệ đã là lúc ban trưa. Cửa nhà mở rộng nhưng xung quanh vắng vẻ. Thành bóp kèn mấy cái, một lát sau mới thấy Huệ bước ra gian nhà chính.
- Anh đi đâu mà tới giờ này?
Huệ nói với Thành xong thì gật đầu chào Đạt. Thái độ của cô chẳng lấy gì vồn vã, khác hẳn với mọi người. Mà Thành thì cũng thảng nhiên chẳng khác.
- Anh với Đạt đi thăm bà con, tiện thể ghé qua biếu ít quà cho hai bác… à không cha má. Mọi người đang nghủ trưa hả?
- Dạ không, cha má em với Cúc đi công chuyện từ sáng, Liên thì vô xóm trong rồi, nên chỉ có mình em ở nhà. Anh ghé thăm lâu không, có lẽ cha má em tới chiều mới về tới.
Anh em Thành cũng chỉ ghé biếu quà rồi đi tiếp, nhưng đúng lúc chị người ở chạy lên báo đã dọn cơm. Huệ cũng mời. Thành hơi lưỡng lự, nhưng định bụng sẽ nhận lời. Nào ngờ, chưa kịp gật đầu thì Đạt đã từ chối.
- Thôi đi chị, đường còn xa, em với anh hai phải tranh thủ.
Huệ với Thành, tuy vẫn giữ lễ khách, nhưng không màu mè. Nên Huệ không mời tiếng thứ hai đã quay lưng đi xuống. Đạt không khỏi bất ngờ, vợ chồng sắp cưới gì mà thờ ơ quá!
Thành đập lên vai Đạt một cái.
- Đang nghĩ gì vậy? Thấy sao?
Đạt tiu nghỉu cười.
- Thấy kì! Tháng nữa là về chung nhà, mà xa lạ quá!
- Thì vẫn còn là người lạ mà chớ có thân đâu.
Nhìn cái nắng gay gắt ngoài kia, Thành hơi nản. Anh đốt thuốc rồi lại ván ngả lưng một lát. Thấy Thành thiu thiu ngủ, Đạt không đánh thức mà ra ghế giữa nhà ngồi.
Thu vào tầm mắt chỉ có một khoảng không gian mênh mông của trời, mây và ruộng lúa. Yên bình nhưng có phần tẻ nhạt.
Nắng tắt, trời chuyển cơn dông. Hàng cây phía xa nghiêng mình lay động. Một bóng dáng bước ra.
Sẵn đang buồn chán, Đạt chăm chú nhìn để giải khuây. Cô gái vừa đi được vài bước cô quay đầu lại như đang cười nói với ai đó đang bị che khuất. Rồi cô đi giật lùi. Qua khúc cua một đoạn, cô bắt đầu chạy. Tà áo trong gió tung bay, chiếc bím tóc dài đung đưa trước ngực. Trên tay cô cầm đủ loại thành phần của cây sen, một lá sen to tròn xanh mướt, một bông sen đã nở khoe sắc hồng tươi thắm, một búp sen hồng phơn phớt còn e thẹn, một bầu sen tròn trĩnh chứa đầy hạt tốt tươi, tất cả trong tay cô vươn cao lay động. Một trận gió thốc lên, cô nhanh tay giữ chiếc nón đang đội trên đầu, cô cứ thế bước về phía trước. Thỉnh thoảng, cô nhảy chân sáo. Rồi đứng lại, đưa búp sen lên miệng như chú ong hút mật. Dù không nhìn rõ mặt, nhưng chắc chắn cô đang rất vui.
Nhìn từ phía xa, thân hình cô gái như một nét chấm phá giữa cảnh đồng không hiu quạnh, một đóa sen hồng của đồng ruộng mênh mông. Trong bộ đầm tây phơi phới, nét tươi mới tràn đầy mang phong cách phương tây nhưng thân hình mềm mại vẫn phảng phất một nét dịu dàng của người con gái á đông.
Cô chạy về phía cổng, không vào ngay mà nép một bên nhìn ngó thăm dò. Vậy là, trốn nhà đi chơi đây mà. Đạt vội đứng dịch qua mép cửa. Vậy là từ nãy giờ, cô vẫn chưa thấy anh.
Cô bước qua cổng đi dọc hàng rào. Được mươi bước, một trận gió lớn nổi lên níu chân cô dừng lại. Muôn vàn bông hoa giấy đỏ tươi theo nhau rụng xuống. Bỏ nón ra khỏi đầu để tầm mắt không vướng víu, rồi ngơ ngẩng nhìn những bông giấy đua nhau rơi rụng xung quanh, bất giác cô đưa tay ra hứng, một bông giấy mềm mại rơi giữa bàn tay, cô hất nhẹ tay cho bông hoa tiếp tục nương bay trong gió. Sau đó nhảy lên bắt lên bắt lại. Cuộc vui tiếp diễn cho tới khi, cô đuổi theo cánh bông gần bậc thềm.
Ngay phía trên, có một thanh niên đang đứng khoanh tay trước ngực, đầu tựa lên khung cửa, nụ cười mỉm thật nhẹ. Sự chăm chú của anh không làm cô mắc cỡ bằng sự mơ màng thoảng trong ánh mắt.
Tay Liên rụt lại. Bỏ cánh bông hồng rơi thẳng xuống đất. Từ mặt xuống cổ đều đỏ bừng, tươi thắm như một bông sen vừa mới nở và mềm mại như bông giấy đang tung bay. Cái cách cô thẹn thùng cũng dễ thương tới lạ.
Sống quá lâu trên đất Pháp, Đạt tưởng mình đã quá chai sạn với những bộ đầm tây, đâu ngờ lại bị cuốn hút như thể mới thấy lần đầu. Xưa nay, người đẹp vì lụa, nhưng nếu được khoác lên một cơ thể có phẩm chất, lụa là cũng theo đó đẹp tươi hơn.
Liên vội vàng phủi lại quần áo. Cô có ý định bỏ đi, nhưng khi nghe tiếng cười khúc khích, lại còn cái nhìn chăm chăm không chút e ngại. Cô bỗng thấy ghét. Cái người gì lạ đời! Thân làm khách mà không chào hỏi chủ nhà một tiếng, đã nhìn lén người khác mà còn kênh mặt ra như vẻ vang lắm không bằng. Cô ngẩng đầu lên cao, hỏi câu đầy khí thế.
- Anh là ai?
- Vậy, cô là ai?
Bị bắt quả tang còn lớn lối! Thiệt không coi ai ra gì! Liên bắt đầu khó chịu, nhưng vẫn cố nhẹ nhàng.
- Tui hỏi anh trước mà.
- Nhưng tui không thích trả lời trước.
Sự kênh kiệu của người đối diện vẫn không suy giảm, Liên trả lời chắc nịch.
- Tui là chủ nhà này.
- Tui là em của con rể tương lai của nhà này. Cô tên gì?
Lần này tới lượt Liên hếch mặt thách thức.
- Anh tên chi?
Đạt bật cười. Trước nay, chưa có ai hơn thua với anh theo kiểu này.
- Lần này, tui hỏi cô trước.
- Nhưng tui không thích trả lời trước. Có giỏi thì anh tự đoán luôn đi.
Đạt chưa kịp trả lời thì cô đã quay đi. Nhưng Đạt không muốn câu chuyện phải kết thúc. Anh vội nói với theo.
- Vậy để tui đoán nha – Đạt nheo mắt làm ra vẻ suy nghĩ. Muốn chọc cô thêm một chút, nhưng cô gái này không có sự kiên nhẫn, thấy chân cô dợm bước, anh liền đưa ra đáp án - Cô tên Như Liên phải không?
- Sao anh biết?
- Có gì khó đâu! – Đạt thấy thích thú. Trước giờ, anh mới thấy, có người tỏ vẻ ngạc nhiên lại dễ thương tới vậy! Nhắm mắt cũng đoán được cô là ai. Ăn mặc kiểu đó thì không phải là kẻ ăn người ở, còn dõng dạc khoe mình là chủ nhà. Lúc nãy Huệ đã nói khá rõ, Cúc thì đi theo cha má, Liên thì đi ra ngoài chưa về, dĩ nhiên cô gái đứng trước mặt anh là cô ba nhà này, Như Liên. Bụng nghĩ như vậy nhưng miệng anh lại nói khác - Tay cô cầm đủ thứ liên quan tới bông sen như vậy thì có khác gì nói với người ta mình tên Liên đâu.
Liên che miệng cười. Đạt thấy lạ mới hỏi.
- Sao cô lại cười?
- Tui cười anh. Tưởng giỏi lắm, ai dè… chỉ ăn may. Nhìn thấy tui cầm trên tay bông sen thì đoán tui tên Liên, nếu thứ tui cầm không phải bông sen mà là một bông trang, bông bưởi, bông dừa hay một bông dại nào đó thì anh có đoán ra không?
- Vẫn đoán ra được.
- Dựa vô đâu?
- Không cần biết. Chỉ cần biết là tui đã đoán trúng. Cô nói tui ăn may, vậy cô cũng ăn may một lần, nói thử cho tui coi, tui tên gì?
Hai gia đình sắp thành thông gia, ngày nhà anh làm tiệc mừng anh về nước, cha má và chị cô cũng có tới dự, hình như nhật trình ở Lục tỉnh cũng có đưa tin. Đạt tin chắc, làm gì thì Liên cũng biết về anh chút đỉnh, chỉ cái tên thì quá dễ với cô rồi.
Nhưng Đạt lầm. Chuyện của anh, Liên chẳng quan tâm. Huệ đã từng nhắc một lần, khổ nỗi, Liên không thèm để ý. Tuy vậy, cô cũng nhìn kĩ một chút, vì đây là người khó ưa nhất cô từng gặp trong đời. Khuôn mặt sáng sủa, quần áo bảnh bao, đầu tóc vuốt sáp bóng lưỡng, nhìn thì cũng có học thức, con nhà giàu kèm luôn cả sự hống hách kênh kiệu. Với Thành cũng có nét hao hao, nhưng tánh tình thì tệ hơn hẳn.
Liên vuốt nhẹ cánh sen mềm mại.
- Tên anh có gì khó đâu, nhìn mặt với nghe kiểu anh nói chuyện là biết cả tên lẫn họ luôn rồi. Mà tui nghĩ, sẽ không có tên nào hợp với anh hơn tên đó đâu.
Đạt nghiêng đầu chờ đợi.
- Giỏi quá ta, tui tên gì?
- Anh họ Hách tên Dịch.
Một cái tên, dám chắc không người Việt nào dám đặt cho con. Càng nghĩ Liên càng khoái chí vì vừa chọc giận được cái tên công tử nhà giàu kiêu ngạo.
Nhưng Đạt không những không giận, lại vui vui. Vì cô vội chạy đi nên chưa kịp nhìn thấy, từ mắt tới miệng của kẻ khó ưa kia đều chứa đựng nụ cười, cứ mải miết nhìn theo bóng lưng cô.
Bông giấy tản mác khắp sân. Đạt cúi người nhặt lấy một bông vừa đậu trên giày. Mây đã tan, mảnh sân lại ngập nắng vàng, để bông giấy trở nên lấp lánh, như giấc mộng trưa hè ngắn ngủi.
Vẫn đang giờ cơm trưa. Đạt chạy vào lay Thành dậy.
- Hay mình ăn cơm rồi hãy đi.
Tự dưng Đạt trở nên lôi thôi, Thành đổ quạu.
- Hồi nãy người ta mời thì không chịu ăn. Bây giờ làm gì có mà ăn, lộn xộn quá, nếu đói thì cũng ráng mà chịu!
Xe đã ra tới cổng, Đạt vẫn luyến tiếc quay đầu nhìn. Một bông giấy trên tay anh từ nãy giờ vẫn chưa rơi xuống.