Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi - Chương 72

Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi
Nam Mịch
https://gacsach.com

Chương 72: Chọn rể (2)

Quản gia ra cửa đón lại nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Dịch Tân ngầm quyết định hôm nay từ lời nói đến việc làm đều phải thật cẩn thận, ánh mắt lại không nhịn được, có chút bất đắc liếc về phía thiếu phu nhân.

Rõ ràng, lúc ra ngoài thiếu phu nhân nói tới chỗ thiếu gia lúc đó rất vui vẻ, vì sao bây giờ?

Tân Hoành bất đắc dĩ kéo khóe môi, bởi vì nàng là Ô Nha Chủy a...(ko hiểu) Quản gia cung kính đứng trước Dịch Tân hơi hơi cúi đầu.

"Phong thiếu gia cùng Tang tiểu thư tới thăm thiếu phu nhân, đang chờ ở đại sảnh."

"Ừhm."

Dịch Tân hừ khẽ, đáp lại một tiếng rồi bước đi.

Tân hoành yên lặng đứng ở tại chỗ, nhìn tay trống không của mình. Anh, anh thế nào còn đang tức giận a?

Phong Dương cùng Tang Nhuế thật sự thích ứng trong mọi tình cảnh, hoàn toàn không có coi mình như khách, không hề ngại ngồi trên sofa xem tivi, gặp Dịch Tân về, hơn nữa sắc mặt còn không tốt, hai người lúc này mới thức thời tắt TV đi.

Tang Nhuế đang muốn hỏi Dịch Tân, Tân Hoành đâu, vừa muốn mở miệng, mắt nhìn thấy người phụ nữ tròn vo đang đi vào, nhất thời chuyển hướng mở miệng nói.

"Hoành Hoành, cậu mang thai rồi hả?"

Tân Hoành nhất thời sững sờ đứng tại chỗ. Cô chỉ là ăn mặc giữ ấm một chút, cần nói như vậy sao? Hơn nữa, Tang Nhuế cũng không phải lần đầu tiên thấy cô như vậy!

Tang Nhuế quả thật là hiểu Tân Hoành, biết cô thân thể không tốt, mỗi lần bị cảm đều có thể nghiêm trọng đến oanh oanh liệt liệt, phải tốn thời gian hơn nửa tháng mới khỏi.

Tân Hoành trước kia cũng hay bao người thành một cục như vậy, Tang Nhuế ban đầu hơi sợ, nhưng đến bây giờ sớm đã quen rồi. Nhưng, người được bọc tròn lại được một người đàn ông ôm vào trong ngực. Tang Nhuế là người thông minh lanh lợi, hỏi như vậy, chẳng qua chỉ là thăm dò.

Quả nhiên, Tân Hoành đầu đầy hắc tuyến, người đàn ông của cô gương mặt vẫn lạnh lùng như cũ, ngồi thẳng lên trên ghế sofa, sắc mặt không đổi.

Tang Nhuế quay đầu, hơi bất đắc dĩ nhìn chồng mình, xem, Dịch Tân lại bắt nạt Hoành Hoành rồi...

Phong Dương nheo mắt lại, nhìn Dịch Tân lạnh lùng, lại nhìn Tân Hoành nhăn mặt, có vẻ đăm chiêu. Tang Nhuế đôi mắt đẹp chuyển vòng, liền kéo Tân Hoành qua, "Nếu không có mang thai, theo giúp tớ ra ngoài mua đồ đi, bạn xem quần áo đã bọc kín như vậy, không cần lãng phí công sức a!"

Tân Hoành còn không kịp nói chuyện, đã bị Tang Nhuế mạnh mẽ kéo ra ngoài.

Trong lòng lại cảm thán...

Kỳ thật cô cũng không muốn mang theo bệnh mà ra ngoài, vì sao tất cả mọi

người đều cho rằng cô rất muốn giống như...

Một cánh tay quen thuộc ấm áp đột nhiên giữ lấy tay cô, Tân Hoành ngẩng đầu, thấy Dịch Tân đã đứng ngăn trước mặt bọn cô, lạnh lùng nhìn Tang Nhuế.

"Đi tìm Phong Dương đi."

Lại nhìn về phía cô, "Em, lên lầu nghỉ ngơi!"

Tân Hoành lần này cảm thấy rất thoả mãn, ngoan ngoãn tránh tay của Tang Nhuế, mặc anh nắm tay cô lên lầu.

Gương mặt anh vẫn lạnh lùng, dù anh nắm tay cô, nắm thật sự căng thẳng. Tân Hoành thoáng yên lòng, lại đột nhiên nghĩ đến phải giải thích với Tang Nhuế, quay đầu, đã thấy Tang Nhuế đang đứng ở đó, cười đến gian trá, thậm chí lại vẫn trừng mắt nhìn cô.