Quái Phi Thiên Hạ - Chương 870

“Dạ cô nương, ta muốn nghe xem.” Dạ Dao Quang rời đi, Nguyệt Cửu Tương là hồn thể tự nhiên cũng có thể cảm giác, nàng ra tiếng đối với Dạ Dao Quang.

Thấy ngữ khí hết sức bình tĩnh của Nguyệt Cửu Tương, Dạ Dao Quang rất kinh ngạc, chợt hiểu, chỉ sợ Nguyệt Cửu Tương đã nghĩ tới như thế nào báo thù, cho nên nàng có thể ngăn chặn cảm xúc của chính mình. Bởi vì nàng có một chấp niệm không thể bỏ, cũng không phải mờ mịt ứng phó, đấu đá lung tung.

Dạ Dao Quang lôi kéo Ôn Đình Trạm trốn vào rừng cây bên trong, rất nhanh Nhạc Thư Ý cùng Ấp Đức công chúa liền đã đi tới. Nhạc Thư Ý đi trước, Ấp Đức công chúa đuổi theo sau, hai người thế nhưng đều không mang thị vệ cùng tỳ nữ: “Nhạc Thư Ý, ngươi đứng lại.”

Nhạc Thư Ý nhìn bốn bề vắng lặng, dừng ngay tại hồ nước trong sân, đưa lưng về phía Ấp Đức công chúa.

“Nhạc Thư Ý, chàng từng đáp ứng với ta, đưa ra một khoản tiền không nhỏ, xác định mẫu tử ba người bọn họ có thể có cuộc sống giàu có còn lại, sẽ không truy ra nơi ở của bọn họ, chàng vì sao lại vi phạm lời hứa!” Ấp Đức công chúa búi tóc có chút tán loạn, tiến lên bắt lấy Nhạc Thư Ý, để hắn quay mặt đối diện với chính mình.

“Đúng, là ta đáp ứng ngươi, có thể ngươi còn nhớ rõ ngươi cũng đáp ứng ta cái gì chứ?” Nhạc Thư Ý ánh mắt lạnh lùng nhìn Ấp Đức công chúa.

Ấp Đức công chúa sắc mặt liền khó coi, nhưng rất nhanh nàng liền cả vú lấp miệng em nói: “Chuyện ta đáp ứng chàng không phải ta đều đã làm sao? Nhiều năm như vậy ta có từng rời khỏi khỏi kinh thành chưa? Ta có từng đi quấy rầy sự yên bình của mẫu tử bọn họ hay không? Chàng có phải hay không nghĩ ta không cho chàng một người con trai, cho nên liền nghĩ tới đưa đứa con trai kia đến? Chàng nghĩ ngươi đón bọn họ trở về, sẽ đem ta tỷ nhi đuổi đi có phải hay không!”

“Ngươi nói bậy bạ gì đó! Ta chưa bao giờ nghĩ sẽ đón họ, ta chính là muốn biết nơi ở của bọn họ. Chờ ta tra được, chỉ cần bọn họ mẫu tử ba người sống tốt, ta tự nhiên sẽ không xuất hiện ở trước mặt bọn họ. Ngươi căn bản không hiểu Cửu Tương, nàng chỉ sợ đã xem ta như người qua đường...”

“Cửu Tương, Cửu Tương! Chàng còn gọi tên thân mật như vậy, chàng chớ quên, ta hiện tại mới là thê tử của người!”

“Ấp Đức, ngươi cũng chớ quên, là chúng ta có lỗi với nàng!”

“Rõ ràng là nàng ta đoạt chàng khỏi ta” Ấp Đức công chúa thét lên nói, “Chúng ta mới là một đôi uyên ương, là nàng ta đoạt chàng đi, là các ngươi có lỗi trước với ta. Nếu không phải chàng hẹn ta chờ chàng, ta sao có thể cự tuyệt phụ hoàng ban hôn, mà chọc giận phụ hoàng, nếu không có chàng thất ước không đến, ta như thế nào trở thành quân cờ để phụ hoàng đối phó người khác, ta như thế nào trở thành một cái quả phụ? Chàng có biết hay không khi ta bị phụ hoàng thánh chỉ ban hôn, ta hi vọng chàng có thể tới tìm ta. Chàng có biết ta ở Khấu gia chịu nhẫn nhục sống tạm bợ thế nào. Ta đường đường là hoàng triều công chúa, trên người ta đến bây giờ vết thương đều không thể khỏi hẳn, tất cả đều là tên cầm thú kia ban tặng, mà để ta gặp được hết thảy chuyện này đều do chàng!”

Nàng là công chúa a, là nữ nhi của hoàng đế, nàng có năng lực mẫu phi, nàng rõ ràng có thể không cần sa vào quân cờ trấn an Khấu gia. Nàng liền là vì chờ nam nhân này, mà lần nữa cự tuyệt phụ hoàng, cuối cùng chọc giận phụ hoàng. Ở trong mắt phụ hoàng thành người không biết phân biệt phải trái. Bị buộc không thể không gả vào Khấu gia, phụ hoàng của nàng cực kỳ kiêng kị Khấu gia. Đó là nơi dơ bẩn cỡ nào, trượng phu của nàng là một kẻ bệnh hoạn, thậm chí bức bách nàng cùng một nam nhân khác cùng hầu hạ hắn, ai có thể tưởng tượng nàng đường đường là một công chúa lưu lạc tới bước đường này!

Mà hết thảy là ai? Là vì nam nhân này, còn có nữ nhân đã đoạt nam nhân từ nàng, nàng vì sao không thể hận? Vì sao không thể hận, mọi thứ dơ bẩn nàng đều đã gặp qua, nàng còn sợ gì?

“Là ta sai, ta mới là người đáng chết nhất.” Nhạc Thư Ý nhắm mắt đau đớn kịch liệt, “Ta phụ ngươi, cũng phụ nàng ta. Ấp Đức, ta chưa bao giờ đối  với Cửu Tương từng có tình yêu nam nữ, nếu không có như thế, ta sẽ không dễ dàng gặp nàng như vậy. Bởi vì ta đối với ngươi từ đầu tới cuối không có chút phòng bị nào. Ngươi muốn hận, ngươi muốn oán, đều trút hết về phía ta. Đối với Cửu Tương mà nói, là chúng ta có lỗi với nàng. Cho nên, Ấp Đức, bất luận ngươi làm cái gì, ta đều có thể bao dung ngươi, vĩnh viễn không ruồng bỏ ngươi, chỉ xin ngươi đừng làm bị thương mẫu tử ba người bọn họ.”

“Ta không có!” Ấp Đức công chúa cao giọng nói, “Ngươi một khi đã như vậy không bỏ xuống được, vì sao năm đó lúc ta nói đưa họ về sống, ta nguyện ý cùng bọn họ không phân biệt lớn nhỏ, ngươi lại một mực cự tuyệt. Ngươi đã cự tuyệt, vì sao lại không bỏ xuống được.”

“Ấp Đức, ngươi không hiểu nàng. Cửu Tương, nàng là người ngoài mềm trong cứng, so với ngươi thì thân phận nàng tầm thường, nàng có lẽ còn nguyện ý vì hài tử mà ủy khuất chính mình. Ngươi là công chúa, giữa ngươi và nàng ta chỉ có thể chọn một.” Nhạc Thư Ý mỏi mệt nói.

“Chàng đã lựa chọn ta không phải sao?” Ấp Đức công chúa bắt lấy tay Nhạc Thư Ý.

“Ta không có lựa chọn nào khác.” Nhạc Thư Ý nhìn thẳng Ấp Đức công chúa.

Ấp Đức công chúa sắc mặt trắng nhợt, nàng không thể tin nhìn hắn: “Không có lựa chọn nào khác là ý gì...”

“Ngươi là công chúa.” Nhạc Thư Ý bình tĩnh nói.

Ngươi là công chúa, ta cùng ngươi có chứng thực phu thê, ngươi mang cốt nhục của ta, dù cho đó là ta bị ngươi hãm hại, nhưng vẫn là vô pháp không thể không phục tùng. Ta như thế bỏ qua ngươi, chính mình chết không luyến tiếc, có thể bọn họ mẫu tử ba người đồng dạng khó thoát khỏi vận rủi, đây mới là nguyên nhân chân chính khi ta lựa chọn ngươi.

Những lời này, Nhạc Thư Ý không có nói ra, có thể Ấp Đức công chúa cũng hiểu được, ánh mắt của nàng trở nên âm ác: “Nếu như ngươi có thể lựa chọn, nếu như ta không phải là công chúa, ngươi có phải hay không sẽ vẫn lựa chọn Nguyệt Cửu Tương!”

“Đúng vậy.” Nhạc Thư Ý không chút do dự, “Ta đã phụ ngươi, nếu như có thể lựa chọn, ta sẽ không phụ hai người, ta có thể đem mạng của ta và phụ lòng ngươi, coi như là ta được giải thoát.”

“Tốt, tốt, tốt, Nhạc Thư Ý, ngươi hôm nay cuối cùng cũng đem thứ trong lòng ngươi nói ra, ngươi còn nói ngươi đối với nàng không có tình yêu nam nữ, ngươi gạt ta!” Ấp Đức công chúa gắt gao nhìn chằm chằm Nhạc Thư Ý.

“Ấp Đức, ngươi chưa bao giờ tin tưởng tình ý của ta đối với ngươi, nhiều năm như vậy cả thể xác và tinh thần ta đều mỏi mệt.” Nhạc Thư Ý xoa xoa trán của bản thân, “Nhiều năm như vậy, ta chưa từng tìm qua bọn họ, cũng không hỏi thăm, không đi tìm bọn họ, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?”

“Ngươi là vì ta sao? Ngươi là vì bọn họ, ngươi sợ ta sinh đố kỵ, xuống tay với bọn họ.” Ấp Đức công chúa lạnh lùng cười, “Ta là công chúa a, bọn họ bất quá là bình dân, ta muốn bóp chết bọn họ dễ như trở bàn tay không phải sao? Nhạc Thư Ý, ngươi nói với ta, trong lòng ngươi chẳng lẽ chưa từng nghĩ tới điểm này?”

Nhạc Thư Ý không nói gì, lựa chọn im lặng.

“Ha ha ha ha...” Ấp Đức công chúa như người bị đau cười ra tiếng, “Ngươi nói ta chưa bao giờ từng tin tình ý của ngươi đối với ta, ngươi làm sao để ta tin tình ý của ngươi? Ta chẳng lẽ không biết, nếu như mẫu tử bọn họ gặp điều gì không hay, ngươi sẽ sinh hận với ta sao? Nhạc Thư Ý, đúng là trò cười lớn nhất thế gian, ngươi vĩnh viễn không tin tưởng, chỉ cần ta còn tình cảm đối với ngươi dù chỉ một ngày, ta liền sẽ không làm bị thương một chút tới bọn họ, nhưng ngươi vĩnh viễn không tin tưởng ta...”