Quả Ngọt Năm Tháng - Quyển 2 - Chương 83

Quả Ngọt Năm Tháng
Quyển 2 - Chương 83
gacsach.com

Sau khi đăng lên, bài viết nhanh chóng được hơn một vạn lượt chia sẻ. Giang Nhị cũng chia sẻ, cô vừa làm vậy, rất nhiều người trong giới cũng chia sẻ theo.

Ngày hôm sau, Truyền thông Anh Hoa cũng chia sẻ bài đăng này, bày tỏ chúc phúc.

Đinh Mật nhìn weibo chớp mắt, cái này tượng trưng cho Bùi Dịch chúc phúc cô và Lục Thời Miễn phải không?

Đạo diễn tổ chương trình đài truyền hình thành phố C lại gọi điện thoại đến lần nữa, chân thành bày tỏ: “Nếu cô không muốn làm khách mời thường xuyên thì làm khách mời tham gia ghi hình kì đầu tiên được không?”

Thành khẩn như vậy, Đinh Mật cân nhắc nhiều lần, đồng ý làm khách mời tham gia ghi hình kỳ đầu tiên.

Cúp máy, Đinh Mật ra khỏi phòng ngủ, nghe thấy Lục Thời Miễn đang ở trong phòng khách nghe điện: “Vâng, Tết ta con đưa cô ấy về... Cô ấy không sao. Con nói rồi mà, cô ấy tốt hơn trong tưởng tượng của mẹ rất nhiều.”

“Vâng, con sẽ nói với cô ấy.”

Đinh Mật đứng sau lưng anh, nghe hết toàn bộ.

Lục Thời Miễn cúp máy, quay người nhìn thấy cô, nhướng mày: “Nghe trộm?”

Đinh Mật bĩu môi: “Đâu có, anh không tránh em, em không thể nghe ư?” Cô ngừng giây lát, thoáng căng thẳng, “Mẹ anh gọi tới à?”

Bọn họ không đến Bắc Kinh, lại còn ầm ĩ chuyện lớn như thế, không biết họ sẽ nghĩ thế nào.

Lục Thời Miễn ngồi trên sofa, vắt chéo chân, vỗ chỗ bên cạnh. Đinh Mật bước tới nhìn chân anh: “Em muốn ngồi trên đùi anh.”

Lục Thời Miễn cúi đầu cười xì, duỗi chân ra, Đinh Mật ngồi lên, cười đắc ý.

Lục Thời Miễn lắc nhẹ chân, Đinh Mật suýt thì ngã, vội ôm chặt lấy cổ anh, lườm anh.

Khóe môi anh ngậm cười: “Mẹ anh nói em rất dũng cảm, bảo anh khen em mấy câu.”

Đinh Mật ngẩn ra: “Thật á?”

Lục Thời Miễn gật đầu.

Nguyên lời Tăng Du nói là: Mẹ đọc tin tức trên mạng rồi. Cô bé này quật cường hơn mẹ tưởng tượng rất nhiều, khó nói rõ là xấu hay tốt, nói chung là rất can trường, mẹ rất thích cô bé.

Cô gái nhỏ lập tức nở nụ cười, hàm răng trắng đều, má lúm ngọt lịm.

Lục Thời Miễn cầm lòng chẳng đặng chọc chọc lúm đồng tiền bên khóe môi cô.

Hai hôm nay họ đều ở biệt thự, Quýt Béo gửi ở chỗ Lục Thời Phong. Chiều, hai người về nhà, lên tầng trên một chuyến.

Lục Thời Phong hiếm lắm mới được nghỉ phép, mới sáng sớm đã bị hai con mèo đánh thức, bởi vì chúng ngủ cùng anh. Mở cửa thấy Lục Thời Miễn và Đinh Mật, Lục Thời Phong nhướng mày: “Giải quyết xong hết mọi chuyện rồi?”

Lục Thời Miễn gật đầu, đi vào nhà.

Đinh Mật đi theo sau anh, nhìn thấy Quýt Béo và mèo quýt con trên thảm phòng khách. Mèo quýt con trông lớn hơn một chút, anh Lục đặt tên cho nó là Thịt Viên, thành anh em một nhà với cái tên Chà Bông của Quýt Béo...

Lục Thời Phong ôm mèo quýt con lên, ngồi xuống sofa, vắt chân, uể oải nghiêng đầu hỏi Đinh Mật: “Từ Khiên và Đỗ Minh Vy chia tay rồi?”

Đinh Mật ngẩn ra: “Sao anh biết ạ?”

Lục Thời Phong cười: “Anh với bạn mừng năm mới ở phòng bao bên cạnh, tối hôm ấy có thấy Từ Khiên.”

Một giờ sáng hôm ấy, hội Đinh Mật vừa tan, anh đi ra hút điếu thuốc, nhìn thấy xe hoa hồng ở phòng bên thì đoán được. Khi đó chỉ tùy tiện suy đoán, không ngờ hai người thật sự chia tay.

Lục Thời Miễn ôm Quýt Béo, kéo mũ áo Đinh Mật: “Đi thôi.”

Đinh Mật vội nói: “Anh Lục, chúng em về nhé.”

Lục Thời Phong gật đầu, lại dặn dò: “Lần sau gói sủi cảo nhớ để lại cho anh một ít.”

“Vâng.”

Đinh Mật dứt lời liền bị Lục Thời Miễn dắt đi.

Ra cầu thang, Đinh Mật đắn đo hỏi: “Lục Thời Miễn, không phải anh Lục nhìn trúng Minh Vy rồi chứ?”

Lục Thời Miễn liếc cô: “Em nghĩ nhiều rồi.”

“Anh ấy hỏi như vậy...”

“Thuận miệng hỏi thôi.”

“Được rồi.” Đinh Mật cũng không biết tại sao bản thân lại đột nhiên có suy nghĩ này.

Lục Thời Miễn chợt dừng trước mặt cô, vỗ vỗ vai, ra hiệu cho cô: “Lên đây.”

Đinh Mật nở nụ cười trèo lên ôm cổ anh, hai chân quặp quanh eo anh.

Anh nâng mông cô, thả Quýt Béo xuống.

Quýt Béo lật đật theo sau lưng họ về nhà.

...

Một tuần sau, Đinh Mật đến thành phố C ghi hình chương trình, không ngờ khách mời kỳ đầu tiên lại có Giang Nhị. Giang Nhị thấy cô thì rất vui, kéo cô đến phòng nghỉ ngồi trên sofa, cười híp mắt: “Không ngờ chị cũng đến chứ gì?”

Đinh Mật cười: “Đúng vậy.”

Giang Nhị nói: “Lần trước cư dân mạng chê kỹ năng diễn thoại của chị quá kém. Đúng là hơi kém thật, nhưng cũng không đến nỗi kém quá chứ? Vậy nên chị đến đây cho những kẻ mắng chị bẽ mặt.”

Đinh Mật chớp chớp mắt, cười đùa: “Kỹ năng diễn thoại của chị tốt rồi, phải chăng em đã có thể thôi việc?”

“Sao có thể.”

Hiệu suất lồng tiếng của cô không thể so sánh được với một diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp. Một bộ phim truyền hình, Đinh Mật lồng tiếng mất một tuần, còn cô có lẽ phải cần đến một tháng.

Buổi chiều quay thử, Đinh Mật không thấy có Diệp Cầm, cô nghi hoặc. Trước kia Đỗ Minh Vy nói với cô, nếu cô không tham gia, tổ chương trình sẽ chọn Diệp Cầm thay thế, song bây giờ người đến lại là một tiểu hoa (*) nổi tiếng trong giới CV (**).

(*) Tiểu hoa: hiểu đơn giản là nữ diễn viên trẻ xinh đẹp có danh tiếng.

(**) Giới CV (character voice): giới lồng tiếng.

Giang Nhị tựa sát lại hóng chuyện với cô: “Em biết Diệp Cầm chứ? Trước kia cư dân mạng anti em, cô ta thuộc thành phần chủ lực đấy. Tổ chương trình vốn định mời cô ta làm khách mời thường xuyên, nhưng không biết tại sao lại đột nhiên đổi người.”

“Em biết, quen biết hai ba năm rồi, từng hợp tác mười mấy lần.”

Đinh Mật không ngờ Diệp Cầm lại làm ra những chuyện đó, quả nhiên lòng người khó dò.

Chương trình ghi hình rất thuận lợi, khi kết thúc, đạo diễn còn muốn giữ cô lại, song Đinh Mật từ chối.

Lúc tẩy trang, Giang Nhị hỏi: “Sao em từ chối? Một cơ hội rõ tốt.”

Đinh Mật cúi đầu cười: “Sau này em sẽ không tham gia ghi hình chương trình nữa, đây là lần cuối cùng.”

Giang Nhị ngẩn ra, cũng có phẩn hiểu được. Điện thoại cô bỗng đổ chuông, là tin nhắn của Bùi Dịch. Cô mở ra đọc, quay qua nhìn Đinh Mật: “Bùi Dịch rủ cùng nhau ăn khuya.”

Đinh Mật nhướng mày: “Anh ấy hẹn riêng chị à?”

Giang Nhị hừ lạnh: “Không, anh ta bảo chị gọi em, anh ta không gọi được.”

Đinh Mật không lập tức đồng ý, đợi nhân viên trang điểm đi rồi, lúc chỉ còn hai người cô mới hỏi nhỏ: “Chị thích học trưởng?”

“Ma nào thèm thích anh ta, lưu manh giả danh tri thức.”

Giang Nhị quyết không thừa nhận.

Đinh Mật cười: “Hai người đi đi, em phải về nghỉ ngơi, ngày mai bay sớm.”

“Vội về thế?”

“Vâng, mai Lục Thời Miễn phải đi Mỹ.”

Quang Ảnh xin lên sàn chứng khoán, có vốn nước ngoài đổ vào, Lục Thời Miễn và Từ Khiên có lẽ sẽ phải đi hơn một tuần. Cô muốn về kịp buổi sáng để gặp anh.

Hai người khoác tay nhau ra khỏi đài truyền hình, Bùi Dịch đứng ngoài cửa đẩy gọng kính, nhìn Đinh Mật: “Đinh Mật, không đi thật à?”

Đinh Mật đẩy Giang Nhị lên phía trước, cười nói: “Hai người đi đi.”

Giang Nhị ngoái đầu lườm cô. Đừng như thế có được không? Cho dù cô thích Bùi Dịch thì cũng phải để Bùi Dịch chủ động theo đuổi cô, đừng hòng cô chủ động sán đến.

Đinh Mật nhìn Giang Nhị ra hiệu: Cố lên.

Bùi Dịch vừa trông là biết, nhìn sang Giang Nhị.

Giang Nhị hừ lạnh: “Nhìn gì mà nhìn, đừng tưởng Đinh Mật không đi thì bữa này coi như bỏ, bản tiểu thư vẫn muốn ăn.”

Bùi Dịch không vui: “Được rồi, không mất bữa của em đâu.”

Anh quay đầu nhìn Đinh Mật: “Anh đưa em về khách sạn.”

“Không cần đâu, tổ chương trình có xe tiện đường đưa em.” Đinh Mật giục, “Hai người mau đi đi không lát nữa đám săn ảnh lại đến.”

Giang Nhị đeo khẩu trang đi trước.

Bùi Dịch liếm mép, thoáng nhìn Đinh Mật, cũng đi.

Mười giờ sáng ngày hôm sau, Đinh Mật ra khỏi sân bay, Lục Thời Miễn đã đứng bên ngoài chờ cô. Cô không mang vali mà chỉ khoác một chiếc túi, nhanh nhẹn đi đến trước mặt anh.

Lục Thời Miễn vò tóc cô, cúi đầu cười: “Đi thôi.”

Đinh Mật lầm bầm: “Bảo anh không cần đến đón em mà, anh phải bay mười mấy tiếng đấy.”

Lục Thời Miễn bay lúc một giờ chiều, đưa cô về nhà thì chẳng mấy nữa lại phải ra sân bay.

“Anh rảnh.”

Lục Thời Miễn lười biếng đáp.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, ánh mặt trời ấm áp như mạ một tầng sáng lên bóng dáng cao lớn của anh.

Đinh Mật mỉm cười, đột nhiên nhào tới ôm anh từ phía sau.

Lục Thời Miễn khựng lại, quay đầu.

“Đinh Tiểu Mật, em làm gì đấy?”

“Ôm anh cái thôi.”

“Về rồi ôm.”

“Ồ...”

Người đàn ông của cô không thích thân mật nơi công cộng.

Về đến nhà, Lục Thời Miễn đè Đinh Mật lên cửa hôn, hôn đến mức thân thể cô mềm nhũn, yếu ớt ôm cổ anh. Anh bất chợt ngừng lại, cúi đầu nhìn cô.

Đinh Mật khe khẽ thở gấp: “Sao vậy?”

Lục Thời Miễn nhìn cô, cười như không cười: “Không có gì, anh chỉ đang nghĩ thời gian liệu có đủ.”

“Sao?” Giây tiếp theo, cô hiểu ra.

Lập tức nghe thấy anh thấp giọng nói: “Liệu có đủ để làm một lần.”

“Thử xem?” Anh lại hôn cô, “Nhé?”

“Nếu không đủ thì phải làm sao?” Đinh Mật run rẩy hỏi.

Anh thường lâu như vậy, bây giờ mấy giờ?

“Em cố gắng một chút là được.” Người đàn ông cười khẽ, bế cô lên đi về phía phòng ngủ.

Đinh Mật cực kỳ cố gắng quấn chặt eo anh, sử dụng tất cả kỹ xảo có được để hôn anh, kích thích anh.

Quýt Béo mò đến quấy rối, bị ai đó đá ra, nhốt ngoài phòng ngủ.

Kết thúc, Lục Thời Miễn đi tắm qua một lượt, mặc quần áo tử tế, vỗ vai người nằm trên giường, buồn cười: “Đinh Tiểu Mật, anh phải đi đây.”

Đinh Mật ló đầu ra khỏi chăn, mặt đỏ rực: “Em đợi anh về.”

Lục Thời Miễn vò mái tóc mềm như nhung của cô, khóe môi cong lên: “Ừ.”

Nghe tiếng đóng cửa, Đinh Mật nằm trên giường nửa mê nửa tỉnh. Điện thoại đổ chuông.

Cô lấy điện thoại, là Đỗ Minh Vy gọi tới.

Đỗ Minh Vy nói: “Mày về rồi phải không?”

Đinh Mật trở mình: “Ừm, sao vậy?”

Đỗ Minh Vy: “Mày đi dọn đồ với tao đi.”

Sau khi chia tay với Từ Khiên, cô vẫn luôn ở biệt thự nhà mình, bố mẹ hai bên đều đã biết chuyện hai người chia tay. Bố cô nói: “Lúc đầu sống chết đòi ở bên nhau, bây giờ đồng ý rồi, Từ Khiên cũng ra hình ra dáng, lại đòi chia tay? Không hiểu nổi con nghĩ cái gì.”

Đồ đạc của cô vẫn ở trong căn hộ của hai người. Sau khi chia tay, Từ Khiên đến đài truyền hình tìm cô mấy lần, cô mãi chưa có cơ hội đến dọn đồ đi.

Đinh Mật ngẩn người, hiểu ra.

Đỗ Minh Vy muốn chuyển đồ đi nhân lúc Từ Khiên ra nước ngoài.

Đinh Mật thở dài, dậy chỉnh trang bản thân rồi lái xe đến tiểu khu Đỗ Minh Vy và Từ Khiên từng ở. Đỗ Minh Vy đã đợi sẵn dưới tòa nhà.

Đinh Mật đóng cửa xe, đi về phía cô.

Đỗ Minh Vy mỉm cười: “Đi thôi.”

Đinh Mật khoác tay cô: “Thật sự phải chấm dứt sao?”

Đỗ Minh Vy gật đầu: “Ừ.”

Đinh Mật không nói gì nữa. Hai người cùng nhau lên tầng. Đỗ Minh Vy mở cửa, nhìn khắp căn hộ một lượt. Nơi này mới được mua chưa đến hai năm, Từ Khiên mua, kí tên cô.

Đỗ Minh Vy cúi đầu, chặt đứt tình cảm mười năm, thật sự là rút gân gọt xương.

Đinh Mật khẽ hỏi: “Minh Vy, mày xem hết đoạn video kia chưa?”

Đoạn video cầu hôn của Từ Khiên ngày hôm ấy.

Đỗ Minh Vy thoáng cười: “Không cần, dù không xem tao cũng có thể đoán được anh ấy định nói gì, những gì nên nói thật ra đã nói cả rồi, chỉ là tao không vượt qua nổi khúc mắc này thôi. Tao biết mày muốn nói mười năm quá đáng tiếc, tao cũng thấy vậy, nhưng tao không hối hận, giống như mày không hối hận đã dùng hai năm đổi lấy một năm của Tiết Ninh, không hối hận đã từng chia tay với Lục Thời Miễn.”

Đinh Mật hít sâu một hơi.

Đỗ Minh Vy đi vào phòng ngủ, xách vali ra, bắt đầu thu dọn.

Không cần thì bỏ, cần thì xếp vào vali.

Thoáng cái, căn nhà trống đi một nửa, thiếu mất đồ đạc của phụ nữ, ngôi nhà trở nên thật lạnh lẽo.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor