Quả Ngọt Năm Tháng - Quyển 1 - Chương 32

Quả Ngọt Năm Tháng
Quyển 1 - Chương 32: May mắn thay, cô còn có Lục Thời Miễn
gacsach.com

Dịch: Hoài Dương

Lục Thời Miễn nghiêng đầu kéo chăn xuống nhìn cô hồi lâu. Trước khi thi đại học, Đinh Mật gầy đi rất nhiều, thi xong đầy đặn hơn một chút, mấy ngày nay hình như lại gầy đi, nghĩ đến dáng vẻ giàn giụa nước mắt của cô, Lục Thời Miễn lại cảm thấy lo lắng.

Nếu có thể, cả đời này cậu không muốn nhìn thấy cô khóc nữa, đừng nói là khóc, một chút tủi hờn cũng không muốn cô phải chịu.

Đợi chuyện này kết thúc, bất kể phải dùng cách gì, cậu cũng sẽ không để kẻ nọ được yên.

Đinh Mật ló ra khỏi chăn, vô thức nhìn xuống nửa người dưới của cậu, hình như không còn thứ kỳ lạ rõ ràng như túp lều nhỏ gì đó nữa.

Cô tì tay trên giường ôm mặt nhìn cậu, rất tò mò...

“Đây có phải là lần đầu tiên cậu như vậy với tớ?”

“...”

“Như vậy có khó chịu lắm không?”

“Hình như cậu rất tò mò?”

Lục Thời Miễn nhếch mép, bỗng cười nguy hiểm mà vô lại, đến ánh mắt cũng lộ ra vẻ đáng sợ. Cậu thấy gan của Đinh Tiểu Mật lại to ra rồi, cần chỉnh đốn.

Đinh Mật vội cúi thấp đầu, rúc mặt vào trong chăn, lúng búng: “Cũng không tò mò lắm...”

Thực ra cô tò mò lắm, ổ cứng của Từ Khiên chứa rất nhiều phim cấm, nghe Đỗ Minh Vy nói, loại phim kia cũng có, mấy người Lục Thời Miễn chắc chắn xem không ít.

“Nghe nói Từ Khiên có rất nhiều phim cấm, không chỉ phim kinh dị, còn có cả loại phim kia nữa...”

Ai bảo không tò mò vậy?

Lục Thời Miễn liếc xéo cô, đúng là Từ Khiên thích sưu tập phim cấm thật, trong phòng chiếu cũng có, Lục Thời Phong xưa giờ chẳng kiêng dè gì, thoải mái xếp hết trong tủ, thể loại phong phú, đương nhiên cũng có loại phim nghệ thuật hay.

Mấy phim cấm của Từ Khiên đa phần từ đó mà ra.

Lục Thời Miễn đứng dậy kéo cô ra khỏi chăn, Đinh Mật đứng trước mặt cậu, cậu cúi đầu nhìn bàn chân trắng nhỏ của cô: “Đi dép vào.”

Đinh Mật trộm liếc cậu, đi dép vào: “Làm gì vậy...”

“Nếu cậu tò mò như thế, tớ cho cậu xem.”

Lục Thời Miễn dắt người ra khỏi cửa, Đinh Mật vội ôm chặt khung cửa, sống chết không chịu buông tay: “Tớ không tò mò nữa, thật đấy!”

Cô chưa chuẩn bị tâm lý cùng xem phim cấm với Lục Thời Miễn đâu.

Nếu xem thì chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.

Lục Thời Miễn cũng chỉ định trêu cô, thấy cô sợ hãi là cậu vui vẻ ngay, cậu vò tóc cô, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Tạnh mưa rồi, lát nữa tớ đưa cậu về.”

Mưa rền gió dữ qua đi, đất trời bình yên.

Cuộc đời cô cũng như vừa trải qua một cơn mưa ác liệt, nhưng lại chẳng thể khôi phục sự bình yên.

Bạn bè trong lớp biết cô gặp vấn đề về nguyện vọng, những người có quan hệ tốt đều gọi điện hoặc gửi tin nhắn an ủi cô, Đỗ Minh Vy giận đến nỗi suýt nữa bay từ New York về, ngoại trừ ở nhà, Lục Thời Miễn gần như trông cô không rời nửa bước.

Dạo gần đây Chu Thanh và Tiết Chấn thường xuyên cãi nhau, Đinh Mật càng lúc càng ghét ở nhà, mỗi ngày ngủ đến hơn mười giờ, sau đó tới ăn cơm trưa cùng Lục Thời Miễn, rồi ở bên cậu cả buổi chiều. Hình như chỉ có nhìn thấy cậu, những cảm xúc bứt rứt phức tạp như căm phẫn, sa sút, không cam lòng bị đè nén dưới đáy lòng cô mới có thể bình lặng lại.

Trước kia chỉ mong sớm ngày vào đại học, có thể ở trường, có thể độc lập, có thể sống cùng một thành phố với Lục Thời Miễn, thậm chí cô từng trộm nghĩ, đợi khi hai người lớn thêm một chút, có thể ra ngoài thuê nhà ở.

Bây giờ cô hoàn toàn cạn kiệt chờ mong, thậm chí có phần kháng cự.

Vừa không muốn ở nhà, lại không mong lên đại học, hình như cuộc đời cô bỗng rơi vào điểm mù, không nhìn thấy hy vọng.

Cô mới chỉ mười tám tuổi, tại sao phải nhận lấy những đau khổ này? Nhưng cô không thể nương nhờ ở nhà cậu mãi.

Đinh Mật cúi đầu, tâm trạng sa sút hẳn: “Ừm.”

Lục Thời Miễn giam cô vào lòng, Đinh Mật ôm cậu, chớp mắt bị cậu ấn lên tường hôn.

Lục Thời Miễn hôn rất sâu, miên man từng chút: “Nếu cậu không muốn về thì cứ ở đây.”

Đinh Mật thở hổn hển, lắc đầu: “Như thế không hay.”

Lục Thời Miễn hôn thêm một lúc mới buông cô ra, giữ cô ở lại ăn tối rồi mới đưa người về.

Đinh Mật vẫn luôn đợi kết quả điều tra của nhà trường, Chu Thanh và Tiết Chấn đề nghị đăng kí đi du lịch cho cô nhưng cô từ chối. Tiết Ninh được một trường đại học tuyến ba ở tỉnh ngoài tuyển chọn, Tiết Chấn cho cô ta một khoản tiền tự đi chơi, đã mấy ngày không thấy bóng dáng.

Chập tối, thầy chủ nhiệm gọi điến đến báo cho cô kết quả điều tra, lúc ấy Đinh Mật đang bị Tiết Tiểu Bân quấn lấy đòi chơi game cùng, nghe xong nội dung cuộc gọi, sắc mặt cô bỗng trắng bệch không còn một giọt máu, tê liệt ngồi bệt ra sàn, điện thoại rơi xuống đất.

Đầu bên kia điện thoại vẫn đang nói chuyện, nhưng cô không còn nghe rõ.

Đầu óc bỗng như nổ tung, hoàn toàn trống rỗng.

Tiết Tiểu Bân sợ sệt nhìn cô, lí nhí hỏi: “Chị... chị sao vậy?”

Đinh Mật không nói gì, đờ đẫn nhìn đăm đăm đống đồ chơi trẻ con hỗn loạn trên nền, không thể chảy ra một giọt nước mắt.

Tiết Tiểu Bân bị dáng vẻ của cô làm cho khiếp sợ, cuống quýt chạy ra phòng bếp gào to: “Mẹ, mẹ ơi, chị bị làm sao ấy!”

Chu Thanh dường như đã liệu trước, bà thở dài một hơi, bỏ thìa xuống, ra khỏi phòng bếp.

Đinh Mật cứng nhắc quay đầu, hai mắt đỏ hoe, nước ngập viền mắt, nhưng lại không rơi xuống một giọt nào, chỉ nhìn bà rét lạnh, cô bỗng cười thê thảm bất lực: “Mẹ, thầy chủ nhiệm nói với con, nguyện vọng của con bị mẹ sửa, mẹ thấy có buồn cười không?”

“Con là con của mẹ, sao mẹ có thể thay đổi nguyện vọng của con, Bắc Đại tốt hơn trường H bao nhiêu lần... mẹ của con sao có thể giúp con đưa ra lựa chọn ngu xuẩn như thế? Nhưng thầy chủ nhiệm bảo mẹ đã đích thân đến trường nói chuyện, đề nghị nhà trường thôi điều tra, mẹ thấy có buồn cười không?”

Chu Thanh cũng đỏ mắt, gian nan bước tới xoa đầu cô, giọng khàn đặc: “Lần này là mẹ có lỗi với con, nếu con muốn học lại, mẹ đưa Tiểu Bân về nhà họ Tiết, chuyên tâm ở bên con một năm, nếu con không muốn, thực ra trường H cũng rất tốt...”

Đinh Mật đẩy bà ra, dường như dùng hết toàn lực, Chu Thanh bị đẩy ngã xuống đất. Ánh mắt Đinh Mật co rụt lại, cô quay mặt đi, cắn chặt răng, tâm trạng cuối cùng sụp đổ, không kìm được ngồi trên sàn nhà gào khóc nức nở.

Chu Thanh nhìn cô, cũng che mặt khóc, nghẹn ngào: “Tiểu Mật, mẹ xin lỗi, mẹ... thực sự không còn cách nào khác...”

Tiết Tiểu Bân vẫn còn nhỏ tuổi, nhìn thấy chị và mẹ đột nhiên khóc cũng sợ hãi òa khóc.

Tiết Chấn về nhà nhìn thấy khung cảnh ấy.

Căn nhà hỗn loạn.

Đinh Mật bất chợt đứng bật dậy lao ra cửa, Chu Thanh sợ cô nghĩ quẩn, vội chạy tới ôm chặt lưng cô: “Con đi đâu?”

Đinh Mật vùng vẫy, lạnh lùng nói: “Mẹ buông con ra.”

Chu Thanh nào dám buông tay, phẫn nộ nhìn về phía Tiết Chấn, gần như suýt buột miệng nói ra. Tiết Chấn mệt mỏi rã rời, bất đắc dĩ đi qua, hạ giọng nói: “Tiểu Mật, mẹ con đã nói với chú rồi, có chuyện gì chúng ta vào nhà nói, con chạy ra ngoài như thế này, mẹ con sẽ lo lắng cho con.”

Đinh Mật không nói một lời, lần đầu tiên trong suốt mười tám năm trời oán hận một người, người đó lại là mẹ mình.

Chu Thanh thấy cô như vậy càng khóc không ngừng được, quay đầu nhìn Tiết Chấn, Tiết Chấn thở dài mội hơi, dùng ánh mắt cầu xin bà, lắc đầu. Chu Thanh bỗng ôm Đinh Mật khóc càng thêm dữ dội.

Thấy bà như vậy, Đinh Mật ngược lại bình tĩnh dần, cô lau nước mắt, nhìn Chu Thanh, giọng lạnh nhạt: “Bây giờ con không muốn ở nhà, con đến nhà bạn ở mấy hôm, mẹ yên tâm, con sẽ không làm chuyện ngu ngốc.”

Chu Thanh thoáng do dự, hơi nới lỏng tay, Đinh Mật lập tức đẩy bà, lao ra khỏi cửa không chút chần chừ.

Chu Thanh không yên tâm, đang định đuổi theo thì bị Tiết Chấn kéo lại, ông nói: “Để nó bình tĩnh lại đã, bây giờ bà nói gì nó cũng không nghe đâu.”

“Ông sợ tôi nói ra chứ gì? Tiết Chấn, tôi nói cho ông biết, nếu như Đinh Mật thật sự xảy ra chuyện, tôi với ông không xong đâu.” Chu Thanh nhìn ra ngoài cửa, Đinh Mật đã sớm khuất bóng, bà đẩy mạnh Tiết Chấn ra, đuổi theo xuống nhà.

Đinh Mật chạy một mạch xuống dưới, lại lao ra khỏi tiểu khu, đứng trước cổng lớn, cô đột nhiên mất phương hướng.

Chiều tàn mặt trời lặn, khách qua đường vội vã, chỉ có cô lê từng bước trong vô định.

Tay cô đột nhiên bị kéo lại, một vòm ngực dày rộng ấm áp kề sát đến, cơ thể xoay một vòng, Đinh Mật ngẩng đầu nhìn người tới, cười mơ hồ: “Sao cậu lại đến đây...”

Lục Thời Miễn mím môi căng cứng, đầu mày nhíu chặt, ánh mắt sâu thẳm lẳng lặng nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô, giọng khàn đặc: “Thầy chủ nhiệm gọi điện cho tớ, tớ biết cả rồi.”

Đinh Mật chỉ cúi đầu: “Ừm.”

Lục Thời Miễn nắm tay cô đi về phía trước, Đinh Mật không hỏi gì, chỉ nối gót theo cậu, Lục Thời Miễn dắt cô đến một căn hộ, mở cửa dẫn cô vào.

Đóng cửa lại, cậu lập tức đè người lên cửa, hôn cô mãnh liệt.

Đinh Mật kìm nén rất lâu, cuối cùng không nhịn được bật khóc: “Lục Thời Miễn, tớ phải làm sao đây...”

Lục Thời Miễn ôm chặt cô, nâng cằm cô, Đinh Mật mơ hồ trong làn nước mắt, không thấy rõ ánh nhìn của cậu, mãi đến khi nước mắt được lau đi, người trước mặt mới dần rõ ràng, cậu nhìn cô sâu sắc: “Cậu còn có tớ, Đinh Mật, cậu đi theo tớ, cả đời này tớ sẽ không để cậu phải chịu một chút thiệt thòi nào.”

Đinh Mật ngẩn ngơ ngẩng đầu nhìn cậu.

Cậu đang hứa hẹn với cô?

Lục Thời Miễn hôn cô, hạ giọng: “Không ai có quyền thay đổi cuộc đời của cậu, nhưng tớ không ngờ người đó lại là mẹ cậu.”

Sau khi nhận được điện thoại của thầy chủ nhiệm, cậu không dám bỏ lỡ một giây, lập tức lao đi tìm cô, ai có thể ngờ kết quả lại như thế? Nếu là người khác, cậu nhất định sẽ dùng mọi cách khiến kẻ đó phải trả giá lớn, nhưng người đó lại là mẹ cô.

Đinh Mật có oán hận hơn nữa thì cũng không thể làm tổn thương mẹ của mình, chuyện này coi như đã ngã ngũ, Lục Thời Miễn không biết bản thân còn có thể làm gì. Cô không thể đến Bắc Kinh, cậu phẫn nộ bất cam không kém gì cô, nhưng cậu là con trai, cảm xúc kín đáo hơn, hơn nữa cần quan tâm đến cảm nhận của cô.

Cậu nhắm mắt, lồng ngực như tắc nghẹn.

“Nhưng... cuộc đời của tớ đã thay đổi rồi.”

Quỹ đạo cuộc đời cô, kế hoạch của cô.

Hết thảy đều hỗn loạn.

Lục Thời Miễn vuốt nhẹ tóc cô, lại cúi đầu hôn cô: “Tớ biết nỗi tiếc nuối này sẽ mãi mãi không thể bù đắp được, nhưng tớ sẽ nghĩ cách để cậu có cuộc sống tốt đẹp hơn.”

Nước mắt Đinh Mật lại chảy dài.

May mắn thay, cô còn có Lục Thời Miễn.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor